Chương 2

Điện Thái Cực không còn là nơi ngự trị của ánh sáng nữa.

Không khí ở đây lạnh lẽo đến mức hơi thở của người ta vừa thoát khỏi môi đã đóng băng thành những tinh thể nhỏ li ti, rơi xuống đất vỡ tan thành tiếng rít khẽ.

Xác của Lã Hủy Diệt bản gốc không tan thành tro trắng như những kẻ phàm nhân thường thấy khi bị thiêu rụi.

Ngọn lửa đen của Bóng Tối đã nuốt chửng cô, nhưng thay vì tiêu hủy, nó lại giải phóng một thứ gì đó đáng sợ hơn.

Xác cô vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn hạt cát bụi đen thui.

Những hạt cát ấy không rơi xuống đất mà lơ lửng, bò ra khỏi thi thể, từng hạt một lại mang theo sức sống hung tàn, như một bầy kiến đen đang tìm kiếm vật chủ mới để xâm chiếm.

Lã Hủy Diệt bản sao đứng chôn chân giữa đống cát đen đang cuộn trào.

Cô không lùi bước, dù bản năng sinh tồn đang gào thét trong đầu cô, cảnh báo rằng cái chết đang chực chờ.

Đôi tay cô run rẩy, nhưng lưỡi kiếm "Thạch Thiết" vẫn được nắm chặt, ánh sáng trắng mờ nhạt từ lưỡi kiếm như ngọn đèn dầu trong đêm bão, cố gắng xua tan màn đêm bao trùm.

Cô nhìn vào đống cát đen đang dần hình thành nên một bóng người quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến rùng mình.

Đó là hình ảnh của chính cô, nhưng mang vẻ dữ tợn của một sinh vật không còn nhân tính.

Bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là ý thức, là sự đói khát, và giờ đây, nó đang mặc vào chiếc áo xác thịt của người chị gái cô.

"Máu..." Giọng nói của bản gốc vang lên từ đám cát đen, nhưng không phải từ miệng, mà từ không gian xung quanh, như tiếng thì thầm của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm.

"Máu của ta không còn nóng, nhưng cát bụi của ta vẫn còn sống.

Lã Hủy Diệt, bản sao nhơ nhuốc kia, ngươi nghĩ ngươi có thể thay thế ta sao?" Lã Hủy Diệt bản sao siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức máu tươi chảy ra, hòa lẫn với bụi đen.

Cô không trả lời.

Cô biết rằng bất kỳ lời nói nào cũng chỉ là sự thừa nhận sự yếu đuối.

Sự im lặng của cô là lá chắn tốt nhất, nhưng bên trong, trái tim cô đang đập mạnh đến mức tưởng chừng sẽ vỡ tung lồng ngực.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

Nếu bản gốc chết, sự cân bằng sẽ bị phá vỡ, và Bóng Tối sẽ tràn ngập thế giới.

Nhưng nếu bản gốc sống, nó sẽ là một con quái vật, một thực thể không còn lý trí, và sẽ giết chết mọi thứ nó chạm vào.

Thập Tam, người từng được coi là tình cảm nhất, người luôn che chở cho Lã Hủy Diệt, đang đứng ở cuối hành lang.

Hắn không tiến lên, không rút kiếm, mà chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ rực như máu, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ lưỡi kiếm của Lã Hủy Diệt.

Hắn nhìn hai người chị gái cùng tên, một người đang dần tan biến trong cát đen, một người đang cố gắng giữ vững lý trí.

Giọng nói của hắn lạnh lùng, không còn chút tình cảm nào mà trước đây cô từng tin tưởng.

"Bản sao à," Thập Tam cười lạnh, tiếng cười vang vọng trong điện trống rỗng, mang theo mùi hôi thối của sự tuyệt vọng.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng được số phận?

Ngươi chỉ là một bóng ma, một sự lặp lại sai lầm của thiên mệnh.

Ta đã chờ đợi ngày này từ lâu, nhưng không phải để cứu ngươi, mà để chứng kiến sự kết thúc của cả hai." Lã Hủy Diệt bản sao quay sang nhìn Thập Tam, đôi mắt cô lạnh như băng.

"Ngươi định làm gì, Thập Tam?

Ngươi không phải là người sẽ đứng nhìn chúng ta tự tàn sát nhau." Thập Tam bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân đều như mang theo trọng lượng của cả một gia tộc.

"Ta không thể giết người chị gái này," hắn nói, giọng điệu đầy mâu thuẫn, "vì nếu ta giết bản gốc, bản sao sẽ trở thành quái vật vĩnh cửu, một thực thể không còn nhân tính, chỉ còn lại sự hủy diệt.

Và nếu ta giết bản sao, bản gốc sẽ trở thành Bóng Tối, nuốt chửng cả thế giới Ngũ Tiên.

Ta không thể chọn, vì cả hai đều là tai họa." Căng thẳng leo thang đến mức gần như có thể chạm vào.

Thập Tam hét lên, trong cơn điên loạn, hắn không tấn công hai người chị gái mà tự tấn công chính mình.

Hắn rút ra một thanh kiếm ngắn, đâm mạnh vào ngực mình, máu phun ra, nhưng không đỏ, mà đen kịt như mực.

"Ta không thể giết một trong hai người!

Nếu ta giết người chị gái này, người kia sẽ trở thành quái vật vĩnh cửu!

Và nếu ta giết người kia, thế giới sẽ sụp đổ!

Ta宁愿 tự hủy diệt mình để ngăn chặn điều đó!" Lã Hủy Diệt bản sao đứng chết lặng.

Cô không ngờ Thập Tam lại tuyệt vọng đến mức này.

Cô nhìn bản gốc đang dần hình thành hoàn toàn từ đám cát đen, đôi mắt của nó giờ đây không còn là mắt người, mà là hai hố đen sâu thẳm, không đáy.

Bản gốc Lã Hủy Diệt bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười vang khắp điện, phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

Cô giơ tay lên, chỉ vào ngực mình, nơi không có tim, chỉ có một khối đá đen nhỏ bé phát sáng, tỏa ra ánh sáng u ám.

"Ngươi nghĩ ta là bản sao sao, Thập Tam?" Bản gốc hỏi, giọng đầy vẻ thương tâm như một người mẹ nhìn đứa con đang lạc đường.

"Ngươi nghĩ ta là kẻ sai lầm?

Ngươi nghĩ ta là kẻ cần phải bị tiêu diệt để bảo vệ thế giới?

Ngươi sai rồi, Thập Tam.

Ta không phải là bản sao.

Ta là bản gốc, nhưng ta cũng không phải là Lã Hủy Diệt ban đầu.

Ta là kết quả của sự hòa tan giữa Bóng Tối và võ giả.

Ta là thứ mà thế giới này cần, nhưng cũng là thứ mà thế giới này sợ hãi." Lã Hủy Diệt bản sao cảm thấy một cú sốc chạy qua cơ thể.

"Ngươi nói gì?

Nếu ngươi là bản gốc, thì ai là bản sao?

Ta là ai?" Bản gốc cười nhạt, ánh mắt nhìn Lã Hủy Diệt bản sao như nhìn một đứa trẻ ngây thơ.

"Ngươi là bản sao, nhưng không phải của ta.

Ngươi là bản sao của một Lã Hủy Diệt đã chết từ lâu, một người mà cả ta và ngươi đều không biết.

Ta là bản gốc, nhưng ta cũng là kẻ bị thay thế.

Ta là kẻ bị Bóng Tối xâm chiếm, và ngươi là kẻ được tạo ra để thay thế ta.

Nhưng giờ đây, cả hai chúng ta đều là những con rối trong bàn tay của Bóng Tối." Khi luồng sóng năng lượng đen tuyền tan đi, Điện Thái Cực trở nên trống trải.

Không còn bản sao, không còn Thập Tam, không còn cả hai chị gái.

Chỉ còn lại một người phụ nữ đứng giữa điện, y phục vẫn nguyên vẹn, nhưng khuôn mặt giờ đã hoàn toàn thay đổi – đó không phải là khuôn mặt của Lã Hủy Diệt, mà là khuôn mặt của một người phụ nữ khác, một người phụ nữ mà Lã Hủy Diệt chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rùng mình.

Người phụ nữ đó nhìn Lã Hủy Diệt bản sao, đôi mắt đầy sự thương cảm và đau đớn.

"Ta là người kể chuyện," người phụ nữ đó nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

"Ta là người đã viết nên số phận của ngươi, của bản gốc, và của cả thế giới này.

Và giờ đây, ta phải kết thúc câu chuyện này.

Không, không phải kết thúc, mà là bắt đầu một chương mới.

Một chương mà ngươi sẽ không bao giờ biết được chân tướng của nó, cho đến khi ngươi chết." Lã Hủy Diệt bản sao cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể ký ức của cô đang bị xé toạc.

Cô nhìn người phụ nữ đó, rồi nhìn bản gốc đang dần tan biến trong cát đen.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.

Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.

Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.

Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.

Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.

Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.

Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.

Cô không biết mình nên làm gì.

Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.

Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.

"Ta sẽ không để điều
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập