Chương 8

Máu không chảy xuống.

Nó chảy ngược.

Lã Hủy Diệt đứng sững giữa nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, đôi mắt trợn ngược nhìn vào cổ tay trái của mình.

Những giọt máu đỏ thẫm từ vết thương trên da thịt không hề rơi xuống đất, mà lại leo ngược lên, biến đổi màu sắc trước mắt cô.

Đỏ tươi chuyển thành đỏ sẫm, rồi đen lại như mực tàu pha tro than.

Chúng đóng cứng ngay trên không trung, tạo thành những hình thù gai góc, giống như những nhánh cây khô cằn đang vươn dài ra từ cơ thể cô.

Không khí trong điện chính đột ngột trở nên ngột ngạt.

Mùi hương trầm ngào ngạt trước đó giờ đã bị thay thế bằng mùi tanh nồng của sắt rỉ và mùi ẩm mốc của đất ẩm.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, lồng ngực cô co thắt lại.

Cô cảm thấy lạnh.

Không phải cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh xâm nhập vào tủy xương, cái lạnh của sự trống rỗng.

Xác người đàn ông bản gốc nằm dưới chân ngai vàng vẫn còn ấm.

Nhưng sự sống trong hắn đã tắt lịm, để lại một vỏ bọc rỗng tuếch.

Lã Hủy Diệt cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào vầng trán lạnh ngắt của "mình".

Không có hơi thở.

Chỉ có một sự im lặng đáng sợ, như thể hắn đang chờ đợi cô hoàn tất một nghi lễ nào đó.

"Bóng Tối đã đánh dấu ngươi."

Giọng nói ấy vang lên trong đầu cô, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong ý thức.

Giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, như một người quan sát đứng ngoài cuộc đời.

Lã Hủy Diệt nghiến răng, cố gắng xua đuổi cảm giác kinh hoàng đang bao trùm lấy tâm trí.

Cô không có thời gian để khóc.

Cô không có thời gian để tự vấn.

Bóng tối xung quanh cô đang bắt đầu chuyển động.

Những đốm đen trên tường, dưới chân, đang tách ra khỏi vật thể gốc, tụ tập lại thành những khối chất lỏng sẫm màu.

Chúng có ý thức.

Chúng đang đói.

Cô rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm bạc lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu đang nhấp nháy.

Lã Hủy Diệt bước lùi lại, gót chân chạm vào cạnh bậc thang ngai vàng.

Cô hiểu ra một sự thật tàn khốc: từ khoảnh khắc máu cô chảy ngược, cô đã không còn là con mồi.

Cô là bữa ăn thịnh soạn nhất mà Bóng Tối từng săn đuổi.

Và thế giới này, nơi ánh sáng là thứ duy nhất mang lại an toàn, giờ đây đã đóng cửa với cô.

Cô phải chạy.

Không phải để thoát chết, mà để tìm câu trả lời.

Tại sao máu cô lại phản bội trọng lực?

Tại sao bóng tối lại khao khát cô đến vậy?

Và quan trọng nhất, kẻ thù thực sự của cô là ai, khi chính bản thân cô lại là một dị dạng của tạo hóa?

Lã Hủy Diệt quay người, lao vào hành lang tối om phía sau điện chính.

Những khối bóng tối phía sau rít lên, âm thanh chói tai như kim loại cọ xát vào nhau, đuổi theo cô với tốc độ kinh hoàng.

Cô không nhìn lại.

Cô chỉ biết chạy, bước chân cô in hằn lên nền đá, để lại những dấu vết mực đen khô cứng, như những con dấu xác nhận sự tồn tại đáng nguyền rủa của cô.

***

Cung điện Thái Hậu nằm ở góc sâu nhất của hoàng cung, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu tới.

Theo truyền thuyết, đây là nơi an toàn nhất vì Thái Hậu đã dùng máu của trăm trinh nữ để bùa chú bảo vệ.

Nhưng Lã Hủy Diệt biết, nơi an toàn nhất thường là nơi nguy hiểm nhất, vì nó ẩn chứa nhiều bí mật nhất.

Cô lao vào cánh cửa gỗ nặng nề, đẩy mạnh nó lại phía sau.

Tiếng đóng sầm vang lên, chặn đứng sự truy đuổi tạm thời.

Lã Hủy Diệt dựa lưng vào cửa, thở hồng hộc.

Tim cô đập như trống trận.

Trong bóng tối của căn phòng, mùi hương cũ kỹ và mùi thuốc bắc nồng nặc xông vào mũi.

Cô thắp một ngọn đèn dầu bằng diêm tiêu còn sót lại trong tay áo.

Ánh lửa leo lét lan tỏa, chiếu sáng những bức tường được phủ kín bởi những bức tranh tường cổ xưa.

Lã Hủy Diệt bước tới gần, ánh mắt cô dừng lại trên một bức tranh vẽ cảnh săn bắn.

Những con thú trong tranh đang gào thét, những tên thợ săn đang múa kiếm.

Nhưng khi cô nhìn kỹ hơn, cô thấy những nét vẽ đang chuyển động.

Những giọt lệ màu đen nhỏ xuống từ mắt những nhân vật trong tranh.

Chúng chảy dọc theo bề mặt tường, hòa lẫn vào nhau, tạo thành những dòng chữ kỳ quái.

Lã Hủy Diệt rùng mình.

Cô đưa tay ra, muốn chạm vào bức tranh, nhưng ngón tay cô dừng lại trước khi chạm vào.

"Hồn không thuần khiết," cô thì thầm, giọng khàn đặc.

Cô nhớ lại lời của người đàn ông bản gốc trước khi chết.

*Bóng tối săn lùng những kẻ mang hồn không thuần khiết.* Lã Hủy Diệt nhìn vào phản chiếu của mình trong một tấm gương đồng cũ kỹ ở góc phòng.

Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi.

Nhưng điều khiến cô sợ hãi nhất không phải là vẻ ngoài, mà là cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.

Cô cảm thấy mình như một cái vỏ rỗng, bên trong không có linh hồn, chỉ có những mảnh vỡ ký ức của một người khác.

Cô lục lọi trong căn phòng.

Những ngăn tủ gỗ mun được mở ra, lộ ra những cuộn giấy cổ, những lọ thuốc lạ, và những vật phẩm ma thuật.

Lã Hủy Diệt cầm lấy một cuộn giấy, mở ra.

Trên đó là những ký tự cổ xưa, mô tả về "Bản Sao" – một thực thể được tạo ra từ bóng tối và ký ức của người chết.

"Cô là bóng dáng," dòng chữ cuối cùng viết, "và bóng dáng không bao giờ có thể sống sót khi ánh sáng soi chiếu."

Lã Hủy Diệt ném cuộn giấy xuống đất.

Cô cảm thấy tức giận.

Tức giận với số phận, với Đế Vương, và với chính bản thân mình.

Tại sao cô phải là một bản sao?

Tại sao cô phải chịu đựng nỗi đau của một người không bao giờ thực sự tồn tại?

Bỗng nhiên, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía sau bức tường.

Lã Hủy Diệt quay lại, kiếm trong tay.

Cô tiến về phía bức tường, chạm vào những viên gạch lạnh lẽo.

Một kẽ hở nhỏ lộ ra.

Cô dùng kiếm cạy nhẹ.

Bức tường dịch chuyển, để lộ ra một căn phòng bí mật nhỏ bé.

Trong căn phòng đó, chỉ có một chiếc ghế đơn và một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ đen.

Lã Hủy Diệt bước vào, lòng đầy nghi ngờ.

Cô mở hộp ra.

Bên trong là một chiếc gương nhỏ, nhưng không phải gương đồng, mà là gương thủy tinh trong suốt, sáng bóng như nước.

Cô nhìn vào gương.

Nhưng lần này, hình ảnh phản chiếu không phải là cô.

Nó là một người phụ nữ khác, với đôi mắt lạnh lùng, sắc bén, và một nụ cười khinh miệt.

Người phụ nữ đó chính là Lã Hủy Diệt gốc.

"Ngươi đã đến," giọng nói từ trong gương vang lên, rõ ràng và sắc lạnh.

"Ta đã chờ đợi ngươi từ lâu."

**

Lưỡi kiếm bạc xuyên qua lớp màng đen.

Một tiếng nổ lớn vang lên, như thể một quả cầu lửa đã bị vỡ tung.

Lớp vỏ bóng tối trên vai Thái Dương nứt toạc, để lộ ra phần thân thể người thật đầy máu me bên dưới.

Thái Dương gục xuống, ngã quỵ trên sàn nhà.

Anh ta cố gắng nhìn nhận cô với ánh mắt bối rối và đau đớn.

Máu đỏ tươi chảy từ vết thương trên vai anh ta, nhưng lần này, máu chảy xuống đất, bình thường như bao kẻ khác.

làm gì?" Thái Dương lắp bắp, giọng khàn đặc.

Lã Hủy Diệt đứng đó, tay vẫn cầm kiếm, run rẩy.

Cô nhìn vào vết thương trên vai anh ta.

Lớp bóng tối đã tan biến, nhưng những vết sẹo đen vẫn còn lại trên da anh ta, như những dấu vết vĩnh cửu của sự xâm nhập.

"Ta đã cứu anh," Lã Hủy Diệt nói, giọng lạnh lùng.

"Nhưng lần sau, ta không chắc ta còn có thể làm điều đó nữa."

Thái Dương nhìn cô, đôi mắt anh ta đã trở lại bình thường, nhưng trong đó vẫn còn sự trống rỗng.

Anh ta hiểu ra.

Lã Hủy Diệt không còn là con người mà anh ta từng biết.

Cô đã trở thành một phần của bóng tối.

Và anh ta, dù đã được cứu, nhưng linh hồn anh ta đã bị tổn thương vĩnh viễn.

"Ngươi đã thay đổi," Thái Dương nói, giọng buồn bã.

"Ngươi không còn là Lã Hủy Diệt nữa."

Lã Hủy Diệt không trả lời.

Cô quay người, bước ra khỏi căn phòng bí mật.

Cô không nhìn lại.

Cô không thể.

Vì nếu cô nhìn lại, cô sẽ thấy sự thật mà cô không muốn chấp nhận: cô đang dần trở thành kẻ thù của chính mình.

Bên ngoài, bình minh đang ló dạng.

Ánh nắng đầu tiên chiếu vào cung điện, làm tan biến những bóng ma tạm thời.

Nhưng Lã Hủy Diệt biết, bóng tối không bao giờ thực sự biến mất.

Nó chỉ ẩn náu, chờ đợi cơ hội để trở lại.

Cô đứng trước ngai vàng, nơi xác người đàn ông bản gốc đã biến mất.

Thay vào đó, là một vòng tròn ánh sáng mờ ảo đang xoay tròn trên không trung.

Ánh sáng đó không ấm áp, mà lạnh lẽo, như băng giá.

Lã Hủy Diệt nhìn xuống cổ tay mình.

Vết sẹo cũ đã mọc ra, nhưng giờ đây, trên đó là một hình xăm đen, giống như một con mắt đang mở.

Con mắt đó đang nhìn cô.

Và trong sâu thẳm tâm trí cô, giọng nói ẩn danh vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn xa lạ.

Nó thân thuộc, như tiếng nói của chính cô.

"Chúc mừng," giọng nói ấy thì thầm.

"Ngươi đã thức tỉnh.

Và bây giờ, trò chơi mới bắt đầu."

Lã Hủy Diệt nhìn vào vòng tròn ánh sáng.

Cô hiểu ra rằng, cô không còn là nạn nhân.

Cô là kẻ săn mồi.

Và kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, hay Đế Vương, hay thậm chí là Lã Hủy Diệt gốc.

Kẻ thù của cô là sự thật rằng cô không bao giờ có thể quay trở lại là chính mình.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy một tiếng cười.

Không phải từ giọng nói ẩn danh, mà từ chính miệng cô.

Một tiếng cười lạnh lùng, đầy sự tuyệt vọng và thù hận.

Lã Hủy Diệt bước vào ánh sáng bình minh, nhưng bóng tối của cô vẫn bám sát sau lưng, như một người tình không bao giờ rời bỏ.

Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mà cô không bao giờ có thể thắng, nhưng cũng không bao giờ có thể thua.

Vì cô là Lã Hủy Diệt.

Và Lã Hủy Diệt không bao giờ đầu hàng.

Dù phải trả giá bằng linh hồn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập