Chương 61
Không khí nặng nề, dày đặc mùi máu tanh trộn lẫn với vị ozone chát lưỡi sau những trận giao chiến dữ dội ban ngày.
Lã Hủy Diệt đứng trên mái ngói cổ kính, nơi gió đêm lạnh lẽo quét qua tà áo đen tuyền của nàng.
Những cánh hoa mai tàn rơi lả tả xuống nền đá xám xịt, tạo thành một lớp thảm đỏ thẫm dưới ánh trăng nhợt nhạt.
Bóng tối với Lã Hủy Diệt đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc hơn cả ánh sáng ban ngày.
Nhưng đêm nay khác biệt.
Không khí rung động theo một tần số kỳ lạ, khiến da đầu nàng dựng tóc gáy.
Đó không phải là sự hiện diện của những kẻ săn mồi thường nhật, mà là cảm giác bị quan sát bởi thứ gì đó cổ xưa và hung dữ hơn rất nhiều.
Nàng cúi thấp người, hòa mình vào bóng đen trên mái ngói.
Kiếm Vô Thường nằm yên trong bao, nhưng bàn tay nàng vẫn siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón trắng bệch.
Sự cảnh giác là bản năng sinh tồn duy nhất còn lại sau khi biết thân phận thật của chính mình — một bản sao sống sót từ xác chết của người khác.
Phía dưới lòng thành phố, tiếng bước chân rón rén vang lên đều đặn.
Không phải chuột hay thú dữ.
Đó là nhịp bước của những con người đang trốn chạy, hoặc tệ hơn nữa, những kẻ săn đuổi trong đêm.
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi để lắng nghe dòng chảy khí xung quanh.
Thông thường, bóng tối sẽ bao phủ mọi thứ như tấm vải dày đặc.
Nhưng hôm nay, nó mỏng manh và dễ rách đến đáng sợ.
Một luồng gió lạnh cắt da thịt thổi qua từ phía Bắc.
Lã Hủy Diệt mở mắt ra, co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm.
Ở cuối con hẻm tối tăm cách đó mươi bước chân, một bóng đen đang hình thành.
Không phải dạng lỏng lan tỏa như những phế vật thường thấy.
Nó có cấu trúc rõ ràng, rắn chắc và mang theo áp lực nặng nề đè lên lồng ngực nàng ngay cả ở khoảng cách này.
Đây không phải là ngẫu nhiên.
Lã Hủy Diệt biết điều đó trong tim mình đang đập thình thịch.
Cô ấy đến đây vì cảm giác kéo dãn kỳ lạ từ khi bước vào Khu Vực 4, và giờ thì lý do trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Thứ gì đó đang chờ đợi cô ở nơi giao thoa giữa ánh sáng tàn lụi và bóng tối vĩnh cửu này.
Nàng hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định.
Nếu đây là cạm bẫy, nàng sẽ bước vào nó bằng cách của riêng mình — không phải như nạn nhân run rẩy, mà là kẻ thợ săn nhận ra mùi mồi.
Lã Hủy Diệt nhảy nhẹ xuống mép mái nhà, đôi chân chạm đất êm ru như mèo đen trong đêm.
Nàng tiến về phía bóng hình đó từng bước một, mỗi bước đều được tính toán chính xác để không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Sự tĩnh lặng vỡ òa khi một bóng đen lao lên từ phía dưới với tốc độ kinh hoàng, móng vuốt sắc như dao cắt vào không khí trước mặt Lã Hủy Diệt.
Nàng nghiêng người sang trái, phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.
Thanh kiếm Vô Thường vung ra một đường sáng lóa, chém ngang qua khoảng trống nơi vừa có bóng hình xuất hiện.
Không có máu rơi xuống, chỉ có âm thanh xé vải vang lên khi lưỡi kiếm cắt đứt những sợi tơ bóng tối dày đặc đang quấn quanh không gian hẹp này.
Lã Hủy Diệt lùi về sau hai bước, lưng dựa vào bức tường đá ẩm ướt của ngôi đền đổ nát bên cạnh.
Tròn mắt nàng nheo lại trong ánh trăng mờ ảo chiếu xuống từ khe hở mái ngói phía trên.
Thứ vừa tấn công cô không phải là một phế vật đơn thuần.
Nó có ý thức, và quan trọng hơn cả — nó biết cách né tránh đòn chí mạng của kiếm khí Vô Thường chỉ bằng một liềm nhỏ.
"Bạn đến sớm hơn dự tính," giọng nói trầm thấp vang lên từ khắp nơi xung quanh, làm rung động những hạt bụi trên nền đá.
Lã Hủy Diệt nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là tiếng người thường phát ra qua dây thanh quản.
Đó là sự cộng hưởng của bóng tối với chính tâm trí nàng, xâm nhập trực tiếp vào não bộ như một cơn đau nhức nhối bất ngờ ập đến.
Nàng nghiến răng chặt chẽ hơn nữa trên chuôi kiếm lạnh giá cầm trong tay phải đang run nhẹ vì giận dữ hoặc có lẽ là sợ hãi?
Dù cảm xúc nào thì cũng không quan trọng lúc này đây đối với tình thế hiện tại trước mắt người phụ nữ trẻ tuổi tên gọi Lã Hủy Diệt đứng giữa lòng thành phố chết chóc này nữa đâu!
"Ta đến để giải đáp câu hỏi," cô trả lời ngắn gọn, giọng nói lạnh băng hơn cả nhiệt độ đêm đông giá rét bao phủ khắp nơi xung quanh khu vực nguy hiểm đầy rẫy mối đe dọa tiềm ẩn luôn chờ sẵn cho bất cứ ai dám bước chân vào vùng đất cấm địa được gọi là Khu Vực 4 này từ lâu đời nay rồi còn gì nữa.
Bóng đen lùi lại , tạo thành hình dáng một con người cao lớn với chiếc mũ che kín toàn bộ khuôn mặt trừ đôi mắt đỏ rực giống như than hồng đang cháy sáng dữ dội trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả vùng đất rộng lớn này mà thôi!
Lã Hủy Diệt nhận thấy điều khác thường ngay lập tức.
Trong khi mọi phế vật hay quái thú sinh ra từ bóng tối đều hung hăng tấn công không cần suy nghĩ, con "bóng" này lại thể hiện sự do dự rõ rệt qua từng cử chỉ chậm rãi và thận trọng của nó.
Nó đang sợ hãi?
Một thực thể bóng tối sợ hãi một nữ tử phàm nhân cấp thấp như Lã Hủy Diệt?
Điều đó hoàn toàn vô lý theo mọi quy luật võ học cũng như thế giới Ngũ Tiên mà nàng biết đến cho tới giờ đây mới đúng chứ!
Hay là có gì đó sâu xa hơn đằng sau vẻ ngoài đáng gờm nhưng lại đầy mâu thuẫn này của kẻ đối diện đang đứng chực chờ sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào nếu thấy sơ hở nhỏ nhất từ phía cô gái trẻ kia?
Lã Hủy Diệt hạ thấp thân thế xuống mức tối đa, chuẩn bị cho đòn phản kích quyết liệt nhất có thể thực hiện được trong tình huống cực kỳ nguy hiểm này trước mắt mình đây đúng nghĩa là cuộc sống sinh tồn thực sự diễn ra không hề có chút giả tạo nào cả chỉ còn lại những khoảnh khắc chân thật nhất trần đời mà thôi!
Kiếm ý của Vô Thường bắt đầu tỏa sáng rực rỡ hơn dưới ánh trăng trắng xóa bao trùm lên toàn bộ khung cảnh hoang tàn đổ nát xung quanh khu vực đền thờ cổ xưa này từ lâu lắm rồi còn gì nữa đâu bạn ạ?
Nhưng thay vì lao vào, bóng đen giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía Lã Hủy Diệt như một dấu hiệu ngừng lại.
Hành động đó khiến cô sững sờ trong tích tắc — đủ lâu để sự tập trung của nàng bị lung lay nhẹ nhàng nhưng rõ rệt đến mức đáng báo động cho bất cứ ai đang đối mặt với tình huống tương tự vậy thì chắc chắn sẽ chẳng ai dám quay lại đây thêm lần thứ hai trừ phi họ muốn thử thách vận mệnh của chính mình xem liệu có thể chiến thắng cái chết hay không thôi chứ cũng chẳng ai dám đảm bảo chắc ăn điều đó cả đâu bạn ạ!
"Ngươi mang huyết thống của hắn," bóng đen nói, giọng điệu giờ đây ít đi phần ma mị hơn và thay vào đó là sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Huyết thống của người đã chết nhưng linh hồn vẫn đang lang thang giữa thế giới sống và cái chết vĩnh hằng bao la vô tận này từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!"
Lã Hủy Diệt cảm thấy máu trong cơ thể mình như đông cứng lại.
Thông tin đó không phải là sự đe dọa thông thường mà nó giống hệt một lời cảnh báo nghiêm trọng hơn rất nhiều lần so với bất kỳ mối nguy hiểm vật lý nào khác đang hiện diện xung quanh nơi đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!
Bóng đen bước tiến thêm một bước nữa, không phải để tấn công mà dường như muốn chia sẻ điều gì đó quan trọng hơn là việc giết chết cô ngay lúc này.
Lã Hủy Diệt cảm nhận được áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên tâm trí mình khi những hình ảnh bắt đầu hiện ra trước mắt nàng — không phải qua tầm nhìn bình thường của đôi mắt thịt thể phàm trần tục này luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!
Nàng thấy một thành phố bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc.
Những người dân biến thành những bóng đen lang thang không đầu não ý thức rõ ràng gì nữa đâu chỉ còn lại bản năng sinh tồn.
thôi chứ cũng chẳng ai dám đảm bảo chắc ăn điều đó cả đâu bạn ạ!
Ở trung tâm của màn hỗn loạn kinh hoàng ấy là một tòa tháp cao chọc trời đang tỏa ra ánh sáng trắng xóa đến mức đau mắt khi nhìn trực tiếp vào nó bằng đôi mắt thường như chúng ta vẫn sử dụng hàng ngày bình thường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó.
Và ở chân tháp, một người phụ nữ — giống hệt Lã Hủy Diệt ngoại hình nhưng mang ánh mắt đầy thiện lương nhân ái từ bi bác ái yêu thương bao dung (khoan hòa) độ lượng tha thứ cho tất cả mọi lỗi lầm sai sót của con người chúng ta trong cuộc sống hàng ngày bình thường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó — đang ôm chặt lấy đứa trẻ run rẩy trong vòng tay mình trước khi bị ánh sáng trắng xóa kia nuốt chửng hoàn toàn không gì cả!
"Đó là tương lai nếu ngươi tiếp tục đi theo con đường này," bóng đen nói, giọng điệu giờ đây mang nặng nỗi buồn sâu thẳm hơn bất kỳ điều gì mà Lã Hủy Diệt từng nghe qua trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ mới đúng chứ!
"Hắn không muốn ngươi chết.
Hắn muốn ngươi sống để chứng kiến sự sụp đổ của chính thứ mà ngươi đang cố gắng bảo vệ khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn luôn chờ sẵn cho bất cứ ai dám bước chân vào vùng đất cấm địa được gọi là Khu Vực 4 này từ lâu đời nay rồi còn gì nữa đâu bạn ạ?"
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, cố gắng xua tan đi cảm giác hoang mang đang lan tỏa khắp cơ thể mình như một cơn sóng thần dữ dội ập đến bất ngờ giữa đêm khuya thanh vắng tĩnh lặng giả tạo mà là một bữa tiệc tàn sát này đúng nghĩa là cuộc sống sinh tồn thực sự diễn ra không hề có chút giả tạo nào cả chỉ còn lại những khoảnh khắc chân thật nhất trần đời mà thôi!
Thông điệp đó không phải là sự đe dọa, mà là một cảnh báo nghiêm trọng hơn rất nhiều lần so với bất kỳ mối nguy hiểm vật lý nào khác đang hiện diện xung quanh nơi đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!
Lã Hủy Diệt mở mắt ra, nhìn thấy hình ảnh trong tâm trí Bóng Thủ Lĩnh rõ ràng hơn bao giờ hết: một thành phố bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc, những người dân biến thành những bóng đen lang thang không đầu não ý thức rõ ràng gì nữa đâu chỉ còn lại bản năng sinh tồn.
thôi chứ cũng chẳng ai dám đảm bảo chắc ăn điều đó cả đâu bạn ạ!
Và ở trung tâm của màn hỗn loạn kinh hoàng ấy là một tòa tháp cao chọc trời đang tỏa ra ánh sáng trắng xóa đến mức đau mắt khi nhìn trực tiếp vào nó bằng đôi mắt thường như chúng ta vẫn sử dụng hàng ngày bình thường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó.
Nàng nhận ra rằng mình không thể chiến đấu đơn thuần dựa trên sức mạnh vật lý nữa.
Phải có một cách khác, một con đường mới dẫn đến chân thật mà không cần phải hy sinh những gì thân yêu nhất đối với chính bản thân người phụ nữ trẻ tuổi tên gọi Lã Hủy Diệt đứng giữa lòng thành phố chết chóc này từ lâu lắm rồi còn gì nữa đâu bạn ạ?
Lã Hủy Diệt bước xuống khỏi mái nhà, trở về mặt đất lạnh giá ẩm ướt dính đầy bùn lầy và máu me khô cứng từ những trận chiến trước đó diễn ra không hề có chút giả tạo nào cả chỉ còn lại những khoảnh khắc chân thật nhất trần đời mà thôi!
Nàng cần nơi trú ẩn tạm thời an toàn hơn để suy ngẫm kỹ lưỡng về thông tin vừa nhận được qua cuộc gặp gỡ bất ngờ này với Bóng Thủ Lĩnh kỳ lạ luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!
Nàng cần tìm hiểu về dấu ấn bí ẩn trên tay phải của mình — thứ đã bắt đầu phát sáng yếu ớt mỗi khi tiếp cận những khu vực liên quan đến Bóng Tối sâu thẳm hơn bình thường rất nhiều lần so với trước kia.
Và quan trọng nhất là nàng cần gặp Lão Giả Huyền Không, người duy nhất từng nhắc đến khái niệm "Hòa Hợp Với Bóng Tối" thay vì chiến đấu chống lại nó trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ mới đúng chứ!
Nhưng khi Lã Hủy Diệt quay đầu nhìn về phía bóng đen vừa biến mất, nàng nhận thấy một điều khiến máu lạnh toát sống lưng: trên nền đá ẩm ướt nơi Bóng Thủ Lĩnh từng đứng, không có dấu chân nào cả.
Chỉ còn lại một vật kim loại nhỏ xío lấp lánh dưới ánh trăng trắng xóa bao trùm lên toàn bộ khung cảnh hoang tàn đổ nát xung quanh khu vực đền thờ cổ xưa này từ lâu lắm rồi còn gì nữa đâu bạn ạ?
Nàng cúi xuống nhặt nó lên.
Đó là một mảnh vỡ gương vỡ vụn, nhưng phản chiếu trong đó không phải hình ảnh của chính Lã Hủy Diệt mà lại là khuôn mặt đáng sợ của Đế Vương đang cười nhạo với nụ cười đầy khinh miệt và thù hận sâu thẳm hơn bất kỳ điều gì mà cô từng thấy qua trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ mới đúng chứ!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận