Chương 7

Chương 7 — Đêm Săn Phế Vật

Hành lang Hoàng cung dài vô tận, như một con rắn khổng lồ đang ngủ say, chờ đợi khoảnh khắc thức tỉnh để nuốt chửng mọi thứ.

Lã Hủy Diệt bước đi trên những tấm đá cẩm thạch lạnh lẽo, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của nửa đêm.

Ánh trăng đã tắt lịm, bầu trời đen kịt như mực tàu đổ tràn, và cùng với đó, cái lạnh buốt xương tủy len lỏi qua lớp áo mỏng manh của cô.

Da cô nổi đầy da gà, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang phản ứng trực tiếp với sự hiện diện của Bóng Tối.

Trong thế giới Ngũ Tiên, bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống, một kẻ săn mồi đang rình rập trong từng khe hở của không gian.

Cô không cần đèn đuốc.

Đôi mắt của cô, sau những tháng ngày luyện tập trong đau đớn và sợ hãi, đã thích nghi với bóng tối.

Cô nhìn thấy những vệt đen đang bò lên từ dưới chân, từ những góc tường tối om, từ chính cái bóng của cô.

Chúng như những dòng mực loãng, chậm rãi lan tỏa, hòa vào nhau tạo thành những hình thù méo mó.

Lã Hủy Diệt hít một hơi sâu, không khí mang mùi ẩm mốc của đá cũ và mùi tanh của máu khô.

Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ bắp, sự chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Cô biết rằng, nếu dừng lại, nếu run rẩy, cô sẽ trở thành bữa ăn tối của chúng.

Nhưng điều khiến cô kinh hãi hơn cả là cảm giác thân quen kỳ lạ khi đối diện với những thứ đó.

Bóng tối không tấn công ngay lập tức.

Chúng bao quanh cô, như một bầy sói đang đánh hơi con mồi, chờ đợi khoảnh khắc cô yếu đuối nhất.

"Lã Hủy Diệt," một giọng nói thầm thì vang lên trong đầu cô, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

"Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình."

Cô nghiến răng, nắm chặt tay.

Cánh tay cô run rẩy, nhưng ý chí vẫn kiên định như sắt đá.

Cô nhớ đến lời nói của người đàn ông đó, kẻ mà cô vừa mới rời bỏ.

Kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, mà là chính bản thân cô.

Là sự thật rằng cô là một bản sao, một thứ đồ chơi được tạo ra từ xác chết và phép thuật đen tối.

Nhưng cô sẽ không để điều đó định đoạt số phận của mình.

Cô bước tiếp, tiến sâu vào hành lang, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Mỗi bước chân là một lời thề nguyền, một lời hứa với chính mình rằng cô sẽ sống, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Khi cô tiến vào khoảng trống lớn giữa hai dãy cột đá, những vệt bóng tối trên tường bắt đầu di chuyển nhanh hơn.

Chúng không còn là những đốm mờ nhạt nữa, mà trở nên đậm đặc, đen nhánh, như những con mực khổng lồ đang phun ra từ các vết nứt trên đá.

Lã Hủy Diệt dừng lại, quay người lại.

Cô nhận ra một điều kinh hoàng: những bóng tối đó không xuất hiện từ thinh không.

Chúng đang bò ra từ chính những vết sẹo trên cơ thể cô.

Mỗi khi cô nhớ đến một ký ức đau đớn, một nỗi sợ hãi cũ kỹ, một vệt bóng tối lại tách ra khỏi người cô, bám vào tường, rồi biến thành một quái vật nhỏ bé.

Cô nhìn xuống tay mình.

Trên cổ tay trái, nơi có một vết sẹo hình vòng tròn do chính cha cô để lại khi còn sống, một vệt đen đang rỉ ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Giọt đen chạm đất, lập tức nảy lên, biến thành một con bọ cạp bóng tối, mắt đỏ ngầu, hướng về phía cô.

Lã Hủy Diệt lùi lại một bước, tim đập thình thịch.

Cô hiểu ra.

Bóng Tối không săn lùng những kẻ yếu đuối.

Nó săn lùng những kẻ mang trong mình sự mâu thuẫn, sự đau khổ, những 'hồn không thuần khiết'.

Và cô, một bản sao được tạo ra từ nỗi đau và sự hận thù, là con mồi hoàn hảo.

Cô rút kiếm.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay, mang lại cảm giác thực tại duy nhất trong khoảnh khắc này.

Cô chém xuống.

Lưỡi kiếm cắt qua không khí, trúng con bọ cạp.

Con vật nổ tung thành một đám bụi đen, nhưng ngay lập tức, từ vết thương trên cổ tay cô, một vệt bóng tối khác lại chui ra, lớn hơn, mạnh hơn.

Nó không chỉ là một con bọ cạp nữa, mà là một hình người méo mó, giống hệt dáng vẻ của một đứa trẻ đang khóc.

Lã Hủy Diệt cứng đờ.

Đó là ký ức về đêm cô mất mẹ.

Cô đã quá nhỏ bé để nhớ rõ mặt mẹ, nhưng nỗi đau thì mãi mãi in sâu trong tâm trí.

Cô tiếp tục chém giết.

Mỗi con quái vật cô tiêu diệt lại để lại một vệt mờ ảo trên tường, dần dần ghép lại thành một bức tranh kinh hoàng.

Đó không phải là những ký ức ngẫu nhiên, mà là toàn bộ quá khứ của cô, từ lúc sinh ra cho đến bây giờ.

Cô thấy hình ảnh cha cô, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt không chút cảm xúc, đang đặt cô vào một cái hộp kín.

Cô thấy hình ảnh Thái Dương, ánh mắt kiêu ngạo nhưng ẩn chứa sự thương cảm, đang nhìn cô từ xa.

Và cuối cùng, cô thấy hình ảnh của chính mình, một đứa bé lạnh lùng, đứng trước gương, nhưng trong gương không có phản chiếu, chỉ có một khoảng trống đen ngòm.

Những vệt bóng tối trên tường ngày càng dày đặc, tạo thành một mê cung ký ức.

Lã Hủy Diệt chạy trong mê cung đó, kiếm trong tay chém xuống từng ký ức đau thương.

Cô chém vào nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, chém vào sự căm thù cha cô, chém vào sự nghi ngờ về bản thân mình.

Nhưng mỗi lần cô chém, vết thương trên cơ thể cô lại sâu thêm, và bóng tối lại mạnh thêm.

Cô nhận ra rằng, cô không thể tiêu diệt Bóng Tối bằng cách phủ nhận quá khứ.

Cô phải đối mặt với nó, phải chấp nhận nó, mới có thể kiểm soát nó.

Cô chạy vào đại sảnh chính của Hoàng cung.

Nơi đây, ánh trăng hiếm hoi chiếu thẳng xuống qua một khe hở trên mái vòm, tạo thành một vệt sáng mỏng manh, như một sợi dây cứu cánh giữa biển đen.

Tại trung tâm vệt sáng đó, hàng trăm bóng tối đang co cụm lại, tạo thành một vòng tròn bảo vệ cho một thực thể ở giữa.

Lã Hủy Diệt dừng lại, thở hổn hển.

Mồ hôi và máu trộn lẫn trên trán cô.

Cô nhìn vào trung tâm vòng tròn.

Thực thể đó không phải là một quái vật.

Đó là một người đàn ông.

Anh ta mặc bộ áo choàng đen, tóc dài buông xõa, khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị.

Đôi mắt anh ta đen thẳm, sâu不见底, giống hệt đôi mắt của Lã Hủy Diệt.

Không, chính xác hơn, đôi mắt của cô là bản sao của đôi mắt anh ta.

Đó là Lã Hủy Diệt gốc.

Người đàn ông đã chết, nhưng lại đang đứng đó, sống động hơn bao giờ hết.

Anh ta đang cầm một chiếc cốc rượu, nhấp nhẹ một ngụm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, đầy sự khinh miệt và...

yêu thương?

"Ngươi đến rồi," anh ta nói, giọng điệu bình thản, như thể đang chào đón một vị khách quen thuộc.

"Ta đã biết ngươi sẽ đến.

Bóng Tối không bao giờ để một bản sao tồn tại độc lập quá lâu."

Lã Hủy Diệt nghiến răng, bước tới.

"Tại sao ngươi lại ở đây?

Tại sao ngươi lại để Bóng Tối tấn công ta?"

"Vì ngươi là một sai lầm," anh ta đáp, đặt chiếc cốc xuống bàn đá.

"Một sản phẩm của sự tham vọng và sự ngu ngốc.

Ngươi không thuộc về thế giới này.

Ngươi chỉ là một bóng dáng, một tiếng vọng của quá khứ.

Và bóng dáng thì không thể sống lâu hơn nguyên mẫu."

Anh ta đứng dậy, bước ra khỏi vòng tròn bóng tối.

Những con quái vật bên cạnh anh ta im lặng, như đang chờ đợi lệnh.

Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ, như thể một phần của cô đang bị xé ra.

Cô nhìn vào đôi mắt anh ta, và trong đó, cô thấy chính mình.

Một phiên bản khác của cô, mạnh mẽ, hoàn hảo, không có những vết sẹo, không có những nỗi sợ hãi.

"Ngươi nghĩ ngươi mạnh hơn ta?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Ta không cần mạnh hơn," anh ta cười nhạt.

"Ta chỉ cần tồn tại.

Và ngươi, sẽ biến mất."

Lã Hủy Diệt lao tới.

Cô không nhắm vào đầu anh ta, mà nhắm vào lòng bàn tay đang nắm chiếc cốc rượu còn sót lại trên bàn.

Cô muốn phá hủy thứ duy nhất kết nối anh ta với thế giới thực tại này.

Thanh kiếm của cô chém xuống, nhanh như一道 lightning.

*Chùng!*

Tiếng vỡ vang lên.

Chiếc cốc tan thành bụi, nhưng kỳ lạ thay, máu của người đàn ông không chảy ra.

Thay vào đó, một luồng sáng trắng xanh bùn lầy từ vết thương trên lòng bàn tay anh ta, lan tỏa ra khắp cơ thể.

Lã Hủy Diệt lùi lại, kinh hãi.

Cô nhìn vào đôi mắt anh ta, và trong đó, cô thấy sự trống rỗng.

Không còn sự khinh miệt, không còn sự yêu thương.

Chỉ còn lại sự trống rỗng, như thể anh ta vừa mất đi một phần linh hồn.

"Ngươi đã làm gì?" cô hỏi, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Anh ta nhìn vào tay mình, rồi nhìn vào cô.

"Ngươi đã phá vỡ sự cân bằng," anh ta nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Bây giờ, ngươi không thể nào thoát khỏi ta.

Và ta cũng không thể nào thoát khỏi ngươi."

Lã Hủy Diệt nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông, trong đó phản chiếu cả bóng tối của riêng cô.

Cô hiểu ra rằng, để tồn tại, cô không cần giết hắn, mà cần "hợp nhất" hoặc "thay thế" hoàn toàn.

Nhưng cách duy nhất để làm được điều đó là phải tiêu diệt phần "con người" trong cô – phần đã chết đi từ lâu, phần mà cô vẫn cố gắng giữ lại để chứng minh rằng cô là một con người thật.

"Mặt trời sẽ mọc lúc nào?" cô hỏi, giọng ru rợ, như thể đang hỏi chính mình.

Anh ta không trả lời.

Anh ta chỉ mỉm cười, một nụ cười đau đớn, đầy bi kịch.

Và trong khoảnh khắc đó, Lã Hủy Diệt nhận ra rằng, kẻ thù của cô không phải là Lã Hủy Diệt gốc.

Kẻ thù của cô là chính sự thật rằng cô không bao giờ có thể là chính mình.

Cô là một bản sao, một bóng dáng, một thứ không thuộc về thế giới này.

Và bóng tối, không phải là kẻ thù, mà là nơi trú ẩn duy nhất của cô.

Bóng tối bao quanh cô, không còn là kẻ săn mồi, mà là một người tình đang chờ đợi.

Cô đặt thanh kiếm xuống, bước về phía anh ta.

Không phải để chiến đấu, mà để hòa nhập.

Để trở thành một phần của bóng tối, để trở thành một phần của chính mình.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi mặt trời mọc, cô nghe thấy một giọng nói khác, một giọng nói ẩn danh, vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí cô: "Cuối cùng, ngươi cũng đã tìm thấy mình."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập