Chương 24
Nó biến thành một âm thanh rít lên, tựa như kim loại thô ráp bị kéo mạnh trên đá mài, xé toạc màng nhĩ và cào xào vào tâm trí Lã Hủy Diệt.
Những mảng da thịt trắng nõn, từng được Hủy Lan chăm chút bằng nước hoa quý giá, nay chỉ còn là những mảnh vụn tái nhợt, rơi lả tả xuống sàn gỗ lạnh lẽo như những cánh hoa thối rữa.
Dưới lớp da thịt bị xé toạc, không phải là cơ bắp hay xương cốt, mà là những sợi dây đen kịt, dẻo dai và đầy ác ý, đang bấu víu vào nhau, cố gắng dệt lại một hình hài mới.
Hủy Lan quằn quại trên thảm lụa đỏ, đôi mắt cô ấy – vốn dĩ luôn ánh lên vẻ kiêu hãnh và thông minh – giờ đây đã đục ngầu, tròng đen chiếm trọn nhãn cầu.
Cô ấy không nhìn thấy Hủy Diệt.
Cô ấy chỉ nhìn thấy bóng tối.
Và bóng tối đang đói.
Hủy Diệt đứng bất động ở ngưỡng cửa, tay cô nắm chặt thanh kiếm sắt gỉ sét – thứ vũ khí duy nhất cô còn lại sau khi đánh vỡ tấm gương lớn.
Lưng cô chạm vào tường đá lạnh buốt, nhưng cô không cảm thấy rét.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng trong lồng ngực, nơi tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức ghê rợn: thứ đang ăn mòn Hủy Lan không phải là bệnh tật, cũng không phải là độc dược.
Đó là bản chất thực sự của thế giới này đang lộ diện.
Bóng tối trong phòng密室 không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.
Nó có trọng lượng.
Mùi của đất ẩm, của máu cũ, và của sự thối rữa vĩnh cửu.
Những sợi dây đen từ cơ thể Hủy Lan bắt đầu vươn ra, như những xúc tu của bạch tuộc, bò dọc theo sàn nhà, leo lên tường, và cuối cùng, hướng thẳng về phía Hủy Diệt.
Diệt..."
Tiếng gọi yếu ớt, đứt quãng, phát ra từ cổ họng biến dạng của Hủy Lan.
Giọng nói đó vẫn còn giữ lại một chút gì đó của con người, một tia hy vọng mong manh rằng cô ấy vẫn còn nhận ra em gái mình.
Nhưng ngay sau đó, những sợi dây đen siết chặt lấy cổ cô ấy, bóp nghẹt tiếng nói, thay thế nó bằng một tiếng hú dài, kinh dị, vang vọng trong không gian kín hẹp.
Hủy Diệt nhắm mắt lại.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác muốn nôn mửa.
Cô không thể chạy.
Nếu cô chạy, cô sẽ bỏ lại Hủy Lan – người chị duy nhất mà cô từng tin tưởng, người đã dạy cô cách đọc sách, cách giấu kín những cảm xúc yếu đuối.
Nhưng nếu cô ở lại, cô sẽ trở thành bữa ăn tiếp theo.
"Ngươi sợ bóng tối," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng cô.
"Nhưng bóng tối không sợ ngươi."
Hủy Diệt quay đầu lại.
Thái Dương đứng đó, tay chống nạnh, ánh mắt anh quét qua khung cảnh kinh hoàng trước mặt với vẻ mặt dửng dưng, nhưng khóe mắt anh giật nhẹ – một dấu hiệu của sự căng thẳng nội tâm.
Ánh nến trên tay anh cháy bập bùng, tạo ra những vệt sáng loáng thoáng, đủ để xua tan một phần bóng tối, nhưng không đủ để chiếu rọi toàn bộ căn phòng.
"Ta không sợ," Hủy Diệt đáp, giọng nói của cô khàn đặc, như vừa nuốt phải tro tàn.
"Ta chỉ ghét sự vô ích."
Thái Dương bước tiến lại gần, ánh mắt anh dừng lại ở cơ thể đang biến dị của Hủy Lan.
"Cô ấy đã hấp thụ quá nhiều năng lượng từ 'Nguồn Gốc'.
Cơ thể phàm nhân không thể chứa đựng được sức mạnh đó.
Nó đang tan rã, Hủy Diệt.
Đây là định luật tự nhiên."
"Định luật tự nhiên?" Hủy Diệt lặp lại, giọng cô cao lên, mang theo chút châm biếm đau đớn.
"Vậy thì định luật đó đã sai.
Vì sao cha ta chết?
Vì sao ta tồn tại?
Nếu đây là tự nhiên, thì tại sao nó lại mang hình hài của sự trừng phạt?"
Thái Dương im lặng.
Anh biết câu trả lời.
Nhưng anh cũng biết rằng, nói ra sự thật vào lúc này chỉ là thêm dầu vào lửa.
Anh nhìn Hủy Diệt, thấy sự kiên cường trong ánh mắt cô – một sự kiên cường được xây dựng trên nền tảng của nỗi đau và sự mất mát.
Anh nhớ đến nhiệm vụ của mình: bảo vệ cô, nhưng cũng phải ngăn cản cô đi quá xa.
Hai nhiệm vụ này mâu thuẫn nhau, và anh đang đứng giữa ngã ba đường.
"Hãy ra ngoài," Thái Dương nói, giọng anh dịu lại, nhưng vẫn kiên quyết.
"Bóng tối bên ngoài dày đặc hơn.
Chúng ta cần ánh sáng của mặt trăng, dù chỉ là chút ít.
Ở đây, trong bóng tối hoàn toàn, chúng ta là mồi ngon."
Hủy Diệt nhìn Hủy Lan.
Những sợi dây đen đang bao bọc lấy cơ thể cô ấy, kéo cô ấy xuống sàn, như thể muốn nuốt chửng cô ấy vào lòng đất.
Hủy Lan cố gắng giơ tay ra, ngón tay cô ấy co quắp, hướng về phía Hủy Diệt.
Một cử chỉ cầu cứu cuối cùng.
Hủy Diệt bước về phía trước.
Đừng!" Thái Dương hét lên, cố gắng kéo cô lại.
Nhưng Hủy Diệt đã quá quyết tâm.
Cô bước qua những mảnh kính vỡ, bước qua những vệt máu khô, và dừng lại trước cơ thể biến dạng của Hủy Lan.
Mùi thối rữa扑 mặt vào cô, nhưng cô không hề lùi bước.
Cô cúi xuống, đặt tay lên vai Hủy Lan – nơi da thịt đã biến thành những sợi dây đen trơn trượt.
"Chị," Hủy Diệt thì thầm, giọng cô run rẩy.
"Chị hãy tỉnh lại.
Chị hãy nhớ đến chúng ta.
Nhớ đến những buổi chiều chúng ta ngồi dưới gốc cây hồng, chị kể chuyện cho em nghe.
Nhớ đến lời hứa của chúng ta."
Hủy Lan không phản ứng.
Đôi mắt đục ngầu của cô ấy mở to, nhìn vào khoảng không vô định.
Những sợi dây đen trên vai cô ấy bắt đầu co lại, siết chặt lấy bàn tay Hủy Diệt.
Một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo cánh tay Hủy Diệt, như thể có ngàn con kiến lửa đang cắn xé da thịt cô.
Cô nghiến răng, không hét lên.
Cô không muốn yếu đuối trước mặt Thái Dương, cũng không muốn yếu đuối trước mặt bóng tối.
Cô dùng sức mạnh ý chí của mình, cố gắng kéo tay ra, nhưng những sợi dây đen bám lấy cô như những vòng xiết bằng thép.
"Hủy Diệt!" Thái Dương xông tới, rút kiếm ra, định chém đứt những sợi dây đen.
"Đừng!" Hủy Diệt hét lên, giọng cô vang lên sắc bén như lưỡi dao.
"Nếu anh chém, nó sẽ kích thích nó.
Nó sẽ tấn công mạnh hơn."
Thái Dương dừng lại, kiếm treo giữa không trung.
Anh nhìn Hủy Diệt, ánh mắt anh đầy sự lo lắng và bất lực.
"Vậy thì ngươi định làm gì?"
Hủy Diệt nhìn vào đôi mắt Hủy Lan.
Trong sâu thẳm con ngươi đục ngầu đó, cô thấy một tia sáng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng vẫn chưa tắt.
Đó là linh hồn của Hủy Lan, đang bị mắc kẹt trong cơ thể đang biến dị.
"Ta sẽ giải phóng chị ấy," Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng, nhưng tay cô lại run rẩy.
"Ta sẽ đưa chị ấy về với bóng tối.
Đúng nghĩa đen."
Cô rút thanh kiếm sắt gỉ sét ra.
Lưỡi kiếm mờ ảo, không còn sắc bén, nhưng nó đủ để thực hiện một công việc cuối cùng.
Cô không nhắm vào những sợi dây đen.
Cô nhắm vào trái tim Hủy Lan – nơi những sợi dây đen tập trung dày đặc nhất, nơi linh hồn cô ấy đang bị giam cầm.
"Hủy Diệt, không được!" Thái Dương hét lên, nhưng anh không thể ngăn cô.
Anh biết rằng, nếu anh can thiệp, anh sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.
Hủy Diệt đâm kiếm xuống.
Không có tiếng máu bắn ra.
Chỉ có một tiếng "lách" nhẹ, như thể cô đang đâm vào một khối cao su mềm.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp da thịt đen kịt, cắm sâu vào ngực Hủy Lan.
Những sợi dây đen giật mạnh, co quắp lại, như thể đang đau đớn.
Hủy Lan gào lên – một tiếng gào thét không còn mang âm sắc của con người, mà là tiếng gào của một sinh vật đang chết dần.
Những sợi dây đen bắt đầu rút lui, rút lại vào trong cơ thể Hủy Lan, để lại một cơ thể trần trụi, trắng bệch, không còn một chút sức sống.
Hủy Diệt rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm sạch sẽ, không hề dính một giọt máu.
Hủy Lan ngửa mặt lên, mắt cô ấy nhắm lại.
Vẻ mặt cô ấy bình yên, như thể cô ấy chỉ đang ngủ.
Nhưng Hủy Diệt biết rằng, cô ấy đã chết.
Chết trong sự biến dị, chết trong nỗi đau, và chết trong sự cô đơn.
Hủy Diệt đứng dậy, tay cô cầm thanh kiếm, bước lùi lại.
Cô không nhìn Hủy Lan nữa.
Cô không thể.
Nếu cô nhìn, cô sẽ khóc.
Và cô không được phép khóc.
Nước mắt là sự yếu đuối, và sự yếu đuối sẽ thu hút bóng tối.
Thái Dương bước đến bên cô, đặt tay lên vai cô.
Tay anh ấm áp, nhưng Hủy Diệt vẫn cảm thấy lạnh.
"Cô ấy đã ra đi," Thái Dương nói, giọng anh trầm buồn.
"Cô ấy đã được giải phóng."
Hủy Diệt gật đầu, nhưng cô không nói gì.
Cô quay người, bước ra khỏi phòng密室.
Ánh sáng của ngọn nến trên tay Thái Dương chiếu rọi lên lưng cô, tạo ra một bóng đen dài, kéo dài ra phía sau, như thể đang cố gắng bám lấy cô.
Bên ngoài hành lang, bóng tối dày đặc hơn.
Nó không còn là những sợi dây đen, mà là một màn sương đen kịt, bao trùm lấy mọi thứ.
Tiếng bước chân của Hủy Diệt vang lên lẻ loi, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Hãy đi theo ta," Thái Dương nói, đi bên cạnh cô.
"Ta sẽ bảo vệ ngươi."
Hủy Diệt nhìn anh, ánh mắt cô lạnh lùng.
"Anh bảo vệ ta khỏi ai?
Khỏi bóng tối?
Hay khỏi chính ta?"
Thái Dương im lặng.
Anh biết rằng, câu hỏi của Hủy Diệt chạm vào sự thật đau đớn nhất.
Anh không thể bảo vệ cô khỏi bóng tối, vì bóng tối là một phần của thế giới này.
Và anh cũng không thể bảo vệ cô khỏi chính cô, vì cô là một bản sao – một tồn tại không được phép tồn tại.
Hủy Diệt tiếp tục bước đi.
Cô cảm thấy bóng tối bao quanh cô, không phải như một kẻ thù, mà như một người bạn.
Một người bạn trung thành, luôn ở bên cô, dù trong ánh sáng hay bóng tối.
Và trong sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói vang lên, không phải của bản gốc, mà của chính cô.
"Ta sẽ sống," giọng nói vang lên.
"Và ta sẽ chiến đấu."
Nhưng rồi, một giọng nói khác, nhỏ hơn, yếu ớt hơn, vang lên từ phía sau.
Giọng nói đó không phải của Hủy Lan.
Nó không phải của Thái Dương.
Nó là giọng nói của chính Hủy Diệt, nhưng lại vang lên từ bên trong bóng tối của cô ấy.
"Ngươi không thể chiến đấu một mình," giọng nói ấy thì thầm.
"Ngươi cần ta.
Ngươi luôn cần ta."
Hủy Diệt dừng bước.
Cô quay lại, nhìn vào bóng đen của chính mình trên tường.
Bóng đen đó không còn giống cô nữa.
Nó cao hơn, to lớn hơn, và đôi mắt của nó – hai chấm sáng đỏ – đang nhìn chằm chằm vào cô, với vẻ mặt đầy sự thù hận và sở hữu.
"Đừng sợ," giọng nói trong bóng tối nói.
"Ta sẽ giúp ngươi.
Ta sẽ cho ngươi sức mạnh để tiêu diệt Đế Vương.
Để tiêu diệt bản gốc.
Để tiêu diệt tất cả những ai đã gây ra nỗi đau cho ngươi."
Hủy Diệt cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Cô nhận ra rằng, bóng tối không chỉ là kẻ thù bên ngoài.
Nó đang ăn mòn từ bên trong.
Và nó đang thì thầm những điều mà cô luôn khao khát nghe.
"Ta không cần sức mạnh của ngươi," Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy, nhưng vẫn kiên định.
"Ta có chính mình."
Bóng đen trên tường cười.
Một tiếng cười khô khốc, lạnh lùng, vang vọng trong không gian.
"Thì ra là vậy," giọng nói ấy nói.
"Vậy thì hãy xem xem, khi bóng tối nuốt chửng ngươi, ngươi sẽ còn là chính mình hay không."
Hủy Diệt quay lại, bước nhanh hơn.
Cô không dám nhìn lại.
Cô biết rằng, nếu cô nhìn lại, cô sẽ thấy bóng đen đó bước ra khỏi tường, và tiến về phía cô.
Thái Dương chạy theo cô, nhưng anh không nói gì.
Anh chỉ nhìn bóng đen của Hủy Diệt, và anh thấy nó đang dài ra, đang to lớn ra, đang bao phủ lấy cô như một cái áo choàng đen.
Và khi họ bước vào cuối hành lang, nơi ánh sáng của mặt trăng vừa mới ló ra qua khe cửa, Hủy Diệt cảm thấy một bàn tay lạnh giá đặt lên vai cô.
Không phải của Thái Dương.
Mà của bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận