Chương 28
Tiêu Hàn đứng chết lặng giữa không gian hẹp, ngón tay cái đặt hờ trên chuôi kiếm lạnh lẽo.
Khớp tay anh trắng bệch, tĩnh mạch nổi gồ ghề dưới lớp da mỏng, tiết lộ sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang xé toạc linh hồn.
Ánh mắt Lã Hủy Diệt — người phụ nữ mà anh từng gọi là vợ, dù chỉ trong giấy tờ và ký ức — lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu.
Trong đó không còn chút tình cảm nào, không còn sự do dự hay yêu thương dành cho người đàn ông từng là hôn phu của "bản gốc".
Chỉ có sự trống rỗng, một vực sâu thăm thẳm nơi bóng tối đang âm thầm ăn mòn.
Hơi thở của Tiêu Hàn trở nên gấp gáp, ngực anh phập phồng như con thú bị dồn vào chân tường.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Hồn phách của anh đã bị xâm thực bởi Bóng Tối từ lâu.
Những vết đen trên da thịt Hủy Diệt không phải là bệnh, mà là lời cảnh báo.
Bóng Tối không chỉ là kẻ thù bên ngoài; nó đã len lỏi vào tâm trí anh, vào ký ức anh, và giờ đây, nó đang cười nhạo anh qua ánh mắt của người phụ nữ trước mặt.
Anh muốn rút kiếm, muốn kết thúc tất cả bằng một nhát chém dứt khoát, nhưng cơ thể anh từ chối cử động.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự liên kết vô hình, đau đớn, giữa hai linh hồn bị vỡ vụn.
"Anh không thể làm điều đó," Hủy Diệt nói, giọng nói của cô vang lên trong không gian im lặng, khô khan như lá khô rơi.
Cô bước tiến, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng nặng trĩu áp lực.
"Nếu anh giết tôi, anh sẽ giết chết phần còn lại của chính mình.
Anh là kẻ yếu đuối, Tiêu Hàn.
Anh luôn vậy."
Tiêu Hàn nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi chảy xuống gò má lạnh lẽo.
Anh biết cô đúng.
Anh không thể giết cô, vì trong sâu thẳm, anh yêu cô.
Dù cô là bản sao, dù cô là quái vật, cô là phần duy nhất còn lại của cuộc đời anh mà anh chưa từng bỏ rơi.
Và trong khoảnh khắc đó, bóng tối xung quanh họ bắt đầu di chuyển.
Chúng không tấn công, mà bao bọc, như những cánh tay vô hình đang chờ đợi một quyết định.
Một quyết định sẽ thay đổi số phận của cả hai, và có lẽ, cả thế giới.
**
Từ bóng tối, một bóng người bước ra.
Đó là Lã Hủy Diệt gốc.
Bà mặc một bộ váy đen dài, tóc búi cao, gương mặt lạnh lùng, sắc sảo, giống hệt Hủy Diệt bản sao, nhưng mang một vẻ uy quyền đáng sợ.
Bà không tấn công trực tiếp.
Bà dùng lời nói như dao mổ, từng từ một, cắt vào tâm trí Hủy Diệt bản sao.
"Ngươi nghĩ ngươi mạnh mẽ?" Bà hỏi, bước từng bước chậm rãi, ánh mắt sắc bén như kiếm.
"Ngươi chỉ là một công cụ.
Lã gia tạo ra ngươi để thay ta chết.
Để ta có thể tiếp tục sống, tiếp tục thống trị, tiếp tục điều khiển bóng tối.
Còn ngươi...
ngươi chỉ là một cái bóng, một sự phản chiếu yếu ớt của sự thật."
Hủy Diệt bản sao cảm thấy cơ thể mình nóng lên, máu trong người cô dường như đang sôi sục.
Những vết đen trên da thịt cô lan rộng, ăn sâu vào tĩnh mạch, vào tim, vào não.
Cô cảm thấy đau, một nỗi đau tột cùng, nhưng cũng là một sự giải thoát.
Cô nhận ra rằng, bà ta đúng.
Cô là một bản sao, một sự tồn tại sai lầm.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ chấp nhận số phận.
"Ta không phải là công cụ," Hủy Diệt bản sao nói, giọng nói của cô run rẩy nhưng kiên định.
"Ta là Lã Hủy Diệt.
Ta có cảm xúc, ta có ký ức, ta có...
tình yêu."
Lã Hủy Diệt gốc cười lớn, một tiếng cười đầy khinh bỉ.
Ngươi nói về tình yêu với Tiêu Hàn?
Hắn ta chỉ là một kẻ yếu đuối, một con rối trong bàn tay của Đế Vương.
Hắn ta không yêu ngươi, hắn ta chỉ yêu sự an toàn mà ngươi mang lại.
Và giờ, ngươi sẽ trả giá."
Bà giơ tay lên, và bóng tối xung quanh họ bùng nổ.
Những sợi dây bóng tối quấn lấy Hủy Diệt bản sao, siết chặt cổ cô, bóp nghẹt hơi thở.
Cô ngã quỵ, tay cố gắng chống lại, nhưng sức mạnh của bà ta quá lớn.
Bà ta không chỉ là một võ giả, bà ta là một phần của Bóng Tối.
"Ngươi sẽ chết, và linh hồn của ngươi sẽ trở thành thức ăn cho ta," bà ta nói, mắt sáng lên vì khoái cảm.
"Và ta sẽ sống mãi, bằng cách nuốt chửng linh hồn của ngươi."
Hủy Diệt bản sao nhìn vào mắt bà ta, và lần đầu tiên, cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Cô không sợ chết.
Cô sợ sự vô nghĩa của cuộc sống này, sự tồn tại như một cái bóng.
Nhưng cô không muốn chết một cách vô ích.
Cô muốn kết thúc nó, bằng chính tay mình.
**
Khi ánh sáng từ ngọn đuốc tắt dần, Hủy Diệt bản sao nằm trên nền đá, không còn hơi thở.
Cơ thể cô lạnh lẽo, nhưng khuôn mặt cô bình yên, như thể cô đang ngủ một giấc ngon lành.
Nhưng trong tay bà, vẫn nắm chặt một mảnh vỡ của chiếc vòng tay ngọc bích.
Mảnh vỡ đó bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt, một ánh sáng xanh nhạt, khác biệt với bóng tối xung quanh.
Và một giọng nói vang lên trong đầu Tiêu Hàn, người đang bước vào lăng tẩm, chân tay bủn rủn, đầu óc choáng váng.
Giọng nói đó không phải của Hủy Diệt, cũng không phải của Lã Hủy Diệt gốc.
Đó là giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã theo dõi mọi thứ từ đầu đến cuối.
“Hỡi người thừa kế...
Nếu ngươi muốn biết sự thật cuối cùng về Lã Hủy Diệt, về Bóng Tối, và về chính bản thân ngươi, hãy chạm vào mảnh ngọc này.
Nhưng hãy nhớ, một khi ngươi mở cánh cửa đó, ngươi sẽ không bao giờ có thể quay lại.
Vì sự thật, đôi khi, tàn khốc hơn cả cái chết.”
Tiêu Hàn nhìn xuống, tay anh run rẩy chạm vào mảnh ngọc bích.
Ánh sáng từ mảnh ngọc lan tỏa, chiếu rọi khuôn mặt anh, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một hình ảnh.
Một hình ảnh về chính anh, nhưng không phải là anh.
Đó là một người đàn ông khác, với đôi mắt đỏ ngầu, và một nụ cười đầy ác ý.
Và anh nhận ra, đó là anh.
Đó là phần bóng tối trong anh, phần mà anh đã cố gắng che giấu, nhưng giờ đây, nó đang thức tỉnh.
Và từ sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, lần này, rõ ràng và gần gũi hơn.
"Chào mừng trở lại, Lã Hủy Diệt.
Ngươi đã quên mất mình là ai, phải không?"
Tiêu Hàn kinh hoàng lùi lại, nhưng chân anh không thể di chuyển.
Anh nhìn xuống tay mình, và thấy những vết đen đang lan rộng, giống hệt như trên tay Hủy Diệt.
Anh không phải là Tiêu Hàn.
Anh là một phần của Lã gia.
Anh là một bản sao.
Và giờ, anh đã thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận