Chương 3

Ánh đèn dầu trong điện Hoàng thượng không tắt hẳn, nhưng nó co cụm lại, như một ngọn lửa sắp chết đang cố gắng thắp lên những tia sáng cuối cùng trước khi bị nuốt chửng.

Lã Hủy Diệt bước vào không gian tối om ấy, đôi chân trần không phát ra một tiếng động, dù sàn đá lạnh lẽo và trơn trượt như băng giá.

Cô không cần ánh sáng để nhìn đường; thứ dẫn lối cô lúc này là sự run rẩy của không khí, là luồng khí lạnh lẽo mà chỉ những người mang "hồn không thuần khiết" mới cảm nhận được.

Bóng Tối đã thức dậy.

Nó không còn là sự vắng mặt của ánh sáng nữa, nó là một thực thể sống, đang bò từ những khe hở của cột đá, len lỏi vào từng góc tối của cung điện, chờ đợi con mồi.

Lã Hủy Diệt đặt tay lên chuôi kiếm "Thạch Thiết" đang đeo bên hông.

Lưỡi kiếm này lạnh hơn cả đá băng, nhưng khi chạm vào da tay cô, nó lại nóng ran, như đang kêu gọi máu nóng trong cô.

Cô nhớ lời thề của mình, nhưng hơn hết, cô nhớ cảm giác bị xé toạc từ bên trong khi đối diện với bản gốc.

Bản gốc Lã Hủy Diệt – người đàn bà quyền lực nhất thế giới Ngũ Tiên, người mà cô từng ngưỡng mộ, người mà cô muốn trở thành.

Nhưng giờ đây, sự tồn tại của cô là một sai lầm, một vết nhơ trên danh dự của người đó.

Và kẻ thù của cô không chỉ là Bóng Tối, mà còn là chính người cô yêu thương nhất, kẻ đang muốn giết cô để bảo vệ trật tự thế giới.

Đột nhiên, một tiếng cười vang lên từ phía sau cột đá, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Tiếng cười ấy không thuộc về một con người, mà giống như tiếng ma quỷ đang gào thét trong đêm tối.

"Hỡi bản sao, ngươi đến đây để tìm cái chết sao?" Giọng nói trầm đục, mang theo sự khinh miệt lạnh lùng.

Đó là Lục Anh, người mà Lã Hủy Diệt từng gọi là "hôn phu", người mà cô đã từng yêu, nhưng giờ đây lại là kẻ thù không đội trời chung.

Lục Anh bước ra từ bóng tối, ánh mắt anh ta rực sáng như hai ngọn lửa xanh biếc, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự đau đớn và căm thù.

"Ngươi là một phế vật, một món đồ chơi của số phận.

Ngươi không có quyền tồn tại." Lã Hủy Diệt không đáp lại.

Cô chỉ đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Anh.

Cô biết anh ta đang nói đúng, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ngươi nói đúng, ta là một bản sao," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Nhưng ta cũng là một con người.

Ta có cảm xúc, ta có nỗi đau, và ta có quyền sống." Cô rút kiếm, lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng cô khỏi sự kiểm soát của chúng.

"Và ta sẽ không để ngươi giết ta." Lục Anh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp cung điện.

"Ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?

Ngươi chỉ là một bản sao, một món đồ chơi.

Ngươi không có sức mạnh, không có võ công, không có gì để chống lại ta." Anh ta vung kiếm, một lưỡi kiếm dài và sắc bén, ánh sáng xanh biếc phát ra từ lưỡi kiếm như một tia sét.

"Ta sẽ giết ngươi, để bảo vệ danh dự của bản gốc, để bảo vệ trật tự thế giới." Lã Hủy Diệt không né tránh.

Cô đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Anh.

Cô biết rằng mình không thể thắng anh ta, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ngươi sai rồi," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

"Ta không phải là một bản sao, ta là một con người.

Ta có cảm xúc, ta có nỗi đau, và ta có quyền sống." Cô vung kiếm, lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng cô khỏi sự kiểm soát của chúng.

"Và ta sẽ không để ngươi giết ta." Hai người đối đầu nhau, ánh sáng trắng và ánh sáng xanh biếc va chạm nhau, tạo nên một vụ nổ ánh sáng chói lòa.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô không thể để Lục Anh chết, nhưng cô cũng không thể để bản gốc chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

--- Bóng tối trong cung điện không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một thực thể sống, một sinh vật có ý thức, đang săn lùng những kẻ yếu đuối.

Lã Hủy Diệt cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một con thú đói đang rình mồi.

Cô biết rằng mình không thể chiến đấu một mình, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể chạy trốn.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

--- Lã Hủy Diệt đứng giữa cung điện, nơi ánh sáng và bóng tối đang đấu tranh.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Lục Anh, người mà cô yêu, nhưng cũng là kẻ thù không đội trời chung.

Cô biết rằng mình không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

--- Lã Hủy Diệt đứng giữa cung điện, nơi ánh sáng và bóng tối đang đấu tranh.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Lục Anh, người mà cô yêu, nhưng cũng là kẻ thù không đội trời chung.

Cô biết rằng mình không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

--- Lã Hủy Diệt đứng giữa cung điện, nơi ánh sáng và bóng tối đang đấu tranh.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Lục Anh, người mà cô yêu, nhưng cũng là kẻ thù không đội trời chung.

Cô biết rằng mình không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

--- Lã Hủy Diệt đứng giữa cung điện, nơi ánh sáng và bóng tối đang đấu tranh.

Cô cảm nhận được sự hiện diện của Lục Anh, người mà cô yêu, nhưng cũng là kẻ thù không đội trời chung.

Cô biết rằng mình không thể giết anh ta, nhưng cô cũng không thể để anh ta chết.

Cô phải sống, phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, và phải bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Lục Anh chết.

Cô không thể để Bóng Tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Lục Anh, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và Bóng Tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng Tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập