Chương 29

Hầm mộ Lã gia không chỉ là nơi yên nghỉ của những kẻ đã khuất, mà là tử cung của bóng tối.

Không khí ở đây nặng trĩu, mùi ẩm mốc của đá lạnh trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi mới, tạo nên một thứ hương vị ghê tởm khiến dạ dày Lã Hủy Diệt co quắp lại.

Cô quỳ gối trên nền đá nhám, từng thớ cơ trong người rên rỉ vì kiệt sức.

Vết thương ở sườn trái không còn chảy máu ồ ạt nữa, nhưng đau đớn vẫn âm ỉ, như những con kiến lửa bò dưới da, nhấm nháp từng thớ thịt còn sót lại.

Ánh sáng từ ngọn đuốc cuối cùng vừa tắt.

Trong khoảnh khắc bóng tối bao trùm, Lã Hủy Diệt không nhắm mắt.

Cô mở to đôi mắt, đồng tử co lại thành những điểm nhỏ xíu, cố gắng thâu tóm từng hạt bụi ánh sáng còn sót lại trong không khí.

Cô biết quy luật.

Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một thực thể sống.

Và cô, với thân phận một bản sao mang "hồn không thuần khiết", là món ăn đặc biệt.

Một tiếng rít nhẹ vang lên, giống như móng vuốt cào lên vải lụa.

Tiếng đó đến từ phía sau lưng, nơi bóng của cô đang đổ dài ra trên mặt đất.

Lã Hủy Diệt không quay lại.

Bản năng sinh tồn đã dạy cô điều đó từ những ngày đầu tiên tỉnh thức trong cơ thể này.

Nếu quay lại, nếu đối diện trực tiếp với bóng của chính mình, cô sẽ mất đi sự tập trung quý giá nhất: sự cảnh giác.

Thay vào đó, cô từ từ đưa tay phải xuống, chạm vào chiếc kiếm ngắn bằng sắt đen nằm bên cạnh.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay cô lại nóng hổi.

Cô hít một hơi thật sâu, không phải để lấy oxy, mà để lắng nghe nhịp đập của bóng tối.

Nó đang di chuyển.

Bóng của cô, thứ bóng đen đặc quánh hơn bình thường, đang tách rời khỏi chân cô.

Nó uốn lượn như một con rắn không đầu, bò về phía trước, hướng thẳng vào mặt cô.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra kinh hoàng: bóng tối này đang *nhìn* cô.

Nó có ý thức.

Nó biết cô là ai.

Nó biết cô là kẻ giả mạo.

"Ngươi đến để ăn thịt ta à?" Cô thì thầm, giọng nói khô khốc, vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Bóng tối dừng lại.

Nó phồng lên, tạo thành một hình khối mơ hồ giống như một con người đang đứng thẳng.

Không có mặt, không có tay chân rõ ràng, chỉ là một khối u tối đen đang pulsate theo nhịp tim của cô.

Lã Hủy Diệt không đợi nó tấn công.

Cô vung kiếm.

Lưỡi kiếm cắt không khí, phát ra một tiếng rít sắc lẹm.

Cô không chém vào bóng, mà chém vào không gian ngay trước mặt khối u đó.

Trong thế giới này, võ học không chỉ là đánh vào cơ thể đối thủ, mà là đánh vào *ý chí* của chúng.

Cô dùng nội lực mỏng manh còn sót lại trong kinh mạch, ép vào lưỡi kiếm, tạo ra một dao động âm thanh cực cao mà chỉ có bóng tối mới cảm nhận được.

Khối u bóng tối co rúm lại, phát ra một tiếng gào thét vô thanh.

Lã Hủy Diệt lợi dụng khoảnh khắc đó, lao người về phía trước, bước ra khỏi vùng ánh sáng tàn lụi của ngọn đuốc cũ, và bước vào bóng tối hoàn toàn.

Cô không sợ hãi.

Cô *thuộc* về bóng tối này hơn bất kỳ ai khác.

Vì cô cũng là một thứ không thuộc về thế giới ánh sáng.

***

Thái Dương đứng ở lối vào hầm mộ, tay nắm chặt cán cung, gân xanh nổi lên trên cổ.

Anh không dám bước vào.

Ánh sáng từ ngọn đuốc trong tay anh chiếu rọi lên đôi mắt anh, nhưng ánh mắt anh lại hướng về phía bóng tối sâu thẳm nơi Lã Hủy Diệt vừa biến mất.

"Ngươi điên rồi sao?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.

Thái Dương không quay lại.

Anh biết đó là ai.

Hay đúng hơn, là thứ đang mặc áo quần của Tiêu Hàn.

"Cô ấy sẽ chết," Thái Dương nói, giọng anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự mâu thuẫn đang xé nát nội tâm anh.

"Bóng tối ở đây...

nó không tha thứ cho ai.

Đặc biệt là những kẻ mang dấu ấn của Lã gia."

Tiêu Hàn bước tới, bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều khiến bóng của anh trên tường dao động một cách kỳ lạ.

"Đó là số phận của cô ta.

Một bản sao không có quyền tồn tại.

Lã Hủy Diệt gốc sẽ trở về.

Và khi ấy, thế giới này sẽ được khôi phục trật tự."

"Trật tự?" Thái Dương quay lại, ánh mắt anh sắc lạnh hơn bất kỳ lúc nào.

"Ngươi gọi sự giết chóc vô cớ là trật tự?

Ngươi gọi việc hủy diệt một sinh mạng vì cô ta 'không đúng chuẩn' là công lý?"

Tiêu Hàn dừng lại.

Anh nhìn Thái Dương, nụ cười trên môi anh lạnh băng, không chút cảm xúc.

"Công lý là thứ do người chiến thắng định nghĩa, Thái Dương.

Và trong trận chiến này, người chiến thắng luôn là người nắm giữ sự thật."

Thái Dương nghiến răng.

Anh muốn lao vào, muốn dùng cung tên của mình xuyên thủng lồng ngực kẻ trước mặt.

Nhưng anh không thể.

Anh nhớ lại lời dặn dò của Đế Vương: *Giữ cô ta sống.

Cô ta là chìa khóa.

Nếu cô ta chết, bí mật về Bóng Tối sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.*

Anh là một tù nhân.

Tù nhân của nhiệm vụ, của lòng trắc ẩn, và của sự yếu đuối.

"Ta sẽ đi theo cô ấy," Thái Dương nói, giọng anh kiên định.

"Nếu cô ta chết, ta sẽ giết ngươi."

Tiêu Hàn cười khẽ.

"Đừng có ngu ngốc.

Bóng tối ở dưới đó...

nó không chỉ ăn thịt xác phàm.

Nó ăn thịt linh hồn.

Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu cô ta?

Ngươi thậm chí còn không thể cứu chính mình khỏi bóng đen trong tâm trí."

Thái Dương không đáp lại.

Anh bỏ lại ngọn đuốc, lao vào bóng tối.

Anh không cần ánh sáng.

Anh cần sự thật.

Và có lẽ, anh cần thấy Lã Hủy Diệt chết, để kết thúc sự dằn vặt này.

Hoặc, anh cần thấy cô sống, để chứng minh rằng ngay cả một bản sao cũng có quyền được yêu thương, được tồn tại.

***

Lã Hủy Diệt đang chạy.

Cô chạy trong bóng tối, nhưng cô không cảm thấy mình đang chạy trong một không gian vật lý.

Cô cảm thấy mình đang chạy trong ký ức.

Những bức tường đá xung quanh cô bắt đầu tan biến, thay vào đó là những hình ảnh mờ ảo.

Cô thấy mình đang đứng trên đỉnh núi, gió lạnh cắt da cắt thịt.

Cô thấy một người đàn ông với khuôn mặt giống hệt cô, nhưng đôi mắt thì đầy sự căm thù.

Đó là Lã Hủy Diệt gốc.

*“Con là một sai lầm,”* giọng nói của người đàn ông đó vang lên trong đầu cô, vang vọng khắp hầm mộ.

*“Con là một vết nhơ trên danh dự của Lã gia.

Con không xứng đáng mang tên này.”*

Lã Hủy Diệt gồng người, bước chân cô trượt trên nền đá trơn nhẵn.

Cô lao vào một bức tường đá, đau đớn xé toạc lồng ngực.

Nhưng cô không dừng lại.

Cô dùng vai va đập vào tường, phá vỡ ảo giác.

"Tôi không cần danh dự của ngươi!" Cô hét lên, giọng cô vỡ vụn, nhưng đầy quyết绝.

"Tôi không cần tên của ngươi!

Tôi là Lã Hủy Diệt!

Của chính tôi!"

Cô quay lại, nhìn thấy bóng tối đang bao vây cô.

Chúng không còn là một khối u đơn lẻ nữa.

Chúng đã nhân lên, thành hàng chục, hàng trăm bóng đen nhỏ bé, bò trên tường, trên trần nhà, và dưới chân cô.

Chúng là những "Phế Vật" — những mảnh vụn linh hồn của những người đã chết trong bóng tối, những kẻ không thể siêu thoát, trở thành nô lệ cho bóng tối.

Và chúng đã tìm thấy con mồi.

Lã Hủy Diệt rút kiếm.

Lưỡi kiếm của cô không còn sáng.

Nó tối đen như mực, hòa vào bóng tối xung quanh.

Cô nhận ra một điều kinh hoàng: nội lực của cô đang thay đổi.

Nó không còn là nội lực dương剛 mạnh mẽ nữa.

Nó đang trở nên lạnh lẽo, âm u, giống như bóng tối.

Cô đang trở thành một phần của chúng.

Một bóng đen lao vào cô.

Lã Hủy Diệt né tránh, nhưng móng vuốt của nó vẫn cào vào má cô.

Máu chảy ra, nhưng không đỏ.

Máu cô chảy ra màu đen.

Cô kinh hoàng nhìn xuống tay mình.

Những vết đen trên tay cô, thứ mà cô đã cố gắng che giấu, giờ đây đang lan rộng, bò lên cổ tay, lên cánh tay.

Chúng không đau.

Chúng mát lạnh, như một dòng nước mát chảy qua kinh mạch, chữa lành vết thương, nhưng đồng thời, chúng cũng đang lấy đi sự kiểm soát của cô.

Cô cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần.

Một giọng nói khác, ngọt ngào và dụ dỗ, vang lên trong đầu cô.

*"Hãy buông bỏ...

Hãy trở về với bóng tối...

Ở đây, không có đau đớn.

Không có sự phản bội.

Chỉ có sự bình yên vĩnh cửu."*

Lã Hủy Diệt lắc đầu, cố gắng gạt bỏ giọng nói đó.

Tôi không muốn bình yên.

Tôi muốn trả thù."

Cô vung kiếm, chém vào bóng đen đang tấn công cô.

Lưỡi kiếm xuyên qua bóng đen, nhưng không có máu.

Chỉ có một tiếng rít chói tai.

Bóng đen tan biến, nhưng ngay lập tức, hai bóng đen khác xuất hiện thay thế.

Cô đang bị vây hãm.

Và cô đang mất dần chính mình.

***

Thái Dương tìm thấy cô ở giữa một căn phòng lớn, nơi trần nhà sụp đổ, để lộ một khe hở nhỏ nhìn thấy bầu trời đêm.

Nhưng bầu trời đó không có sao.

Chỉ có một vầng trăng máu, đỏ ngầu, chiếu xuống ánh sáng tím kỳ quái.

Lã Hủy Diệt đang đứng giữa vòng vây của hàng trăm bóng đen.

Cô không còn chạy nữa.

Cô đứng đó, im lìm, như một bức tượng đá.

Máu đen chảy từ má cô, rơi xuống nền đá, tạo thành những vệt dài, uốn lượn như những con rắn nhỏ.

Thái Dương kinh hoàng.

Anh không ngờ cảnh tượng này lại tàn khốc đến thế.

Anh rút cung, lắp tên.

Tên của anh được tẩm thuốc độc từ cây Ngự Thầu Dầu, thứ thuốc có thể đốt cháy bóng tối.

"Đừng!" Lã Hủy Diệt hét lên, không nhìn anh.

Nó sẽ làm chúng điên loạn!"

Nhưng Thái Dương không nghe.

Anh thấy bóng đen đang áp sát cô, sắp nuốt chửng cô.

Anh không thể để cô chết như vậy.

Anh không thể để cô trở thành một phần của bóng tối.

Anh kéo dây cung.

Tên bay đi.

Tên xuyên qua không khí, lao thẳng vào nhóm bóng đen bao vây Lã Hủy Diệt.

Thuốc độc phát nổ, tạo ra một vụ cháy xanh lam.

Bóng đen rít lên, tan biến trong ánh sáng xanh.

Nhưng vụ nổ cũng làm sụp đổ một phần trần nhà.

Đá rơi xuống, chặn lối thoát của Lã Hủy Diệt.

Cô quay lại, nhìn Thái Dương.

Ánh mắt cô không có sự biết ơn.

Chỉ có sự trống rỗng, và một chút gì đó giống như sự thương cảm.

"Ngươi vừa giết cơ hội duy nhất của ta," cô nói, giọng cô bình thản đến đáng sợ.

Thái Dương bước tới, tay run rẩy.

"Ta cứu ngươi."

"Không," Lã Hủy Diệt lắc đầu.

Cô giơ tay lên, nhìn những vết đen đã lan đến vai cô.

"Ngươi chỉ đẩy ta sâu hơn vào bóng tối.

Bây giờ, ta không còn có thể quay lại nữa."

Cô nhìn về phía góc phòng, nơi một bóng đen khổng lồ đang hình thành.

Đó là bóng của Tiêu Hàn.

Nhưng nó không giống như bóng của bất kỳ ai khác.

Nó có hình dạng của một con rồng, với những chiếc sừng nhọn hoắt, và đôi mắt đỏ ngầu.

"Tiêu Hàn..." Lã Hủy Diệt thì thầm.

"Ngươi đã đến rồi."

Từ trong bóng tối, Tiêu Hàn bước ra.

Anh không còn mặc áo quần của một võ giả nữa.

Anh mặc một bộ áo choàng đen, dài quét đất.

Khuôn mặt anh nửa sáng, nửa tối.

Nửa bên phải bình thường, nửa bên trái thì phủ đầy những vết đen giống như Lã Hủy Diệt.

"Chào mừng trở về, em gái," Tiêu Hàn nói, giọng anh vang vọng, như thể có hai người đang nói cùng lúc.

"Ta đã chờ ngươi rất lâu."

Lã Hủy Diệt nắm chặt kiếm.

Cô cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong người cô.

Nó lạnh lẽo, tàn khốc, và đầy sự hủy diệt.

Cô không còn sợ hãi nữa.

Cô hiểu rồi.

Cô không phải là nạn nhân.

Cô là vũ khí.

Và giờ, cô sẽ dùng vũ khí này để giết chết người anh trai giả mạo của mình.

"Ta không phải là em gái của ngươi," Lã Hủy Diệt nói, ánh mắt cô sắc lạnh như băng.

"Ta là Lã Hủy Diệt.

Và ta sẽ xóa sổ ngươi."

Tiêu Hàn cười.

Cười thật lớn.

Tiếng cười của anh vang vọng khắp hầm mộ, khiến những bóng đen còn sót lại run rẩy.

"Vậy thì hãy chiến đấu, bản sao.

Hãy cho ta xem, ngươi có đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp số phận này không."

Lã Hủy Diệt lao tới.

Lưỡi kiếm của cô phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống như mảnh ngọc bích trong ký ức.

Cô không nhắm vào Tiêu Hàn.

Cô nhắm vào bóng rồng phía sau anh.

Vì cô biết, bóng mới là thứ yếu đuối nhất.

Và bóng, là thứ duy nhất cô có thể hiểu.

Cuộc chiến bắt đầu.

Không có lời nói.

Chỉ có tiếng kiếm gươm va chạm, và tiếng gào thét của bóng tối.

Và trong khoảnh khắc đó, Lã Hủy Diệt nhận ra một điều.

Cô không chiến đấu để sống.

Cô chiến đấu để chết.

Nhưng cái chết của cô, sẽ là sự sống của sự thật.

Và người kể chuyện ẩn danh, đang ngồi ở một góc tối sâu thẳm nhất của hầm mộ, mỉm cười.

"Và như vậy," giọng nói của người kể chuyện vang lên, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió, "vòng xoáy của số phận tiếp tục xoay tròn.

Không ai là vô tội.

Không ai là tự do.

Và bóng tối...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập