Chương 25

Điện thờ cổ không còn là nơi thờ cúng nữa.

Nó đã trở thành một cái bẫy, một chiếc hộp kín khí nơi không gian bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của cái chết.

Mùi hương trầm cũ kỹ, vốn thường mang lại cảm giác an yên, giờ đây tan biến vào mùi sắt rỉ và mùi ẩm mốc của đất đá mục rữa.

Lã Hủy Diệt đứng giữa khoảng trống hẹp, hai chân cô như生根 (gốc rễ) bám chặt vào mặt đá lạnh lẽo, nhưng cơ thể cô lại run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng đến cực hạn của từng thớ cơ.

Trước mặt cô, người đàn ông mang gương mặt của Trần Gia Bạch đang đứng đó.

Nhưng ánh mắt của hắn – sâu thẳm, lạnh lùng và đầy vẻ khinh miệt – không thuộc về một kẻ thù thông thường.

Đó là ánh mắt của một người nhìn xuống một món đồ chơi hỏng hóc.

Hắn đưa tay lên, vuốt ve vết sẹo nhỏ trên cằm, một động tác quen thuộc đến rợn người.

Đó là động tác Lã Hủy Diệt thường làm khi cô nhìn vào gương trong những khoảnh khắc hiếm hoi của sự tĩnh lặng.

"Ngươi trông thật đẹp khi sợ hãi," giọng nói của hắn vang lên, trầm ấm nhưng mang theo một chất âm kim loại sắc bén, như lưỡi dao cạo qua da.

"Nhưng nỗi sợ này là thừa thãi.

Ngươi là một bản sao.

Một bóng ma không có linh hồn, chỉ có ký ức vay mượn.

Tại sao ngươi lại cố gắng chiến đấu cho một sự tồn tại mà ngay cả bản gốc cũng muốn tiêu diệt?"

Lã Hủy Diệt không đáp.

Cô hít vào một hơi sâu, không khí vào phổi lạnh buốt, cắt ngang cổ họng.

Cô nhìn vào bóng đen của chính mình đang in hệt trên bức tường đá phía sau.

Bóng đen ấy không di chuyển theo nhịp thở của cô.

Nó đứng yên, tĩnh lặng, và dường như đang chờ đợi một mệnh lệnh.

Những vệt bóng tối từ các góc phòng bắt đầu bò lên, như những con rắn đen không vảy, liếm láp chân cô, xâm nhập vào không gian cá nhân của cô.

"Cô nghĩ mình là ai?" Trần Gia Bạch – hay đúng hơn là Lã Hủy Diệt Gốc – nhếch mép cười.

Hắn bước tới một bước, áp lực từ khí thế võ công của hắn đè nặng lên vai Lã Hủy Diệt, khiến đầu gối cô chùn xuống nhẹ.

"Ta là Lã Hủy Diệt.

Ta là người đã sống, đã chết, và đã tái sinh.

Ngươi chỉ là tàn dư.

Là lỗi lầm của võ công 'Hắc Ảnh Chuyển Sinh'.

Ngươi tồn tại chỉ để chứng minh rằng cái chết không phải là kết thúc, mà là một sự bắt đầu đầy đau khổ."

Lã Hủy Diệt nghiến răng.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể có ai đó đang dùng kim châm vào não thất của cô.

Ký ức ùa về – không phải ký ức của cô, mà là ký ức của hắn.

Những đêm dài hành hạ, những trận chiến đẫm máu, và cuối cùng là khoảnh khắc hắn tự hủy bản thân để tạo ra cô.

Hắn không giết cô.

Hắn *tạo* ra cô.

Và giờ, hắn muốn xóa bỏ tác phẩm sai lầm của chính mình.

"Ngươi không thể giết ta," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô khàn đặc, như tiếng cát cọ xát.

"Vì nếu ta chết, ngươi cũng sẽ mất đi một phần của chính mình.

Ngươi đã chia sẻ linh hồn với ta, dù ngươi có không muốn thừa nhận điều đó."

Hắn dừng lại.

Đôi mắt hắn hẹp lại, lộ ra sự giận dữ tột cùng.

"Ngươi dám so sánh bản thân với ta?" Hắn vung tay, một luồng khí âm hàn bắn ra, quét ngang qua không gian.

Lã Hủy Diệt nghiêng người, tránh né, nhưng luồng khí ấy vẫn cắt vào má cô, để lại một vết thương nhỏ nhưng nóng rát.

Máu cô nhỏ xuống, rơi onto mặt đá, và ngay lập tức, những giọt máu ấy bị bóng tối nuốt chửng.

Lã Hủy Diệt Bản Sao không hoảng loạn.

Trong khi cơ thể cô bị lực hút của Bóng Tối kìm giữ, ý thức cô lại trở nên cực kỳ tỉnh táo, đến mức đáng sợ.

Cô quan sát những bóng đen đang bò lên người mình.

Chúng không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng.

Chúng có *cấu trúc*.

Chúng có nhịp đập.

Mỗi một vệt bóng tối đều mang theo một ý chí riêng, một sự hung hãn nguyên thủy muốn xé toạc mọi thứ nó chạm vào.

Cô nhớ lại những đêm trước, khi cô thức dậy giữa đêm khuya, nhìn thấy bóng đen của mình trên tường dài ra, vươn tới cửa sổ.

Cô từng nghĩ đó là ảo giác do căng thẳng.

Nhưng giờ, đứng trước chính nguồn gốc của nó, cô nhận ra sự thật kinh hoàng: Bóng Tối không săn lùng cô vì cô yếu đuối.

Nó săn lùng cô vì cô *thuộc về* nó.

Cô là một cánh cửa mở, một khe hở trong bức tường ngăn cách giữa thế giới sống và thế giới của bóng tối.

"Ngươi thấy chúng chưa?" Lã Hủy Diệt Gốc hỏi, giọng nói của hắn vang vọng trong đầu cô, xâm nhập vào tâm trí cô mà không cần lời nói.

"Chúng đang đói.

Và ngươi là bữa ăn ngon nhất.

Ngươi mang trong mình huyết thống của gia tộc Lã, nhưng cũng mang trong mình sự ô nhiễm của bóng tối.

Ngươi là sự kết hợp hoàn hảo của sự thuần khiết và tội lỗi."

Lã Hủy Diệt cảm thấy da thịt mình lạnh toát.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay cô đang run rẩy, nhưng không phải vì lạnh.

Chúng đang biến đổi.

Màu da trắng bệch của cô đang chuyển sang màu xám xịt, và dưới lớp da, những đường gân đen kịt bắt đầu hiện rõ, như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.

Cô cố gắng thu hồi nội lực, nhưng nội lực của cô – vốn dĩ đã hỗn loạn từ khi sinh ra – giờ đây đang hòa quyện với bóng tối, tạo thành một sức mạnh mới, dữ dội và không kiểm soát được.

"Ta không phải là bữa ăn," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lẽo, không còn chút rung động nào.

"Ta là kẻ săn mồi."

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào cơn đau trong đầu.

Cô không cố gắng đẩy bóng tối ra.

Thay vào đó, cô mở rộng tâm trí, chào đón nó.

Cô cảm thấy sự kết nối giữa cô và những vệt bóng tối xung quanh.

Chúng không còn là kẻ thù.

Chúng là một phần của cô.

Và khi cô mở mắt ra, đôi mắt cô không còn màu đen thường thấy.

Chúng đã chuyển sang màu đỏ thẫm, như máu tươi, phát ra một ánh sáng yếu ớt nhưng đáng sợ.

Trần Gia Bạch – Lã Hủy Diệt Gốc – lùi lại một bước.

Vẻ mặt hắn, vốn luôn kiêu ngạo và kiểm soát, lần đầu tiên lộ ra sự lo lắng.

Hắn nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Lã Hủy Diệt Bản Sao, và hắn thấy trong đó sự phản chiếu của chính mình – nhưng là một phiên bản méo mó, điên loạn và đầy thù hận.

"Ngươi đã tự hủy hoại bản thân," hắn nói, giọng nói của hắn run rẩy.

"Ngươi không còn là con người nữa.

Ngươi đang trở thành một con quái vật."

"Con quái vật?" Lã Hủy Diệt cười.

Tiếng cười của cô khô khốc, vang vọng trong điện thờ cổ, làm rung chuyển những bức tượng đá xung quanh.

"Hay là ta đang trở thành chính mình?"

Căng thẳng leo thang khi Trần Gia Bạch nhận ra rằng sự kiểm soát của hắn đang suy giảm.

Hắn giơ tay, triệu hồi một con quái vật bóng tối từ tường.

Nó có hình dáng con người, nhưng không có khuôn mặt, chỉ là một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm.

Thân thể nó không ổn định, liên tục biến đổi, như một đám mây khói đen đang cố gắng凝聚 (tụ tập) thành hình dạng.

"Chết đi!" Hắn hét lên, đẩy con quái vật vào Lã Hủy Diệt Bản Sao.

Con quái vật lao tới với tốc độ kinh hoàng, những cánh tay dài và nhọn hoắt của nó vươn ra, nhắm thẳng vào tim Lã Hủy Diệt.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, áp lực của bóng tối khiến mọi thứ trở nên chậm chạp.

Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô đứng yên, hai tay buông thõng, nhìn chằm chằm vào con quái vật đang lao tới.

Và rồi, cô đưa tay ra.

Không phải để chặn.

Bàn tay cô chạm vào ngực con quái vật.

Thay vì bị xé toạc, con quái vật ngừng lại.

Những cánh tay nhọn hoắt của nó co lại, và cơ thể nó bắt đầu tan rã, hòa nhập vào bàn tay Lã Hủy Diệt.

Bóng tối từ con quái vật chảy vào cơ thể cô, như nước chảy vào biển cả.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau đớn dữ dội chạy dọc sống lưng, nhưng cùng với đó là một cảm giác thỏa mãn tột cùng.

Cô đang hấp thụ nó.

Cô đang trở nên mạnh hơn.

Trần Gia Bạch kinh hãi.

Hắn nhìn thấy bóng đen của Lã Hủy Diệt trên tường phồng to ra, bao phủ lấy cô như một tấm áo choàng đen khổng lồ.

Những vệt bóng tối từ các góc phòng đổ dồn về phía cô, như thể cô là một cực nam châm, hút lấy mọi bóng tối trong bán kính vài dặm.

"Ngươi không thể làm điều đó," hắn nói, giọng nói của hắn vỡ vụn.

"Bóng tối sẽ nuốt chửng ngươi.

Ngươi sẽ mất đi nhân tính.

Ngươi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, chỉ còn lại sự hủy diệt."

"Thì sao?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô vang lên từ khắp mọi nơi, như thể cô đang nói từ bên trong đầu hắn.

"Nếu nhân tính là gánh nặng, thì ta sẵn sàng vứt bỏ nó.

Nếu sự hủy diệt là con đường duy nhất để đạt được công bằng, thì ta sẽ bước đi trên đó."

Đỉnh điểm của chương không phải là cuộc chiến vật lý, mà là sự vỡ mộng tột cùng.

Lã Hủy Diệt Bản Sao nhìn vào bàn tay của mình.

Nó đang biến đổi.

Da thịt tan chảy, lộ ra những đường vân đen kịt giống như những vết nứt trên gốm sứ.

Nhưng dưới những vết nứt ấy, không phải là máu, mà là một thứ chất lỏng đen ngòm, sánh đặc, phát ra một mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải từ Trần Gia Bạch.

Mà từ *bên trong* chính cô.

Một giọng nói quen thuộc, nhưng xa lạ.

Nó không phải là giọng của Lã Hủy Diệt Gốc.

Nó là giọng của *cha* cô.

*"Hủy Diệt...

con đã làm tốt lắm."*

Lã Hủy Diệt sững sờ.

Cha cô đã chết.

Cô đã tận mắt thấy xác ông nằm trong mộ.

Cô đã khóc, đã gào thét, đã thề báo thù.

Vậy mà giờ đây, giọng nói của ông lại vang lên trong đầu cô, nhẹ nhàng, trìu mến, và đầy sự tự hào.

*"Con không đơn độc,"* giọng nói tiếp tục.

*"Bóng tối không phải là kẻ thù.

Nó là gia đình.

Nó là nơi con thuộc về.

Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Khi con cuối cùng chấp nhận bản chất thật của mình."*

Lã Hủy Diệt run rẩy.

Cô nhìn lên, nhìn vào Trần Gia Bạch.

Hắn cũng đang nghe thấy giọng nói đó.

Vẻ mặt hắn biến sắc, từ kinh hãi chuyển sang sự hoang mang, rồi đến sự sợ hãi tột cùng.

Hắn biết cha cô không thực sự chết.

Hắn biết cha cô đã hợp nhất với Bóng Tối, và giờ đây, cha cô đang kiểm soát bóng tối.

Và Lã Hủy Diệt Bản Sao không phải là một bản sao vô tri.

Cô là một công cụ.

Một chiếc bình chứa hoàn hảo cho ý chí của cha cô.

"Không..." Trần Gia Bạch lắp bắp.

"Điều này không thể xảy ra.

Lã gia đã bị tiêu diệt.

Bóng tối đã bị phong ấn..."

"Bóng tối không thể bị phong ấn," giọng nói của cha Lã Hủy Diệt vang lên, lớn hơn, rõ ràng hơn, vang vọng trong toàn bộ điện thờ.

"Bóng tối là vĩnh cửu.

Và con gái ta...

cuối cùng đã trở về nhà."

Lã Hủy Diệt Bản Sao cảm thấy ý thức của mình đang bị cuốn trôi.

Cô muốn phản kháng, muốn hét lên, muốn phủ nhận tất cả.

Nhưng cơ thể cô không còn nghe theo lời cô nữa.

Nó đang di chuyển, bước về phía Trần Gia Bạch, với một sự优雅 (thanh lịch) đáng sợ.

Những bước chân của cô không chạm đất.

Cô đang bay lơ lửng, được nâng đỡ bởi những vệt bóng tối xung quanh.

Trần Gia Bạch lùi lại, sợ hãi.

"Cô ấy đã thức tỉnh.

Chúng ta phải chạy."

Nhưng Lã Hủy Diệt Bản Sao không đuổi theo.

Cô dừng lại, đứng trước mặt hắn, với một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Cô đưa tay lên, chạm vào mặt hắn.

Da thịt cô lạnh như băng, và khi ngón tay cô chạm vào má hắn, một vết nứt đen kịt hiện ra trên da hắn, như thể hắn đang vỡ vụn.

"Ta không cần chạy," cô nói, giọng cô vang lên như tiếng chuông ngân trong đêm tối.

"Vì ta không còn là kẻ bị săn đuổi.

Ta là kẻ săn mồi.

Và ngươi...

ngươi là con mồi đầu tiên."

Trần Gia Bạch hét lên, cố gắng đẩy cô ra, nhưng lực lượng của cô quá lớn.

Hắn bị hất văng ra xa, đập vào bức tường đá, và ngã xuống, bất động.

Lã Hủy Diệt nhìn xuống hắn, đôi mắt đỏ rực của cô không còn chút lòng thương xót nào.

Cô cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lòng, nhưng cùng với đó là một cảm giác mạnh mẽ, vô hạn.

Cô không còn là con người nữa.

Cô là một thực thể của Bóng Tối.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra sự thật cuối cùng: Lã Hủy Diệt Gốc không phải là kẻ thù duy nhất của cô.

Kẻ thù thực sự là chính bản chất của cô.

Và bóng tối...

bóng tối không phải là kẻ thù.

Nó là *nhà*.

Lã Hủy Diệt quay người, bước ra khỏi điện thờ.

Bóng tối phía sau cô đóng lại, như một cánh cửa đóng sập, để lại Trần Gia Bạch nằm bất động trong bóng tối dày đặc.

Cô bước ra ngoài, dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Bầu trời đêm đen kịt, không một ngôi sao.

Và từ khắp mọi nơi, những bóng đen đang thức dậy, chào đón nữ hoàng mới của chúng.

Cô nhìn lên bầu trời, và lần đầu tiên, cô không cảm thấy sợ hãi.

Cô cảm thấy...

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của cha cô.

Không phải của Lã Hủy Diệt Gốc.

Mà là giọng của *Thái Dương*.

"Hủy Diệt...

hãy tỉnh lại.

Đừng để bóng tối nuốt chửng ngươi."

Lã Hủy Diệt dừng bước.

Cô quay lại, nhìn về phía điện thờ.

Bóng tối đang bao phủ lấy cô, nhưng giọng nói của Thái Dương vẫn vang lên, yếu ớt nhưng kiên định, như một ngọn đèn nhỏ trong đêm tối dày đặc.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, đầy sự mỉa mai.

"Quá muộn rồi," cô thì thầm.

"Ta đã thuộc về bóng tối."

Và rồi, cô biến mất trong bóng tối, để lại một khoảng trống trống rỗng, và một câu hỏi chưa có lời giải: Khi bóng tối nuốt chửng một người, liệu người đó còn là chính mình hay không?

Hay họ chỉ là một cái bóng, một ảo ảnh, một ký ức đang dần phai mờ?

Và nếu Lã Hủy Diệt Bản Sao không còn là chính mình, thì ai đang điều khiển cơ thể cô?

Và cuối cùng, ai mới là kẻ thực sự đang săn đuổi ai?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập