Chương 5

Mặt trời vừa lặn sau dãy núi Tả Dương, và cái lạnh không phải từ gió, mà từ chính sự biến dạng của không gian.

Trong hành lang Tẩm cung cấm, ánh sáng cuối cùng của ngày tàn đã bị nuốt chửng bởi những bức tường đá cổ đại.

Những bóng đổ vốn chỉ là hình dáng tĩnh lặng của cột đá và lan can, giờ đây bắt đầu rướn dài, tách rời khỏi vật chủ của chúng.

Chúng không còn là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là những thực thể đen kịt, co quắp như những con sâu khổng lồ đang bò trên mặt đất, rỉa lấy mùi hương của sự sợ hãi.

Lã Hủy Diệt đứng giữa hành lang tối om, tay phải siết chặt chuôi kiếm.

Hơi thở của cô bị ngưng đọng trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức kinh hoàng: Bóng Tối đang nhìn cô.

Chúng không nhìn bằng mắt, mà bằng một sự thèm khát nguyên thủy.

Những bóng đen từ dưới chân cô vươn lên, quấn quanh mắt cá chân, lạnh lẽo như những xiềng xích bằng băng.

Cô bước đi, mỗi bước chân là một sự chiến đấu để giữ thăng bằng giữa thực tại và ảo giác.

Tiếng bước chân của cô vang lên khô khốc, nhưng ngay lập tức bị một âm thanh khác nuốt chửng – tiếng rít của bóng tối đang cố gắng xé toạc vải áo.

"Đừng nhìn xuống," một giọng nói vang lên trong đầu cô, nhưng không phải là giọng của ai khác, mà là giọng của chính cô, nhưng lạnh lẽo và xa lạ hơn.

Lã Hủy Diệt cắn chặt môi đến chảy máu, cố gắng kìm nén bản năng muốn hét lên.

Cô biết rõ quy luật này: càng sợ hãi, Bóng Tối càng mạnh.

Nhưng nỗi sợ của cô không phải là bị ăn thịt, mà là bị hòa tan.

Cô là một bản sao, một linh hồn không hoàn chỉnh, và đối với Bóng Tối, cô là một bữa tiệc thịnh soạn nhất từ trước đến nay.

Những thực thể đen kịt từ tường đá bắt đầu đổ xuống, hình thành những bàn tay méo mó, vươn về phía cổ họng cô.

Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô biết rằng né tránh chỉ là sự chậm trễ.

Cô xoay người, kiếm khí bùng lên trong bóng tối, một đường sáng bạc lạnh lẽo xé toạc màn đêm.

Máu không có màu đỏ trong bóng tối, mà là màu đen ngòm.

Khi lưỡi kiếm của cô cắt ngang những thực thể bóng tối, chúng không tan biến, mà chỉ co lại, rít lên những âm thanh như kim loại cào vào đá.

Chúng đang học, đang thích nghi.

Và điều đáng sợ nhất là, chúng không tấn công cô một cách ngẫu nhiên.

Chúng đang bao vây, dồn ép cô vào một góc, như thể muốn cô gặp một ai đó.

Hoặc một thứ gì đó.

--- Trong lúc chiến đấu, Lã Hủy Diệt nhận ra một quy luật kinh hoàng mà cô chưa từng biết đến.

Những bóng đen không cố gắng xé xác cô ngay lập tức.

Chúng đang dẫn đường.

Mỗi khi cô chém đứt một cánh tay bóng tối, nó lại co lại và chỉ về phía một cánh cửa gỗ sẫm màu ở cuối hành lang.

Cánh cửa đó không có tay nắm, chỉ có một khe hở nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt từ một ngọn nến bên trong đang le lói.

Bóng Tối đang sợ hãi thứ ánh sáng đó, nhưng chúng lại muốn đẩy cô vào đó.

Lã Hủy Diệt nghiến răng, vung kiếm chém nát một đám mây đen đang cố gắng leo lên vai cô.

"Các ngươi muốn ta đi vào đó," cô thì thầm, giọng khàn đặc.

"Tại sao?" Câu trả lời đến ngay lập tức.

Khi cô bước tới cánh cửa, những bóng đen xung quanh đột ngột rút lui, để lại một con đường trống trơn, sạch sẽ đến mức đáng sợ.

Không còn tiếng rít, không còn sự co quắp.

Chỉ có sự im lặng chết chóc của một cái bẫy đã được giăng sẵn.

Cô đặt tay lên tay nắm cửa, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo truyền vào cơ thể.

Không phải là lạnh của Bóng Tối, mà là lạnh của sự trống rỗng.

Đây là cảm giác của một linh hồn bị tách rời, một nỗi đau chưa được giải quyết.

Cô nhớ lại lời của kẻ đã tạo ra cô: *Hồn không thuần khiết.* Cô đẩy cửa ra.

Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một khoảng không gian tĩnh lặng, nơi thời gian dường như đứng lại.

Trên chiếc giường gỗ cổ, một người đàn ông đang nằm đó.

Không, không phải một người đàn ông.

Đó là một xác chết, nhưng xác chết ấy đang thở.

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô biết khuôn mặt này.

Đó là khuôn mặt của Lục Anh, người mà cô đã từng tin là đã chết trong một cuộc chiến với Bóng Tối năm trước.

Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn cả cái chết là sự sống đang diễn ra trên xác chết ấy.

Lục Anh mở mắt ra.

Đôi mắt của anh không phải là màu đen, mà là màu trắng đục, không có đồng tử.

"Em đã đến rồi sao?" giọng nói của anh vang lên, nhưng không phải từ miệng, mà trực tiếp vang lên trong đầu Lã Hủy Diệt.

Đó là một giọng nói kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa yêu thương vừa căm thù.

"Anh là ai?" Lã Hủy Diệt lùi lại, tay nắm chặt kiếm.

"Ta là Lục Anh," giọng nói trả lời, nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng.

"Và ta cũng là thứ mà em đang tìm kiếm.

Ta là bản gốc.

Và em là bản sao." Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau nhói xuyên thấu tim.

Cô đã biết mình là một bản sao, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng bản gốc vẫn còn sống.

Và nếu bản gốc còn sống, thì tại sao cô lại tồn tại?

Tại sao cô lại phải sống trong nỗi sợ hãi này?

"Cha tôi đã nói rằng Bóng Tối ăn thịt những linh hồn không thuần khiết," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy thách thức.

"Anh là một linh hồn không thuần khiết.

Tại sao Bóng Tối lại không ăn thịt anh?" Lục Anh cười, một nụ cười méo mó trên khuôn mặt tái xanh.

"Vì Bóng Tối không ăn thịt ta.

Chúng đang bảo vệ ta.

Và chúng cũng đang bảo vệ em." "Bảo vệ?" Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự giễu cợt trào dâng trong lòng.

"Chúng đang cố giết ta!" "Chúng đang dẫn đường," Lục Anh nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.

"Chúng muốn đưa em đến đây, để em gặp ta.

Để em hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." --- Lã Hủy Diệt đặt tay lên vai Lục Anh đang ngủ.

Ngay lập tức, thân xác Lục Anh run rẩy, nhưng không tỉnh dậy.

Thay vào đó, từ trong thân xác ấy, một luồng khí lạnh lẽo xuyên thấu tim óc Lã Hủy Diệt.

"Em đã đến rồi sao?" – Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng Lục Anh, mà từ chính sâu thẳm trong tâm trí Lã Hủy Diệt.

"Anh là ai?" Lã Hủy Diệt lùi lại, tay nắm chặt kiếm.

"Ta là Lục Anh," giọng nói trả lời, nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng.

"Và ta cũng là thứ mà em đang tìm kiếm.

Ta là bản gốc.

Và em là bản sao." Lã Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau nhói xuyên thấu tim.

Cô đã biết mình là một bản sao, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng bản gốc vẫn còn sống.

Và nếu bản gốc còn sống, thì tại sao cô lại tồn tại?

Tại sao cô lại phải sống trong nỗi sợ hãi này?

"Cha tôi đã nói rằng Bóng Tối ăn thịt những linh hồn không thuần khiết," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy thách thức.

"Anh là một linh hồn không thuần khiết.

Tại sao Bóng Tối lại không ăn thịt anh?" Lục Anh cười, một nụ cười méo mó trên khuôn mặt tái xanh.

"Vì Bóng Tối không ăn thịt ta.

Chúng đang bảo vệ ta.

Và chúng cũng đang bảo vệ em." "Bảo vệ?" Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự giễu cợt trào dâng trong lòng.

"Chúng đang cố giết ta!" "Chúng đang dẫn đường," Lục Anh nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn.

"Chúng muốn đưa em đến đây, để em gặp ta.

Để em hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." --- Lã Hủy Diệt thở dài, bỏ thanh kiếm xuống đất.

Cô không rút kiếm để chiến đấu, mà dùng nó để đập vỡ chiếc gương lớn cạnh giường – chiếc gương phản chiếu linh hồn.

"Bản gốc," cô gọi tên Lục Anh trong đầu, giọng đầy căm hờn nhưng cũng là sự chấp nhận.

"Em không cần em." Khi lưỡi kiếm chạm vào mặt gương, một tiếng nổ vang lên, nhưng không phải là tiếng vỡ của thủy tinh, mà là tiếng vỡ của một thực tại.

Những mảnh gương vỡ vụn bay ra, nhưng chúng không rơi xuống đất.

Chúng lơ lửng trong không trung, phản chiếu hình ảnh của Lã Hủy Diệt và Lục Anh.

Nhưng hình ảnh đó không phải là của hai người.

Đó là hình ảnh của một người duy nhất, nhưng bị chia cắt thành hai phần.

Một phần là Lã Hủy Diệt, với đôi mắt đầy căm thù và nỗi đau.

Một phần là Lục Anh, với đôi mắt trống rỗng và sự lạnh lùng.

"Chúng ta là một," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Và khi em giết ta, em sẽ chết.

Khi em chết, ta sẽ sống." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể giết anh, vì anh là một phần của cô.

Cô không thể tha anh, vì anh là kẻ thù của cô.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." --- Sáng hôm sau, mặt trời chiếu xuống Tẩm cung cấm.

Mọi thứ trở nên bình yên, sạch sẽ.

Không có vết máu, không có dấu tích của bóng tối.

Lã Hủy Diệt ngồi dậy trên chiếc giường trống trơn, mặc bộ áo choàng trắng tinh.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến mức đau đớn.

Trên tay cô, một mảnh gương vỡ vụn vẫn còn lại, phản chiếu khuôn mặt của cô.

Nhưng khuôn mặt đó không phải là của cô.

Đó là khuôn mặt của Lục Anh.

"Em đã làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Em đã giết ta," một giọng nói vang lên, nhưng không phải từ Lục Anh, mà từ chính Lã Hủy Diệt.

"Và em đã sống." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể tin được rằng cô đã giết Lục Anh.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể tin được rằng cô đã sống.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." --- Sáng hôm sau, mặt trời chiếu xuống Tẩm cung cấm.

Mọi thứ trở nên bình yên, sạch sẽ.

Không có vết máu, không có dấu tích của bóng tối.

Lã Hủy Diệt ngồi dậy trên chiếc giường trống trơn, mặc bộ áo choàng trắng tinh.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, nhưng trong lòng lại trống rỗng đến mức đau đớn.

Trên tay cô, một mảnh gương vỡ vụn vẫn còn lại, phản chiếu khuôn mặt của cô.

Nhưng khuôn mặt đó không phải là của cô.

Đó là khuôn mặt của Lục Anh.

"Em đã làm gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô run rẩy.

"Em đã giết ta," một giọng nói vang lên, nhưng không phải từ Lục Anh, mà từ chính Lã Hủy Diệt.

"Và em đã sống." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể tin được rằng cô đã giết Lục Anh.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể tin được rằng cô đã sống.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Trên sàn nhà, những mảnh gương vỡ vụn bắt đầu tụ lại, tạo thành một hình ảnh mới.

Đó là hình ảnh của Lã Hủy Diệt, nhưng với đôi mắt của Lục Anh.

"Em đã giết ta," giọng nói vang lên, nhưng lần này, nó không còn là giọng của Lục Anh, mà là giọng của chính Lã Hủy Diệt.

"Và em đã trở thành ta." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể tin được rằng cô đã trở thành Lục Anh.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể tin được rằng cô đã sống.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự căm thù bùng lên trong lòng.

Cô không thể tin được rằng kẻ cô yêu thương nhất, kẻ cô đã từng hy sinh để bảo vệ, lại là kẻ thù của cô.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể giết anh.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối." "Em không thể bảo vệ ai," Lục Anh nói, giọng điệu đầy sự thương hại.

"Vì em chính là người yếu đuối nhất.

Em là một bản sao, một thứ không thể tồn tại.

Và khi em gặp ta, em sẽ hiểu rằng sự tồn tại của em là một sai lầm." Trên sàn nhà, những mảnh gương vỡ vụn bắt đầu tụ lại, tạo thành một hình ảnh mới.

Đó là hình ảnh của Lã Hủy Diệt, nhưng với đôi mắt của Lục Anh.

"Em đã giết ta," giọng nói vang lên, nhưng lần này, nó không còn là giọng của Lục Anh, mà là giọng của chính Lã Hủy Diệt.

"Và em đã trở thành ta." Lã Hủy Diệt cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tâm hồn.

Cô không thể tin được rằng cô đã trở thành Lục Anh.

Nhưng điều đau đớn hơn cả là, cô không thể tin được rằng cô đã sống.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập