Chương 62
Không phải vì nhiệt độ cao, mà vì sự hiện diện của Bóng Tối đang se lại từng thớ cơ thể cô.
Mặt trời vừa lặn xuống chân trời phương Tây, để lại vầng hồng quang cuối cùng trên đỉnh núi xa xôi.
Ánh sáng ấy yếu ớt và mong manh như mạng sống con người trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên.
Lã Hủy Diệt ngồi im lặng giữa nền đất lạnh lẽo.
Tay cô vẫn nắm chặt mảnh gương vỡ từ đêm qua.
Gương mặt Đế Vương cười nhạo trong đó dường như đang xuyên thấu vào tâm trí, đánh thức những ký ức không thuộc về cô.
Những cảm xúc hỗn loạn xôn xao bên trong lồng ngực, nhưng vẻ ngoài thì tĩnh lặng như một hồ nước đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt nhất.
Cô cúi nhìn xuống bàn chân mình.
Bóng đen dưới ánh trăng trắng xóa đang dao động nhẹ nhàng.
Nó không còn là hình ảnh phản chiếu đơn thuần nữa mà giống như một sinh vật độc lập đang hít thở cùng nhịp đập của trái tim cô.
Mỗi lần nó co giãn, Lã Hủy Diệt lại cảm thấy một nỗi đau nhói lên từ sâu thẳm linh hồn.
Đó là dấu hiệu cho thấy mối liên kết giữa cô và cái chết chưa từng thực sự bị cắt đứt hoàn toàn.
Thái Dương xuất hiện ở lối vào túp lều mà không tạo ra bất kỳ âm thanh nào.
Hắn dựa lưng vào khung cửa gỗ mục, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối dày đặc bao quanh nữ tử.
Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng rõ ràng trong sự tĩnh mịch đáng sợ này: "Ngươi đã chạm đến giới hạn rồi."
Lã Hủy Diệt không ngẩng đầu lên.
Cô chỉ xoay nhẹ mảnh gương trong tay, để ánh trăng chiếu vào bề mặt kim loại phản chiếu ra khuôn mặt lạnh băng của mình.
"Giới hạn mà ngươi đang nói tới là gì?" cô hỏi với giọng điệu phẳng lì, thiếu đi mọi cảm xúc con người thường có.
"Việc hòa hợp với Bóng Tối không dành cho những kẻ yếu đuối," Thái Dương bước vào sâu hơn một chút, ánh mắt hắn chĩa thẳng vào bóng đen dưới chân Lã Hủy Diệt.
"Hắn đang ở đó.
Đế Vương gốc đang cố gắng chiếm lấy cơ thể của ngươi thông qua cái bóng này."
Lã Hủy Diệt nhíu mày.
Thông tin ấy không hoàn toàn khiến cô bất ngờ, nhưng nó cũng đủ để thắp lên ngọn lửa nghi kỵ trong lòng.
Nếu Bóng Tối là một thực thể có ý thức như thế giới quan Ngũ Tiên đã cảnh báo thì việc Đế Vương tồn tại dưới dạng bóng tối thuần túy là điều hợp lý nhất.
Nhưng tại sao hắn lại chọn chính mình làm vật chứa?
"Và nếu ta không muốn giải phóng nó?" Lã Hủy Diệt từ từ đứng dậy, thanh kiếm đồng thau ở bên hông khẽ chạm vào nhau tạo ra tiếng leng keng nhẹ nhàng trong bóng tối.
"Ngươi định giết ta để bảo vệ thứ gọi là trật tự thế giới võ học ấy sao?"
Thái Dương không trả lời ngay lập tức.
Hắn nhìn cô với ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự tiếc nuối và quyết tâm tàn nhẫn.
Giọng nói của hắn trở nên sắc bén hơn: "Ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để ngăn chặn thảm họa này lan rộng ra ngoài biên giới pháo đài."
Lã Hủy Diệt cười nhạt một tiếng đầy khinh miệt trước những lời tuyên bố cao đạo đó.
Cô biết rõ bản chất thật của kẻ thù mà mình đang đối mặt không phải là Thái Dương hay Đế Vương, mà chính là sự tồn tại mơ hồ giữa hai thế giới này.
Bóng tối dưới chân cô bắt đầu di chuyển độc lập hơn nữa khi bầu không khí trong túp lều trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Khuất bóng đen tấn công.
Nó không dùng lưỡi dao hay móng vuốt, mà dùng chính bóng của Lã Hủy Diệt để chống lại chủ nhân của nó.
Khi cô giơ kiếm lên chuẩn bị phòng thủ trước lời đe dọa từ Thái Dương thì hình ảnh phản chiếu trên tường đã quay lưng lại với thực tại tàn khốc này một cách đầy khiêu khích và thù địch sâu thẳm hơn bất kỳ điều gì từng xảy ra trong quá khứ xa vời vợi kia!
Thanh kiếm bằng bóng tối xuất hiện ngay lập tức trong tay người phụ nữ ảo giác đó.
Cú chém xuống mang theo sức mạnh hủy diệt khiến không khí xung quanh trở nên lạnh giá đến mức đóng băng cả những giọt mồ hôi đang thấm ướt lưng Lã Hủy Diệt tại chỗ mà cô vừa đứng trước giây phút chốc lát trôi qua nhanh chóng tột cùng tốc độ ánh sáng chiếu rọi khắp nơi đây rồi biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt con người chúng ta hiện nay!
Cú va chạm vật lý giữa thanh kiếm đồng thau thực tế và lưỡi dao bóng tối tạo ra một âm thanh chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Lã Hủy Diệt bị đẩy lùi về phía sau vài bước chân, gót giày trượt trên nền đất ẩm ướt trơn nhẵn do sương đêm đọng lại từ lúc nào không hay biết rõ ràng nữa đâu còn gì khác ngoài những giọt nước mắt cay đắng rơi xuống mặt đất khô cằn nứt nẻ dưới đây rồi tan biến vào hư vô bao la mênh mông bất tận trước mắt chúng ta hiện tại ngay bây giờ.
Đau đớn xôn xao khắp cơ thể nhưng ý chí chiến đấu vẫn cháy sáng trong đôi mắt đen láy của cô.
Cô nhận ra rằng mình không thể đánh bại bóng tối bằng sức mạnh thuần túy võ học thông thường được áp dụng rộng rãi phổ biến thịnh hành lâu nay trên thế giới này cho đến tận ngày hôm nay mới đúng chứ!
Thái Dương đứng yên như tượng đá quan sát trận chiến giữa Lã Hủy Diệt và cái bóng của chính mình.
Ánh mắt hắn lộ rõ sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên hiếm gặp này diễn ra trước mặt mà không thể can thiệp vào được dù chỉ một chút nhỏ bé nào cả!
"Ngươi đang tự hủy hoại chính linh hồn mình," Thái Dương nói với giọng điệu đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần lạnh lùng.
"Bóng tối sẽ ăn mòn ý chí của ngươi cho đến khi không còn gì sót lại ngoài sự trống rỗng vĩnh cửu."
Lã Hủy Diệt nghiến răng ken két chịu đựng cơn đau cắt xé từ bên trong tỏa ra khắp tứ chi bách.
Cô nhận thấy rằng mỗi lần giao chiến với cái bóng thì một phần ký ức thuộc về cuộc đời trước kia của cô bị xóa mờ dần đi như những trang giấy cũ kỹ bị lửa thiêu đốt thành tro bụi tan biến vào hư không bao la mênh mông bất tận rộng lớn vô cùng ấy vậy mà vẫn chưa hề dừng lại chút nào cả!.
Lũy tre cổ kính trước mặt Lã Hủy Diệt không còn là vật cản vô tri nữa.
Dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo, những vết nứt trên thân cây tỏa ra thứ sáng màu xanh nhạt như nước mắt của linh hồn bị giam cầm.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt đến mức khó thở.
Mảnh vỡ kính trong tay cô dần tan rã thành bụi phấn trắng xóa.
Mùi hương sen tàn pha lẫn mùi máu tanh tưởi len lỏi vào mũi kích thích sự tỉnh táo tuyệt đối của Lữ Hủy Diệt.
Cô không lùi bước dù cơ thể đang run lên bần bật vì lạnh giá từ bên trong.
Cơn đau xé lòng vừa rồi đã lấy đi một phần ký ức về người mẹ già nua tóc bạc phơ từng hát ru cô vào những đêm đông giá buốt.
Giờ đây, khuôn mặt ấy trở nên mờ nhạt như sương mai dưới nắng sớm chỉ còn lại cảm giác ấm áp mơ hồ không rõ nguồn gốc xuất xứ từ đâu ra mà vẫn khiến tim đập nhanh hơn bình thường mỗi khi nhớ tới hình bóng đó trong tiềm thức sâu thẳm nhất của mình hiện giờ đang đứng giữa cánh đồng tre rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô tận trước mắt này đây sao?
Lữ Hủy Diệt nhắm nghiền mắt lại để tập trung cảm nhận dòng chảy khí cơ bên trong kinh mạch.
Mỗi huyệt đạo đều rực cháy như than hồng nhưng cô vẫn kiên trì duy trì sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm trí mình không cho phép bất kỳ tạp niệm nào xâm nhập vào ý thức tỉnh táo hiện tại đang đứng giữa cánh đồng tre rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô tận trước mắt này đây sao?
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng cô khiến Lữ Hủy Diệt giật mình quay người lại thật nhanh với tốc độ ánh sáng nhưng không thấy bóng dáng ai cả chỉ có những chiếc lá vàng khô rơi lả tả trên mặt đất tạo thành một con đường mòn dẫn thẳng đến gốc cây tre già nua nhất khu rừng này mà thôi vậy nên mới nói là bí ẩn chứ gì nữa.
Cô cúi xuống nhặt lên từ dưới nền đất một mảnh vỡ gương nhỏ li ti phản chiếu rõ nét khuôn mặt mình đầy vẻ mệt mỏi và lo âu nhưng lại toát lên thần thái kiên cường bất khuất như những chiến binh già từng trải qua bao trận mạc khốc liệt sinh tử nơi sa trường chinh chiến không hồi kết thúc nào là điểm dừng chân cuối cùng cho cuộc đời người võ giả tu luyện kiếm đạo cao siêu huyền diệu thâm sâu mênh mông bát ngát vô tận rộng lớn ấy vậy mà vẫn chưa hề dừng lại chút nào cả!
Lữ Hủy Diệt nắm chặt mảnh kính trong lòng bàn tay đến mức máu thấm ra ngoài dính vào mặt phẳng bóng loáng của nó tạo thành những vệt đỏ tươi chực chờ chảy xuống cổ tay gầy guộc trắng ngần như ngọc trai nước biển vừa mới lã lên bờ cát vàng nắng sớm mùa thu se lạnh khiến cho khung cảnh thêm phần u huyền bí ẩn khó lường trước được kết cục cuối cùng sẽ ra sao trong trận đấu sinh tử sắp diễn ra ngay tại nơi đây giữa khu rừng tre già nua cổ kính này chứ còn gì khác nữa.
Cô bước chậm rãi theo con đường lá vàng khô dẫn đến gốc cây tre khổng lồ nằm ngủ yên tĩnh dưới bóng tối dày đặc che phủ khắp cả một vùng rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô tận trước mắt này đây sao?
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra âm thanh rít sắc làm rung chuyển không khí xung quanh khiến cho những chiếc lá còn sót lại trên cành cũng phải run lên bần bật vì sợ hãi cái gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối chờ đợi thời cơ thích hợp để tấn công con mồi bất hạnh này đây sao?
Khi tiếp cận gần hơn Lữ Hủy Diệt nhận thấy rằng gốc cây tre không chỉ đơn thuần là một thân thực vật già cỗi đã chết khô từ lâu đời mà nó còn mang theo thứ gì đó kỳ lạ giống như những mạch máu người đang vận chuyển sinh khí giữa lòng đất mẹ rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô tận trước mắt này đây sao?
Những đường vân gỗ xoắn ốc trên bề mặt thân cây tạo thành hình ảnh một con mắt khổng lồ mở to nhìn thẳng vào tâm trí cô với ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo không chút cảm xúc nào cả chỉ có sự trống rỗng vĩnh cửu đang chờ đợi tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của kẻ dám bước vào khu rừng cấm này đây sao?
Lữ Hủy Diệt hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh thần trí mình trước khi đưa tay chạm nhẹ lên thân cây tre già nua ấy.
Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng từ lòng bàn tay vào kinh mạch khiến cô suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ nhưng ý chí kiên cường đã giúp cô đứng vững vàng không hề nao núng chút nào cả dù biết rằng phía sau lưng mình đang có thứ gì đó hung ác rình mò chờ đợi thời cơ thích hợp để hạ thủ con mồi bất hạnh này đây sao?
Cô quay người lại thật nhanh với tốc độ ánh sáng nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai cả chỉ có những chiếc lá vàng khô tiếp tục rơi lả tả trên mặt đất tạo thành một vòng xoáy nhỏ li ti xoay tròn trước mắt cô như muốn hút lấy linh hồn của kẻ dám bước vào khu rừng cấm này đây sao?
Nhưng khi cô cúi xuống nhặt lên từ dưới nền đất một mảnh vỡ gương nhỏ li ti phản chiếu rõ nét khuôn mặt mình đầy vẻ mệt mỏi và lo âu nhưng lại toát lên thần thái kiên cường bất khuất như những chiến binh già từng trải qua bao trận mạc khốc liệt sinh tử nơi sa trường chinh chiến không hồi kết thúc nào là điểm dừng chân cuối cùng cho cuộc đời người võ giả tu luyện kiếm đạo cao siêu huyền diệu thâm sâu mênh mông bát ngát vô tận rộng lớn ấy vậy mà vẫn chưa hề dừng lại chút nào cả!
Thế rồi bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng cô khiến Lữ Hủy Diệt giật mình quay người lại thật nhanh với tốc độ ánh sáng nhưng không thấy bóng dáng ai cả chỉ có những chiếc lá vàng khô rơi lả tả trên mặt đất tạo thành một con đường mòn dẫn thẳng đến gốc cây tre già nua nhất khu rừng này mà thôi vậy nên mới nói là bí ẩn chứ gì nữa.
Bỗng một bàn tay xương xẩu thọc xuyên qua gốc cây, nắm chặt lấy cổ tay cô.
Lữ Hủy Diệt hét lên, kiếm khí bùng nổ nhưng không thể chém đứt mối liên kết ma ám đó.
Bàn tay kia bật cười, giọng nói vang lên từ bên trong sọ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận