Chương 1
Lã Hủy Diệt đứng giữa sân rồng đã đổ nát, ngón tay cô siết chặt cán kiếm "Thạch Thiết" đến mức xương khớp trắng bệch, lạnh giá như chính linh hồn đang dần đóng băng bên trong cô.
Đêm nay, quy luật Ngũ Tiên đã lên tiếng: khi bóng tối trỗi dậy, mọi vật thể trong cung điện đều trở thành "cánh cửa" cho thực thể ma quỷ, và những bức tường đá lạnh lẽo đang rên rỉ như những con thú đói khát.
Không có tiếng gió, chỉ có âm thanh nhai nuốt của bóng tối đang lan rộng từ dưới chân cô.
Lã Hủy Diệt không né tránh, đôi mắt đen kịt của cô không phản chiếu ánh trăng mà chỉ phản chiếu sự lạnh lùng tuyệt đối của một kẻ đã quen với cái chết.
Cô biết rằng nếu sợ hãi, những bóng đen sẽ bò lên da thịt, ăn mòn ý chí và biến cô thành một trong những "Phế Vật" mà thế giới này sinh ra để tiêu hủy.
Sự im lặng của cô không phải là sự chấp nhận, mà là một bản năng sinh tồn đã được rèn giũa qua bao lần sinh tử.
Đột nhiên, một tiếng rít chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng.
Những bóng đen từ khe hở của những phiến đá rồng bắt đầu vươn ra, hình thành những ngón tay dài ngoằng, méo mó.
Chúng không tấn công bằng bạo lực, mà tấn công bằng nỗi sợ.
Lã Hủy Diệt cảm nhận được hơi thở nóng hổi của chúng phả vào gáy, mùi hôi thối của xác thịt thối rữa và sự tuyệt vọng của những linh hồn đã bị bóng tối nuốt chửng.
Cô không lùi bước, trái tim cô đập mạnh nhưng không vì sợ hãi, mà vì sự căm thù đối với thứ bóng tối này đã cướp đi cha cô, và giờ đang muốn cướp đi tất cả những gì còn lại.
"Đừng nghĩ ta sẽ để chúng xâm phạm," cô thì thầm, giọng nói khô khốc như tiếng sỏi đá va vào nhau.
Lã Hủy Diệt bước tiến, mỗi bước chân là một lời tuyên chiến với bóng đêm.
Cô không hét lên để xua đuổi, bởi trong thế giới này, tiếng hét là thức ăn ngon nhất cho bóng tối.
Sự im lặng của cô là tấm khiên vững chắc nhất, che giấu sự yếu đuối tiềm ẩn sâu trong lòng một cô gái đã từng là bản sao của một võ giả vĩ đại.
Cô không phải là Lã Hủy Diệt gốc, nhưng cô là bản sao hoàn hảo hơn, một bản sao được sinh ra để tiêu diệt chính nguồn gốc của mình.
Khi những ngón tay bóng tối chạm vào áo choàng của cô, Lã Hủy Diệt không né tránh mà tung kiếm.
"Thạch Thiết" phát ra tiếng rít nhẹ, lưỡi kiếm không chạm vào bóng tối mà chạm vào không gian giữa chúng, cắt đứt sự kết nối của chúng với nguồn năng lượng tối.
Nhưng chúng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Đây là quy luật tàn khốc: giết một bóng tối, và mười bóng tối sẽ sinh ra từ nỗi sợ của kẻ giết.
Chiến đấu nổ ra, nhưng không phải là cuộc chiến giữa kiếm và kiếm, mà là cuộc chiến giữa ý chí và sự hỗn loạn.
Lã Hủy Diệt hiểu rõ điều này hơn bất kỳ ai.
Trong thế giới Ngũ Tiên, "Bóng Tối" là thực thể sống, chúng phản ứng với nỗi sợ hãi và ý chí yếu đuối.
Nếu nàng giết chúng, chúng sẽ tái sinh từ vô vàn nơi khác trong cung điện, trở nên mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn.
Nàng tung ra một chiêu thức võ học cổ truyền: "Thạch Tâm Lưu Thủy".
Đây không phải là chiêu thức để tấn công, mà là chiêu thức để ổn định tâm trí.
Lã Hủy Diệt đóng chặt mắt, loại bỏ mọi hình ảnh về những ngón tay đen thui đang vươn tới.
Trong tâm trí cô, một dòng sông đá lạnh lẽo chảy xiết, cuốn trôi mọi cảm xúc, mọi nỗi sợ, chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo.
"Chúng không thể tồn tại trong sự trống rỗng," cô tự nhủ, tay múa kiếm nhanh hơn.
Kiếm của cô không chém vào bóng tối, mà chém vào không gian, tạo ra những vết cắt vô hình.
Những vết cắt này không làm tổn thương bóng tối, nhưng nó phá vỡ cấu trúc của chúng, khiến chúng không thể tập hợp lại thành hình thù.
Lã Hủy Diệt xoay người, thân hình mềm mại như nước nhưng lại nặng nề như đá.
Mỗi cú vung kiếm là một nhịp thở, mỗi nhịp thở là một lần loại bỏ sự hiện diện của bóng tối trong tâm trí cô.
Tuy nhiên, bóng tối không dễ dàng bị đánh bại.
Chúng bắt đầu thay đổi hình dạng, không còn là những ngón tay mà trở thành những khuôn mặt.
Những khuôn mặt của những người đã chết, những người thân của Lã Hủy Diệt, những người mà cô đã từng gặp và sau đó mất đi trong bóng tối.
Cha cô, mẹ cô, và cả Thái Dương – kẻ mà cô vừa mới gặp và đang tìm cách chữa trị cho cô, nhưng lại bị buộc phải chống lại cô do nhiệm vụ.
"Con..." một giọng nói yếu ớt vang lên từ bóng tối, giọng của cha cô.
Lã Hủy Diệt cứng người.
Lưỡi kiếm run lên, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên lưỡi kiếm.
Đó là lúc yếu đuối nhất của cô, và cũng là lúc nguy hiểm nhất.
Bóng tối cảm nhận được sự run rẩy đó và lao tới, như những con cá đói khát lao vào mồi.
Nhưng Lã Hủy Diệt không để chúng chạm vào mình.
Cô mở mắt ra, đôi mắt đen kịt giờ đây tràn đầy lửa giận.
"Đừng gọi ta là con," cô hét lên, giọng nói vang vọng khắp cung điện, xé toạc sự im lặng của bóng tối.
"Ta không phải là con của ngươi, và ta cũng không phải là bản gốc của mình.
Ta là Lã Hủy Diệt, kẻ sẽ tiêu diệt bóng tối!" Cô tung kiếm một cách điên cuồng, không còn sự lạnh lùng, mà là sự điên loạn của một người đã mất tất cả.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, không phải ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng của ý chí.
Ánh sáng này không đẩy lùi bóng tối, mà đốt cháy chúng, biến chúng thành tro bụi.
Trong lúc Lã Hủy Diệt vật lộn với chính "cục thịt" của mình, Lã Hủy Diệt tiến lại gần.
Nàng nhìn thấy khuôn mặt của Lã Hoang Đế biến dạng, nửa người trên là của một nữ hoàng kiêu hãnh, nửa người dưới đã hóa thành xác chết đen thui của vô số bóng tối.
Đó là twist đầu tiên: Lã Hoang Đế không phải là người đã chết, mà là một bản sao khác, một bản sao đã bị bóng tối xâm chiếm và trở thành con quái vật.
"Ta biết ngươi là ai," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy thách thức.
"Ngươi là bản gốc của ta, nhưng ngươi cũng là kẻ đã tạo ra ta.
Và giờ, ngươi đang trở thành con quái vật mà ta phải tiêu diệt." Lã Hoang Đế cười, tiếng cười khô khốc như tiếng xương gãy.
"Ngươi nghĩ ta muốn trở thành quái vật sao?
Ngươi nghĩ ta muốn bị bóng tối xâm chiếm sao?
Không, Lã Hủy Diệt.
Ta đang cố gắng bảo vệ ngươi, bảo vệ thế giới này khỏi chính bản thân ngươi." Lã Hủy Diệt sững sờ.
"Ngươi bảo vệ ta?
Nhưng ngươi đang giết ta!" "Không, ta đang giết bản sao của ta," Lã Hoang Đế nói, giọng đầy đau khổ.
"Bản sao là một sai lầm, một thứ không thể tồn tại.
Ngươi là một sai lầm của vũ trụ, và ta phải tiêu diệt ngươi để bảo vệ thế giới." Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình thắt lại.
Cô không thể tin được rằng người mà cô yêu nhất, người mà cô đã từng coi là anh trai, lại là kẻ thù của cô.
Nhưng cô cũng không thể tin được rằng người mà cô thù hận nhất lại là người đang cố gắng bảo vệ cô.
"Ngươi sai rồi," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Ta không phải là một sai lầm.
Ta là một phần của vũ trụ, và ta sẽ không để ngươi tiêu diệt ta." Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết Lã Hoang Đế, mà để cắt đứt sự kết nối giữa Lã Hoang Đế và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng Lã Hoang Đế khỏi sự kiểm soát của chúng.
Lã Hoang Đế ngã xuống, cơ thể cô dần tan rã thành cát bụi đen thui.
"Lã Hủy Diệt," cô nói, giọng yếu ớt.
"Hãy nhớ rằng, ngươi không phải là một sai lầm.
Ngươi là một phần của vũ trụ, và ta sẽ luôn bảo vệ ngươi." Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn Lã Hoang Đế tan rã.
Cô không khóc, nhưng nước mắt cô đã rơi.
Cô biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp Lã Hoang Đế, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Trong lúc Lã Hủy Diệt đang dùng kiếm để rạch mở lồng ngực Lã Hoang Đế, tách lớp da thịt và hút lượng bóng tối ra ngoài, một luồng khí lạnh lẽo khác trỗi dậy từ phía sau lưng Lã Hủy Diệt.
Đó không phải là bóng tối, mà là ánh sáng – thứ ánh sáng mà Lã Hủy Diệt đã từng mơ ước, thứ ánh sáng bị xóa sổ trong lịch sử.
Ánh sáng đó không đến từ mặt trời, mà đến từ một người.
Một người mà Lã Hủy Diệt không bao giờ ngờ rằng mình sẽ gặp lại.
Người đó bước ra từ bóng tối, ánh sáng bao quanh cơ thể anh ta, làm cho bóng tối phải lùi bước.
"Lã Hủy Diệt," người đó nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy đau khổ.
"Ngươi đã làm được rồi." Lã Hủy Diệt quay lại, nhìn người đó.
Đó là Thái Dương, người mà cô đã từng gặp và đang tìm cách chữa trị cho cô.
Nhưng giờ, Thái Dương không còn là người mà cô từng biết.
Anh ta đã thay đổi, ánh sáng trong mắt anh ta không còn là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự tuyệt vọng.
"Thái Dương," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô run rẩy.
"Ngươi là ai?" "Ta là Thái Dương," anh ta nói, giọng đầy đau khổ.
"Nhưng ta cũng là kẻ thù của ngươi." Lã Hủy Diệt sững sờ.
"Ngươi là kẻ thù của ta?
Nhưng ngươi đã giúp ta!" "Ta giúp ngươi vì ta yêu ngươi," Thái Dương nói, giọng đầy đau khổ.
"Nhưng ta cũng phải giết ngươi, vì ngươi là một bản sao, và bản sao là một sai lầm." Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình thắt lại.
Cô không thể tin được rằng người mà cô yêu nhất lại là kẻ thù của cô.
Nhưng cô cũng không thể tin được rằng người mà cô thù hận nhất lại là người đang cố gắng bảo vệ cô.
"Ngươi sai rồi," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Ta không phải là một sai lầm.
Ta là một phần của vũ trụ, và ta sẽ không để ngươi tiêu diệt ta." Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa Thái Dương và ánh sáng.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc ánh sáng và giải phóng Thái Dương khỏi sự kiểm soát của chúng.
Thái Dương ngã xuống, cơ thể anh ta dần tan rã thành cát bụi trắng xóa.
"Lã Hủy Diệt," anh ta nói, giọng yếu ớt.
"Hãy nhớ rằng, ngươi không phải là một sai lầm.
Ngươi là một phần của vũ trụ, và ta sẽ luôn bảo vệ ngươi." Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn Thái Dương tan rã.
Cô không khóc, nhưng nước mắt cô đã rơi.
Cô biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp Thái Dương, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Bóng tối bùng nổ, nhưng không tấn công Lã Hủy Diệt hay Bản gốc.
Chúng tập trung toàn bộ lực lượng về phía người đã chết – xác Lã Hoang Đế đang nằm trên đất, cơ thể đang dần tan rã thành cát bụi đen thui.
"Không!" Bản gốc hét lên, cố gắng kéo xác chị lại gần.
"Nếu để chị tan thành cát bụi, bóng tối sẽ biến chị thành một con quái vật!" Lã Hủy Diệt đứng đó, nhìn bản gốc và Thái Dương.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch Thiết" phát ra ánh sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối và giải phóng họ khỏi sự kiểm soát của chúng.
Bóng tối lùi bước, nhưng không tan biến.
Chúng chỉ rút lui, để rồi bùng nổ mạnh mẽ hơn từ một phía khác.
Lã Hủy Diệt biết rằng đây không phải là lần cuối cùng cô gặp bóng tối, nhưng đây là lần cuối cùng cô gặp người mà cô yêu nhất.
Cô đứng đó, nhìn bóng tối và bản gốc.
Cô không biết mình nên làm gì.
Cô không thể để bản gốc chết, nhưng cô cũng không thể để Thái Dương chết.
Cô không thể để bóng tối xâm chiếm cả hai người họ.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," Lã Hủy Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Cô tung kiếm, nhưng không phải để giết bản gốc hay Thái Dương, mà để cắt đứt sự kết nối giữa họ và bóng tối.
Lưỡi kiếm "Thạch
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận