Chương 27
Luồng sáng xanh lam từ chiếc đèn lồng trong tay Tiêu Hàn không chỉ chiếu rọi không gian, nó thẩm thấu vào da thịt, xuyên qua xương cốt, và cuối cùng là soi thấu vào những góc khuất tăm tối nhất trong tâm trí cô.
Đó là "Ánh Sáng Thẩm Vấn", một công pháp cấm kỵ mà phái Tiêu gia đã lãng quên từ thời đại trước, nay được Tiêu Hàn mài giũa đến mức hoàn hảo.
Với người thường, ánh sáng này chỉ gây chói mắt, làm họ quỳ gối vì sợ hãi trước sự thuần khiết giả tạo.
Nhưng với Lã Hủy Diệt, một kẻ mang trong mình dòng máu lai tạp giữa ánh sáng và bóng tối, giữa bản gốc và bản sao, ánh sáng này giống như axit nóng chảy.
Cô cố gắng đứng thẳng, nhưng đầu gối cô run rẩy.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, dính chặt vào da thịt.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức về Lã Hủy Diệt gốc – người phụ nữ đã chết nhưng vẫn tồn tại trong bóng tối – tràn về.
Cô thấy đôi mắt của bản gốc, đôi mắt đầy hận thù và khinh bỉ, đang nhìn xuống cô từ một chiều không gian khác.
Bản gốc không cần ánh sáng để soi xét, vì cô ta đã sống trong bóng tối suốt đời.
Còn cô, bản sao này, lại đang bị ánh sáng trừng phạt vì sự tồn tại bất hợp pháp của mình.
"Ngươi cảm thấy thế nào, Hủy Diệt?" Giọng nói của Tiêu Hàn vang lên, lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự run rẩy khó nhận ra.
Anh không nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt của anh tránh né, như thể sợ hãi điều gì đó sẽ vỡ vụn dưới ánh sáng của chính mình.
"Ánh sáng này không giết chết kẻ ác.
Nó chỉ phơi bày sự thật.
Và sự thật là, ngươi không thuộc về thế giới này."
Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không khí đêm lạnh buốt cắt ngang cổ họng.
Cô mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng đầy thách thức.
"Sự thật?" Cô thì thầm, giọng khàn đặc do đau đớn.
"Sự thật là anh đang dùng ánh sáng để che giấu nỗi sợ hãi của chính mình, Hàn ca.
Anh sợ bóng tối, nên anh mới cần ánh sáng này.
Nhưng anh không biết rằng, bóng tối không phải là kẻ thù.
Nó là bản chất."
Tiêu Hàn nghiến răng, ánh mắt anh tối sầm lại.
Anh biết cô đang nói đúng.
Nhưng anh không thể thừa nhận.
Nhiệm vụ của anh, danh dự của gia tộc, và cả tình cảm mơ hồ mà anh không dám gọi tên, tất cả đều buộc anh phải giữ vững lập trường.
Anh rút đèn lồng lại một chút, nhưng không rời đi.
Sự chần chừ của anh là kẽ hở duy nhất mà Lã Hủy Diệt cần.
Cô lợi dụng khoảnh khắc yếu đuối đó, quay người lao vào mê cung bóng tối phía sau lưng.
Đó là khu vực bị lãng quên của phủ đệ, nơi những "Phế Vật" – những người yếu đuối, những kẻ bị xã hội vứt bỏ, và những linh hồn không thuần khiết – tụ tập.
Bóng tối ở đây dày đặc, nặng trĩu như chì, và nó có ý thức.
Nó quấn quanh chân cô, lạnh lẽo và trơn trượt, nhưng cô quen thuộc với nó.
Cô không sợ bóng tối.
Cô là con đẻ của nó, dù là bản sao.
Tiếng bước chân của cô vang lên nhẹ nhàng, hòa lẫn vào tiếng rên rỉ của những bóng tối đang thức giấc.
Cô không chạy trốn.
Cô đang đi vào cạm bẫy của chính mình, nhưng cũng là nơi cô tìm thấy sức mạnh thực sự.
Trong bóng tối, cô không còn là Lã Hủy Diệt, con gái của một gia tộc võ học cao quý.
Cô là một kẻ săn mồi, một phần tử dị biệt, và quan trọng nhất, cô là tự do.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng của bóng tối.
Tiêu Hàn đã theo sát.
Anh đứng ở lối ra của hốc đá, ánh mắt anh tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
Lã Hủy Diệt đang đứng giữa một nhóm người gầy guộc, rách rưới – những "Phế Vật" mà bóng tối thường săn lùng.
Nhưng khác với những gì anh tưởng tượng, cô không đang hại họ.
Cô đang đặt tay lên vai một đứa trẻ run rẩy, truyền cho nó một luồng khí ấm áp, mỏng manh nhưng đủ để xua tan nỗi sợ hãi trong tim nó.
"Cô đang làm gì?" Tiêu Hàn gầm lên, giọng khàn đặc, đầy sự bất lực và giận dữ.
"Cô dám chạm vào những thứ ô uế đó?
Cô nghĩ mình là ai?
Một vị thần cứu rỗi?
Hay một con quái vật đang tìm kiếm đồng loại?"
Lã Hủy Diệt không quay lại.
Cô tiếp tục giữ tay đứa trẻ, ánh mắt cô nhìn về phía bóng tối sâu thẳm, nơi những hình thù kỳ quái đang rình rập.
"Hàn ca, anh gọi họ là ô uế, nhưng họ mới là con người thực sự," cô đáp, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Họ yếu đuối, họ sợ hãi, nhưng họ còn sống.
Còn anh, anh mang theo ánh sáng, nhưng tâm hồn anh đã chết từ lâu.
Anh chỉ là một cái xác đang đi lang thang, tìm kiếm một mục đích mà anh không bao giờ có thể đạt được."
Tiêu Hàn bước tới, chân anh dẫm lên những mảnh vỡ của bóng tối, tạo ra những tiếng nổ nhỏ.
"Đừng nói với tôi về sự sống và cái chết.
Tôi đã thấy nhiều người chết hơn cô tưởng.
Và tôi biết rõ, bóng tối này sẽ nuốt chửng họ, nếu cô không rời đi ngay bây giờ."
"Thì để nó nuốt chửng," Lã Hủy Diệt quay lại, ánh mắt cô lạnh như băng.
"Nếu đó là định mệnh của họ, thì tôi không can thiệp.
Nhưng nếu họ chọn sống, tôi sẽ bảo vệ họ.
Dù phải đối mặt với ánh sáng của anh, hay bóng tối của chính mình."
Tiêu Hàn sững sờ.
Anh nhìn cô, nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt cô, một thứ ánh sáng mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Nó không rực rỡ như mặt trời, nhưng nó bền bỉ như ngọn lửa trong gió bão.
Anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim, không phải vì cô, mà vì chính mình.
Anh biết mình không thể giết cô.
Không phải vì anh không đủ mạnh, mà vì anh không đủ tàn nhẫn.
Bỗng nhiên, một tiếng cười khanh khách vang lên từ bóng tối sâu thẳm phía sau Tiêu Hàn.
Tiếng cười đó không thuộc về bất kỳ con người nào.
Nó khô khốc, lạnh lẽo, và đầy sự châm biếm.
"Thú vị thật.
Hai con rối đang múa trên dây của số phận."
Tiêu Hàn quay lại, kinh hãi.
Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Đó không phải là một võ giả, mà là một hình bóng mờ nhạt, không rõ mặt, không rõ hình dạng.
Nó không mang theo ánh sáng, cũng không mang theo bóng tối, mà là sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một kẻ đã mất đi tất cả, và vì vậy, không còn gì để mất.
" Ai đang nói?" Tiêu Hàn hỏi, giọng run rẩy.
Anh rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm của anh run rẩy trong tay.
Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở.
Bóng người đó không đáp.
Nó chỉ mỉm cười, một nụ cười không có môi, không có răng, chỉ là một đường cong kỳ quái trong bóng tối.
"Ngươi hỏi ai?
Ngươi đang nói chuyện với chính mình, Tiêu Hàn.
Với phần tối tăm nhất trong tâm hồn ngươi, phần mà ngươi đã cố gắng che giấu bằng ánh sáng giả tạo này."
Lã Hủy Diệt bước ra phía trước, đứng giữa Tiêu Hàn và bóng người đó.
Cô cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ từ bóng người này.
Nó giống như bản gốc của cô, nhưng không phải là hận thù, mà là sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một người đã chấp nhận số phận.
"Ngươi là ai?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng bình thản.
Bóng người đó nhìn cô, ánh mắt vô hình nhưng đầy sự thấu hiểu.
"Ta là kẻ đã thất bại.
Và ngươi, Lã Hủy Diệt, là kẻ đang trên đà thất bại.
Nhưng đừng lo, ta sẽ giúp ngươi.
Ta sẽ giúp ngươi trở thành con quái vật thực sự."
Tiêu Hàn hét lên, lao về phía bóng người đó, nhưng anh trượt ngã.
Bóng tối dưới chân anh trở nên trơn trượt, như thể nó đang cố gắng kéo anh xuống.
Đừng nghe nó!
Nó là ảo giác!"
Lã Hủy Diệt nhìn Tiêu Hàn, rồi nhìn bóng người đó.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy sự chấp nhận.
"Không, Hàn ca.
Nó không phải là ảo giác.
Nó là sự thật.
Và sự thật là, chúng ta đều là kẻ thất bại.
Nhưng thất bại không có nghĩa là kết thúc.
Nó chỉ là một bước đệm cho sự tái sinh."
Bóng người đó gật đầu, rồi tan biến vào bóng tối, để lại một mùi hương kỳ lạ, giống như mùi của tro tàn và hoa nở.
Lã Hủy Diệt quay lại nhìn Tiêu Hàn.
Anh vẫn nằm trên mặt đất, ánh mắt anh đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng.
"Giết nó, Hàn ca," Lã Hủy Diệt thì thầm, bước về phía anh, nắm lấy tay anh cầm kiếm.
"Đây là cách duy nhất để chứng minh tình yêu của anh với sự thuần khiết.
Giết tôi, và anh sẽ giải thoát cho chính mình.
Hoặc để tôi sống, và anh sẽ phải đối mặt với bóng tối của chính mình mãi mãi."
Tiêu Hàn nhìn lưỡi kiếm, rồi nhìn Lã Hủy Diệt.
Anh thấy sự chết chóc trong ánh mắt cô, nhưng cũng thấy một sự hy vọng mong manh.
Anh biết mình không thể giết cô.
Nhưng anh cũng không thể để cô sống.
Vì nếu cô sống, anh sẽ phải đối mặt với sự thật rằng, anh yêu cô, dù cô là một bản sao, dù cô là một con quái vật.
Và trong khoảnh khắc đó, bóng tối xung quanh họ bắt đầu di chuyển.
Không phải để tấn công, mà để bao bọc.
Như thể nó đang chờ đợi một quyết định.
Một quyết định sẽ thay đổi số phận của cả hai.
Lã Hủy Diệt vẫn nắm chặt tay Tiêu Hàn, ánh mắt cô không rời khỏi anh.
"Chọn đi, Hàn ca.
Ánh sáng hay bóng tối?
Sự thật hay ảo tưởng?
Và quan trọng nhất, anh yêu ai?
Bản gốc, hay bản sao?"
Tiêu Hàn không đáp.
Anh chỉ nhìn cô, và trong ánh mắt anh, Lã Hủy Diệt thấy một thứ gì đó mà cô chưa từng thấy trước đây.
Đó không phải là tình yêu, cũng không phải là hận thù.
Đó là sự thương cảm.
Sự thương cảm của một người đàn ông đã mất đi tất cả, đang nhìn vào một người phụ nữ cũng mất đi tất cả.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.
Không phải của bóng người kia, không phải của Lã Hủy Diệt gốc.
Mà là giọng của một người nào đó xa xôi, vô hình, nhưng lại gần gũi đến đáng sợ.
"Chúc mừng ngươi, Lã Hủy Diệt.
Ngươi đã thức tỉnh.
Nhưng hãy nhớ, mỗi lần ngươi sử dụng sức mạnh của bóng tối, ngươi sẽ mất đi một phần con người mình.
Và khi ngươi mất hết, ngươi sẽ trở thành chính kẻ thù mà ngươi ghét nhất."
Lã Hủy Diệt run rẩy.
Cô nhìn xuống tay mình, thấy những vết đen đang lan rộng trên da thịt cô.
Những vết đen đó không phải là bẩn, mà là sự ăn mòn.
Sự ăn mòn của bóng tối vào linh hồn cô.
Cô nhìn Tiêu Hàn, và lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi.
Không phải vì bóng tối, mà vì chính mình.
Và cô biết, đây chỉ mới là bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận