Chương 35

### PHẦN 2: Vết Nhẫn Của Kẻ Phản Bội

Bóng tối không chỉ phủ xuống, nó len lỏi.

Nó trượt qua kẽ hở của những tấm ván gỗ mục nát, bò lên sàn đá lạnh lẽo như những con rắn nhỏ bé, và cuối cùng, bao lấy đôi chân trần của Lã Hủy Diệt.

Cảm giác đó không phải là lạnh, mà là nhớt.

Một sự trơn trượt, nhờn rít, giống như da thịt của một sinh vật đang chết dở.

Lã Hủy Diệt đứng yên.

Hơi thở cô chậm lại, từng nhịp một, kiểm soát sự hoảng loạn đang cố gắng leo lên cổ họng.

Cô nhớ lời cảnh báo của người kể chuyện ẩn danh—hay đúng hơn, là giọng nói vừa rời bỏ sự vô cảm để trở thành một nỗi kinh hoàng sống động.

*Con là con đẻ của Đấng Tối Cao.* Câu nói ấy vẫn vang vọng trong đầu, nhưng cơ thể cô phản ứng khác đi.

Bản năng sinh tồn, thứ bản năng đã được rèn giũa qua những năm tháng sống trong sợ hãi và nghi ngờ, đang gào thét: *Chạy đi.

Ánh sáng đang chết.*

Cô không nhìn về phía cánh cửa nơi Thái Dương vừa biến mất.

Người đàn ông kiêu ngạo ấy, với ánh mắt nhạy cảm với sự thật và trái tim mâu thuẫn, đã chọn con đường của anh ta.

Có lẽ anh ta tin rằng mình có thể cứu cô.

Có lẽ anh ta tin rằng tình cảm yếu ớt giữa họ đủ sức chống lại quy luật tàn khốc của thế giới Ngũ Tiên.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một nỗi đau nhói nhẹ ở lồng ngực, nhưng cô nhanh chóng đè nén nó xuống.

Đau đớn là một sự xa xỉ.

Trong bóng tối, cảm xúc là thứ đầu tiên bị ăn thịt.

Bóng tối trên sàn nhà bắt đầu chuyển động.

Chúng không còn là những đốm đen tĩnh tại.

Chúng co duỗi, giãn nở, và từ trong chúng, những hình dạng mờ ảo bắt đầu hiện ra.

Không phải là quỷ dữ với sừng và móng vuốt như trong những câu chuyện dân gian.

Chúng là những bóng người, những tàn dư của những kẻ đã từng đứng ở đây, những ký ức bị bóng tối nuốt chửng và tái sinh dưới dạng quái vật.

Một bóng đen cao lớn bước ra từ góc phòng.

Nó không có mặt, chỉ có một khoảng trống hổng hác nơi khuôn mặt lẽ ra phải có.

Nhưng Lã Hủy Diệt có thể cảm thấy ánh nhìn của nó.

Một ánh nhìn đói khát, đầy tham vọng muốn đồng hóa cô.

Cô rút kiếm.

Lưỡi kiếm mỏng manh, bằng sắt thường, phát ra một âm thanh kim loại lạnh lẽo trong không gian tĩnh mịch.

Cô không phải là một võ giả cao thủ.

Cô chỉ là một "Phàm Nữ", một bản sao lỗi thời, một sai sót.

Nhưng ngay cả một con chuột cũng có thể cắn chết một con mèo nếu nó đủ nhanh và đủ hung hãn.

Bóng đen lao tới.

Tốc độ của nó không thể theo dõi bằng mắt thường, chỉ có thể cảm nhận qua luồng không khí bị xé toạc.

Lã Hủy Diệt nghiêng người, lưỡi kiếm của cô cắt qua không trung, nhưng chỉ chạm vào làn khói mỏng manh.

Bóng đen trượt qua cô, móng tay vô hình cào rách áo bào, để lại những vết hằn đỏ rực trên da thịt.

Máu chảy ra.

Hơi ấm lan tỏa.

Và bóng tối ngửi thấy mùi máu.

Ngay lập tức, hàng chục bóng đen khác từ khắp nơi trong điện chính đổ về.

Chúng không tấn công đồng loạt, mà bao vây, cô lập cô trong một vòng xoáy của sự tuyệt vọng.

Lã Hủy Diệt thở hắt ra, chân cô trượt trên sàn nhà trơn trượt.

Cô biết mình không thể chiến thắng chúng bằng sức mạnh vật lý.

Kiếm của cô sẽ gãy, cơ thể cô sẽ kiệt sức.

Cô cần ánh sáng.

Nhưng ánh sáng đã chết.

Mặt trăng máu kia, con mắt của Đấng Tối Cao, đang nhìn xuống từ bầu trời, nhưng nó không chiếu sáng.

Nó chỉ quan sát.

Nó chờ đợi bữa ăn.

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc đó, cô ngừng chiến đấu với bóng tối bên ngoài và bắt đầu chiến đấu với bóng tối bên trong.

Cô nhớ lại những ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của cuộc đời "Lã Hủy Diệt" gốc.

Cô nhớ cảm giác của việc được sinh ra, được yêu thương, và sau đó là cái chết.

Cái chết không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển giao.

Cô là bản sao.

Nhưng cô cũng là phần tối.

Nếu cô là phần tối, thì bóng tối không phải là kẻ thù.

Nó là máu thịt của cô.

Mở mắt ra, ánh mắt Lã Hủy Diệt không còn sợ hãi.

Nó trở nên sâu thẳm, đen kịt như đáy vực.

Cô không rút kiếm ra nữa.

Cô để nó rơi xuống sàn, tiếng va chạm vang lên như một hồi chuông báo tử.

Cô giơ hai tay ra, lòng bàn tay hướng về phía những bóng đen đang tiến lại gần.

"Có ai đó muốn ăn thịt tôi không?" cô hỏi, giọng nói bình thản đến rợn người.

Những bóng đen dừng lại.

Chúng run rẩy.

Chúng cảm thấy sự thay đổi trong năng lượng của cô.

Cô không còn là một con mồi.

Cô là một mối đe dọa.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu.

Cô cảm thấy những sợi tơ đen từ cơ thể cô, những sợi tơ mà cô đã thấy nối về bầu trời trong chương trước, bắt đầu rung lên.

Chúng không còn kéo cô đi nữa.

Chúng đang phản hồi lại ý chí của cô.

Cô ra lệnh.

Không phải bằng lời nói, mà bằng suy nghĩ.

*Lại đây.*

Những bóng đen không tấn công.

Chúng tiến lại gần, chùng xuống, và chạm vào da thịt cô.

Thay vì đau đớn, cô cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ.

Một sự kết nối.

Bóng tối đang chảy vào cơ thể cô, lấp đầy những khoảng trống, chữa lành những vết thương, và củng cố ý chí của cô.

Cô mở mắt ra.

Đôi mắt cô giờ đây hoàn toàn đen, không còn tròng trắng.

Cô bước ra khỏi vòng vây, và những bóng đen tự động lùi lại, kính sợ.

Chúng không còn là quái vật.

Chúng là những tôi tớ.

Lã Hủy Diệt nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay cô đang bao quanh bởi một lớp sương mù đen.

Cô nắm chặt bàn tay, và lớp sương mù biến thành một chiếc găng tay bóng loáng, cứng như sắt.

Cô đã không chạy trốn khỏi bóng tối.

Cô đã nuốt chửng nó.


### PHẦN 3: Hang Của Ký Ức

Bên trong hang động, không có bóng tối.

Thay vào đó, là một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh nhạt, phát ra từ những tinh thể đá trên trần hang.

Ánh sáng này không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, vô cảm, giống như ánh mắt của một cái xác.

Lã Hủy Diệt đi sâu vào hang.

Đường hầm hẹp, dốc xuống, và cuối cùng mở ra một phòng rộng lớn.

Trong phòng, có một cái bàn đá.

Trên bàn, có một cuốn sách cũ, bìa da đã rách nát.

Và bên cạnh cuốn sách, là một con dấu bằng ngọc bích.

Lã Hủy Diệt nhận ra con dấu đó.

Đó là con dấu của gia tộc Lã.

Con dấu mà cha cô luôn đeo bên người, cho đến ngày anh ta chết.

Cô bước lại gần, tay run rẩy.

Cô không chạm vào cuốn sách.

Cô nhìn con dấu.

Nó vẫn còn nguyên vẹn.

Không có vết nứt, không có vết bẩn.

Nhưng trên mặt bàn, có một vết máu.

Vết máu đã khô, đen sẫm.

Lã Hủy Diệt cúi xuống, ngửi mùi vết máu.

Nó không phải là máu của cô.

Nó là máu của một người đàn ông.

Một người đàn ông mạnh mẽ, có nội công thâm hậu.

Cô nhớ lại cảnh cha cô chết.

Anh ta bị đâm từ phía sau.

Người giết anh ta không để lại dấu vết.

Nhưng giờ đây, cô thấy vết máu này.

Và cô thấy một mảnh vải rách nhỏ, dính vào cạnh bàn.

Mảnh vải đó có họa tiết rồng vàng.

Họa tiết của hoàng gia.

Của Đế Vương.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lòng.

Không phải giận dữ thông thường.

Đó là một cơn bão, một cơn sóng thần, muốn nhấn chìm mọi thứ.

Cha cô không chết vì một tai nạn.

Không phải vì một kẻ thù vô danh.

Anh ta bị giết bởi Đế Vương.

Người mà thế giới tôn kính là vị vua công bằng, người bảo vệ trật tự.

Nhưng tại sao?

Tại sao Đế Vương lại giết cha cô?

Lã Hủy Diệt mở cuốn sách ra.

Trang đầu tiên có dòng chữ viết bằng mực đỏ, nét chữ gấp gáp:

*"Nếu con đọc được dòng chữ này, nghĩa là ta đã chết.

Và nghĩa là con đang sống.

Đừng tin vào ai.

Đừng tin vào chính con.

Con là một sai lầm.

Một sai lầm mà ta đã tạo ra để cứu con.

Nhưng giờ đây, sai lầm đó đã trở thành mối đe dọa.

Và hãy tìm ra sự thật về 'Bản Gốc'.

Chỉ có 'Bản Gốc' mới có thể giải thoát con khỏi số phận này."*

Lã Hủy Diệt đọc đi đọc lại dòng chữ.

Tim cô đập mạnh.

*Bản Gốc.*

Cô nhớ lại giọng nói của người kể chuyện ẩn danh.

*Con là con đẻ của Đấng Tối Cao.

Ta là người cha đã bỏ rơi con.*

Và sau đó, anh ta nói: *Con không phải là bản sao.

Con là phần tối của anh ta.*

Mọi thứ bắt đầu nối với nhau.

Cha cô không phải là một võ giả bình thường.

Anh ta là một nhà khoa học, một nhà nghiên cứu về Bóng Tối.

Anh ta đã tạo ra cô, không phải để thay thế ai, mà để bảo vệ cô khỏi Đế Vương.

Đế Vương biết bí mật về cô.

Đế Vương muốn tiêu diệt cô để bảo vệ danh dự của mình, và để thống trị thế giới võ học.

Nhưng tại sao Đế Vương lại cần tiêu diệt cô?

Cô chỉ là một Phàm Nữ.

Một cô gái yếu đuối.

cô không chỉ là một cô gái yếu đuối.

Lã Hủy Diệt nhìn vào đôi mắt đen kịt của mình trong một vũng nước nhỏ trên sàn hang.

Cô thấy sự phản chiếu.

Nhưng không phải là hình ảnh của cô.

Mà là hình ảnh của một người đàn ông.

Một người đàn ông với khuôn mặt giống cô, nhưng cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn.

Người đàn ông đó là ai?


### PHẦN 5: Cánh Cửa Thứ Hai

Họ rời khỏi hang động, bước ra khỏi khu rừng.

Bầu trời vẫn đen kịt.

Con mắt của Đấng Tối Cao vẫn nhìn xuống.

Nhưng giờ đây, Lã Hủy Diệt không còn cảm thấy sợ hãi.

Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với thế giới này.

Cô có thể cảm thấy nhịp đập của bóng tối, hơi thở của bóng tối, và ý chí của bóng tối.

Cô biết mình phải đi đâu tiếp theo.

Cô phải tìm ra "Bản Gốc".

Người đàn ông mà cô thấy trong phản chiếu.

Người đàn ông mà người kể chuyện ẩn danh đã gọi là cha cô.

Nhưng làm thế nào để tìm ra anh ta?

Lã Hủy Diệt dừng lại.

Cô nhìn về phía cung điện, nơi Đế Vương đang ngồi trên ngai vàng, tin rằng mình đang kiểm soát mọi thứ.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười sắc bén, đầy sát khí.

"Anh nghĩ anh đang chơi cờ, Đế Vương," cô nói với chính mình.

"Nhưng anh không biết rằng tôi không phải là một quân cờ.

Tôi là bàn cờ."

Cô bước về phía cung điện.

Thái Dương đi sau cô, im lặng, đầy lo âu.

Nhưng Lã Hủy Diệt không để ý đến anh ta.

Cô chỉ tập trung vào mục tiêu của mình.

Và khi cô bước vào sân điện, cô thấy một người đàn ông đứng đó.

Người đàn ông đó mặc áo choàng đen, mặt che kín.

Anh ta đứng dưới ánh sáng của con mắt đỏ thẫm, tay cầm một cây gậy bằng xương.

Lã Hủy Diệt dừng lại.

Cô cảm thấy một sự quen thuộc rợn người.

Người đàn ông đó quay lại.

Anh ta hạ tấm che mặt xuống.

Lã Hủy Diệt hít một hơi thật sâu.

Khuôn mặt đó...

là khuôn mặt của cô.

Người đàn ông đó là "Lã Hủy Diệt" gốc.

Và anh ta đang mỉm cười.

"Con đã về," anh ta nói, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy sát khí.

"Cha con đang chờ con."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập