Chương 30

Mùi sắt gỉ.

Đó là thứ đầu tiên đánh thức Lã Hủy Diệt.

Không phải mùi thơm của hoa nhài trong hậu cung, cũng không phải mùi ẩm mốc của hầm mộ nơi cô vừa chiến đấu sinh tử với Tiêu Hàn.

Đây là mùi của máu khô, của xương cốt bị nghiền nát, và của một sự thật tàn khốc đang chờ đợi được lột trần.

Bầu trời không còn nữa.

Thay vào đó là những tảng đá lạnh lẽo, thô ráp, áp xuống lưng cô như án tử hình.

Ánh sáng trắng chói lòa từ khoảnh khắc cuối cùng của trận chiến đã tắt ngấm, để lại một bóng tối dày đặc, đặc quánh như dầu nhớt.

Nó không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng; nó có trọng lượng.

Nó bám vào da thịt cô, len lỏi vào lỗ chân lông, thì thầm những lời lẽ điên rồ mà cô không thể hiểu nhưng lại cảm nhận rõ ràng.

Lã Hủy Diệt hít thở sâu.

Không khí ở đây nặng nề, ngột ngạt, giống như đang nằm ở đáy biển sâu.

Mỗi hơi thở đều là một cuộc đấu tranh.

Cô cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể cô phản ứng chậm chạp, như thể mỗi thớ cơ bắp đều bị đóng băng bởi một loại độc dược vô hình.

Không phải đau đớn thể xác từ những vết thương kiếm, mà là đau đớn từ sâu thẳm bên trong, như thể từng tế bào trong người cô đang kêu gào, muốn tách rời khỏi nhau.

Cô nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng.

Lưỡi kiếm của cô xuyên qua bóng rồng của Tiêu Hàn.

Cảm giác lạnh lẽo, hủy diệt.

Và rồi, thế giới sụp đổ.

Giờ đây, cô tỉnh dậy ở đây.

Nơi này không thuộc về thế giới con người.

Nó nằm sâu dưới lòng đất, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chiếu rọi, nơi mà những quy luật của tự nhiên bị bóp méo bởi ý chí của kẻ thù.

Lã Hủy Diệt không hoảng loạn.

Sợ hãi là một xa xỉ mà cô không thể trả giá.

Cô đã học được bài học đó từ ngày còn nhỏ, khi cha cô biến mất trong đêm đen, và mẹ cô chết trong im lặng.

Cô là Lã Hủy Diệt.

Cô là bản sao.

Và nếu cô là một sai lầm, thì cô sẽ là sai lầm chết người nhất mà thế giới này từng tạo ra.

Cô ngồi dậy, chậm rãi.

Những giọt máu khô trên áo choàng đen của cô bết lại, tạo thành những vết nứt nhỏ khi cô cử động.

Cô nhìn xuống đôi tay mình.

Đôi tay từng run rẩy vì sợ hãi, giờ đây lại ổn định đến kỳ lạ.

Trên mu bàn tay trái, những vết đen trước đây đã lan rộng, hình thành nên một hoa văn phức tạp, giống như rễ cây đang ăn sâu vào thịt da.

Chúng không đau.

"Ngươi tỉnh rồi."

Giọng nói vang lên từ phía sau, trầm thấp, quen thuộc đến rợn người.

Nó không đến từ một hướng cụ thể, mà như thể vang lên từ chính trong đầu cô.

Lã Hủy Diệt không quay lại.

Cô biết ai đó đang ở đó.

Không phải Tiêu Hàn.

Không phải Đế Vương.

Mà là người đàn ông đã dạy cô cách cầm kiếm, cách giấu cảm xúc, và cách sống như một con rối.

Thanh Tuyền.

**

Thanh Tuyền không định giết Hủy Diệt ngay lập tức.

Sự chết chóc quá đơn giản.

Anh ta muốn "hoàn thiện" cô.

Anh ta rút ra từ trong tay áo một cây kim bằng kim loại đen, nhọn hoắt, ánh lên một thứ ánh sáng tím nhạt, đáng sợ.

Đầu kim nhỏ xíu, nhưng tỏa ra một áp lực khủng khiếp, như thể nó chứa đựng cả một vực thẳm.

"Chỉ một chút nữa thôi," Thanh Tuyền nói, tiến lại gần.

"Khi kim này đi vào tim, bóng tối sẽ chiếm lĩnh hoàn toàn ý thức của cô.

Cô sẽ không còn nhớ đến nỗi đau, không còn nhớ đến con người cũ.

Cô sẽ trở thành một phần của bóng tối.

Vĩnh cửu."

Lã Hủy Diệt lùi lại, lưng chạm vào tường.

Cô không có đường lui.

Ánh mắt cô quét nhanh quanh phòng, tìm kiếm một lối thoát, một vũ khí, bất cứ thứ gì.

Nhưng mọi thứ đều nằm ngoài tầm với.

Cô chỉ có đôi tay này, và cơ thể đang dần bị bóng tối xâm chiếm.

"Thầy nghĩ rằng em sẽ để thầy làm điều đó sao?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô lạnh lẽo như băng.

"Em không có lựa chọn," Thanh Tuyền đáp, vung tay lên.

Cây kim lao về phía tim cô, nhanh như một tia chớp.

Lã Hủy Diệt không né tránh theo cách thông thường.

Cô không di chuyển cơ thể.

Thay vào đó, cô *cho phép* bóng tối trong người mình phản ứng.

Những vết đen trên tay cô bùng lên, lan rộng ra cánh tay, lên vai, xuống ngực.

Một luồng năng lượng đen kịt phun ra từ lòng bàn tay cô, va chạm với cây kim.

*Clang!*

Tiếng kim loại va chạm vang lên, sắc bén, xé toạc sự im lặng.

Cây kim bị đẩy lệch, cắm vào bức tường đá bên cạnh đầu Lã Hủy Diệt.

Những tia lửa bắn ra, chiếu sáng khuôn mặt kinh ngạc của Thanh Tuyền.

"Không thể nào," anh ta thốt lên.

"Ngươi chưa được kích hoạt hoàn toàn.

Làm thế nào ngươi có thể kiểm soát nó?"

Lã Hủy Diệt thở gấp.

Cơ thể cô đau đớn, như thể mỗi mạch máu đang bị xé toạc.

Nhưng trong nỗi đau đó, cô cảm thấy một thứ gì đó mới mẻ.

Một sự mạnh mẽ.

Một sự tự do.

Cô không còn là một con rối nữa.

Cô là chủ nhân của bóng tối.

"Vì em không phải là bản sao, thầy ạ," Lã Hủy Diệt nói, ánh mắt cô rực sáng một thứ ánh sáng xanh nhạt, giống như mảnh ngọc bích trong ký ức.

"Em là sự tiến hóa."

***

Thanh Tuyền sững lại.

Anh ta cảm thấy sức ép từ bóng tối của Hủy Diệt đang tăng lên, vượt quá kiểm soát.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Những ngọn đèn dầu bắt đầu nhấp nháy, rồi tắt ngấm, chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt từ đôi mắt Lã Hủy Diệt.

Anh ta cố gắng rút cây kim ra khỏi tường, nhưng tay anh ta run rẩy.

Anh ta nhìn Lã Hủy Diệt với ánh mắt của một người đàn ông đang đối mặt với một thế lực siêu nhiên mà mình không thể hiểu.

"Ngươi đang phá vỡ quy luật," Thanh Tuyền gào lên, giọng nói đầy hoảng loạn.

"Bóng tối không thể được kiểm soát bởi ý chí con người!

Nó sẽ nuốt chửng ngươi!"

"Để nó thử," Lã Hủy Diệt đáp, bước tới.

Mỗi bước chân của cô đều vang lên một tiếng động nặng nề, như thể mặt đất đang run rẩy.

Cô không cần kiếm.

Cô là kiếm.

Thanh Tuyền lùi lại, tay vẫn cầm cây kim.

Anh ta biết mình không thể thắng.

Không phải bằng võ lực.

Mà bằng sự thật.

"Ngươi nghĩ ngươi là ai?" anh ta hét lên.

"Ngươi chỉ là một bóng ma!

Một ký ức bị lãng quên!

Lã Hủy Diệt thật đã chết!

Ngươi chỉ là cái bóng của cô ấy!"

Lời nói của anh ta như một nhát kiếm đâm vào tim Lã Hủy Diệt.

Cô dừng lại.

Những vết đen trên người cô ngừng lan rộng.

Cô nhìn vào đôi mắt của Thanh Tuyền, tìm kiếm sự thật.

Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự sợ hãi.

Sự sợ hãi của một kẻ đã tạo ra quái vật, và giờ đây, đang sợ hãi chính tạo vật của mình.

"Vậy thì," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đầy uy lực.

"Hãy để bóng ma này hủy diệt người tạo ra nó."

Cô lao vào anh ta.

Không có kiếm.

Không có phép thuật.

Chỉ có đôi tay trần trụi, những ngón tay sắc nhọn như móng vuốt.

Thanh Tuyền cố gắng phòng thủ, nhưng anh ta quá chậm.

Lã Hủy Diệt nắm lấy cổ anh ta, nâng anh ta lên khỏi mặt đất.

"Thầy dạy em rằng bóng tối là kẻ thù," cô thì thầm vào tai anh ta.

"Nhưng thầy quên một điều.

Bóng tối không có thiện ác.

Nó chỉ tồn tại.

Và giờ, nó đang tồn tại trong em."

Cô siết chặt tay.

Thanh Tuyền cố gắng chống cự, nhưng sức mạnh của Lã Hủy Diệt là vô hạn.

Cô không giết anh ta.

Cô chỉ đơn giản là *ngừng* cho anh ta thở.

Và rồi, cô thả anh ta xuống.

Thanh Tuyền ngã xuống đất, khụt khịt, không còn sức lực.

Lã Hủy Diệt đứng đó, thở gấp, mồ hôi ướt đẫm trán.

Cô nhìn xuống đôi tay mình.

Những vết đen đã lan ra toàn bộ cánh tay, nhưng chúng không còn đáng sợ nữa.

Chúng là một phần của cô.

Bỗng nhiên, cô cảm thấy một thứ gì đó trong túi áo mình rung lên.

Một thứ ấm áp, trái ngược với sự lạnh lẽo của bóng tối.

Cô rút nó ra.

Đó là một chiếc bùa nhỏ, bằng gỗ, khắc hình một con rồng.

Chiếc bùa của cha cô.

Cô mở nó ra.

Bên trong không có gì.

Chỉ có một tờ giấy nhỏ, cuộn lại.

Cô mở tờ giấy ra.

Trên đó chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đen, nét chữ run rẩy:

*"Đừng tin bất cứ ai.

Ngay cả chính ngươi."*

Lã Hủy Diệt ngước lên, nhìn vào bóng tối phía sau Thanh Tuyền.

Và ở đó, trong góc tối sâu thẳm nhất của phòng thí nghiệm, cô thấy một bóng người.

Một bóng người đang mỉm cười.

Người kể chuyện ẩn danh.

Và lần đầu tiên, cô nghe thấy giọng nói của anh ta, không phải trong đầu, mà vang lên trực tiếp từ không khí, lạnh lẽo, và đầy sự mỉa mai.

"Và như vậy, vở kịch bắt đầu," giọng nói ấy vang lên.

"Nhưng ai là người đang viết kịch bản?

Và ai là người đang đọc nó?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập