Chương 6

Chương 6: Đêm Săn Phế Vật Ánh trăng non treo lơ lửng trên đỉnh đầu, mỏng manh như một lưỡi dao刚刚磨好的 lưỡi dao, không đủ sắc bén để cắt đứt màn đêm, chỉ đủ để soi rọi những góc tối đang rình rập.

Lã Hủy Diệt bước ra khỏi hậu cung, đôi chân cô nặng trĩu không phải vì bùn đất, mà vì thứ thuốc độc cô vừa nuốt xuống.

Nó không giết chết cô, nó đang đốt cháy từng sợi dây thần kinh, xé toạc những ký ức giả tạo mà cô đã cố gắng dựng lên để che giấu nỗi sợ hãi.

Tay cô run rẩy, ngón tay trắng bệch siết chặt lấy vạt áo, cố gắng kìm nén cơn đau xé toạc lồng ngực.

Trước mắt cô là một đám tang giả, một nghi lễ điên rồ được dàn dựng giữa lòng thành phố đang ngủ say.

Những chiếc đèn lồng đỏ, thường dùng để chiếu sáng niềm vui trong đám cưới, giờ lại được treo ngược, hắt ánh sáng loang lổ, méo mó lên những nấm mồ chưa kịp lấp đất.

Mùi hương trầm trộn lẫn với mùi hôi thối của xác chết chưa phân hủy tạo nên một mùi vị đặc trưng của cái chết giả tạo.

Người dẫn đường cho cô là phu quân, Tể tướng Trần Tiêu.

Ông ta đi trước, dáng vẻ uy nghi nhưng ánh mắt lại trống rỗng, như thể linh hồn đã bị rút sạch, chỉ còn lại một cái xác đang thực hiện những mệnh lệnh cuối cùng.

"Ngươi đã uống thuốc," Trần Tiêu nói, giọng ông ta không có起伏, lạnh lẽo như đá.

Ông không quay lại, không cần nhìn thấy cô cũng biết cô đang ở đó.

"Thuốc này sẽ làm ngươi quên đi nỗi đau, nhưng nó cũng sẽ làm ngươi trở nên trong suốt trước mắt Bóng Tối." "Ta không cần quên," Lã Hủy Diệt đáp, giọng cô khàn đặc, như tiếng sỏi đá ma sát nhau.

"Ta cần nhớ.

Nếu ta quên, ta sẽ không biết kẻ thù đang đứng ở đâu." "Kẻ thù không đứng ở đâu cả," Trần Tiêu cười nhạt, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự thương hại kỳ lạ.

"Kẻ thù là chính cái bóng của ngươi.

Và đêm nay, chúng ta đang đi tìm xác chết của chính mình." Lã Hủy Diệt bước nhanh hơn, cố gắng bắt kịp ông ta.

Cô cảm thấy một sự bất an lan tỏa từ phía sau, như thể có hàng ngàn đôi mắt đang nhìn cô từ trong bóng tối.

Cô không dám quay lại, vì cô biết, nếu quay lại, cô sẽ thấy những thứ không nên thấy.

Bóng Tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một sinh vật sống, một thực thể có ý thức đang chờ đợi cơ hội để nuốt chửng những linh hồn yếu đuối.

Và cô, với thân phận là một bản sao, một sự tồn tại sai lầm, là món ăn ngon nhất trong đêm nay.

"Trần Tiêu," Lã Hủy Diệt gọi, giọng cô run nhẹ.

"Tại sao lại là đám tang giả?

Tại sao lại là đêm nay?" "Vì đây là lễ thành thân," Trần Tiêu nói, giọng ông ta đột ngột trở nên lạnh lùng, đầy sát khí.

"Lễ thành thân giữa ngươi và cái chết.

Và ta, ta là người đưa tiễn." Lã Hủy Diệt dừng bước, lòng bàn tay cô toát mồ hôi lạnh.

Cô cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến lông tóc trên da đầu dựng đứng lên.

Những bóng đen li ti bắt đầu bò lên từ mặt đất, từ những nấm mồ chưa lấp, từ những góc tối của những cây cổ thụ.

Chúng không phải là bóng của vật thể, chúng là những sinh vật độc lập, đang bò trườn, đang tìm kiếm mồi.

"Chúng đến rồi," Lã Hủy Diệt thì thầm, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định.

"Chúng đang đói." "Chúng không đói," Trần Tiêu nói, quay lại nhìn cô, đôi mắt ông ta giờ đây không còn trống rỗng mà đầy ắp một thứ ánh sáng kỳ lạ, ánh sáng của sự tỉnh táo trước khi chết.

"Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi ngươi chấp nhận số phận." Lã Hủy Diệt không rút kiếm.

Cô biết rằng kiếm không thể giết chết Bóng Tối.

Cô nhớ lại lời tiên tri, lời của một người đã chết mà cô từng gặp trong giấc mơ.

*Bóng Thức không sợ kiếm, nó chỉ sợ sự "thuần khiết" và "ý chí".

Nếu cô kháng cự, cô sẽ trở thành mục tiêu của những bóng lớn hơn.* Cô cúi người, hít thở sâu, cố gắng kìm nén sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng.

Cô nhìn vào đôi mắt phản chiếu ánh trăng của Trần Tiêu, đôi mắt ấy giờ đây không còn là của một con người, mà là của một kẻ đang vật lộn với cái chết.

"Ta không sợ," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô vang lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Ta không sợ bóng tối.

Ta sợ sự thật." "Thật sự," Trần Tiêu nói, giọng ông ta run rẩy.

"Ngươi không biết sự thật là gì." "Sự thật là ta đang đứng đây," Lã Hủy Diệt nói, bước tới gần ông ta.

"Và ta sẽ không để bóng tối nuốt chửng ta." Khi những bóng đen li ti bò lên chân, Lã Hủy Diệt không cố chống lại chúng bằng vũ khí.

Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, nhưng cô không co chân lại.

Cô đứng im, như một bức tượng đá, để cho những bóng đen bò lên, bò qua, bò quanh.

Cô nhớ lại lời tiên tri: *Bóng Thức (Shadow) không sợ kiếm, nó chỉ sợ sự "thuần khiết" và "ý chí".* Nếu cô kháng cự, cô sẽ trở thành mục tiêu của những bóng lớn hơn.

Cô cúi người, nhìn vào đôi mắt phản chiếu ánh trăng của Trần Tiêu – đôi mắt ấy giờ đây không còn là của một con người, mà là của một kẻ đang vật lộn với cái chết.

"Ngươi đang làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Ta đang chờ đợi," Trần Tiêu nói, giọng ông ta yếu ớt.

"Chờ đợi ngươi chấp nhận số phận." "Số phận gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Số phận của kẻ bị giết," Trần Tiêu nói, giọng ông ta đầy sự thương hại.

"Ngươi là kẻ bị giết, Lã Hủy Diệt.

Ngươi là kẻ bị giết bởi chính bản thân ngươi." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể tin được rằng cô đã trở thành Lục Anh.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể tin được rằng cô đã sống.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." Trần Tiêu hét lên, không phải vì đau đớn về thể xác, mà vì ông ta cảm thấy chính bản thân mình đang bị xé toạc.

Lớp da thịt của ông bắt đầu chuyển sang màu xanh xám, và từ trong lồng ngực, một cái đầu xương nhỏ bé, với đôi mắt đầy血丝 (máu) bắt đầu hình thành, cố gắng thoát ra ngoài.

Đây không phải là ma quỷ, mà là phần "Bản Thể" đang cố gắng thoát khỏi cơ thể vật chất.

"Đừng sợ," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định.

"Ta sẽ không để ngươi chết." "Ta không sợ chết," Trần Tiêu nói, giọng ông ta run rẩy.

"Ta sợ là ta sẽ không thể chết." Lã Hủy Diệt bước tới, nắm lấy tay ông ta.

Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, nhưng cô không rút tay lại.

Cô cảm thấy một sự kết nối, một sự liên kết giữa hai linh hồn đang vật lộn với cái chết.

"Ngươi đang làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Ta đang chờ đợi," Trần Tiêu nói, giọng ông ta yếu ớt.

"Chờ đợi ngươi chấp nhận số phận." "Số phận gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Số phận của kẻ bị giết," Trần Tiêu nói, giọng ông ta đầy sự thương hại.

"Ngươi là kẻ bị giết, Lã Hủy Diệt.

Ngươi là kẻ bị giết bởi chính bản thân ngươi." Luồng khí nóng bùng lên, Lã Hủy Diệt hét lên một tiếng đau đớn, da thịt cô nứt ra những vết rạn màu đen, nhưng bên trong lại tỏa ra ánh sáng chói lòa.

Cô không phải là nữ thần cứu rỗi, cô đang trở thành một "lò lọc".

Bóng Tối trong người Trần Tiêu, vốn định chạy trốn hoặc nuốt chửng cô, giờ bị buộc phải hòa quyện vào cơ thể cô.

Cô cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn, nhưng cô không lùi bước.

Cô cảm thấy một sự mạnh mẽ, một sự tỉnh táo, một sự ý chí đang dâng lên trong lòng.

"Ngươi đang làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Ta đang chờ đợi," Trần Tiêu nói, giọng ông ta yếu ớt.

"Chờ đợi ngươi chấp nhận số phận." "Số phận gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Số phận của kẻ bị giết," Trần Tiêu nói, giọng ông ta đầy sự thương hại.

"Ngươi là kẻ bị giết, Lã Hủy Diệt.

Ngươi là kẻ bị giết bởi chính bản thân ngươi." Đêm đã tàn, mặt trời mọc dần, xua tan bóng tối.

Lã Hủy Diệt đứng dậy, dáng vẻ oai nghiêm hơn trước, nhưng trong mắt cô, một vết đen vĩnh cửu đã hình thành.

Cô nhặt lấy chiếc vòng ngọc – giờ đã hóa thành tro bụi – và nhìn về phía cung điện xa xa, nơi tiếng chuông báo bình minh vang lên.

Trong tay cô, một bức thư đen nhánh, mỏng manh như làn khói, đang tỏa ra một mùi hương lạ.

Cô mở bức thư ra, và đọc những dòng chữ đầu tiên: *Chào mừng đến với thế giới thật sự, Lã Hủy Diệt.

Ngươi đã sống, nhưng ngươi đã chết.

Và giờ, ngươi phải tìm cách sống lại.* Cô nhìn về phía trời đông, nơi mặt trời đang mọc, và cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt.

Cô biết rằng, đây chỉ là bắt đầu.

Và cô biết rằng, kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, mà là chính bản thân cô.

Lã Hủy Diệt siết chặt tờ giấy đen nhánh, ngón tay cô run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một sự lạnh lẽo đang len lỏi từ trong xương tủy.

Ánh nắng bình minh vốn được coi là nguồn sống của vạn vật, nay lại hắt lên khuôn mặt cô một màu vàng vọt, như đang soi chiếu vào một thi thể sắp tan rã.

Cô không nhìn thấy bóng đen nào đuổi theo, nhưng cảm giác bị bao vây bởi một sự hiện diện vô hình lại dày đặc hơn bao giờ hết.

Đó không phải là bóng tối của đêm, mà là bóng tối của ký ức — thứ bóng tối có ý thức, đang thì thầm vào tai cô những lời lẽ mà cô không bao giờ dám nghe.

"Ngươi đã chết," giọng nói ấy vang lên trong đầu cô, ngọt ngào và chết chóc như tiếng ve kêu giữa mùa đông.

Cô bước đi, đôi giày vải của mình in hằn lên lớp sương giá lạnh, để lại những dấu chân mờ nhạt như những lời van xin vô vọng.

Trên đường đi, những chiếc lá khô rụng xuống, nhưng khi chạm đất, chúng không tan thành bụi mà vỡ ra thành những mảnh vỡ đen kịt, tỏa ra mùi hương tanh của máu cũ.

Đó là dấu hiệu.

Thế giới này không còn tuân theo quy luật tự nhiên, mà đang bị chi phối bởi một ý chí đen tối, một ý chí mà cô từng yêu thương, nay lại trở thành kẻ thù không thể giết.

Cô nhớ lại khuôn mặt người đó — không phải qua hình ảnh, mà qua cái cách mà ánh mắt của người khác thay đổi khi nhắc đến cái tên ấy.

Những người xung quanh cô, từ những người hầu đến những quan chức, đều cúi đầu tránh né, như thể sợ rằng chỉ cần nhìn vào bóng của cô, họ sẽ bị kéo xuống địa ngục cùng nhau.

Cô không cần nhìn gương để biết mình đã thay đổi thế nào, vì sự thay đổi ấy phản chiếu trong sự im lặng đáng sợ của cả một thành phố đang ngủ đông.

Gió thổi qua, mang theo mùi hương lạ từ bức thư, một mùi hương khiến cô nhớ đến những đêm tháng Giêng, khi hai người cùng đứng trên đỉnh tháp, nhìn xuống thành phố đang chìm trong bóng tối.

"Lã Hủy Diệt," người đó từng gọi cô bằng cái tên ấy, giọng điệu chứa đựng cả sự yêu thương và sự giết hại.

"Bạn không hiểu," cô đã nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai," người đó đáp lại, đôi mắt đen thẳm như hai vực sâu không đáy.

"Ta hiểu rằng, khi yêu một kẻ thù, ngươi sẽ không bao giờ thắng, và cũng không bao giờ thua." Bây giờ, khi cô bước đi một mình trên con đường đầy sương mù, lời nói ấy vang vọng trong tâm trí cô như một lời nguyền.

Cô biết rằng, kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, mà là chính bản thân cô — bản thân cô đã chọn con đường này, đã chọn sự hủy diệt.

Nhưng tại sao?

Tại sao cô lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi đối mặt với cái chết?

Có lẽ, vì cái chết này không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một thứ tình yêu khác — một thứ tình yêu đẹp nhưng đau đớn, một thứ tình yêu mà mỗi lần gặp gỡ đều là lần cuối.

Cô tiếp tục bước đi, đôi mắt không nhìn về phía trước mà nhìn vào bóng tối đang bao trùm lấy cô.

Bóng tối ấy không tấn công, không hăm dọa, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi, như một người tình đang chờ đợi một cuộc gặp gỡ định mệnh.

"Ta biết ngươi đang ở đó," cô thì thầm, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Ta biết ngươi đang theo sau," cô nói tiếp, giọng cô run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi.

"Ta biết ngươi đang chờ đợi," cô nói, giọng cô trở nên lạnh lùng.

"Và ta biết, rằng ngươi sẽ không bao giờ rời đi." Bóng tối im lặng, nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một cái ôm vô hình đang siết chặt lấy cô.

Cô không biết mình sẽ đi đến đâu, nhưng cô biết rằng, con đường này sẽ không bao giờ kết thúc.

Mỗi bước đi là một lời nguyền, mỗi hơi thở là một lời cầu nguyện.

Cô không còn là Lã Hủy Diệt của quá khứ, cô là Lã Hủy Diệt của hiện tại — một kẻ sống giữa cái chết, một người yêu giữa sự hủy diệt.

Và người cô yêu, kẻ cô ghét, kẻ cô không thể giết, cũng không thể tha, đang ở ngay cạnh cô, trong bóng tối, trong tim cô.

Cô dừng lại, nhìn về phía trời đông, nơi mặt trời đang mọc, nhưng ánh sáng ấy không thể xua tan bóng tối trong lòng cô.

Cô biết rằng, đây chỉ là bắt đầu.

Và cô biết rằng, kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, mà là chính bản thân cô.

Nhưng liệu cô có thực sự muốn chiến thắng?

Có lẽ, trong sâu thẳm tâm hồn, cô mong đợi một cái kết — một cái kết mà cô và người đó sẽ cùng nhau tan biến trong bóng tối.

Một cái kết mà không có ai sống sót, không có ai chiến thắng.

Chỉ có tình yêu, và sự hủy diệt.

Cô tiếp tục bước đi, đôi chân cô in hằn lên lớp sương giá lạnh, để lại những dấu chân mờ nhạt như những lời van xin vô vọng.

Trên đường đi, những chiếc lá khô rụng xuống, nhưng khi chạm đất, chúng không tan thành bụi mà vỡ ra thành những mảnh vỡ đen kịt, tỏa ra mùi hương tanh của máu cũ.

Đó là dấu hiệu.

Thế giới này không còn tuân theo quy luật tự nhiên, mà đang bị chi phối bởi một ý chí đen tối, một ý chí mà cô từng yêu thương, nay lại trở thành kẻ thù không thể giết.

Cô nhớ lại khuôn mặt người đó — không phải qua hình ảnh, mà qua cái cách mà ánh mắt của người khác thay đổi khi nhắc đến cái tên ấy.

Những người xung quanh cô, từ những người hầu đến những quan chức, đều cúi đầu tránh né, như thể sợ rằng chỉ cần nhìn vào bóng của cô, họ sẽ bị kéo xuống địa ngục cùng nhau.

Cô không cần nhìn gương để biết mình đã thay đổi thế nào, vì sự thay đổi ấy phản chiếu trong sự im lặng đáng sợ của cả một thành phố đang ngủ đông.

Gió thổi qua, mang theo mùi hương lạ từ bức thư, một mùi hương khiến cô nhớ đến những đêm tháng Giêng, khi hai người cùng đứng trên đỉnh tháp, nhìn xuống thành phố đang chìm trong bóng tối.

"Lã Hủy Diệt," người đó từng gọi cô bằng cái tên ấy, giọng điệu chứa đựng cả sự yêu thương và sự giết hại.

"Bạn không hiểu," cô đã nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.

"Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai," người đó đáp lại, đôi mắt đen thẳm như hai vực sâu không đáy.

"Ta hiểu rằng, khi yêu một kẻ thù, ngươi sẽ không bao giờ thắng, và cũng không bao giờ thua." Bây giờ, khi cô bước đi một mình trên con đường đầy sương mù, lời nói ấy vang vọng trong tâm trí cô như một lời nguyền.

Cô biết rằng, kẻ thù của cô không phải là Bóng Tối, mà là chính bản thân cô — bản thân cô đã chọn con đường này, đã chọn sự hủy diệt.

Nhưng tại sao?

Tại sao cô lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi đối mặt với cái chết?

Có lẽ, vì cái chết này không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một thứ tình yêu khác — một thứ tình yêu đẹp nhưng đau đớn, một thứ tình yêu mà mỗi lần gặp gỡ đều là lần cuối.

Cô tiếp tục bước đi, đôi mắt không nhìn về phía trước mà nhìn vào bóng tối đang bao trùm lấy cô.

Bóng tối ấy không tấn công, không hăm dọa, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi, như một người tình đang chờ đợi một cuộc gặp gỡ định mệnh.

"Ta biết ngươi đang ở đó," cô thì thầm, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Ta biết ngươi đang theo sau," cô nói tiếp, giọng cô run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi.

"Ta biết ngươi đang chờ đợi," cô nói, giọng cô trở nên lạnh lùng.

"Và ta biết, rằng ngươi sẽ không bao giờ rời đi." Bóng tối im lặng, nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một cái ôm vô hình đang siết chặt lấy cô.

Cô không biết mình sẽ đi đến đâu, nhưng cô biết rằng, con đường này sẽ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập