Chương 34

Máu nhỏ xuống.

Không phải tiếng róc rách nhẹ nhàng như trong những câu chuyện cổ tích, mà là âm thanh nặng nề, dính đét, giống như mật ong đang bị vắt kiệt từ một chiếc ong vỡ.

Lã Hủy Diệt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trái của mình.

Những vết cắt sâu hoắm, đỏ chót, đang rỉ máu ròng ròng lên mảnh gương linh "Tâm Kính" nằm dưới đất.

Mảnh gương ấy, từng là vật trân quý nhất của gia tộc Lã, giờ đây chỉ còn là một đống phế liệu sắc lẹm.

Nhưng nó không phản chiếu khuôn mặt méo mó vì đau đớn của cô.

Thay vào đó, nó đang *ăn*.

Mỗi giọt máu rơi xuống mặt kính vỡ đều hóa thành một tia sáng trắng xanh, lạnh lẽo và gay gắt.

Những tia sáng đó xuyên qua lớp bóng tối dày đặc bao quanh, tạo ra những lỗ hổng nhỏ bé trong màn đêm.

Bóng tối ở đây không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó có trọng lượng.

Mùi của đất ẩm, của xác thối và của sự sợ hãi nguyên thủy.

Lã Hủy Diệt cảm thấy lạnh.

Không phải lạnh từ bên ngoài, mà là lạnh từ tủy xương.

Cô là một bản sao, một thứ tồn tại sai lệch, và bóng tối biết điều đó.

Nó đói khát linh hồn không thuần khiết.

A Sính đứng ở mép ánh sáng, nơi bóng tối bắt đầu loãng đi.

Anh ta không mặc áo giáp, chỉ khoác lên người một lớp vải đen mỏng manh, như thể anh ta tin rằng chính bóng tối sẽ bảo vệ anh ta.

Hoặc có lẽ, anh ta là một phần của nó.

"Con vẫn cố gắng dùng ánh sáng để xua tan bóng tối ư?" Giọng nói của A Sính vang lên, không phải từ miệng, mà từ khắp nơi xung quanh, như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.

"Đó là nỗi ngốc nghếch nhất của loài người.

Ánh sáng không xua tan bóng tối, Lã Hủy Diệt.

Ánh sáng chỉ tạo ra bóng đổ.

Và bóng đổ, như con đã thấy, luôn dài hơn và đen hơn vật tạo ra nó."

Lã Hủy Diệt nghiến răng.

Nỗi đau ở lòng bàn tay lan tỏa lên cánh tay, tê dại.

Cô không đáp lại.

Cô biết rằng bất kỳ lời nói nào giờ đây cũng chỉ là nhiên liệu cho sự kiêu ngạo của kẻ thù.

Cô hít thở sâu, không khí vào phổi như những lưỡi dao cạo.

Cơ thể cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt quệ.

Sức mạnh cô vừa hấp thụ từ "Bản Gốc" trong chương trước vẫn đang lưu chuyển trong kinh mạch, nhưng nó hỗn loạn, như một dòng sông vỡ bờ, đe dọa cuốn trôi mọi thứ.

Cô nhấc chân lên.

Bước đi trên những mảnh kính vỡ.

Tiếng *lách cách* vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Mỗi bước chân là một sự thách thức.

Cô không lùi.

Cô không bao giờ lùi.

Dù là bản sao, dù là phế vật trong mắt thế giới võ học, cô vẫn là Lã Hủy Diệt.

Và cô sẽ không để cho bóng tối nuốt chửng mình một cách dễ dàng.

***

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ đó, khi A Sính đang nhún vai như thể coi thường nỗ lực yếu ớt của cô, Lã Hủy Diệt ép bản thân phải tỉnh táo.

Tim cô đập thình thịch, nhưng ý thức cô lại lạnh tanh.

Cô nhớ lại quy luật của thế giới Ngũ Tiên, điều mà cha cô đã từng thì thầm trước khi chết: *Bóng tối là thực thể có ý thức.

Nó không săn đuổi ngẫu nhiên.

Nó săn đuổi những thứ nó nhận ra.*

Nếu cô là bóng đổ, thì ai là người tạo ra bóng đổ?

Câu hỏi ấy như một mũi kim nhọn chích vào đầu óc cô.

Cô tập trung tất cả năng lượng còn lại vào con mắt thứ ba—một kỹ năng cấm địa mà cô từng bị buộc phải phong ấn vì quá nguy hiểm.

Con mắt thứ ba không nhìn bằng ánh sáng, mà nhìn bằng *sự kết nối*.

Nó thấy được dòng chảy của linh hồn, thấy được sợi dây vô hình nối giữa các sinh vật.

Khi con mắt thứ ba mở ra, thế giới thay đổi.

Những bức tường đá xám xịt biến mất.

Thay vào đó là một mạng lưới phức tạp những sợi tơ đen, dày đặc như tơ nhện, bao phủ khắp không gian.

Những sợi tơ này không phải là bóng tối thông thường.

Chúng là *ký ức*.

Ký ức của những kẻ đã chết trong bóng tối.

Ký ức của những người bị bóng tối nuốt chửng.

Và ở trung tâm của mạng lưới đó, Lã Hủy Diệt thấy một sợi tơ vàng óng, rực rỡ và đau đớn.

Nó nối từ tim cô, xuyên qua không gian, và kết thúc ở...

Không, không phải chính cô.

Mà là một hình bóng đứng sau lưng cô.

Một hình bóng mờ nhạt, trong suốt, nhưng mang cùng khuôn mặt, cùng đường nét, cùng sự lạnh lùng.

Đó là "Bản Gốc".

Người phụ nữ mà cô vừa giết chết, hay ít nhất là cô *nghĩ* rằng cô đã giết chết.

Nhưng sợi tơ vàng vẫn còn nguyên vẹn.

Nó không đứt.

Nó đang rung lên, như một cây đàn cittern bị gảy mạnh.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.

Não cô như bị xé toạc.

Cô nhận ra sự thật kinh hoàng: Cô không phải là kẻ săn mồi.

Cô là mồi nhử.

Và kẻ săn mồi thực sự không phải là A Sính, cũng không phải là Đế Vương.

Kẻ săn mồi là chính linh hồn cô, bị chia cắt, bị bóp méo, và giờ đây đang đói khát để được hoàn chỉnh.

***

Lã Hủy Diệt nhận ra kẻ đứng sau tất cả không phải là A Sính, mà là chính "Bản Gốc" của cô.

Người phụ nữ kia không phải là kẻ thù xa lạ, mà là phần bóng tối được tách ra từ linh hồn cô khi cô còn là một đứa trẻ, và nay đã trở lại để thu hồi tài sản.

Nhưng đau đớn hơn, Lã Hủy Diệt nhớ lại những khoảnh khắc hiếm hoi của sự ấm áp trong cuộc đời mình.

Những lần Thái Dương đưa tay lau mồ hôi trán cô sau trận đấu.

Những lần anh ta nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vừa thương hại vừa ngưỡng mộ.

Anh ta không yêu cô vì cô mạnh mẽ.

Anh ta yêu cô vì cô *yếu đuối*.

Vì cô là một bản sao, một thứ dễ vỡ, một thứ cần được bảo vệ.

Và giờ đây, sự bảo vệ đó đã trở thành xiềng xích.

"Bản Gốc" bước ra từ bóng tối.

Không phải từ phía sau Lã Hủy Diệt, mà từ *bên trong* cô.

Cô cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất tác dụng.

Da thịt cô lạnh đi.

Máu cô ngừng chảy.

"Con đã làm tốt lắm," giọng nói của Bản Gốc vang lên, nhưng lần này, nó vang lên từ chính trong đầu Lã Hủy Diệt.

"Con đã thu thập đủ những mảnh ký ức đau đớn.

Con đã trở thành một bình chứa hoàn hảo."

Lã Hủy Diệt cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng cô khô khốc.

Cô không thể nói.

Cô không thể cử động.

Cô chỉ có thể đứng đó, nhìn bản thân mình từ bên ngoài.

Cô thấy cơ thể mình đang tan rã, từng chút một, hòa nhập vào bóng tối.

Nhưng không phải là sự hủy diệt.

Đó là sự *hợp nhất*.

Thái Dương xuất hiện.

Anh ta đứng ở xa, tay cầm kiếm, nhưng không bước lại gần.

Ánh mắt anh ta đầy đau khổ.

Anh ta biết.

Anh ta đã biết từ đầu.

Anh ta biết rằng Lã Hủy Diệt là một bản sao, và anh ta biết rằng cô sẽ phải trả giá bằng mạng sống để hoàn thành sứ mệnh của Đế Vương.

Nhưng anh ta không thể làm gì.

Anh ta bị ràng buộc bởi lời thề, bởi danh dự, và bởi chính sự yếu đuối của mình.

Anh ta không đủ mạnh để chống lại quy luật của thế giới.

Anh ta chỉ có thể đứng đó, nhìn cô tan biến.

Đó là hình phạt tàn nhẫn nhất.

Không phải là chết.

Mà là chết trong sự im lặng, trong sự bỏ rơi của người mà mình từng tin tưởng.

***

Khi lưỡi kiếm của A Sính chạm vào lồng ngực Lã Hủy Diệt, cô không cảm thấy đau.

Thay vào đó, cô cảm thấy một sự "rời rạc".

Như thể một mảnh ghép cuối cùng vừa được lắp vào đúng vị trí.

Nhưng twist xảy ra: Lã Hủy Diệt không chết.

Cô *vỡ vụn*.

Cơ thể cô không tan rã thành ánh sáng hay bóng tối.

Nó vỡ ra thành hàng nghìn mảnh kính, sắc lẹm và lạnh lẽo.

Những mảnh kính đó không rơi xuống đất.

Chúng lơ lửng trong không trung, xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy dữ dội.

Thay vì hấp thụ năng lượng từ cô, Bản Gốc và Tịch Hà nhận ra một sự thật đáng sợ.

Lã Hủy Diệt không phải là bình chứa.

Cô là *nút chai*.

Cô không được tạo ra để chứa đựng bóng tối.

Cô được tạo ra để *giữ* bóng tối lại.

Và giờ đây, nút chai đã bị拔掉 (bóp ra).

A Sính lùi lại, mặt mày tái nhợt.

Lần đầu tiên, vẻ mặt kiêu ngạo của anh ta bị phá vỡ bởi sự sợ hãi.

"Không thể nào," anh ta thì thầm.

"Cô ta không phải là bản sao.

Cô ta là...

cái khóa."

Lã Hủy Diệt, giờ đây chỉ còn là một ý thức trôi nổi trong vòng xoáy kính, cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang thức tỉnh.

Không phải sức mạnh của võ học, không phải sức mạnh của phép thuật.

Mà là sức mạnh của *sự trống rỗng*.

Sự trống rỗng của một linh hồn không có quá khứ, không có tương lai, chỉ hiện hữu trong khoảnh khắc hiện tại.

Cô nhìn xuống cơ thể vỡ vụn của mình.

Và cô cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy điên cuồng, nhưng cũng đầy tự do.

Cô không cần thắng.

Cô không cần hủy diệt.

Cô chỉ cần *mở*.

***

"Hủy Diệt, con không biết mình đang làm gì.

Con vừa mở cánh cổng cho Đấng Tối Cao."

Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh vang lên, không còn lạnh lùng vô cảm nữa, mà đầy sự khẩn trương, đầy sự hoảng loạn.

Lần đầu tiên, giọng nói ấy run rẩy.

Lã Hủy Diệt cứng đờ.

Cô nhìn xuống tay mình—những mảnh kính đang xoay tròn—and thấy những sợi tơ đen từ cơ thể cô đang nối về phía bầu trời đêm.

Không phải về phía Bản Gốc.

Không phải về phía A Sính.

Mà về phía bầu trời.

Nơi một mặt trăng máu khổng lồ đang chậm rãi hạ xuống, che khuất cả thế giới Ngũ Tiên.

Mặt trăng ấy không phải là thiên thể.

Đó là con mắt của một thực thể cổ xưa, một thực thể mà bóng tối chỉ là một phần nhỏ bé của nó.

Và giờ đây, con mắt ấy đã mở ra.

Đêm săn phế vật đã kết thúc.

Nhưng cuộc săn mồi của Đấng Tối Cao mới bắt đầu.

Và Lã Hủy Diệt, kẻ vừa phá vỡ nút chai, giờ đây là con mồi đầu tiên.

Hoặc có lẽ, là vũ khí đầu tiên.

Cô không biết.

Cô chỉ biết rằng, bóng tối không còn là kẻ thù.

Bóng tối là nhà.

Và cô, cuối cùng, đã trở về.

Người kể chuyện ẩn danh, người đã theo dõi mọi chuyện từ đầu, giờ đây bước ra từ bóng tối.

Nhưng lần này, anh ta không đứng xa.

Anh ta đứng ngay trước mặt Lã Hủy Diệt, trong vòng xoáy kính vỡ.

Anh ta nhìn cô, và trong ánh mắt anh ta, Lã Hủy Diệt thấy một sự quen thuộc rợn người.

"Con nghĩ con là bản sao?" anh ta hỏi, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy sát khí.

"Không, Hủy Diệt.

Con là *con đẻ* của Đấng Tối Cao.

ta là người cha đã bỏ rơi con."

Lã Hủy Diệt nhìn anh ta.

Và cô nhận ra.

Người kể chuyện ẩn danh không phải là một quan sát viên.

Anh ta là *Bản Gốc* thật sự.

cô không phải là bản sao.

Cô là *phần tối* của anh ta, được tách ra để bảo vệ thế giới khỏi chính bản thân anh ta.

Và giờ đây, anh ta đã gọi cô trở lại.

Để tiêu diệt thế giới.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập