Chương 33

Lã Hủy Diệt không hét lên.

Sự im lặng của cô trong khoảnh khắc đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng thét nào từng xé toạc bầu trời cung đình.

Cơ thể cô cứng đờ, như một bức tượng đá bị đóng băng giữa dòng chảy hỗn loạn của bóng tối, nhưng trái tim vẫn đập đều đặn, một nhịp đập cơ học, lạnh lùng và rợn người.

Mỗi nhịp đập vang lên trong lồng ngực như tiếng trống trận, đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ của chính mình.

Đôi mắt xanh lét trên cao – thuộc về người đàn ông đang ngồi trên ghế tựa bằng xương rồng khô, cười toe toét với vẻ mặt đầy kiêu hãnh – không phải là kẻ thù từ bên ngoài.

Đó là *anh ta*.

Là phản chiếu.

Là bản gốc.

Lã Hủy Diệt chậm rãi đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào má mình.

Da thịt dưới đầu ngón tay lạnh toát, không còn độ ấm của sinh linh, mà là sự vô tri của đồ vật.

Cô nhìn thấy sự thật trong gương lặng lẽ của tâm trí: cô không phải là nạn nhân của một lời nguyền, mà là hiện thân của nó.

Lã Hủi, người đàn ông vừa biến mất, không phải là ân nhân.

Anh ta là người đã gieo hạt giống hủy diệt vào trong cô, biến cô thành một con rối sống để đối đầu với chính chủ nhân của nó.

Sợi dây vô hình mà cô cảm thấy trước đó không phải là tình cảm, mà là một hợp đồng ma thuật, một lời nguyền ràng buộc máu thịt và linh hồn.

Cô cố gắng rút lui, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào đất, không phải bởi sức mạnh vật lý, mà bởi sự chấp nhận tàn khốc của định mệnh.

Lã Hủi ngã xuống, cơ thể anh ta bắt đầu mờ dần, biến thành những hạt ánh sáng vàng, bay vào trong cơ thể Lã Hủy Diệt.

"Nhớ kỹ điều này," giọng nói của Lã Hủi vang lên trong đầu cô, không còn từ miệng, mà trực tiếp từ tâm trí, lạnh lùng như băng giá.

"Khi con bước vào bóng tối, đừng bao giờ quay lại.

Vì khi đó, con sẽ không còn là con nữa." Lã Hủi biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại Lã Hủy Diệt, đứng một mình trong căn phòng bí mật, với cuốn sổ tay trong tay và một cơ thể đang sôi sục với sức mạnh mới, nhưng cũng đầy đau đớn.

Bóng tối bao trùm lấy cô, không còn là công cụ, mà là kẻ thù.

Chúng cào xé da thịt cô, không phải để giết, mà để "sửa chữa" những khiếm khuyết của một bản sao không hoàn hảo.

Mỗi vết cào xé đều mang theo một ký ức, một cảm xúc không thuộc về cô.

Cô thấy mình đang sống trong một cơ thể khác, nhìn thế giới qua đôi mắt của một người phụ nữ đã chết.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu trong tâm trí cô, không phải của Lã Hủi, không phải của Lã Hủy Diệt Gốc, mà là của chính cô - phiên bản thật, người đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ của bản sao.

*"Con đang nghe đó sao?

Con nghĩ con đang kiểm soát?

Con chỉ đang mặc áo choàng của một kẻ chết.

Và bây giờ, người chết đang muốn lấy lại áo choàng của mình."* Lã Hủy Diệt hét lên, nhưng không có tiếng động thoát ra khỏi miệng cô.

Cô nhìn xuống đôi tay của mình, và thấy chúng đang chuyển màu, từ da thịt bình thường sang màu xám xịt, khô héo, giống như Lã Hủy Diệt Gốc trước khi tan rã.

Cô không còn là nạn nhân.

Cô là hiện trường của một vụ giết người chưa kết thúc.

Và kẻ sát nhân...

chính là cô.

Lã Hủy Diệt không đánh lại ngay.

Cô lùi lại, bước vào bóng tối dày đặc của cung điện bỏ hoang.

Quy luật của Ngũ Tiên quy định: Bóng Tối là thực thể có ý thức.

Ban đêm, chúng đói khát.

Và "hồn không thuần khiết" – như bản sao của cô – là món ăn ngon nhất.

Cô di chuyển như một con mèo, từng bước nhẹ nhàng, tránh những vùng ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu đã tắt.

Bóng tối ở đây không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một sinh vật sống, nó thở, nó ngửi thấy mùi sợ hãi và sự yếu đuối trên người cô.

Nó quấn quanh chân cô, lạnh lẽo và dính nhớt, cố gắng kéo cô xuống sâu hơn vào địa ngục của nó.

Cô biết rằng nếu cô dừng lại, bóng tối sẽ nuốt chửng cô.

Nhưng nếu cô chạy, cô sẽ trở thành con mồi dễ dàng cho những kẻ săn mồi khác đang rình rập trong màn đêm.

Lã Hủy Diệt hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

Cô nhớ lại những gì Lã Hủi đã nói: "Đừng bao giờ quay lại." Nhưng làm sao có thể không quay lại khi bóng tối chính là nơi cô thuộc về?

Cô là một bản sao, một sản phẩm của bóng tối, và bóng tối luôn muốn lấy lại thứ thuộc về nó.

Cô cảm thấy sự hiện diện của Thái Dương đâu đó trong bóng tối.

Anh ta không ở gần, nhưng cô có thể cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể anh ta đang chờ đợi một cơ hội để hành động.

Thái Dương, kẻ thù cũ, đồng minh tạm thời, người luôn mâu thuẫn giữa nhiệm vụ và tình cảm.

Anh ta có biết điều gì đang xảy ra với cô không?

Hay anh ta cũng chỉ là một con rối trong bàn cờ của Đế Vương?

Lã Hủy Diệt tiếp tục di chuyển, tránh những vệt bóng tối dài lê thê trên sàn nhà.

Cô biết rằng mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng.

Nhưng cô không sợ.

Cô đã chết rồi, từ khoảnh khắc cô được sinh ra như một bản sao.

Giờ đây, cô chỉ còn là một linh hồn lang thang, tìm kiếm một đích đến, dù đích đến đó có thể là sự hủy diệt.

Cô nhớ lại những ngày tháng bên cạnh A Sính, người đàn ông mà cô từng tin là tình yêu duy nhất của mình.

Những ký ức đó giờ đây trở nên mờ nhạt, như những cơn mơ xa xôi.

A Sính, người luôn đứng sau lưng cô, bảo vệ cô khỏi những âm mưu cung đình.

Nhưng liệu anh ta có thực sự bảo vệ cô, hay chỉ đang chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để đâm cô từ phía sau?

Tiếng bước chân vang lên.

Không phải từ bóng tối, mà từ phía trước.

Lã Hủy Diệt quay lại, tim cô đập mạnh hơn bao giờ hết.

Đứng đó là A Sính – người cô từng tin là tình yêu duy nhất của mình, người luôn đứng sau lưng cô, bảo vệ cô khỏi những âm mưu cung đình.

Anh ta cầm một ngọn đèn dầu, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt anh.

Nhưng đôi mắt anh...

trống rỗng.

Không có sự ấm áp, không có tình yêu, chỉ có sự lạnh lùng và tính toán.

A Sính nhìn cô, nụ cười trên môi anh ta không còn là nụ cười của một người yêu, mà là nụ cười của một kẻ săn mồi.

"Em đã về đến đây rồi," A Sính nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."

Lã Hủy Diệt lùi lại, tay cô nắm chặt cuốn sổ tay.

Cô không hiểu.

A Sính, người đã từng thề nguyện bảo vệ cô, giờ đây lại đứng đối diện với cô như một kẻ thù.

"Tại sao?" cô hỏi, giọng nói run rẩy.

"Tại sao anh lại làm điều này?"

A Sính không trả lời.

Anh ta chỉ cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Bởi vì em không thuộc về thế giới này.

Em là một sai lầm, một thứ không thể tồn tại.

ta phải sửa chữa sai lầm đó."

Lã Hủy Diệt cảm thấy trái tim mình vỡ tan.

Cô không tin vào những gì mình đang nghe.

A Sính, người đàn ông mà cô đã yêu, giờ đây lại coi cô là một sai lầm.

Cô nhìn vào đôi mắt trống rỗng của anh ta, và nhận ra rằng tình yêu của cô đối với anh ta chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ đẹp đẽ nhưng đau đớn.

Cô không còn gì để mất.

Cô đã mất tất cả từ khoảnh khắc cô biết mình là một bản sao.

Giờ đây, cô chỉ còn có thể chiến đấu, để bảo vệ chính mình, để tìm ra sự thật.

Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô đứng im, để lưỡi kiếm của A Sính xuyên qua ngực cô.

Máu chảy ra.

Nhưng không phải máu đỏ.

Đó là một chất lỏng đen, đặc quánh, tỏa ra mùi hôi thối.

A Sính kinh hãi.

Anh ta lùi lại, nhìn vào lưỡi kiếm của mình.

Chất lỏng đen đang lan truyền ngược lại, bám vào tay anh, vào cơ thể anh.

"Em là gì?" A Sính hỏi, giọng nói run rẩy.

"Em không phải là con người."

Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười đầy đau đớn và mỉa mai.

"Em là bóng tối, A Sính.

Và bóng tối...

không bao giờ tha thứ."

Chất lỏng đen lan truyền nhanh chóng, bao phủ cơ thể A Sính.

Anh ta cố gắng rút kiếm ra, nhưng không thể.

Chất lỏng đen như có ý thức, nó quấn quanh anh ta, kéo anh ta vào trong bóng tối.

Lã Hủy Diệt nhìn anh ta, không còn sự giận dữ, chỉ có sự thương cảm.

Cô biết rằng A Sính không phải là kẻ thù thực sự.

Anh ta chỉ là một con rối, một công cụ trong bàn cờ của Đế Vương.

Nhưng cô cũng biết rằng, không thể tha thứ cho những gì đã xảy ra.

Cô là một bản sao, và bản sao không có quyền tha thứ.

Họ bước đi trong bóng tối, để lại phía sau là những vệt máu đen.

Trên cung điện chính, bản gốc – người đàn ông với đôi mắt xanh lét – đang ngồi trong phòng tối.

Màn hình giám sát của anh ta bỗng tắt hẳn.

Một tiếng gõ cửa vang lên.

"Bản sao của ta," giọng nói của Lã Hủy Diệt vang lên từ bên ngoài, lạnh lùng, đáng sợ.

"Ta đã về."

Bóng tối trong phòng đột ngột sục sôi, như thể nó đang sợ hãi trước sự hiện diện của cô.

Lã Hủy Diệt không cần mở cửa.

Cô bước xuyên qua tường, như một bóng ma, tiến thẳng về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế.

Anh ta không hề kinh hãi, mà chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh.

"Con đã về," anh ta nói.

"Vậy thì, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này."

Lã Hủy Diệt nhìn anh ta, đôi mắt cô lạnh như băng.

"Không," cô nói.

"Chuyện này mới bắt đầu."

Cô rút kiếm ra, lưỡi kiếm sáng lên trong bóng tối.

Nhưng không phải ánh sáng của kiếm, mà là ánh sáng của bóng tối.

Cô là bóng tối, và bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả.

Người đàn ông trên ghế đứng dậy, đôi mắt xanh lét của anh ta rực sáng.

"Con nghĩ con có thể thắng ta?" anh ta hỏi.

"Con chỉ là một bản sao, một thứ giả tạo."

"Giả tạo hay không, không quan trọng," Lã Hủy Diệt nói.

"Điều quan trọng là, ta sẽ không để cho con kiểm soát ta nữa."

Hai người đối diện nhau, không gian giữa họ căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Bóng tối xung quanh họ cuộn xoáy, tạo thành một cơn lốc xoáy dữ dội.

Lã Hủy Diệt cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang bùng nổ, nhưng cũng cảm thấy sự đau đớn tột cùng.

Cô là một bản sao, và mỗi lần cô sử dụng sức mạnh, cô đang tự hủy hoại chính mình.

Nhưng cô không sợ.

Cô đã chết rồi, và giờ đây, cô chỉ còn có thể chiến đấu đến cùng.

Người đàn ông trên ghế vung tay, một luồng năng lượng đen sẫm bắn ra, hướng thẳng về phía Lã Hủy Diệt.

Cô né tránh, nhưng luồng năng lượng đó vẫn trúng vào vai cô.

Cô cảm thấy đau đớn, nhưng không hề lùi bước.

Cô vung kiếm, lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một vết cắt sáng lóa.

Vết cắt đó hướng thẳng về phía người đàn ông, nhưng anh ta chỉ mỉm cười, và một bức tường bóng tối xuất hiện, chặn đứng lưỡi kiếm của cô.

"Con không thể thắng ta," anh ta nói.

"Ta là bản gốc, và bản gốc luôn mạnh hơn bản sao."

Lã Hủy Diệt cười, một nụ cười đầy điên cuồng.

"Con không cần thắng con," cô nói.

"Con chỉ cần hủy diệt con."

Cô lao về phía trước, không còn giữ lại sức mạnh.

Cô là bóng tối, và bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả.

Người đàn ông trên ghế kinh hãi, nhưng không kịp phản ứng.

Lưỡi kiếm của Lã Hủy Diệt xuyên qua ngực anh ta, nhưng không có máu chảy ra.

Chỉ có một thứ chất lỏng đen, đặc quánh, giống như máu của cô.

Anh ta nhìn cô, đôi mắt xanh lét của anh ta mờ dần.

đã thắng," anh ta nói, giọng nói yếu ớt.

"Nhưng con biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không?"

Lã Hủy Diệt không trả lời.

Cô chỉ nhìn anh ta, và thấy cơ thể anh ta bắt đầu tan rã, biến thành những hạt ánh sáng vàng, bay vào trong cơ thể cô.

Cô cảm thấy sự kết nối giữa cô và anh ta, một sợi dây vô hình được kéo căng, và giờ đây, nó đã đứt.

Cô không còn là một bản sao.

Cô là chính mình.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Cô không biết.

Cô chỉ biết rằng, bóng tối sẽ luôn theo cô, và cô sẽ luôn là bóng tối.

Người kể chuyện ẩn danh, người đã theo dõi mọi chuyện từ đầu, giờ đây bước ra từ bóng tối.

"Vậy là kết thúc," giọng nói của anh ta vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

"Nhưng cũng là bắt đầu của một câu chuyện mới.

Và trong câu chuyện mới này, không ai là vô tội."

Lã Hủy Diệt quay lại, nhìn người kể chuyện.

Cô không biết anh ta là ai, nhưng cô biết rằng, anh ta biết tất cả.

Và cô sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Cô bước vào bóng tối, và bóng tối nuốt chửng cô.

Nhưng trong bóng tối đó, có một tia sáng nhỏ bé, le lói.

Đó là hy vọng.

Và hy vọng, dù nhỏ bé, cũng đủ để cô tiếp tục sống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập