Chương 23
Nó trở nên nhớt, dính, như nhựa cây đen ngòm đang từ từ leo lên bắp chân cô, mang theo mùi ẩm mốc của những nấm mồ chưa kịp lấp.
Hơi thở cô dồn dập, nhưng đôi mắt vẫn mở to, lạnh lẽo như hai tảng băng trôi.
Cô không hét lên.
Trong cung đình Lữ Gia, tiếng khóc chỉ là lời mời gọi cho những con thú đói khát, và sự hoảng loạn là món ăn ngon nhất để Bóng Tối nuốt chửng linh hồn.
Cô chậm rãi đưa tay lên thái dương, nơi tiếng vọng của "Mẹ" – hay chính xác hơn là ý thức của bản gốc – đang rít lên như ngàn con ong chích.
Đau đớn xé toạc màng nhĩ, nhưng Hủy Diệt nghiến răng, nghiến chặt đến mức men răng có thể vỡ vụn.
Cô không đấu tranh bằng lời nói, mà bằng sự im lặng tuyệt đối.
Cô ép bản thân trở thành một khối đá, một vật vô tri, vì cô biết rằng Bóng Tối săn lùng cảm xúc.
Nỗi sợ hãi, sự tức giận, hay thậm chí là hy vọng, tất cả đều là những ngọn lửa thu hút những sinh vật từ bóng đêm bước ra.
"Ngươi đang run," giọng nói trong đầu vang lên, khàn khàn, đầy sự khinh miệt.
"Ngươi yếu ớt hơn ta nghĩ, bản sao hèn hạ."
Hủy Diệt không đáp lại.
Cô chỉ cúi đầu, nhìn xuống đôi tay mình.
Những ngón tay thon dài, trắng bệch, đang run rẩy nhẹ.
Đó là phản ứng sinh lý, không phải sự yếu đuối về ý chí.
Cô nhớ lại ngày hôm qua, khi Thái Dương nhìn cô với ánh mắt phức tạp – nửa thương hại, nửa sợ hãi.
Anh phải biết.
Không ai có thể che giấu sự thật rằng cô là một bản sao được tạo ra từ tàn dư của một võ giả đã chết, trừ khi họ muốn bị Bóng Tối ăn thịt ngay lập tức.
Bóng tối dưới chân cô đột ngột co lại, sau đó phình to ra, tạo thành những xúc tua mảnh khảnh, chạm nhẹ vào mắt cá chân.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa lên xương sống.
Hủy Diệt hít một hơi thật sâu, không khí trong phòng nội điện loãng và nặng nề.
Cô nhận ra rằng, từ khoảnh khắc này, cô không còn là Lã Hủy Diệt – con gái của gia tộc Lữ, kẻ thừa kế danh dự.
Cô là một lỗi lầm.
Một thứ tồn tại ngoài ý muốn, một vết nứt trong trật tự thế giới mà Đế Vương cố gắng duy trì.
Và kẻ thù lớn nhất của cô không phải là Đế Vương, cũng không phải là những bóng tối đang rình rập.
Nó là chính sự tồn tại của cô.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ góc khuất của hành lang.
Giày bước trên đá hoa cương, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hủy Diệt không quay đầu, nhưng cơ thể cô đã sẵn sàng cho chiến đấu.
Cô biết đó là ai.
Chỉ có một người dám bước vào nơi này vào lúc nửa đêm, khi Bóng Tối đang đói khát.
"Ngươi nên rút lui, Hủy Diệt," giọng nói trầm ấm, nhưng mang theo sự mệt mỏi của một người gánh nặng ngàn cân.
Thái Dương.
Hủy Diệt quay người chậm rãi.
Thái Dương đứng đó, trong bộ áo bào đen, ánh mắt sáng rực dưới ánh trăng mờ ảo.
Anh không cầm kiếm, nhưng Hủy Diệt biết rằng mỗi cơ bắp trên cơ thể anh đều là một vũ khí chết người.
Anh nhìn cô, không phải với ánh mắt của một kẻ thù, mà như đang nhìn một món đồ vỡ vụn mà anh từng cố gắng sửa chữa.
"Ta không đến để cứu ngươi," Thái Dương nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Ta đến để xác nhận ngươi còn sống.
Nếu ngươi chết, Đế Vương sẽ không bao giờ tha thứ cho ta.
Và nếu ngươi sống...
ta sẽ không bao giờ có thể ngủ yên."
Hủy Diệt mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không có chút cảm xúc.
"Vậy thì hãy giết ta đi, Thái Dương.
Đó là cách nhanh nhất để ngươi được yên tĩnh."
Thái Dương nhíu mày, bước tiến lại gần.
Bóng tối xung quanh họ dường như co rúm lại, sợ hãi trước sự hiện diện của anh, nhưng cũng thèm khát sự yếu đuối trong Hủy Diệt.
"Ngươi không hiểu.
Ngươi không thể chết.
Nếu ngươi chết, bản gốc sẽ thức dậy hoàn toàn.
Và khi ấy, cả thế giới này sẽ chìm trong bóng tối vĩnh cửu."
Hủy Diệt nhìn anh, đôi mắt cô thâm quầng, nhưng ánh nhìn sắc bén như dao.
"Vậy thì ngươi đến đây để làm gì?
Để giữ ta làm tù nhân?
Để ta trở thành con rối trong tay Đế Vương?"
"Để ta dạy ngươi cách sống," Thái Dương đáp, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng, nhưng đầy đau khổ.
"Cách sống trong bóng tối mà không bị nó nuốt chửng.
Đó là cách duy nhất để ngươi tồn tại."
Hủy Diệt cười nhạt.
"Sống trong bóng tối?
Ta đã sống trong bóng tối từ khi sinh ra, Thái Dương.
Chỉ là trước đây, ta không biết rằng chính ta cũng là một phần của nó."
Cô bước ra khỏi khu vực ánh trăng, bước vào vùng bóng tối dày đặc.
Bóng tối dưới chân cô lập tức bám lấy, như một con rắn đói khát quấn lấy con mồi.
Hủy Diệt cảm thấy lạnh, nhưng cô không run.
Cô đã quen với sự lạnh lẽo.
Và giờ đây, cô sẽ học cách sử dụng nó.
Thái Dương đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô bước vào bóng tối, ánh mắt anh đầy lo lắng.
Anh biết rằng, từ khoảnh khắc này, Lã Hủy Diệt đã chết.
Người bước vào bóng tối là một thực thể mới, một thực thể mà ngay cả ánh sáng cũng không thể chiếu rọi.
Và anh, kẻ từng yêu cô, giờ đây chỉ là một kẻ chứng kiến sự hủy diệt của chính người mình yêu.
Đêm dần trôi, và bóng tối càng trở nên dày đặc.
Hủy Diệt và Thái Dương di chuyển qua những hành lang tối om của cung điện, tìm kiếm manh mối về bản chất của bóng tối.
Họ không nói chuyện, chỉ lắng nghe tiếng bước chân của mình và tiếng thở dài của bóng tối.
Họ đến trước một cánh cửa lớn, được đóng kín bằng sắt đen.
Trên cánh cửa, có khắc một biểu tượng kỳ lạ – một con mắt mở to, đang nhìn thẳng vào họ.
Hủy Diệt cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ cánh cửa, khiến cô phải lùi lại một bước.
"Đây là nơi," Thái Dương nói, giọng nói run rẩy.
"Nơi bóng tối được sinh ra.
Nơi Đế Vương đã giam cầm bản gốc."
Hủy Diệt nhìn cánh cửa, ánh mắt cô đầy sự sợ hãi, nhưng cũng đầy sự tò mò.
Cô biết rằng, nếu cô mở cánh cửa này, cô sẽ đối mặt với sự thật về chính mình.
Và sự thật đó có thể hủy diệt cô.
"Ta không thể mở nó," Hủy Diệt nói, giọng nói nhỏ bé.
"Ta không đủ mạnh."
"Ngươi không cần sức mạnh," Thái Dương đáp, đặt tay lên vai cô.
"Ngươi cần sự dũng cảm.
Sự dũng cảm để đối mặt với chính mình."
Hủy Diệt nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự cảm kích.
Cô biết rằng, Thái Dương đang cố gắng giúp cô, nhưng anh cũng đang đẩy cô vào một cuộc chiến mà anh không thể tham gia.
Cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy sự quyết tâm.
"Ta sẽ mở nó," Hủy Diệt nói.
"Và ta sẽ đối mặt với sự thật."
Cô đưa tay lên, chạm vào biểu tượng con mắt trên cánh cửa.
Ngay khi ngón tay cô chạm vào, cánh cửa bắt đầu rung lắc, và một giọng nói vang lên từ bên trong, đầy sự giận dữ và đau khổ.
"Ngươi dám mở cánh cửa này, bản sao hèn hạ?" giọng nói vang lên, xé toạc không gian.
"Ngươi dám đối mặt với ta?"
Hủy Diệt không lùi lại.
Cô nhìn thẳng vào cánh cửa, ánh mắt cô lạnh lùng, đầy sự thách thức.
"Ta không sợ ngươi," Hủy Diệt đáp.
"Vì ta biết ngươi là ai.
Và ta biết ta là ai."
Cánh cửa bật mở, và một luồng ánh sáng đen ngòm phun ra, nuốt chửng cả Hủy Diệt và Thái Dương.
Và trong khoảnh khắc đó, Hủy Diệt nhận ra rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù lớn nhất của cô không phải là bóng tối, cũng không phải là Đế Vương.
Nó là chính bản thân cô.
Hủy Diệt đứng giữa đống kính vỡ, tay cô chảy máu, nhưng cô không cảm thấy đau.
Cô cảm thấy sự tự do.
Sự tự do khỏi sự kiểm soát của bản gốc, khỏi sự kiểm soát của Đế Vương, và khỏi sự kiểm soát của bóng tối.
Thái Dương bước đến bên cô, cầm lấy tay cô, lau đi vết máu.
"Ngươi đã làm tốt," anh nói, giọng nói đầy sự ngưỡng mộ.
"Ngươi đã chiến thắng."
Hủy Diệt nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự mệt mỏi, nhưng cũng đầy sự hy vọng.
"Ta chưa chiến thắng," cô đáp.
"Ta chỉ mới bắt đầu."
Cô nhìn xuống những mảnh kính vỡ, và trong mỗi mảnh kính, cô thấy một phiên bản khác của chính mình.
Phiên bản trong quá khứ, phiên bản trong hiện tại, và phiên bản trong tương lai.
Và cô nhận ra rằng, cuộc chiến này không phải là giữa thiện và ác, mà là giữa sự tồn tại và sự hủy diệt.
Và cô, kẻ yếu đuối nhất, đang đứng ở trung tâm của cuộc chiến đó.
"Ta sẽ tìm ra chân tướng," Hủy Diệt nói, giọng nói kiên định.
"Chân tướng về cha ta.
Về bản thân ta.
Và về bóng tối."
Thái Dương nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự lo lắng.
"Ngươi không thể làm điều đó một mình."
"Ta không cần ai," Hủy Diệt đáp, bước ra khỏi căn phòng, bước vào bóng tối.
"Ta có chính mình.
Và đó là đủ."
Và khi cô bước vào bóng tối, cô cảm thấy bóng tối bao quanh cô, không phải như một kẻ thù, mà như một người bạn.
Một người bạn trung thành, luôn ở bên cô, dù trong ánh sáng hay bóng tối.
Và trong sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói vang lên, không phải của bản gốc, mà của chính cô.
"Ta sẽ sống," giọng nói vang lên.
"Và ta sẽ chiến đấu."
Bóng tối nuốt chửng cô.
Và khi ánh sáng tắt lịm, chỉ còn lại một câu hỏi treo lơ lửng trong không gian: Liệu bóng tối có thực sự là kẻ thù, hay nó chỉ là một phần của chính chúng ta?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận