Chương 37

Những sợi dây bóng tối quấn quanh cổ tay Tiêu Thận siết chặt hơn,发出 tiếng rít ken két như xương cốt đang bị bẻ gãy.

Lã Hủy Diệt không quay đầu.

Gót giày của cô dẫm lên những mảnh vỡ gạch vụn, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian chết chóc.

Cô hiểu quy luật này rõ hơn bất kỳ ai: Bóng Tối không ăn thịt xác, nó ăn nỗi sợ.

Nếu cô dừng lại, nếu cô để lộ sự do dự hay lòng trắc ẩn, những sinh vật vô hình này sẽ không chỉ xé toạc Tiêu Thận, mà sẽ dùng linh hồn anh ta làm mồi nhử, kéo cô vào cái miệng hố đen kịt vĩnh cửu.

Hơi thở của cô đều đặn, lạnh lẽo như nước đá.

Trong đầu, giọng nói của Thái Dương từ chương trước vẫn còn vang vọng, nhưng cô đã gạt nó sang một bên.

Đây không phải là lúc cho sự cứu rỗi.

Đây là lúc cho sự sống còn.

Cô rút thanh kiếm bạc ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm không hề phát sáng.

Trong bóng tối của Tàng Ảnh Các, ánh sáng là thứ yếu, chỉ có sát khí mới là ngôn ngữ chung.

Cô tiến về phía trước, mỗi bước chân là một lời tuyên chiến với chính bản năng tự bảo vệ đang gào thét trong tim.


Cánh cửa gỗ nặng nề ở cuối hành lang bỗng mở ra, không phát ra tiếng động nào.

Một người phụ nữ bước ra từ bóng tối dày đặc.

Cô ta đi nhẹ nhàng, những bước chân không chạm đất, như thể đang lướt trên mặt nước.

Cùng khuôn mặt với Lã Hủy Diệt, nhưng mang vẻ đẹp hoàn hảo, không tì vết, và quan trọng nhất, là ánh mắt đầy khinh miệt.

Đó là Lã Hủy Diệt Nguyên Bản.

Người phụ nữ này không tấn công.

Cô ta chỉ ngồi xuống chiếc ghế bành bằng xương rồng cổ xưa đặt giữa căn phòng, rót một ly rượu đỏ thẫm từ bình vàng.

Mùi rượu vang lên, nồng nàn và ngọt ngào, nhưng ẩn sâu trong đó là mùi tanh của máu tươi.

"Ngươi đến muộn," Nguyên Bản nói, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong căn phòng kín mít.

"Ta đã chờ ngươi từ khi mặt trời lặn.

Bóng tối đói khát, và ngươi là bữa ăn chính."

Lã Hủy Diệt đứng yên, thanh kiếm bạc vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ.

"Ngươi không phải là ta.

Ngươi chỉ là một ký ức được đóng gói lại bởi tham vọng của Đế Vương."

Nguyên Bản nhướng mày, nụ cười trên môi trở nên sắc bén hơn.

Hay là sự thật?

Ngươi nghĩ ngươi là ai, Hủy Diệt?

Một đứa trẻ mồ côi?

Một võ giả tài năng?

Ngươi là một công cụ.

Một con rối được tạo ra từ máu thịt của cha ngươi, nuôi dưỡng bằng nỗi đau của mẹ ngươi, và điều khiển bằng sợi dây mệnh lệnh của kẻ thống trị.

Ta mới là thực tại.

Ta mới là Lã Hủy Diệt.

Còn ngươi..." Cô ta chỉ tay vào Lã Hủy Diệt, ánh mắt lạnh như băng.

"Ngươi chỉ là cái bóng.

Và bóng tối không bao giờ được phép đứng lên chống lại nguồn sáng tạo ra nó."

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác lạ lùng, như thể một phần nào đó trong cô đang đồng ý với lời nói của đối thủ.

Cô nhớ lại những khoảnh khắc yếu đuối, những lúc cô nghi ngờ chính mình, những lúc cô cảm thấy mình không thuộc về thế giới này.

Có phải đó là dấu hiệu của sự sai lệch?

Hay đó chỉ là phản ứng tự nhiên của một thực thể không có gốc rễ?


Hủy Diệt ngã quỵ xuống, toàn thân rỉ máu đen.

Máu của cô không đỏ, mà đen như mực, chảy ra từ những vết nứt trên da thịt, như thể cơ thể cô đang phân rã.

Nguyên Bản cũng gục xuống, ngồi dựa vào bức tường vỡ, vẻ mặt đầy vẻ kinh hoàng và...

"Ngươi đã phá vỡ quy tắc," Nguyên Bản khàn tiếng nói, giọng nói giờ đây yếu ớt hơn rất nhiều.

Máu đen cũng chảy từ khóe miệng cô ta.

"Nhưng ngươi nghĩ ngươi thắng được sao?

Ngoài kia, không chỉ có bóng tối.

Có những kẻ săn đuổi 'Cái Vết Nứt'.

Và họ đã đến rồi."

Lã Hủy Diệt cố gắng ngẩng đầu lên.

Qua những khe hở trên trần nhà, cô nhìn thấy bầu trời đêm.

Những vì sao không còn sáng nữa.

Chúng đang tắt dần, một sau một, như thể ai đó đang tắt đèn trong một căn phòng rộng lớn.

Và từ bóng tối sâu thẳm phía xa, một bóng người khổng lồ đang tiến lại gần.

Bóng người đó không có khuôn mặt, chỉ có một cái miệng rộng mở, đầy răng nhọn hoắt.

"Đế Vương đã gửi cho ta một món quà," Nguyên Bản cười, tiếng cười nghẹn ngào.

"Và món quà đó, là sự hủy diệt của chính ngươi."

Lã Hủy Diệt nhìn vào thanh kiếm bạc trong tay.

Lưỡi kiếm đã gãy đôi.

Cô không biết ai đang nói dối.

Cô không biết mình nên tin vào ai.

Cô chỉ biết rằng, không matter (bất kể) cô chọn con đường nào, cô sẽ không còn là con người nữa.

Cô nâng kiếm lên, dù nó đã gãy.

Và nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy tiếng cười của Lã Hủy gốc vang lên từ phía sau, vang vọng trong khoảng không gian vô tận.

*"Chúc mừng con, Hủy Diệt.

Con vừa trở thành con rối của ta."*

Tiếng cười ấy không phải phát ra từ thanh quản của một con người.

Nó vang lên như tiếng gió lùa qua khe nứt của một tòa mộ cổ, lạnh lẽo, khô khan và mang theo mùi ẩm mốc của tử khí.

Lã Hủy Diệt không mở mắt.

Cô cảm nhận được sự rung động của tiếng cười đó xuyên qua da thịt, thấm vào tủy xương, làm cho từng sợi thần kinh trong cơ thể cô co quắp lại trong nỗi kinh hoàng tột cùng.

Thanh kiếm bạc gãy đôi trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu, nặng hơn cả số phận của một kẻ bị nguyền rủa.

Mảnh vỡ sắc lẹm cắt vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ra, nhỏ xuống nền đá lạnh giá.

Nhưng cô không hề cảm thấy đau.

Chỉ có một sự trống rỗng khủng khiếp, như thể linh hồn cô vừa bị rút đi một phần cốt lõi, để lại một cái xác không hồn đang cố gắng giữ vững ý chí cuối cùng.

"Con rối..." Cô lẩm bẩm, giọng khàn đặc như người vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

kẻ thừa kế?"

Bóng tối xung quanh cô bắt đầu chuyển động.

Không phải là sự di chuyển của không khí, mà là sự co giãn của chính bóng tối.

Nó như một sinh vật sống, hít thở, quan sát.

Lã Hủy Diệt nhớ lại lời của Lã Hủy gốc, lời lẽ đầy ẩn ý mà cô từng bỏ qua vì quá tin vào lý trí của mình.

*Bóng tối có ý thức.* Cô đã nghĩ đó chỉ là một lời đe dọa tu từ, một cách nói hoa mỹ để làm sợ hãi những kẻ yếu đuối.

Nhưng giờ đây, khi đứng giữa vực thẳm của sự thật, cô mới hiểu rằng đó là định luật tự nhiên của nơi này.

Ban đêm không an toàn không phải vì có kẻ ám sát, mà vì chính bóng đêm đang đói khát.

Trước mặt cô, không còn là con đường hầm tối tăm dẫn ra ngoài, mà là một khoảng không gian vô tận, nơi những tia sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc cổ xưa đang dần tắt ngấm.

Trong bóng tối, những hình bóng mờ ảo bắt đầu hiện ra.

Chúng không phải là ma quỷ, cũng không phải là quân địch.

Chúng là những ký ức.

Những mảnh vỡ ký ức của chính cô, nhưng không phải là ký ức của Lã Hủy Diệt, mà là của Lã Hủy.

Cô thấy một bé gái đang khóc dưới mưa.

Bé gái đó không mặc áo ấm, chỉ khoác một tấm vải thô sơ, run rẩy vì lạnh.

Một bàn tay lớn, thô ráp nhưng ấm áp đặt lên vai bé.

Đó là cha cô?

Hay là mẹ cô?

Ký ức đó quá mờ nhạt, bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.

Cô cố gắng với tay ra, muốn chạm vào bàn tay ấy, nhưng cánh tay cô như bị vô hình trói buộc.

"Hãy buông bỏ đi, Hủy Diệt." Tiếng nói của Lã Hủy vang lên lần nữa, lần này nó đến từ mọi phía, bao trùm lấy cô như một chiếc chăn bằng lụa đen.

"Ngươi đang cố gắng giữ lấy một cái tôi giả tạo.

Ngươi nghĩ ngươi là một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, tự quyết định số phận mình.

Nhưng thực chất, ngươi chỉ là một bản sao, một công cụ được tạo ra để hoàn thành ý chí của ta.

Và giờ, công việc của ngươi đã xong."

Lã Hủy Diệt cắn chặt răng, máu từ miệng cô chảy ra do áp lực của ý chí.

Cô không chấp nhận.

Cô đã sống, đã yêu, đã đau đớn và đã chiến đấu.

Những cảm xúc đó có thật.

Nếu cô là một con rối, thì sợi dây điều khiển cô chính là trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực này.

"Ta không phải là con rối," cô nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, sắc bén như lưỡi kiếm.

"Và nếu ngươi là cha, thì ngươi đã thất bại.

Vì con không nghe theo ngươi."

Cô nâng mảnh kiếm gãy lên, nhắm thẳng vào trái tim mình.

Không phải để tự sát, mà để cắt đứt mối liên kết.

Nếu bóng tối có ý thức, nếu ký ức là ảo ảnh, thì máu là thứ duy nhất có thật.

Máu chảy ra, đau đớn lan tỏa, sẽ là minh chứng cho sự tồn tại của cô.

Nhưng trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt, một bàn tay lạnh như băng chặn lại cánh tay cô.

Lã Hủy Diệt ngẩng đầu lên.

Đứng trước cô không phải là bóng tối, mà là một người phụ nữ.

Người phụ nữ đó mặc một bộ y phục đen tuyền, tóc dài chấm lưng, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm.

Đó là Tiêu Thanh Hà, người phụ nữ duy nhất từng hiểu cô, từng yêu cô, và cũng là người phụ nữ duy nhất từng phản bội cô.

Tiêu Thanh Hà nhìn cô với ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự đau khổ và một thứ cảm xúc gì đó mà Lã Hủy Diệt không thể gọi tên.

Nó không phải là thù hận, cũng không phải là yêu thương.

Đó là sự chấp nhận.

"Ngươi không thể làm điều đó," Tiêu Thanh Hà nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

"Nếu ngươi tự sát, bóng tối sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi.

Ngươi sẽ trở thành một phần của nó, vĩnh cửu, không có hồi kết.

ta sẽ không bao giờ tìm thấy ngươi nữa."

Lã Hủy Diệt nhìn vào đôi mắt của Tiêu Thanh Hà.

Cô thấy sự thật trong đó.

Không phải sự thật về thế giới, mà là sự thật về con người Tiêu Thanh Hà.

Người phụ nữ này đã dành cả cuộc đời mình để tìm kiếm cô, để bảo vệ cô, dù bằng cách nào đi nữa.

Và giờ, cô đang đứng trước sự lựa chọn cuối cùng: tin vào kẻ thù mà mình yêu nhất, hay tin vào người yêu mình nhưng lại là kẻ phản bội?

"Ngươi đến đây để cứu ta, hay để giết ta?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng nói run rẩy.

Tiêu Thanh Hà không trả lời.

Cô chỉ đưa tay ra, nắm lấy mảnh kiếm gãy trong tay Lã Hủy Diệt.

Bàn tay cô ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của bóng tối.

"Ta đến đây để đưa ngươi về nhà," Tiêu Thanh Hà nói.

"Về nơi mà ngươi thuộc về.

Dù đó là địa ngục hay thiên đường."

Lã Hủy Diệt nhìn vào bàn tay của Tiêu Thanh Hà, rồi nhìn vào mảnh kiếm gãy.

Cô cảm nhận được sự rung động của trái tim mình, mạnh mẽ và kiên cường.

Cô không biết mình nên tin vào ai.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cô sẽ không để cho bất kỳ ai quyết định số phận của mình.

Cô rút tay ra, gạt bỏ bàn tay của Tiêu Thanh Hà.

"Ta sẽ tự tìm đường về," cô nói, giọng nói lạnh lùng.

"Và ta sẽ tự giải quyết mọi thứ."

Tiêu Thanh Hà nhìn cô, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

Đó không phải là sự thất vọng, mà là sự tôn trọng.

"Vậy thì, hãy cẩn thận, Hủy Diệt," cô nói, lùi lại bước.

"Bóng tối đang đói.

Và nó sẽ không buông tha cho ngươi."

Lã Hủy Diệt quay lưng lại, bước vào bóng tối.

Mảnh kiếm gãy vẫn còn trong tay, máu vẫn còn chảy.

Nhưng cô không cảm thấy đau.

Cô chỉ cảm thấy tự do.

Tự do trong sự cô đơn, tự do trong nỗi sợ hãi, và tự do trong sự lựa chọn của chính mình.

Bóng tối bao quanh cô, nhưng cô không còn sợ hãi.

Vì cô biết, trong bóng tối, luôn có một tia sáng.

Và tia sáng đó chính là ý chí của cô.

Cô bước tiếp, mỗi bước chân đều vang lên như một lời tuyên chiến.

Với bóng tối, với Lã Hủy, và với chính số phận của mình.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy một tiếng thì thầm, không phải từ Lã Hủy, cũng không phải từ Tiêu Thanh Hà.

Mà từ chính sâu thẳm tâm hồn cô.

*"Chúc mừng, Hủy Diệt.

Ngươi vừa thức tỉnh."*

Cô dừng lại.

Tim cô đập mạnh.

Và ai đang nói?

Cô quay đầu lại, nhưng chỉ thấy bóng tối.

Không có ai.

Chỉ có bóng tối, và tiếng bước chân của chính cô vang vọng trong không gian vô tận.

Cô tiếp tục bước đi.

Nhưng这一次, cô không còn là một mình.

Vì trong bóng tối, có một thứ gì đó đang theo sát cô.

Một thứ gì đó mà cô chưa từng biết đến, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Và cô biết, cuộc hành trình của cô mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập