Chương 36
Lã Hủy Diệt đứng giữa sân viện trống trải, hơi thở cô chậm rãi, đều đặn, như một chiếc đồng hồ cơ đang đếm ngược những giây phút cuối cùng trước khi bẫy nổ.
Những tên vệ sĩ mặc áo đen, mặt nạ bóng tối đứng thành vòng tròn khép kín quanh cô.
Họ không nói lời nào, nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ trên đá hoa cương tạo nên một nhịp điệu đáng sợ – *thịch, thịch, thịch*.
Mỗi bước chân đều mang theo mùi hương tanh hôi của máu cũ và mùi ẩm mốc của nấm mốc phát triển trong bóng tối vĩnh cửu.
Lã Hủy Diệt không chạy.
Chạy là hành động của kẻ yếu, kẻ tin rằng khoảng cách có thể cứu mạng.
Cô là Lã Hủy Diệt, người con gái sinh ra từ sai lầm, và cô đã học được bài học đầu tiên từ cha mình: khi bóng tối bao vây, đừng chạy vào nó, hãy bước vào trung tâm của nó.
Cô khẽ nhướn mày, đôi mắt đen kịt quét qua từng khuôn mặt nạ.
Cô nhận ra chúng không phải là mặt nạ vải hay giấy, mà là những lớp da người đã được xử lý, căng phẳng lên khuôn mặt của những kẻ đã bán rẻ linh hồn để trở thành "Người Mượn Bóng".
"Người Mượn Bóng," cô thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng vỡ.
"Các ngươi đã bán đi phần sáng trong mình để tồn tại trong đêm.
Nhưng các ngươi có biết, bóng tối cũng có thể nuốt chửng chính chủ nhân của nó?"
Một tên vệ sĩ ở phía trước rít lên, tay rút ra thanh đoản đao bằng xương trắng ngà.
Ánh mắt sau mặt nạ lộ ra sự cuồng loạn, con ngươi đỏ ngầu vì đói khát.
Lã Hủy Diệt không né tránh.
Cô đưa tay phải lên, ngón tay chụm lại, một luồng khí âm hàn từ lòng bàn tay phun ra, không phải để tấn công, mà để *hút*.
Những tia bóng tối từ dưới chân các vệ sĩ như bị kích thích, lập tức cuộn trào lại, quấn lấy cổ tay và chân của chúng.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rợn người.
Các vệ sĩ ngã nhào xuống, không phải vì bị đánh bại bởi sức mạnh vật lý, mà vì chính bóng tối của họ đã phản bội họ, thắt chặt quanh cơ thể như những con rắn độc.
Lã Hủy Diệt bước qua xác chết, giày vải của cô không chạm vào một giọt máu nào.
Cô cảm thấy sự kết nối với bóng tối đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn.
Mỗi lần cô sử dụng nó, cô cảm thấy một phần con người mình đang bị xói mòn, thay thế bởi thứ gì đó lạnh lẽo và vô tri.
Nhưng cô không có lựa chọn.
Nếu không có bóng tối, cô sẽ chết.
Và nếu cô chết, sự thật về cha cô, về bản thân cô, sẽ mãi mãi chôn vùi trong bùn đen của cung điện Đế Vương.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh cô rung chuyển.
Không phải rung động của đất, mà là rung động của âm thanh.
Một tiếng ngân nga thấp thoáng, như tiếng khèn sáo của một đám tang xa xôi, vang lên từ khắp mọi hướng.
Lã Hủy Diệt dừng bước.
Cô nhận ra đây không phải là trận pháp thông thường.
Đây là "Ký Ám" – trận pháp dùng âm thanh và bóng đổ để xâm nhập vào tiềm thức, khai thác nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của đối thủ.
Bóng tối trên tường bắt đầu biến dạng.
Chúng không còn là những hình khối vô định, mà kéo dài, uốn lượn, tạo thành những hình thù quái dị.
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, cố gắng giữ tỉnh táo.
Nhưng tiếng khèn sáo đó quá quen thuộc.
Nó giống như tiếng hát ru mà cô từng nghe khi còn là một đứa trẻ mồ côi, trước khi gia tộc Lã sụp đổ.
Trong ảo giác, cô thấy mình đang đứng giữa một căn phòng nhỏ, ánh nến lung linh.
Một người phụ nữ đang ôm cô, hát ru bằng giọng điệu dịu dàng nhưng đầy đau khổ.
"Con của mẹ...
con là ánh sáng duy nhất trong đêm tối này..." Người phụ nữ quay lại, khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối dày đặc.
Lã Hủy Diệt cố gắng nhìn rõ, nhưng mỗi lần cô đưa tay ra, bóng tối lại dày đặc hơn, bóp nghẹt cổ họng cô.
Cô cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ nguyên thủy, nỗi sợ bị bỏ rơi, bị tiêu diệt, bị quên lãng.
Tỉnh lại!" Giọng nói của Thái Dương vang lên trong đầu cô, xa xôi và mờ nhạt.
Nhưng tiếng khèn sáo lại lớn hơn, át đi mọi thứ.
Cô thấy người phụ nữ trong ảo giác rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao sáng lạnh.
"Mẹ phải làm điều này để cứu con," người phụ nữ nói, nước mắt chảy dài trên má.
"Con không thể tồn tại như một bản sao.
Con phải trở về với本源 (nguyên bản)."
Lã Hủy Diệt mở bừng mắt.
Cô đứng giữa sân viện, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Những tên vệ sĩ vẫn nằm bất động, nhưng bóng tối của họ đang di chuyển, như những con thú đói khát chờ đợi con mồi kiệt sức.
Cô nhận ra trận pháp này không chỉ tấn công tâm lý, mà còn đang hút cạn nội lực của cô.
Nếu cô không phá vỡ nó trong vài phút nữa, cô sẽ trở thành một cái xác không hồn, bị nuốt chửng bởi ký ức giả tạo.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Thay vì chống lại ảo giác, cô bước vào nó.
Cô chấp nhận nỗi sợ hãi.
Cô chấp nhận việc mình là một bản sao, một sai lầm.
Và khi cô chấp nhận, bóng tối bao quanh cô đột ngột tĩnh lặng.
Tiếng khèn sáo biến mất.
Những hình thù quái dị trên tường tan biến.
Lã Hủy Diệt mở mắt, đôi mắt cô giờ đây sáng lên một ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén như dao cạo.
"Tiêu Thận," cô gọi tên kẻ đứng sau trận pháp, giọng nói không còn chút dao động nào.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể kiểm soát nỗi sợ hãi của ta bằng những ký ức rẻ tiền?"
Từ trong bóng tối sâu thẳm của hậu viện, một bóng người bước ra.
Đó không phải là Tiêu Thận.
Đó là một người phụ nữ.
Khuôn mặt của cô ta giống hệt Lã Hủy Diệt, nhưng cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn, và mang trên mình một aura uy áp kinh hoàng.
Lã Hủy gốc.
Lã Hủy gốc mỉm cười, nụ cười đó không chứa đựng丝毫 (hết thảy) sự ấm áp.
Cô ta đưa tay ra, như muốn ôm lấy Lã Hủy Diệt.
"Con đã về," cô ta nói, giọng nói trầm ấm, nhưng mỗi từ ngữ đều như một nhát dao cắt vào tâm trí Lã Hủy Diệt.
Lã Hủy Diệt không lùi bước.
Cô cảm thấy một cơn đau xé toạc đầu óc khi ánh mắt hai người chạm nhau.
Đó không phải là sự giao thoa của hai linh hồn, mà là sự xung đột của hai thực thể.
Lã Hủy gốc không phải là nạn nhân.
Cô ta là kẻ săn mồi.
Và Lã Hủy Diệt là con mồi cuối cùng.
"Ngươi không phải là cha ta," Lã Hủy Diệt nói, giọng khàn đặc vì đau đớn.
"Ngươi cũng không phải là mẹ ta.
Ngươi chỉ là bóng tối của ta.
Và bóng tối không thể tồn tại nếu không có ánh sáng để phản chiếu."
Lã Hủy gốc cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phủ đệ, khiến những viên gạch cổ xưa rạn nứt.
"Sai rồi, con yêu.
Bóng tối không cần ánh sáng.
Bóng tối là bản chất.
Ánh sáng chỉ là ảo tưởng.
Và ta sẽ dạy con điều đó."
Cô ta vung tay, một làn sóng bóng tối đen kịt, dày đặc như mực tàu, ập tới Lã Hủy Diệt.
Lã Hủy Diệt rút kiếm ra.
Thanh kiếm bạc của cô sáng lên, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Nhưng cô không tấn công Lã Hủy gốc.
Cô quay gót, chạy thẳng vào tâm của cánh cổng bóng tối – nơi năng lượng của trận pháp "Ký Ám" mạnh nhất, nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo giác mong manh nhất.
Đừng!" Giọng nói của Tiêu Thận vang lên từ phía sau, đầy hoảng loạn.
Lã Hủy Diệt không quay lại.
Cô biết rằng nếu cô đối đầu với Lã Hủy gốc ngay lúc này, cô sẽ thua.
Lã Hủy gốc có nội công thâm hậu hơn, kinh nghiệm chiến đấu phong phú hơn, và quan trọng nhất, cô ta hiểu rõ mọi huyệt đạo, mọi điểm yếu của Lã Hủy Diệt vì họ chia sẻ cùng một cơ thể, cùng một nguồn gốc.
Nhưng Lã Hủy Diệt có một thứ mà Lã Hủy gốc không có: sự chấp nhận cái chết.
Và sự chấp nhận đó là vũ khí mạnh nhất.
Cô lao vào cánh cổng bóng tối.
Cơn đau xé toạc cơ thể cô.
Da thịt cô bị xé nát, xương cốt cô bị nghiền nát.
Nhưng cô không kêu la.
Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười điên cuồng, tuyệt vọng.
Khi cô bước qua cánh cổng, thế giới xung quanh cô tan biến.
Chỉ còn lại một màu đen tuyệt đối.
Và trong màu đen đó, một giọng nói vang lên, không phải từ Lã Hủy gốc, mà từ chính sâu thẳm trong tâm trí cô.
Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh.
*"Con đã sẵn sàng để trở thành chính mình chưa?"*
Lã Hủy Diệt mở mắt.
Trước mặt cô không còn là phủ đệ Tiêu gia, mà là một khoảng không gian vô tận, nơi những ngôi sao chết đang rơi xuống như mưa.
Và đứng giữa cơn mưa sao chết đó, là một người đàn ông.
Người đàn ông mặc áo bào trắng, khuôn mặt bình thản, nhưng đôi mắt thì chứa đựng một nỗi buồn vĩnh cửu.
Người đàn ông đó nhìn cô, và nói: "Xin lỗi, con gái à.
Cha đã để cho con phải chịu đựng tất cả những điều này."
Lã Hủy Diệt sững sờ.
Cô nhận ra khuôn mặt đó.
Đó không phải là cha cô.
Đó là Đế Vương.
Và Đế Vương đang cầm trên tay một cuốn sách.
Cuốn sách mà cô đã tìm thấy trong hang động.
Cuốn sách viết bằng máu của cha cô.
"Cha đã không giết cha con," Đế Vương nói, giọng nói nhẹ nhàng, đầy trắc ẩn.
"Cha con đã tự nguyện hy sinh mình để tạo ra con.
Để tạo ra một vũ khí có thể tiêu diệt...
chính ta."
Lã Hủy Diệt nhìn vào cuốn sách.
Trang đầu tiên không còn là dòng chữ đỏ nữa.
Mà là một bức tranh.
Bức tranh vẽ cảnh một người đàn ông tự đâm vào tim mình, để máu của anh ta chảy ra, nuôi dưỡng một đứa trẻ đang nằm trong một cái nôi bằng xương.
Và đứa trẻ đó, có khuôn mặt giống hệt cô.
"Con không phải là bản sao," Đế Vương nói, nước mắt chảy dài trên má.
"Con là sự trả giá của ta.
Và giờ đây, con phải hoàn thành sứ mệnh của mình.
Để giải thoát cho thế giới này khỏi bóng tối."
Lã Hủy Diệt nhìn thanh kiếm bạc trong tay.
Lưỡi dao run rẩy.
Cô không biết ai đang nói dối.
Cô không biết mình nên tin vào ai.
Cô chỉ biết rằng, không matter (bất kể) cô chọn con đường nào, cô sẽ không còn là con người nữa.
Cô nâng kiếm lên.
Và nhắm mắt lại.
Và trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy tiếng cười của Lã Hủy gốc vang lên từ phía sau, vang vọng trong khoảng không gian vô tận.
*"Chúc mừng con, Hủy Diệt.
Con vừa trở thành con rối của ta."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận