Chương 26

Lã Hủy Diệt không hét lên.

Bản năng sinh tồn của một kẻ sống sót từ đống đổ nát dạy cô rằng sự hoảng loạn chỉ là mồi ngon cho những thứ rình rập trong bóng tối.

Cô đưa tay phải lên, khẽ cào xé lấy vết thương nhỏ ở mu bàn tay nơi vừa nãy cô vô tình chạm vào lưỡi dao của bóng tối.

Không có máu đỏ thẫm chảy ra.

Chỉ có một thứ chất lỏng đen kịt, đặc quánh như nhựa cây thối rữa, từ từ ngấm vào kẽ da.

Lạnh hơn cả băng hà mùa đông, lạnh đến mức làm tê liệt từng tế bào thần kinh.

Cô nhìn chằm chằm vào thứ "máu" ấy.

Nó không có mùi sắt gỉ, mà mang theo mùi ẩm mốc của đất ẩm sau mưa và mùi của xác thối bị vùi sâu dưới lòng đất.

Lã Hủy Diệt thẫn thờ đưa ngón tay cái chà xát lên vết thương.

Hoàn toàn không đau.

Chỉ có một cảm giác rỗng tuếch, như thể cô đang chạm vào một khoảng không vô hình.

Cơ thể cô không còn nhịp đập.

Tim đã ngừng đập từ khi cô bước vào điện thờ, hay đúng hơn, từ khi cô được sinh ra từ cái chết của Lã Hủy Diệt gốc?

Bóng tối xung quanh phủ Lã gia đang chuyển động.

Chúng không còn là những mảng đen tĩnh tại trên tường hay dưới chân người.

Chúng co duỗi, uốn lượn như những con rắn không đầu, hun hút lại quanh đôi chân thon thả của cô.

Lã Hủy Diệt cúi xuống, nhìn vào mặt đất.

Bóng đen của chính cô đang tách ra khỏi chân, tan biến vào đất sét ẩm ướt, hòa nhập với vô số những bóng đen khác.

Cô không còn là một thực thể tách biệt.

Cô là một phần của chúng.

"Cái quái gì đang xảy ra?" Giọng cô khàn đặc, vang lên trong không khí tĩnh mịch nhưng lại không tạo ra chút tiếng vang nào.

Âm thanh bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc.

Cô cố gắng hít thở.

Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, nhưng không mang lại cảm giác dễ chịu.

Nó như những lưỡi dao nhỏ li ti cắt xé lấy phế quản.

Lã Hủy Diệt siết chặt bàn tay, cố gắng tạo ra áp lực để cảm nhận sự tồn tại của mình.

Nhưng bàn tay cô vẫn lạnh lẽo.

Cô là một xác sống.

Một bản sao được dệt từ bóng tối và ký ức.

Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua sân viện, cuốn theo mùi hương nhợt nhạt của hoa nhài tàn.

Lã Hủy Diệt giật mình, quay người lại.

Từ góc khuất của hành lang, một bóng người bước ra.

Người đó mặc áo trắng tinh tuyền, tương phản mạnh mẽ với màu đen tuyền của đêm.

Ánh mắt hắn sáng rực, như hai ngọn đuốc trong đêm tối, nhưng ánh sáng ấy lại mang theo sự đau đớn và dằn vặt.

Thái Dương.

Hắn đứng đó, tay nắm chặt cây kiếm bạc, nhưng kiếm尖 (đầu kiếm) hướng xuống đất.

Hắn không tấn công.

Hắn chỉ nhìn cô, ánh mắt phức tạp đến mức khiến Lã Hủy Diệt muốn quay đi.

Có sự thương hại.

Có sự ghê tởm.

Và sâu thẳm hơn cả, là một nỗi sợ hãi kinh hoàng.

"Hủy Diệt," Thái Dương gọi tên cô, giọng nói run rẩy.

ngươi đã thay đổi."

Lã Hủy Diệt không đáp.

Cô nhìn hắn, đôi mắt đỏ rực của cô phản chiếu lại ánh sáng từ người hắn.

Cô thấy sự mâu thuẫn trong ánh mắt hắn.

Hắn muốn giết cô, vì nhiệm vụ.

Nhưng hắn cũng muốn cứu cô, vì con người.

Và chính sự mâu thuẫn đó khiến hắn trở nên yếu đuối.

Yếu đuối hơn cô rất nhiều.

"Ta không thay đổi," Lã Hủy Diệt lạnh lùng đáp.

Giọng cô không có cảm xúc, như đá lạnh.

"Ta chỉ trở về với bản chất của mình."

Thái Dương nhíu mày, bước gần lại một bước.

Ánh sáng từ người hắn tỏa ra, đẩy lùi những bóng đen đang rình rập quanh Lã Hủy Diệt.

Nhưng mỗi bước chân hắn đặt xuống, hắn lại nhăn mặt, như thể đang dẫm lên than hồng.

Ánh sáng của hắn là thuốc độc đối với bóng tối, nhưng cũng là ngọn lửa đốt cháy chính hắn.

"Ngươi không hiểu," Thái Dương nói, giọng trầm xuống.

"Bóng tối không phải là nhà của ngươi.

Nó là nhà của quỷ dữ.

Ngươi đang trở thành một trong số chúng.

Khi ngươi hoàn toàn thuộc về bóng tối, ngươi sẽ không còn là Lã Hủy Diệt nữa.

Ngươi sẽ chỉ là một con thú hoang, một kẻ săn mồi không biết no."

Lã Hủy Diệt khẽ cười.

Một nụ cười mỉa mai, đầy sự khinh thường.

Ngươi là ánh sáng.

Nhưng ánh sáng của ngươi cũng đang giết chết ngươi, Thái Dương.

Ngươi có thấy đau không?

Mỗi khi ngươi sử dụng sức mạnh của mình, ngươi có cảm thấy cơ thể mình đang phân rã không?"

Thái Dương im lặng.

Hắn biết cô nói đúng.

Hắn là một dị dạng trong thế giới võ học, một kẻ mang ánh sáng thuần khiết trong một thế giới bị bóng tối bao phủ.

Hắn sống bằng cách đốt cháy chính linh hồn mình.

"Ta không sợ bóng tối," Lã Hủy Diệt tiếp tục, bước chậm rãi về phía Thái Dương.

Những bóng đen quanh chân cô cuộn trào, như những con rắn bảo vệ chủ nhân.

"Ta sợ sự yếu đuối.

Sợ lòng thương hại.

Sợ những lời nói dối ngọt ngào như của ngươi."

Thái Dương rút kiếm.

Tiếng kim loại vang lên sắc bén, cắt ngang không khí.

"Ta không thể để ngươi tiếp tục như vậy.

Nếu ngươi không tỉnh lại, ta sẽ phải giết ngươi.

Để giải thoát cho linh hồn của ngươi, và để bảo vệ thế giới khỏi sự lan rộng của bóng tối."

Lã Hủy Diệt dừng bước.

Cô nhìn thanh kiếm bạc trong tay hắn, ánh mắt bình thản.

Ngươi có thể làm được điều đó không, Thái Dương?

Hay ngươi chỉ dám nói những lời sáo rỗng để tự an ủi bản thân?"

Hắn nghiến răng, ánh mắt sáng rực lên.

"Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy."

Hắn tấn công.

Một đòn kiếm nhanh như chớp, nhắm thẳng vào tim Lã Hủy Diệt.

Ánh sáng từ thanh kiếm tỏa ra, rực rỡ như mặt trời mọc.

Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô đứng yên, nhìn thanh kiếm tiến lại gần.

Chỉ còn một tấc nữa là xuyên thủng lồng ngực cô.

Rồi, cô giơ tay phải lên, bắt lấy lưỡi kiếm.

Không có tiếng va chạm.

Chỉ có một âm thanh rít lên, như băng nứt vỡ.

Lưỡi kiếm bạc chạm vào lòng bàn tay lạnh lẽo của cô, và ánh sáng từ kiếm bắt đầu tắt dần.

Những bóng đen từ lòng bàn tay cô bò lên thanh kiếm, bao phủ lấy nó, ăn mòn ánh sáng.

Thái Dương kinh hãi, cố gắng rút kiếm ra, nhưng không thể.

Lưỡi kiếm bị dính chặt vào tay cô, như bị nhựa cây bao quanh.

Hắn nhìn vào mắt cô, thấy sự trống rỗng vô tận.

"Ngươi..." Hắn lắp bắp.

"Ngươi là gì?"

"Ta là cái giá mà ngươi phải trả," Lã Hủy Diệt thì thầm.

"Và đây mới chỉ là bắt đầu."

Cô siết chặt tay.

Thanh kiếm bạc vỡ vụn thành từng mảnh, rơi xuống đất với một âm thanh khô khan.

Thái Dương lùi lại, mặt trắng bệch.

Hắn nhìn những mảnh vỡ, rồi nhìn vào Lã Hủy Diệt với ánh mắt đầy sợ hãi.

Hắn không còn thấy một người phụ nữ mà hắn từng yêu thương, hay thậm chí là kẻ thù.

Hắn chỉ thấy một quái vật.

Lã Hủy Diệt buông tay.

Những mảnh vỡ kiếm biến mất trong bóng tối.

Cô bước qua Thái Dương, tiến vào sâu hơn trong phủ Lã gia.

Bóng tối phía sau cô đóng lại, nuốt chửng lấy sự hiện diện của cô.

Thái Dương đứng đó, run rẩy, không dám di chuyển.

Hắn biết, mình vừa đánh mất điều gì đó quý giá.

Và cũng vừa đánh thức một tai họa.

Lã Hủy Diệt đi trong hành lang tối om.

Cô không cần ánh sáng.

Cô có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh qua sự rung động của bóng tối.

Cô cảm nhận được hơi thở của những người canh gác ở xa.

Cô cảm nhận được nhịp đập của trái tim họ, yếu ớt và dễ vỡ.

Và cô cảm nhận được một thứ gì đó khác.

Một sự hiện diện mạnh mẽ, cổ xưa, đang rình rập ở cuối hành lang.

Đó là Lã Hủy Diệt Gốc.

Cô dừng bước.

Lạnh lẽo lan tỏa trong cơ thể cô, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là sự kích thích.

Sự khao khát chiến đấu.

Cô đã tìm thấy hắn.

Người tạo ra cô.

Người mà cô phải tiêu diệt để hoàn tất sự chuyển hóa của mình.

Từ bóng tối sâu thẳm, một giọng nói vang lên.

Giọng nói đó giống hệt giọng cô, nhưng mang theo một sự uy quyền và tàn nhẫn mà cô chưa từng có.

"Chào mừng ngươi trở về, bản sao."

Lã Hủy Diệt mỉm cười.

Nụ cười này không còn sự mỉa mai.

Nó là nụ cười của một kẻ săn mồi.

"Ta không trở về," cô đáp.

"Ta đến để kết thúc."

Bóng tối xung quanh bùng nổ.

Những con quái vật từ bóng tối bước ra, gầm gừ xung quanh cô.

Nhưng Lã Hủy Diệt không sợ chúng.

Cô ra lệnh.

Chỉ một cử động nhẹ của ngón tay, và những con quái vật đó cúi đầu, tuân phục.

Chúng là quân đội của cô.

Là vũ khí của cô.

Cô bước vào phòng lớn nhất trong phủ.

Ở giữa phòng, một người phụ nữ ngồi trên ngai vàng làm bằng xương cốt.

Người phụ nữ ấy có gương mặt giống hệt cô, nhưng đôi mắt thì đen kịt, không có tròng trắng.

Lã Hủy Diệt Gốc.

Hắn nhìn cô, ánh mắt đầy sự khinh miệt.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta?

Ngươi chỉ là một bản sao.

Một thứ đồ chơi rẻ tiền."

Lã Hủy Diệt bước tới, từng bước một.

Ta là một bản sao.

Nhưng ta là bản sao hoàn hảo hơn.

Vì ta không có quá khứ.

Ta không có ký ức đau khổ.

Ta chỉ có mục tiêu."

Hắn đứng dậy, tay giơ lên.

Bóng tối xung quanh hắn cuộn trào, tạo thành một bức tường đen kịt.

"Mục tiêu của ngươi là gì?"

"Tiêu diệt ngươi," Lã Hủy Diệt đáp.

"Và sau đó, thống trị bóng tối."

Hắn cười lớn.

Tiếng cười vang vọng trong phòng, đáng sợ và điên cuồng.

"Ngươi điên rồi.

Bóng tối không thể bị thống trị.

Nó chỉ có thể bị phục vụ."

"Thì ta sẽ là nô lệ của nó," Lã Hủy Diệt nói.

"Và ngươi sẽ là kẻ đầu tiên bị nó nuốt chửng."

Hai bóng đen đối diện nhau.

Không khí trở nên nặng nề, nghẹt thở.

Lã Hủy Diệt cảm thấy sức mạnh của hắn.

Hắn mạnh hơn cô.

Nhưng cô không sợ.

Vì cô biết một điều mà hắn không biết.

Cô biết rằng bóng tối không chỉ là sức mạnh.

Nó là sự thật.

Và sự thật luôn tàn nhẫn.

Cô ra hiệu cho những con quái vật xung quanh.

Chúng lao về phía Lã Hủy Diệt Gốc, như một đàn ong giận dữ.

Hắn vung tay, một làn sóng bóng tối quét qua, xé nát những con quái vật thành từng mảnh.

Nhưng Lã Hủy Diệt không dừng lại.

Cô lao tới, tay phải biến thành một lưỡi dao đen kịt, chém thẳng vào hắn.

Hắn đỡ đòn.

Hai bàn tay chạm vào nhau.

Sóng xung kích bắn ra, làm vỡ tan những bức tường xung quanh.

Lã Hủy Diệt bị đẩy lùi, nhưng cô không hề hấn gì.

Cô chỉ cảm thấy một sự thỏa mãn.

Đây là cảm giác của sự sống.

Dù là sự sống của bóng tối.

"Ngươi vẫn yếu," hắn nói.

"Ngươi cần phải học cách sử dụng bóng tối đúng cách."

"Ta không cần học," Lã Hủy Diệt đáp.

"Ta chỉ cần giết ngươi."

Cô tấn công lần nữa.

Lần này, nhanh hơn, mạnh hơn.

Lưỡi dao đen của cô cắt qua không khí, để lại những vệt đen dài.

Hắn né tránh, nhưng vẫn bị thương.

Máu đen chảy ra từ vai hắn.

Hắn nhìn vết thương, ánh mắt đầy kinh ngạc.

ngươi có thể làm được điều đó?" Hắn hỏi.

"Ta có thể làm được nhiều hơn thế," Lã Hủy Diệt đáp.

"Hãy xem tiếp."

Cô biến mất trong bóng tối.

Khi cô xuất hiện trở lại, cô đang đứng ngay sau lưng hắn.

Lưỡi dao đen của cô đang hướng vào gáy hắn.

"Hãy chết," cô thì thầm.

Nhưng rồi, cô dừng lại.

Cô nhìn vào mắt hắn trong gương phản chiếu trên sàn nhà.

Cô thấy sự sợ hãi trong mắt hắn.

Không phải sợ chết.

Mà là sợ bị thay thế.

Sợ bị quên lãng.

Và trong khoảnh khắc đó, Lã Hủy Diệt hiểu ra.

Hắn không muốn cô chết.

Hắn muốn cô sống.

Để chứng minh rằng hắn vẫn là người mạnh nhất.

Vẫn là người duy nhất.

Cô hạ lưỡi dao xuống.

"Ta sẽ không giết ngươi ngay," cô nói.

"Ta sẽ để ngươi sống.

Để ngươi nhìn thấy sự sụp đổ của chính mình.

Để ngươi nhìn thấy ta trở thành nữ hoàng của bóng tối."

Hắn quay lại, nhìn cô với ánh mắt đầy giận dữ.

"Ngươi đang đùa với ta."

"Không," Lã Hủy Diệt đáp.

"Ta đang dạy cho ngươi một bài học.

Bài học về sự khiêm tốn."

Cô quay người, bước ra khỏi phòng.

Những con quái vật còn lại theo sau cô, như một đoàn quân chiến thắng.

Lã Hủy Diệt Gốc đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt đầy hận thù.

Lã Hủy Diệt bước ra ngoài sân.

Bầu trời đêm vẫn đen kịt.

Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn.

Cô có bóng tối.

Cô có sức mạnh.

Và cô có một mục tiêu.

Thái Dương vẫn đứng ở đó, nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Hắn không biết cô đã làm gì trong phòng đó.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi.

Cô mạnh hơn trước.

Và nguy hiểm hơn.

"Ngươi đã thắng?" Hắn hỏi.

"Chưa," Lã Hủy Diệt đáp.

"Nhưng ta đã bắt đầu."

Hắn im lặng.

Hắn biết mình không thể ngăn cản cô.

Hắn chỉ có thể nhìn cô đi vào con đường của mình.

Con đường của bóng tối.

Con đường của sự hủy diệt.

Lã Hủy Diệt nhìn lên bầu trời.

Không có ngôi sao.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối đó, cô thấy một điều gì đó.

Một ánh sáng nhỏ bé, le lói.

Đó là hy vọng?

Hay là cái bẫy?

Cô không biết.

Và cô cũng không cần biết.

Cô chỉ cần tiếp tục bước đi.

Bước đi vào bóng tối.

Bước đi vào cái chết.

Bước đi vào sự thật.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của Lã Hủy Diệt Gốc.

Không phải của Thái Dương.

Mà là giọng của một người nào đó xa xôi, vô hình.

"Chúc mừng ngươi, Lã Hủy Diệt.

Ngươi đã thức tỉnh."

Lã Hủy Diệt dừng bước.

Cô quay lại, nhìn về phía bóng tối.

Ai đang nói?

Ai đang quan sát cô?

Cô không đáp.

Cô chỉ mỉm cười.

Một nụ cười bí ẩn, đầy sự đe dọa.

"Ta biết," cô thì thầm.

"Và ta sẽ tìm ra ngươi."

Cô biến mất trong bóng tối, để lại Thái Dương đứng một mình trong đêm tối lạnh lẽo.

Hắn nhìn theo bóng lưng cô, cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng lan tỏa trong tim.

Hắn biết, thế giới võ học sắp thay đổi.

Và Lã Hủy Diệt sẽ là người dẫn dắt sự thay đổi đó.

Dù bằng cách nào.

Và cuối cùng, ai mới là kẻ thực sự đang săn đuổi ai?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập