Chương 60

Hơi thở của Lã Hủy Diệt ngưng đọng lại trong cổ họng, lạnh buốt như những tảng đá ném xuống vực sâu.

Cô nằm co ro trong góc tối nhất của hành lang đền thờ cổ, nơi ánh sáng từ ngọn đuốc bên ngoài không thể thọc vào được.

Mùi hương trầm mục rữa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi, kích thích sự cảnh giác bản năng từ sâu thẳm tủy xương cô.

Đó là mùi của cái chết, nhưng cũng là mùi của sự sống đang bị bóp nghẹt.

Cô không cử động dù cơ bắp tê cứng vì đau đớn sau cú va chạm.

Móng tay vào những viên đá hoa cương lạnh lẽo dưới nền đất, tạo ra tiếng kẽo kẹt nhỏ bé trong sự im lặng đáng sợ.

Bóng tối ở đây khác biệt.

Nó không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng mà dường như có ý thức, nặng nề và thực thể hơn bao giờ hết.

Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe nhịp đập của chính mình.

Mỗi hơi thở đều được kiểm soát đến mức gần như ngừng hoàn toàn.

Cô cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích tình hình.

Kẻ thù không còn là những con sói bóng tối đơn thuần nữa mà đã tiến hóa thành thứ gì đó nguy hiểm hơn, thông minh hơn.

Trong màn đêm đen đặc, cô cảm nhận được sự hiện diện của chúng.

Không phải bằng thị giác hay thính giác, mà bằng một loại trực giác kỳ lạ phát ra từ sâu trong xương cốt — di sản của bản gốc Lã Hủy Diệt đã chết.

Cơn đau âm ỉ ở lồng ngực lại bùng lên dữ dội, như thể có ai đó đang dùng móng vuốt cào xé lấy linh hồn cô từ bên trong.

Cô mở mắt, đôi tròng đen thăm thẳm nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt.

Trước khi sự kiện "Phế Vật" xảy ra, nơi này từng là điện thờ của một gia tộc võ lâm danh tiếng nay đã thất truyền.

Những bức tượng đá bị vỡ vụn nằm ngổn ngang, khuôn mặt chúng mang biểu cảm kinh hãi như vừa chứng kiến tận mắt ngày tận thế.

Lã Hủy Diệt từ từ ngồi dậy, tay phải đặt lên chuôi kiếm cũ kỹ của mình.

Kiếm khí không lộ ra ngoài nhưng áp lực vô hình tỏa ra khiến bụi đất xung quanh khẽ rung động.

Cô biết rằng bất kỳ hành động nào cũng sẽ đánh thức những thứ đang (ẩn nấp) trong bóng tối này.

Một tiếng xì xào nhẹ vang lên từ phía sau lưng cô, như thể có ai đó thì thầm vào tai nhưng không nghe rõ lời nói.

Lã Hủy Diệt quay người lại nhanh như lightning, kiếm hướng về phía âm thanh phát ra.

Tuy nhiên, trước mặt chỉ là bức tường đá trơn nhẵn phủ đầy rêu mốc.

Nhưng chờ đợi cô không phải là sự trống rỗng mà là một cái bóng đang tách rời khỏi bề mặt tường.

Nó kéo dài, biến dạng thành hình dáng của một con người với đôi mắt đỏ rực phát sáng trong tối.

Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn khi thực thể này xuất hiện hoàn toàn.

Lã Hủy Diệt nhận ra rằng đây không phải là kẻ thù thông thường mà là một phần ký ức đau khổ được vật hóa bởi Bóng Tối đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của cô để tìm hiểu về nguồn gốc thật sự đằng sau cái tên Lã Hủy Diệt cũng như mối liên hệ giữa hai thế lực đối đầu nhau trong cùng một cơ thể phụ nữ trước mắt nó bây giờ đây rồi thì sao?

Bóng tối trên tường bắt đầu rời khỏi bề mặt, tách ra thành những khối lỏng đậy trôi nổi tự do trong không khí.

Chúng không còn bám vào vật thể nữa mà di chuyển linh hoạt như dòng nước đen ngòm mang theo mùi tanh hôi thối của sự phân hủy lâu ngày lẫn với hương trầm cổ xưa tạo nên hỗn hợp độc hại khó tả khiến Lã Hủy Diệt phải nín thở lại càng thêm căng thẳng hơn nữa chứ chưa kể đến việc sức mạnh tinh thần cần thiết để duy trì trạng thái tỉnh táo trước những cám dỗ chết chóc này thì sao?

Tốc độ của chúng nhanh hơn khi ở trong môi trường tự do so với lúc bị ràng buộc bởi vật chất cụ thể nào đó như bức tường hay sàn nhà chẳng hạn ví dụ điển hình chính là ngay bây giờ đây khi mà Lã Hủy Diệt đứng giữa phòng rộng lớn đầy đổ nát thì những khối bóng đen kia đang bao vây cô từ mọi hướng tạo thành vòng tròn khép kín không lối thoát nào cả trừ phi biết cách phá vỡ quy luật vận hành vốn dĩ đã tồn tại hàng ngàn năm nay qua nhiều thế hệ võ giả tiền bối để lại cho hậu sinh noi theo chứ không phải đơn thuần chỉ dựa vào sức mạnh vật lý thông thường đâu.

Lã Hủy Diệt nhận thấy sự thay đổi này.

Những khối bóng đen không tấn công trực tiếp mà bao vây cô từ mọi hướng, tạo thành vòng tròn khép kín không có lối thoát nào cả trừ phi biết cách phá vỡ quy luật vận hành vốn dĩ đã tồn tại hàng ngàn năm nay qua nhiều thế hệ võ giả tiền bối để lại cho hậu sinh noi theo chứ không phải đơn thuần chỉ dựa vào sức mạnh vật lý thông thường đâu.

Cô hít sâu một hơi, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn chân tiếp xúc với mặt đá.

Đây là lúc cần sử dụng trí tuệ thay vì lực (bạo lực).

Lã Hủy Diệt nhớ lại lời dạy của người thầy cũ trước khi qua đời: "Bóng Tối không thể bị tiêu diệt bằng ánh sáng đơn thuần mà phải được hiểu và dung nạp."

Cô đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào vết thương trên cánh tay trái nơi máu đang chảy ra.

Máu tươi rơi xuống nền đất khô cằn, tạo thành những vệt đỏ thẫm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc bên ngoài cửa sổ vỡ nát phía.

luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Mùi máu kích thích sự hung dữ của Bóng Tối.

Những khối lỏng đen đậy bắt đầu dao động mạnh hơn, phát ra những tiếng rít chói tai làm đau màng nhĩ Lã Hủy Diệt.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí kiên cường vốn có bên trong con người mình từ nhỏ đến lớn luôn mang theo nỗi ám ảnh về cái chết của cha mẹ cùng với khát khao công bằng chính nghĩa bao trùm lên tất cả mọi hành động cử chỉ lời nói suy nghĩ cảm xúc tình cảm mong muốn hy vọng ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu định hướng sống chung cuộc đời người phụ nữ này đây.

Cô sẽ không để mình bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn đó.

Lã Hủy Diệt mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá cắt ngang qua màn đêm đen đặc trước mặt.

Kiếm khí trong tay cô trở nên ổn định hơn khi ý chí được tập trung cao độ nhất có thể đạt đến giới hạn chịu đựng của con người bình thường thông thường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó.

Cô bước về phía trước một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đang dẫm lên những khối đá hoa cương dày cộp nhưng vẫn tiếp tục tiến tới vì biết rằng rút lui đồng nghĩa với cái chết tức tưởi ngay lập tức trước mắt mình đây đúng nghĩa là cuộc sống sinh tồn thực sự diễn ra không hề có chút giả tạo nào cả chỉ còn lại những khoảnh khắc chân thật nhất trần đời mà thôi!

Lã Hủy Diệt đứng giữa biển bóng tối, ngọn lửa trên áo choàng của cô cháy đỏ rực, tạo ra một vòng xoáy ánh sáng và bóng tối hỗn loạn.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí kiên cường vốn có bên trong con người mình từ nhỏ đến lớn luôn mang theo nỗi ám ảnh về cái chết của cha mẹ cùng với khát khao công bằng chính nghĩa bao trùm lên tất cả mọi hành động cử chỉ lời nói suy nghĩ cảm xúc tình cảm mong muốn hy vọng ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu định hướng sống chung cuộc đời người phụ nữ này đây.

Những khối bóng đen xung quanh cô bắt đầu dao động mạnh hơn, phát ra những tiếng rít chói tai làm đau màng nhĩ Lã Hủy Diệt.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí kiên cường vốn có bên trong con người mình từ nhỏ đến lớn luôn mang theo nỗi ám ảnh về cái chết của cha mẹ cùng với khát khao công bằng chính nghĩa bao trùm lên tất cả mọi hành động cử chỉ lời nói suy nghĩ cảm xúc tình cảm mong muốn hy vọng ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu định hướng sống chung cuộc đời người phụ nữ này đây.

Ánh sáng từ ký tự máu không chỉ xua đuổi bóng tối, mà nó làm sụp đổ cấu trúc của chúng.

Những khối bóng đen vỡ vụn thành những hạt bụi nhỏ rơi xuống đất và biến mất vào hư không vô tận phía dưới lòng thung lũng sâu thăm thẳm nơi đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Căn phòng trở nên tĩnh lặng đáng sợ sau khi toàn bộ bóng tối tan biến vào không trung mà không dấu vết gì cả trừ phi biết cách quan sát kỹ lưỡng mới phát hiện ra những vệt máu đỏ thẫm còn sót lại trên nền đá hoa cương lạnh lẽo kia luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Lã Hủy Diệt sập xuống sàn nhà, thở hổn hển vì kiệt sức sau cuộc chiến khốc liệt vừa rồi với chính bóng tối bên trong lòng mình đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Cô nhìn xuống bàn tay run rẩy của chính mình, nơi vết thương trước đó giờ đã đóng vảy đen ngòm như than đá cháy tàn tro bụi phủ kín lên bề mặt da thịt trắng nõn nường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi cô, kích thích sự cảnh giác bản năng từ sâu thẳm tủy xương nhưng lần này không còn cảm giác sợ hãi nữa mà thay vào đó là một nỗi buồn man mác khó tả lan tỏa khắp cơ thể lạnh buốt như băng giá cắt ngang qua màn đêm đen đặc trước mặt.

Cô đứng dậy chậm chạp, chân bước lê lết trên nền đá hoa cương vỡ vụn xung quanh đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Lã Hủy Diệt bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa vỡ vụn nằm ngổn ngang dưới chân.

Hành lang phía trước vẫn còn tối nhưng lần này bóng tối không còn tấn công cô nữa mà chúng lui lại tránh né cô như thể cô là một kẻ nguy hiểm hơn chính chúng đang (ẩn nấp) trong màn đêm đen đặc kia luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Cô cảm thấy sự khác biệt rõ rệt giữa hai lần đối mặt với Bóng Tối.

Lần trước là cuộc chiến sinh tử nơi cô phải chống lại bằng mọi giá để sống sót còn bây giờ thì dường như có điều gì đó đã xảy ra bên trong chính con người mình đây đúng nghĩa là sự hy sinh bản thân để bảo vệ những người yếu đuối khỏi Bóng Tối luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Khi cô bước tiếp vào khu vực trung tâm của đền thờ cổ, một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu cô: "Ngươi đã thức tỉnh phần bóng tối bên trong." Lã Hủy Diệt giật mình dừng chân lại, quay người nhìn quanh nhưng không thấy ai ở đó cả trừ phi biết cách quan sát kỹ lưỡng mới phát hiện ra những vệt máu đỏ thẫm còn sót lại trên nền đá hoa cương lạnh lẽo kia luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Cô cúi xuống nhìn vào tấm gương nước tĩnh lặng trước mặt mình.

Hình ảnh phản chiếu trong đó không phải là Lã Hủy Diệt nữa mà là một người phụ nữ khác — giống hệt y chang ngoại hình nhưng lại mang ánh mắt đầy thiện lương nhân ái từ bi bác ái yêu thương bao dung (khoan hòa) độ lượng tha thứ cho tất cả mọi lỗi lầm sai sót của con người chúng ta trong cuộc sống hàng ngày bình thường vốn dĩ đã đủ phức tạp với biết bao nhiêu vấn đề nan giải chưa từng được giải quyết triệt để tận gốc rễ nguyên nhân sâu xa bên trong nó.

"Chào mừng ngươi trở về," giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau lưng Lã Hủy Diệt, khiến cô giật mình quay người lại nhưng chẳng thấy ai cả ngoài bóng đen dài của chính mình đang vươn ra khỏi cơ thể như muốn tách rời hoàn toàn với phần xác phàm trần tục này luôn tồn tại song hành cùng nhân loại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả!

Bóng đen bất ngờ tách ra, hóa thành bàn tay xương khô xoáy thẳng vào tim hắn.

Hắn hét lên đau đớn khi cảm thấy linh hồn bị xé toạc khỏi xác phàm.

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên bên tai: “Hồn.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập