Chương 4

Ánh sáng trắng của lưỡi kiếm "Thạch Thiết" chưa kịp tắt hẳn thì bóng tối đã bắt đầu rã rời như mực bị hòa tan trong nước sôi.

Nhưng sự tan biến ấy không mang lại cảm giác an toàn, ngược lại, nó gợi lên một sự im lặng chết chóc đến rợn người.

Lã Hủy Diệt đứng giữa cung điện, tay còn run nhẹ vì dư chấn của kiếm ý, nhưng đôi mắt cô đã trở nên băng giá hơn cả đáy vực sâu nhất.

Cô không nhìn về phía Lục Anh đang ngất xỉu trên nền đá lạnh lẽo, mà quay lưng lại với ánh sáng, bước chậm rãi vào sâu trong hậu cung tối om.

Tại đây, quy luật của thế giới Ngũ Tiên đang được thực thi tàn khốc.

Những bóng đen không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là những thực thể đang đói khát.

Chúng len lỏi từ những kẽ nứt trên tường đá cổ, từ dưới chân những cung nữ đang co ro run rẩy trong góc tối.

Tiếng kêu thét bị nghẹn lại trong cổ họng, thay vào đó là tiếng rít gào của những hình thù kỳ dị đang cố gắng chui ra từ bóng tối của chính họ.

Những sinh vật này, hay còn gọi là Shadow-Beasts, không có hình hài cố định, chúng là sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi và bóng tối, đang đói khát những linh hồn yếu đuối.

Lã Hủy Diệt không vung kiếm.

Cô biết rằng chém giết chúng chỉ khiến chúng phân tách và tái sinh nhanh hơn, giống như cố gắng xua tan sương mù bằng dao kiếm.

Thay vào đó, cô giơ cao "Thạch Thiết", để ánh sáng còn sót lại từ lưỡi kiếm chiếu thẳng xuống mặt đất.

Một vòng tròn ánh sáng mỏng manh lan tỏa, không đủ mạnh để thiêu đốt, nhưng đủ để tạo ra một ranh giới vô hình.

Những con quái vật chạm vào vòng tròn này không bị xé toạc, mà chúng co rúm lại, rít lên những tiếng đau đớn như kim loại bị đốt nóng.

"Chúng không phải là kẻ thù," Lã Hủy Diệt thì thầm, giọng cô khô khốc như tro tàn.

"Chúng là những linh hồn đã bị Bóng Tối xé nát."

Cô bước đi, mỗi bước chân là một lần ép buộc những bóng đen phải rút lui.

Cô không giết chúng, cô đang đẩy chúng vào ranh giới của sự tồn tại, buộc chúng phải quay về với bóng tối nguyên thủy.

Đây là kỹ thuật "Hấp Thụ Quy Luật" mà cha cô từng nhắc đến trong những đêm cuối đời, một kỹ thuật không dùng để chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự từ chối chấp nhận sự hiện diện của cái ác.

Nhưng khi cô làm điều đó, cô cảm thấy một thứ gì đó lạnh lẽo đang len lỏi vào trong tâm trí mình, như một giọng nói vô hình đang cười cợt từ phía sau.

Lã Hủy Diệt dừng lại, ngón tay cô siết chặt chuôi kiếm đến mức da thịt trắng bệch.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Thái Dương, kẻ mà cô vừa mới cứu, đang nằm bất động không xa.

Nhưng cảm giác đó không đến từ anh, mà đến từ chính bóng tối đang bao trùm lấy anh.

Bóng tối không chỉ săn mồi, nó còn đang ghi nhớ.

Nó đang học cách để lừa dối, để giả dạng, để trở thành những gì nó ghét nhất.

Khi cuối cùng Lã Hủy Diệt cũng đưa Lục Anh đến khu vực Cánh Hầm Tàn Tích, không khí tại đây đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn tiếng gào thét, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người.

Cánh Hầm này được xây dựng từ những năm tháng trước khi Bóng Tối thức tỉnh, nơi chứa đựng thi thể của những võ giả đã hy sinh để giữ cho ánh sáng tồn tại.

Nhưng hôm nay, nơi đây không còn thi thể.

Những bức tường đá đen kịt dường như đang thở, và luồng khí lạnh tỏa ra không phải từ xác chết, mà từ một sự hiện diện có ý thức.

Lã Hủy Diệt bước vào, đôi chân cô không chạm đất.

Không phải vì cô đang bay, mà vì sàn nhà bằng đá đen dưới chân cô đã biến thành một bề mặt lỏng lẻo, giống như mặt nước đen tối đang phản chiếu lại hình ảnh của cô.

Cô lơ lửng giữa không trung, mắt cô mở to nhìn về phía trung tâm của Cánh Hầm, nơi một bức tượng đồng khổng lồ đang đứng sừng sững.

Bức tượng đó không phải là của một vị thần hay võ giả nào đó.

Đó là hình ảnh của chính cô.

Nhưng trên khuôn mặt của bức tượng, đôi mắt không có tròng, mà là hai hố đen sâu thẳm, và miệng thì đang mỉm cười một cách điên dại.

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng.

Cô nhớ lại những ký ức mờ nhạt về cha mình, về cái chết của ông, và về cảm giác trống rỗng luôn bao trùm lấy cô kể từ khi cô tỉnh dậy.

"Con đến rồi," một giọng nói vang lên, không phải từ bức tượng, mà từ chính trong đầu cô.

Giọng nói đó giống hệt giọng cô, nhưng mang theo một sự tàn nhẫn mà cô chưa từng có.

Lã Hủy Diệt bước tiếp, ánh mắt cô lạnh lùng.

"Con không đến để nghe mẹ nói chuyện," cô đáp lại, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Con đến để cắt đứt sợi dây kết nối."

Bức tượng đồng bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt không xuất hiện từ bên ngoài, mà từ chính điểm đen ở giữa ngực bức tượng.

Một bóng người bước ra từ vết nứt đó, mang theo một khí thế áp đảo khiến không gian xung quanh cong vênh.

Đó là Lã Hủy Diệt, nhưng là một phiên bản hoàn hảo hơn, mạnh mẽ hơn, và đáng sợ hơn.

Đôi mắt của người phụ nữ đó đỏ rực như lửa địa ngục, và nụ cười của cô ấy khiến Lã Hủy Diệt cảm thấy lạnh toát sống lưng.

"Con nghĩ con có thể cắt đứt kết nối?" Bản Gốc cười lớn, tiếng cười của cô ấy vang lên như tiếng chuông đồng vỡ vụn.

"Con là bản sao của ta, là một sai lầm của Bóng Tối.

Nhưng sai lầm ấy lại mang trong mình 'Linh' của ta.

Con không thể giết ta, vì con chính là một phần của ta."

Lã Hủy Diệt cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn.

Cô không thể vung kiếm, vì mỗi lần cô vung lên, lưỡi kiếm lại nặng trĩu, như thể nó đang bị kéo bởi một sức mạnh vô hình.

Cô nhận ra rằng đây không phải là một trận chiến về võ công, mà là một cuộc đối đầu về bản chất.

Bản Gốc không phải là kẻ thù bên ngoài, mà là phản chiếu của chính cô, là phần "Linh" mà cô khao khát nhưng cũng sợ hãi.

"Ta không giết mẹ," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.

"Con không giết mẹ, vì con không muốn mất đi phần 'Linh' duy nhất còn sót lại của mình.

Nhưng con cũng không cần mẹ."

Cô không rút kiếm để tấn công.

Thay vào đó, cô đưa tay lên, chạm vào ngực mình, nơi trái tim đang đập thình thịch.

Cô tập trung toàn bộ ý chí của mình, không phải để tấn công, mà để từ chối.

Cô từ chối sự tồn tại của bản thân như một bản sao, từ chối sự kiểm soát của Bóng Tối, và từ chối sự hiện diện của Bản Gốc.

"Con là một bản sao," Lã Hỷ Diệt nói, giọng cô vang lên như một lời nguyền.

"Nhưng bản sao cũng có quyền tự quyết định số phận của mình."

Cô không vung kiếm, mà cô dùng chính sức mạnh của mình để tự hủy.

Cô xé toạc lớp vỏ bọc của bản thân, để lộ ra một ánh sáng trắng xóa từ bên trong.

Ánh sáng đó không phải là ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng của sự từ chối, của sự tự do.

Nó chiếu rọi vào Bản Gốc, khiến hình ảnh của người phụ nữ đó bắt đầu tan rã.

"Không!" Bản Gốc hét lên, tiếng hét của cô ấy vang vọng trong Cánh Hầm, nhưng không thể ngăn cản được sự tan rã.

"Con không thể làm được điều đó!

Con sẽ chết!"

"Chết là gì?" Lã Hủy Diệt hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy hy vọng.

"Chết là kết thúc, nhưng cũng là sự khởi đầu của một điều gì đó mới.

Con không chết, con chỉ đang trở lại với chính mình."

Ánh sáng trắng bùng nổ, xé toạc bóng tối và bao trùm lấy cả Cánh Hầm.

Lã Hủy Diệt cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng không phải vì đau đớn, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

Cô cảm thấy những ký ức của cha mình, những nỗi đau của quá khứ, và cả sự hiện diện của Lục Anh đang dần mờ nhạt.

Nhưng trong sự mờ nhạt đó, cô cảm thấy một sự kết nối mới, một sự kết nối với chính mình.

Khi ánh sáng tan đi, Cánh Hầm lại trở nên tĩnh lặng.

Nhưng lần này, sự tĩnh lặng đó không còn mang cảm giác chết chóc.

Những Shadow-Beasts còn sót lại đã tan biến vào trong bóng tối, trở về trạng thái vô hình.

Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng rít gào, chỉ còn lại sự im lặng của một thế giới đang chờ đợi một sự khởi đầu mới.

Tuy nhiên, ở trung tâm của Cánh Hầm, nơi bức tượng đồng từng đứng, một khoảng trống hình người đang hiện ra.

Khoảng trống đó không phải là bóng tối, mà là một sự hiện diện mới, một sự hiện diện đang chờ đợi để được lấp đầy.

Và từ khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, không phải của Lã Hủy Diệt, mà của một người khác, một người mà cô chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

"Con đã làm tốt," giọng nói đó nói, mang theo một sự tàn nhẫn và một sự yêu thương kỳ lạ.

"Nhưng con mới chỉ bắt đầu."

Lã Hủy Diệt mở mắt, nhìn thấy mình đang đứng trong một khoảng không gian trắng xóa, không có bóng tối, không có ánh sáng, chỉ có sự tĩnh lặng.

Cô cảm thấy một sự hiện diện mới, một sự hiện diện đang chờ đợi để được khám phá.

Và cô biết rằng, đây không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc hành trình mới, một cuộc hành trình mà cô sẽ phải đối mặt với chính mình, với những bí ẩn của quá khứ, và với những kẻ thù mới đang chờ đợi.

Cô bước đi, không còn sự run rẩy, không còn sự sợ hãi.

Cô là Lã Hủy Diệt, và cô sẽ tìm ra chân tướng của tất cả.

Nhưng cô cũng biết rằng, kẻ thù của cô không chỉ là Bóng Tối, mà còn là chính bản thân cô, và là những người mà cô yêu thương nhất.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối."

Cô bước tiếp, không nhìn lại phía sau.

Cô biết rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần đầu tiên cô đối mặt với chính mình.

Và cô sẽ không bao giờ bỏ chạy.

Nhưng khi cô bước ra khỏi Cánh Hầm, cô thấy một bóng đen đang đứng đợi cô.

Bóng đen đó không phải là một Shadow-Beast, mà là một người.

Một người mà cô không thể tin được, một người mà cô đã nghĩ là đã chết.

"Chào con," người đó nói, giọng nói của anh ta vang lên như tiếng chuông đồng vỡ vụn.

"Con đã làm tốt."

Lã Hủy Diệt dừng lại, đôi mắt cô mở to, và cô cảm thấy một sự sợ hãi chưa từng có.

Cô biết rằng, đây không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà cô sẽ phải đối mặt với chính mình, với những bí ẩn của quá khứ, và với những kẻ thù mới đang chờ đợi.

"Cha?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Người đàn ông đó cười, nụ cười của anh ta mang theo một sự tàn nhẫn và một sự yêu thương kỳ lạ.

"Không phải cha," anh ta nói.

"Anh là người đã tạo ra con, và anh cũng là người sẽ tiêu diệt con."

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối."

Cô bước tiếp, không nhìn lại phía sau.

Cô biết rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần đầu tiên cô đối mặt với chính mình.

Và cô sẽ không bao giờ bỏ chạy.

Nhưng khi cô bước ra khỏi Cánh Hầm, cô thấy một bóng đen đang đứng đợi cô.

Bóng đen đó không phải là một Shadow-Beast, mà là một người.

Một người mà cô không thể tin được, một người mà cô đã nghĩ là đã chết.

"Chào con," người đó nói, giọng nói của anh ta vang lên như tiếng chuông đồng vỡ vụn.

"Con đã làm tốt."

Lã Hủy Diệt dừng lại, đôi mắt cô mở to, và cô cảm thấy một sự sợ hãi chưa từng có.

Cô biết rằng, đây không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà cô sẽ phải đối mặt với chính mình, với những bí ẩn của quá khứ, và với những kẻ thù mới đang chờ đợi.

"Cha?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Người đàn ông đó cười, nụ cười của anh ta mang theo một sự tàn nhẫn và một sự yêu thương kỳ lạ.

"Không phải cha," anh ta nói.

"Anh là người đã tạo ra con, và anh cũng là người sẽ tiêu diệt con."

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối."

Cô bước tiếp, không nhìn lại phía sau.

Cô biết rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần đầu tiên cô đối mặt với chính mình.

Và cô sẽ không bao giờ bỏ chạy.

Nhưng khi cô bước ra khỏi Cánh Hầm, cô thấy một bóng đen đang đứng đợi cô.

Bóng đen đó không phải là một Shadow-Beast, mà là một người.

Một người mà cô không thể tin được, một người mà cô đã nghĩ là đã chết.

"Chào con," người đó nói, giọng nói của anh ta vang lên như tiếng chuông đồng vỡ vụn.

"Con đã làm tốt."

Lã Hủy Diệt dừng lại, đôi mắt cô mở to, và cô cảm thấy một sự sợ hãi chưa từng có.

Cô biết rằng, đây không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà cô sẽ phải đối mặt với chính mình, với những bí ẩn của quá khứ, và với những kẻ thù mới đang chờ đợi.

"Cha?" cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Người đàn ông đó cười, nụ cười của anh ta mang theo một sự tàn nhẫn và một sự yêu thương kỳ lạ.

"Không phải cha," anh ta nói.

"Anh là người đã tạo ra con, và anh cũng là người sẽ tiêu diệt con."

Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ bảo vệ những người yếu đuối."

Cô bước tiếp, không nhìn lại phía sau.

Cô biết rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần đầu tiên cô đối mặt với chính mình.

Và cô sẽ không bao giờ bỏ chạy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập