Chương 31
Trong thế giới Ngũ Tiên, tiếng hét chỉ là thức ăn cho Bóng Tối, một tín hiệu mời gọi những thứ vô hình từ khe nứt của thực tại bước ra để xé xác kẻ yếu.
Cô hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt cắt ngang phổi, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thối và mùi đất ẩm mốc len lỏi vào mũi.
Ánh sáng từ ngọn đuốc bằng mỡ linh thú lập lòe, đổ những vệt bóng dài, méo mó ra sàn đá lạnh lẽo, như thể những linh hồn đang cố gắng bò ra từ dưới đất.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết đen đã không còn chỉ là những đốm lốm đốm trên da thịt.
Chúng lan rộng, ăn sâu vào gân xanh, tạo thành những đường vân giống như rễ cây chết, ngoằn ngoèo chằng chịt từ cổ tay lên đến khuỷu tay.
Mỗi khi nhịp tim đập mạnh, những đường vân ấy lại khẽ giật, như thể có một sinh vật khác đang ngủ yên bên trong mạch máu của cô, chờ đợi khoảnh khắc thức dậy.
"Đừng tin bất cứ ai.
Ngay cả chính ngươi."
Dòng chữ trên tờ giấy nhỏ vẫn còn in hằn trong tâm trí, nóng rát hơn cả vết thương trên vai.
Lã Hủy Diệt gấp tờ giấy lại, cẩn thận cất vào lớp áo lót sát da, nơi nhiệt độ cơ thể có thể giữ nó khỏi bị ẩm ướt.
Cô quay sang phía bóng người đang mỉm cười trong góc tối.
Bóng hình đó đã tan biến, để lại sự trống rỗng đáng sợ.
Nhưng giọng nói của người kể chuyện ẩn danh vẫn vang vọng, không phải trong không khí, mà trực tiếp trong tủy sống cô, lạnh lẽo và đầy sự mỉa mai.
"Và như vậy, vở kịch bắt đầu," giọng nói ấy thì thầm, như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp.
"Nhưng ai là người đang viết kịch bản?
Và ai là người đang đọc nó?"
Lã Hủy Diệt nghiến răng, đau đớn từ vết thương trên vai lan tỏa ra toàn thân.
Cô không có thời gian để suy ngẫm về sự tồn tại của một người kể chuyện vô hình.
Cô phải sống.
Và để sống, cô phải hiểu rõ kẻ thù của mình, hay ít nhất, hiểu rõ thứ mà kẻ thù gọi là "lỗi lầm".
Cô bước tới cái hốc gỗ cũ kỹ nằm sâu trong góc phòng thí nghiệm bị bỏ hoang.
Mùi nồng nặc của thuốc thề và máu khô扑鼻, khiến cô muốn nôn mửa.
Nhưng cô nén lại.
Trong thế giới này, sự yếu đuối là cái chết.
Cô mở nắp hốc gỗ ra.
Bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ, bọc da rắn đã bị mòn đi nhiều chỗ, và một lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu tím đen, sền sệt như mật ong.
Hốc gỗ mở ra, mùi nồng nặc của thuốc thề và máu khô扑鼻.
Bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ, bọc da rắn, và một lọ thuốc độc màu tím đen.
Hủy Diệt lấy cuốn sổ ra, ánh mắt quét nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đẫm máu.
Bút mực đã bị phai màu theo thời gian, nhưng sự điên cuồng trong từng nét chữ thì vẫn còn nguyên vẹn, như những vết cắt trên da thịt.
Đây không phải là nhật ký của một kẻ điên.
Đây là hồ sơ thực nghiệm.
*Ngày 1200: Bản sao thứ 7.
Tỷ lệ tồn tại sau ba ngày: 0%.
Nguyên nhân: Hồn phách không tương thích với thể xác.
Chủ thể tự hủy do không thể chịu đựng được sự xung đột giữa ký ức gốc và hiện tại.*
*Ngày 1450: Bản sao thứ 12.
Tỷ lệ tồn tại: 15%.
Chủ thể phát triển khả năng điều khiển Bóng Tối sơ khai.
Tuy nhiên, sự phản kháng của linh hồn gốc gây ra đau đớn kinh hoàng.
Chủ thể mất trí, tự xé nát cổ họng mình.*
*Ngày 1890: Bản sao thứ 23.
Tỷ lệ tồn tại: 40%.
Chủ thể ổn định.
Ký ức gốc bị đè nén.
Khả năng võ học vượt trội so với bản gốc do không bị ràng buộc bởi đạo đức.
Đây là bước tiến lớn.
bản gốc vẫn sống.
Bản gốc vẫn tìm cách tiêu diệt tất cả các bản sao.*
Lã Hủy Diệt đọc đến dòng cuối cùng, tay cô run lên bần bật.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận dữ dữ dội, nóng bỏng đến mức có thể thiêu rụi mọi thứ xung quanh.
Cô là bản sao thứ bao nhiêu?
Cô không biết.
Nhưng những dòng chữ này khẳng định một sự thật tàn khốc: cuộc đời cô, những đau khổ, những mất mát, tất cả đều là kết quả của một thí nghiệm.
Cô không phải là một con người.
Cô là một sản phẩm.
Một công cụ được tạo ra để thay thế, để bảo vệ, hoặc đơn giản là để hy sinh.
Cô nhìn vào lọ thuốc tím đen.
Trên nhãn dán có dòng chữ nhỏ: *Thuốc ức chế linh hồn gốc.
Dùng khi bản sao bắt đầu nhớ lại ký ức.
Cẩn thận: Có thể gây tổn thương vĩnh viễn cho trí nhớ.*
Cô nhớ lại buổi chiều hôm ấy.
Nắng vàng rực rỡ, chiếu rọi xuống sân tập của gia tộc Lã.
Người phụ nữ ấy – Lã Hủy Diệt gốc – đứng trước mặt cô, cầm thanh kiếm gỗ, ánh mắt dịu dàng nhưng nghiêm nghị.
"Kiếm đạo không chỉ là giết người, Hủy Diệt," người ấy nói, giọng nói ấm áp như nắng chiều.
"Kiếm đạo là bảo vệ.
Là sự cân bằng.
Nếu ngươi không thể kiểm soát lòng hận thù, thì kiếm trong tay ngươi sẽ trở thành ngọn lửa đốt cháy chính ngươi."
Cô đã cười.
Cô đã coi người ấy như chị cả, như người mẹ thứ hai, như người duy nhất hiểu cô.
Và giờ, những dòng chữ trong cuốn sổ này nói rằng, sự dịu dàng đó chỉ là một phần của thí nghiệm.
Sự "cân bằng" mà người ấy dạy cho cô chỉ là cách để kiểm soát cô, để cô không trở nên quá nguy hiểm, quá độc lập.
Nợ máu với người yêu.
Hủy Diệt nuốt chửng giọt thuốc tím đen từ lọ thủy tinh.
Cảm giác đau đớn xé tung từ bên trong, như thể có hàng ngàn con kiến lửa bò vào não, cắn xé từng mảnh ký ức.
Cô quỳ xuống, hai tay ôm đầu, móng tay cào vào mái tóc, cố gắng giữ lấy ý thức.
Ký ức về buổi chiều nắng vàng bắt đầu mờ nhạt, bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ.
Tiếng cười của người ấy, ấm áp và dịu dàng, dần biến thành tiếng cười khinh bỉ, lạnh lùng.
"Ngươi chỉ là một bản sao," giọng nói của Lã Hủy Diệt gốc vang lên trong đầu cô, rõ ràng và sắc bén như lưỡi kiếm.
"Ngươi không có quyền sống.
Ngươi không có quyền yêu.
Ngươi chỉ tồn tại để phục vụ cho mục đích của ta."
Cô nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng.
Đau đớn tột cùng.
Nhưng cô không kêu cứu.
Trong thế giới Ngũ Tiên, sự yếu đuối là cái chết.
Cô phải chịu đựng.
Cô phải sống.
Và nếu phải sống bằng cách xóa bỏ ký ức về người cô yêu quý nhất, thì cô sẽ làm.
Cô sẽ trở thành một con rối trống rỗng, một cỗ máy giết người hoàn hảo, miễn là cô có thể tồn tại.
Nhưng sâu thẳm trong đáy lòng, một phần nhỏ bé nào đó của cô vẫn kháng cự.
Một phần nhỏ bé vẫn nhớ mùi nắng vàng, nhớ cảm giác ấm áp của bàn tay người ấy nắm lấy tay mình.
Phần nhỏ bé ấy thì thầm: "Đừng tin bất cứ ai.
Ngay cả chính ngươi."
Hủy Diệt đứng dậy, bước ra khỏi kho đồ.
Hành lang vắng lặng, nhưng không khí nặng nề hơn trước.
Bóng tối không còn rình rập nữa, chúng đã rút lui vào các khe nứt trên tường, chờ đợi con mồi tiếp theo.
Nhưng cô cảm thấy được nhìn.
Được theo dõi.
Không phải bởi Bóng Tối, mà bởi một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mang cùng dòng máu với cô.
Cô di chuyển về phía cửa chính.
Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau.
Không phải bóng tối.
Là bước chân.
Nhẹ nhàng, đều đặn, nhưng đầy uy lực.
Hủy Diệt dừng lại.
Cô không quay lại.
Cô biết rằng nếu quay lại, cô sẽ thấy ai.
Và cô không muốn thấy.
Không muốn thấy khuôn mặt của người chị cả, người bảo vệ, người cô từng yêu quý và tôn sùng nhất.
"Em đã uống thuốc," giọng nói của Lã Hủy Diệt gốc vang lên, bình thản, không chút cảm xúc.
"Em đã quên đi ký ức.
Vậy thì em không còn là mối đe dọa nữa.
Em chỉ là một công cụ."
Lã Hủy Diệt nắm chặt tay.
Những đường vân đen trên cánh tay cô khẽ giật, như thể phản ứng lại với sự hiện diện của bản gốc.
Cô cảm thấy một sự xung đột dữ dội trong cơ thể.
Một nửa muốn chạy trốn, một nửa muốn lao vào và xé nát người phụ nữ đứng sau lưng mình.
"Ta không cần một công cụ," Lã Hủy Diệt gốc nói, giọng nói gần hơn, sát hơn.
"Ta cần một bản sao hoàn hảo.
Một bản sao không có ký ức, không có cảm xúc, không có ý chí riêng.
Và em, Hủy Diệt thứ hai, sẽ trở thành như vậy."
Hủy Diệt quay lại.
Ánh mắt cô lạnh băng, không còn chút nào sự ấm áp hay dịu dàng.
Trước mặt cô, Lã Hủy Diệt gốc đứng đó, trong bộ áo bào trắng tinh, thanh kiếm trong tay lấp lánh ánh bạc.
Khuôn mặt ấy giống hệt cô, nhưng lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy kiêu hãnh.
"Em không phải là em," Lã Hủy Diệt gốc nói, nâng thanh kiếm lên.
"Em là một sai lầm.
Và ta sẽ sửa chữa sai lầm đó."
Hủy Diệt chạy qua hành lang tối om.
Tiếng bước chân của Lã Hủy Diệt gốc đuổi theo, nhanh hơn, sát hơn.
Bóng tối xung quanh cô bắt đầu quay cuồng, bị kích động bởi năng lượng từ chiếc vòng tay vỡ trên cổ tay cô.
Cô cảm thấy một cái gì đó chạm vào lưng mình.
Cô ngã xuống.
Thanh kiếm của Lã Hủy Diệt gốc xuyên qua vai cô, sâu hơn vết thương trước đó.
Máu chảy ra, ấm áp và ngọt ngào, nhưng cô không cảm thấy đau.
Cô chỉ cảm thấy trống rỗng.
"Con khốn nạn," Lã Hủy Diệt gốc thì thầm, hơi thở phả vào tai cô.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi số phận của mình sao?
Ngươi chỉ là một bản sao.
Một bản sao không có linh hồn."
Lã Hủy Diệt ngước lên, nhìn vào đôi mắt của người chị cả.
Trong đôi mắt ấy, cô không thấy sự thù hận.
Cô chỉ thấy sự thương hại.
Và đó là thứ đáng sợ nhất.
"Đừng tin bất cứ ai," cô thì thầm, lặp lại lời cảnh báo trên tờ giấy.
"Ngay cả chính ngươi."
Lã Hủy Diệt gốc nhíu mày, vẻ mặt ngạc nhiên.
Nhưng rồi, cô ấy mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự mỉa mai.
"Và ngươi cũng đừng tin chính mình," cô ấy đáp lại, rút thanh kiếm ra, để lại một vệt máu dài trên sàn đá.
"Vì ngươi không phải là ngươi.
Ngươi chỉ là một bóng ma.
Một bóng ma không có tên, không có quá khứ, và không có tương lai."
Lã Hủy Diệt nằm trên sàn, nhìn lên trần nhà tối om.
Những đường vân đen trên cánh tay cô bắt đầu phát sáng, một thứ ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo.
Cô cảm thấy một sự thay đổi bên trong.
Không phải là sự đau đớn, mà là sự thức tỉnh.
Một thứ gì đó sâu thẳm, cổ xưa, và đầy hung bạo đang thức dậy.
Cô không biết đó là gì.
Nhưng cô biết rằng, từ giây phút này, cô không còn là một bản sao nữa.
Cô là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mà ngay cả Lã Hủy Diệt gốc cũng không thể kiểm soát.
Và trong bóng tối sâu thẳm, giọng nói của người kể chuyện ẩn danh vang lên một lần nữa, nhẹ nhàng và đầy sự tò mò.
"Và như vậy, con rối đã cắt đứt dây thừng," giọng nói ấy thì thầm.
"Nhưng liệu nó có biết rằng, chính nó đã tự buộc mình vào một số phận còn đáng sợ hơn không?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận