Chương 32

Mảnh vỡ thạch anh trong lòng bàn tay Lã Hủy Diệt không phát sáng.

Ngược lại, nó hút lấy toàn bộ ánh sáng xung quanh, biến thành một hố đen nhỏ bé nhưng đầy chết chóc.

Ánh đèn đuốc leo lét trên tường đột ngột ngả về phía cô, như bị một lực vô hình kéo拽.

Không gian quanh người cô tối sầm lại, không phải vì bóng tối bao phủ, mà vì ánh sáng đã bị tước đoạt.

Tiếng cười điên cuồng của Lã Hủy Diệt Gốc vang lên méo mó, vang vọng trong căn phòng ngầm ẩm ướt.

Gương mặt cô ta giãn ra, không còn vẻ kiêu ngạo của một võ giả đỉnh cao, mà là sự kinh hoàng nguyên thủy khi nhận ra chân lý.

Những đường vân đen trên cánh tay Lã Hủy Diệt Bản Sao bắt đầu sôi sục, tỏa ra một thứ năng lượng lạnh lẽo, cắt đứt mọi liên kết với thế giới vật chất thông thường.

"Ngươi nghĩ Bóng Tối là kẻ thù?" Lã Hủy Diệt Bản Sao lên tiếng, giọng nói của cô không còn run rẩy như trước.

Nó trầm xuống, mang theo một âm sắc kim loại lạnh lùng, vang vọng như tiếng chuông tang lễ.

"Bóng Tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.

Bóng Tối là ký ức của thế giới này.

Và ký ức này...

không muốn bị xóa bỏ."

Lã Hủy Diệt Gốc lùi lại, thanh kiếm trong tay cô ta run rẩy.

Cô ta cố gắng vận khí, nhưng nội lực trong cơ thể cô ta đang bị hút cạn, chảy về phía mảnh vỡ thạch anh kia.

Cơ thể cô ta bắt đầu co quắp, da thịt chuyển sang màu xám xịt, khô héo như xác ướp bị phơi nắng.

"Sai rồi...

Ngươi là đồ giả!

Ngươi không có linh hồn!" Gốc hét lên, nhưng tiếng hét của cô ta nhanh chóng bị bóp nghẹt bởi sự im lặng áp đảo của bóng tối.

Những ngón tay của cô ta bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi đen, bay vào trong mảnh vỡ thạch anh.

Lã Hủy Diệt Bản Sao đứng yên, nhìn chằm chằm vào quá trình hủy diệt đó.

Cô không cảm thấy vui mừng, cũng không thấy thỏa mãn.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo lan tỏa từ xương tủy.

Cô nhận ra rằng, mỗi khi cô sử dụng sức mạnh này, một phần con người của cô lại biến mất.

Cô đang trả giá bằng chính bản sắc của mình để tồn tại.

Khi Lã Hủy Diệt Gốc hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bộ trang phục rách nát rơi xuống sàn đá, Lã Hủy Diệt Bản Sao thả tay ra.

Mảnh vỡ thạch anh rơi xuống, lăn vài vòng rồi dừng lại, trở về trạng thái vô tri, lạnh lẽo.

Nhưng bóng tối xung quanh vẫn chưa tan biến.

Chúng quấn quanh chân cô, như những con rắn nhỏ bé đang nấp nấp, chờ đợi lệnh hành động.

Cô quay người, bước vào sâu hơn trong phòng bí mật dưới điện Phong Lôi.

Không khí ở đây nồng nặc mùi hương thối rữa của thời gian và máu khô, một mùi vị quen thuộc đến rợn người.

Cô không vội vàng lục tìm các vật phẩm quý giá hay bí kíp võ học.

Mục tiêu của cô rõ ràng hơn: bức tường đá phía sau, nơi những vết nứt hình thành từ cuộc chiến vừa rồi đang tiết lộ một khe hở nhỏ.

Lã Hủy Diệt dùng ngón tay cái, thấm máu từ vết thương trên vai, bôi lên những vết nứt đó.

Máu cô đặc, dính, và mang theo một tần rung lạ lùng.

Khi máu chạm vào đá, những vết nứt bắt đầu mở rộng, không phải do lực cơ học, mà như thể bức tường đang "hít" lấy nó.

Một cơ chế khóa cổ xưa, được kích hoạt bằng sinh lực của dòng họ Lã.

Cánh cửa đá nặng nề trượt sang một bên, phát ra tiếng rít chói tai, như tiếng thét của những linh hồn bị mắc kẹt.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, chỉ đủ cho một người đứng.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn đá, trên đó đặt một cuốn sổ tay bằng da thú, đã bị mục nát một phần, và một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu đen sẫm.

Lã Hủy Diệt tiến lại gần, tay cô run rẩy khi chạm vào cuốn sổ.

Bìa sách lạnh giá, nhưng khi cô mở ra, những trang giấy vàng úa lại tỏa ra một nhiệt độ ấm áp, kỳ lạ.

Những dòng chữ viết bằng mực đỏ, nét chữ gấp gáp, vội vã, như người viết đang cố gắng ghi lại mọi thứ trước khi chết.

*"Ngày thứ 40.

Tôi đã hiểu ra.

Đế Vương không tạo ra tôi để bảo vệ.

Anh ta tạo ra tôi để hy sinh.

Bản sao là một cái bình chứa, một cái bẫy để nhốt lấy sức mạnh của Bóng Tối, ngăn không cho nó lan tỏa ra ngoài.

Khi Bóng Tối quá mạnh, bản sao sẽ tự hủy, mang theo bóng tối vào vực thẳm.

Tôi là nạn nhân đầu tiên.

Và cô ấy...

cô ấy sẽ là nạn nhân thứ hai."*

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Mùi máu và bụi bặm xộc vào mũi, nhưng trong đầu cô, một bức tranh khác đang dần hiện lên.

Cha cô, người cha mà cô luôn khao khát công bằng, lại chính là người đã ký kết bản án tử hình cho chính con gái mình.

Sự căm thù trong tim cô bùng lên, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự lạnh lùng của trí tuệ.

Cô không thể để cảm xúc chi phối.

Cô phải sống.

Cô phải tìm ra cách phá vỡ vòng lặp này.

Cô nhìn vào lọ thủy tinh.

Chất lỏng bên trong di chuyển chậm rãi, như thể nó có ý thức riêng.

Cô nhớ lại lời cảnh báo của Lã Hủy Diệt Gốc: *"Đừng tin bất cứ ai.

Ngay cả chính ngươi."* Nhưng giờ đây, cô không còn lựa chọn.

Cô phải hiểu rõ bản chất của mình, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với sự thật đau đớn nhất.

Cô vừa định cầm lấy lọ thủy tinh, thì một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía sau, làm cô giật mình quay lại.

"Con đã làm tốt hơn chị ta."

Lã Hủi, hôn phu của cô, bước vào từ bóng tối.

Anh ta không hề bất ngờ khi thấy cô ở đây, cũng không hề sợ hãi trước sự hiện diện của bóng tối.

Áo bào của anh ta sạch sẽ, không một vết bụi, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn độn xung quanh.

Ánh mắt anh ta nhìn cô, không phải với sự yêu thương, mà như đang ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật sắp hoàn thiện, một công cụ hoàn hảo sau khi đã qua lửa thử vàng.

Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, tay vô thức siết chặt cuốn sổ.

"Cha..." Cô gọi anh ta bằng từ đó, nhưng giọng nói của cô không còn sự tôn kính.

Nó đầy chất vấn, đầy sự nghi ngờ.

Lã Hủi mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng không chạm đến đáy mắt.

"Con gọi ta là cha.

Nhưng con có thực sự hiểu ý nghĩa của từ đó không?

Cha là người sinh ra con, nhưng cũng là người định đoạt số phận con.

Và số phận của con, Hủy Diệt, là sự hy sinh."

Anh ta bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.

Bóng tối xung quanh dường như cũng e dè trước sự hiện diện của anh, co rúm lại, nhường đường cho anh ta.

Lã Hủy Diệt nhận ra rằng, Lã Hủi không chỉ là một võ giả.

Anh ta là một phần của hệ thống này, một kẻ canh giữ trật tự, một người thợ rèn định hình số phận.

"Chị ta đã thất bại vì cô ấy còn giữ lại chút lòng tự trọng," Lã Hủi nói, giọng điệu bình thản như đang bàn về thời tiết.

"Cô ấy muốn chứng minh mình là thật.

Nhưng trong thế giới này, thật hay giả không quan trọng.

Quan trọng là hiệu quả.

con đã chứng minh được hiệu quả của mình.

Con đã nuốt chửng bóng tối, thay vì bị nó nuốt chửng."

Lã Hủy Diệt nhìn vào đôi mắt của Lã Hủi.

Trong đó, cô không thấy tình phụ tử, cũng không thấy tình yêu thương.

Cô chỉ thấy sự tính toán, sự lạnh lùng của một người đứng trên đỉnh金字塔, nhìn xuống những con người như những con bài trong tay.

"Vậy thì giết ta đi," Lã Hủy Diệt nói, giọng nói của cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Nếu ta chỉ là một công cụ, thì hãy sử dụng ta đến tận cùng.

Đừng nói những lời vô nghĩa này."

Lã Hủi lắc đầu, vẻ mặt vẫn bình thản.

Không, con quá quý giá.

Ta không thể lãng phí một tài nguyên như vậy.

Ta cần con hoàn thiện.

Ta cần con trở thành chìa khóa mở cánh cửa cuối cùng."

Anh ta rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao bạc sáng loáng dưới ánh đèn đuốc.

Lã Hủy Diệt chuẩn bị phòng thủ, cơ thể cô căng cứng, sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Nhưng Lã Hủi không tấn công cô.

Anh ta quay người, đưa con dao vào chính ngực mình.

Máu tươi bắn ra, đỏ tươi, nóng hổi, rơi xuống sàn nhà đá lạnh giá, hòa lẫn với những vết máu cũ đã khô đen.

Lã Hủi khựng lại, nhưng nụ cười trên môi anh ta không hề tắt.

Ngược lại, nó càng trở nên rực rỡ, điên loạn.

"Đây là giá trị đầu tư cuối cùng," anh ta nói, giọng nói bắt đầu yếu đi, nhưng vẫn rõ ràng.

"Máu của người sáng tạo, để khóa chặt linh hồn bản sao vào thể xác này.

Không còn cách nào khác để con tồn tại độc lập, Hủy Diệt.

Con phải nợ ta.

Nợ mạng, nợ máu, nợ linh hồn."

Lã Hủy Diệt hoảng loạn.

Cô nhìn thấy những giọt máu của Lã Hủi thấm vào sàn nhà, và từ đó, những đường vân đen trên cơ thể cô bắt đầu phát sáng mạnh mẽ, đau đớn.

Cô cảm thấy một sự kết nối, một sợi dây vô hình được kéo căng giữa cô và Lã Hủi.

Không phải là tình cảm, mà là một hợp đồng ma thuật, một lời nguyền ràng buộc.

Cô cố gắng rút lui, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào đất.

Lã Hủi ngã xuống, cơ thể anh ta bắt đầu mờ dần, biến thành những hạt ánh sáng vàng, bay vào trong cơ thể Lã Hủy Diệt.

"Nhớ kỹ điều này," giọng nói của Lã Hủi vang lên trong đầu cô, không còn từ miệng, mà trực tiếp từ tâm trí.

"Khi con bước vào bóng tối, đừng bao giờ quay lại.

Vì khi đó, con sẽ không còn là con nữa."

Lã Hủi biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại Lã Hủy Diệt, đứng một mình trong căn phòng bí mật, với cuốn sổ tay trong tay và một cơ thể đang sôi sục với sức mạnh mới, nhưng cũng đầy đau đớn.

Bóng tối bao trùm lấy cô, không còn là công cụ, mà là kẻ thù.

Chúng cào xé da thịt cô, không phải để giết, mà để "sửa chữa" những khiếm khuyết của một bản sao không hoàn hảo.

Mỗi vết cào xé đều mang theo một ký ức, một cảm xúc không thuộc về cô.

Cô thấy mình đang sống trong một cơ thể khác, nhìn thế giới qua đôi mắt của một người phụ nữ đã chết.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu trong tâm trí cô, không phải của Lã Hủi, không phải của Lã Hủy Diệt Gốc, mà là của chính cô - phiên bản thật, người đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ của bản sao.

*"Con đang nghe đó sao?

Con nghĩ con đang kiểm soát?

Con chỉ đang mặc áo choàng của một kẻ chết.

Và bây giờ, người chết đang muốn lấy lại áo choàng của mình."*

Lã Hủy Diệt hét lên, nhưng không có tiếng động thoát ra khỏi miệng cô.

Cô nhìn xuống đôi tay của mình, và thấy chúng đang chuyển màu, từ da thịt bình thường sang màu xám xịt, khô héo, giống như Lã Hủy Diệt Gốc trước khi tan rã.

Cô không còn là nạn nhân.

Cô là hiện trường của một vụ giết người chưa kết thúc.

Và kẻ sát nhân...

chính là cô.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập