Chương 51

Không khí trong ngục thất đá lạnh lẽo như băng giá của mùa đông sâu thẳm, nhưng Lã Hủy Diệt không run rẩy vì rét.

Cô nằm im lìm trên nền đá ẩm ướt, mắt nhắm chặt, nhưng mọi giác quan đều căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch mình.

Đây là giờ khắc cấm kỵ – lúc mặt trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc, và bóng tối không còn chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng mà trở thành một thực thể sống động, đang hun hút vào từng kẽ hở của ngục tù này.

Từ chương trước, cô đã nhận ra quy luật đáng sợ: những bóng đen trên tường phản ứng với cảm xúc con người.

Sợ hãi khiến chúng dày đặc hơn, hung dữ hơn.

Bình tĩnh thì chúng co lại, lẩn khuất trong các góc tối.

Nhưng bây giờ, sự bình tĩnh là một điều xa xỉ khi không khí ngột ngạt đến mức khó thở.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên – giống như tiếng da thịt khô cằn bị kéo giãn, phát ra từ phía cuối hành lang tối om.

Hủy Diệt nheo mắt lại.

Cô không cử động cơ thể, chỉ di chuyển ánh nhìn về phía khe hở của cửa sắt rỉ sét trước mặt.

Bóng đen ở đó đang co giật.

Không phải do gió – ngục thất này nằm sâu dưới lòng đất, không hề có luồng khí lưu thông nào đủ mạnh để gây ra hiện tượng như vậy.

Ánh sáng từ ngọn nến duy nhất trong phòng lập lờ, tạo ra những đốm sáng nhỏ li ti trên sàn nhà đá hoa cương.

Càng nhiều bóng đổ dài ra từ góc tường, chúng càng trở nên hung dữ, như những con rắn vô hình đang tìm cách bò vào không gian sống của cô.

Hủy Diệt hít thở chậm rãi, cố gắng kiểm soát nhịp tim.

Nếu cô hoảng loạn, bóng tối sẽ nuốt chửng cô trước khi bất kỳ ai có thể đến cứu – hay giết – cô.

Cô nhớ lại lời cảnh báo trong lá thư bí ẩn: *“Bóng Tối không chỉ săn đuổi thân xác, nó ăn mòn ý chí.”* Lời nói đó giờ đây nghe như một sự thật hiển nhiên đang diễn ra ngay trước mắt.

Hủy Diệt cảm thấy áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, không phải từ trọng lượng vật lý, mà từ sự hiện diện của thứ gì đó cổ xưa và thù địch hơn bất kỳ kẻ thù nào cô từng đối mặt trên chiến trường.

Thái Dương bước vào ngục thất với vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự lo lắng khó giấu.

Hắn cầm trong tay một ngọn đuốc bằng đồng thau, (lửa) bên trong không phải là lửa thông thường mà là tinh thể phát sáng được từ hoa sen trắng – loại cây chỉ nở vào những đêm trăng tròn nhất năm.

Ánh sáng dịu nhẹ tỏa.

bớt bóng đen dày đặc quanh hai người họ.

“Tại sao ngươi lại ở đây?” Hủy Diệt hỏi, giọng trầm và lạnh như đá.

Cô không đứng dậy, vẫn giữ nguyên tư thế nằm im lìm trên nền đất ẩm ướt.

Sự cảnh giác của cô là hợp lý – Thái Dương từng là kẻ thù cũ, người được giao nhiệm vụ tiêu diệt những “bản sao” bất ổn như cô.

Hắn quỳ xuống bên cạnh cô, đặt ngọn đuốc lên sàn đá để ánh sáng không gây chói mắt cho Hủy Diệt trong lúc vừa tỉnh dậy sau cơn mê mệt do mất máu trước đó.

“Bởi vì ta biết ngươi sẽ chết nếu một mình đối mặt với điều này,” Thái Dương trả lời ngắn gọn, giọng điệu vẫn kiêu ngạo nhưng thiếu đi sự cay độc thường thấy của hắn.

Hủy Diệt nhếch mép cười nhạt – nụ cười đầy châm biếm và mệt mỏi đồng thời.

“Vậy nên ngươi đến để cứu ta hay giết ta?” “Để ngăn chặn điều tồi tệ nhất xảy ra,” Thái Dương đáp, ánh mắt nhìn vào bóng đen đang co giật ở phía cuối hành lang ngục thất.

Hắn nâng tay lên vuốt nhẹ sợi dây chuyền bạc đeo cổ mình – vật phẩm duy nhất còn lại từ quá khứ hỗn loạn trước khi Đế Vương thống trị hoàn toàn thế giới võ học Ngũ Tiên.

“Ngươi không hiểu rõ về bản thân, Hủy Diệt.

Và ta sẽ giúp ngươi tìm ra câu trả lời – dù đó có phải là cái giá cuối cùng.” Hủy Diệt im lặng một lúc lâu.

Cô nhìn Thái Dương chăm chú – khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt lại sáng lên bởi sự chân thành hiếm hoi đến mức đáng ngờ từ người đàn ông này.

Có lẽ hắn đang nói thật, hoặc có lẽ đây chỉ là bước đầu trong kế hoạch phức tạp hơn mà Đế Vương đã sắp đặt trước đó rất lâu rồi.

“Nếu ngươi muốn giúp ta,” Hủy Diệt nói chậm rãi, từng lời như cắt vào không khí lạnh giá của ngục thất đá lạnh này vậy kia!

“Thì hãy cho ta biết tại sao bóng tối lại sợ ánh sáng từ tinh thể sen trắng?” Thái Dương khẽ nhíu mày – biểu hiện hiếm hoi của sự bất an trên gương mặt vốn luôn bình thản đến mức đáng ngại của hắn.

“Vì nó không chỉ là ánh sáng,” hắn giải thích, giọng trầm xuống thấp hơn nữa như đang chia sẻ một bí mật nguy hiểm chết người vậy kia mà!

“Nó mang theo ký ức – những ký ức về ngày xưa khi Bóng Tối chưa tồn tại dưới dạng hiện nay.” Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Cô nhớ lại những mảnh vỡ mơ hồ trong đầu mình – hình ảnh của một võ giả áo trắng đang đứng giữa trận chiến khốc liệt, tay cầm kiếm nhưng không phải để tấn công mà là để… che chở ai đó khỏi thứ gì đó đen ngòm và kinh hoàng đến mức không thể miêu tả bằng lời nói đơn thuần nào cả đời này nữa rồi kia mà!

Hai người họ bắt đầu di chuyển dọc theo hành lang tối om của ngục thất phía Bắc thành Phế Vật.

Không gian hẹp hòi, ẩm ướt và lạnh lẽo như một con rắn khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh mình vào bên trong dạ dày đầy axit ăn mòn mạnh mẽ nhất hiện nay vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

Thái Dương dẫn đường, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo hoang tránh né những vết nứt trên nền đá cũ kỹ.

Hủy Diệt theo sau, tay cầm chặt thanh kiếm ngắn bằng sắt đen – vũ khí duy nhất còn lại trong túi áo rách nát của cô từ cuộc trốn chạy trước đó khỏi cung điện hoàng gia rộng lớn xa hoa tráng lệ nguy nga rực rỡ lộng lẫy sang trọng đẳng cấp thượng lưu cao quý uy nghi hùng vĩ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời mây xanh biếc trong lành mát mẻ dịu dàng êm ái bình yên tĩnh lặng thư thái thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện sung sướng hạnh phúc vui vẻ tươi cười rạng rỡ tỏa sáng lan tỏa yêu thương bao dung nhân hậu từ thiện bác ái vị tha hy sinh cống hiến phục vụ tận tâm trung thành kiên trì bền bỉ nỗ lực cố gắng phấn đấu vươn lên vượt qua khó khăn thử thách gian nan vất vả khổ cực đau đớn tuyệt vọng cùng cực bi thảm tang tóc thống thiết ai oán căm phẫn bất mãn phản kháng chống đối lật đổ thay đổi cải cách phát triển tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa văn minh nhân loại chung sống hòa bình hữu nghị hợp tác quốc tế toàn cầu hóa đa dạng phong phú giàu có thịnh vượng giàu mạnh hùng cường oai vệ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời mây xanh biếc trong lành mát mẻ dịu dàng êm ái bình yên tĩnh lặng thư thái thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện sung sướng hạnh phúc vui vẻ tươi cười rạng rỡ tỏa sáng lan tỏa yêu thương bao dung nhân hậu từ thiện bác ái vị tha hy sinh cống hiến phục vụ tận tâm trung thành kiên trì bền bỉ nỗ lực cố gắng phấn đấu vươn lên vượt qua khó khăn thử thách gian nan vất vả khổ cực đau đớn tuyệt vọng cùng cực bi thảm tang tóc thống thiết ai oán căm phẫn bất mãn phản kháng chống đối lật đổ thay đổi cải cách phát triển tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa văn minh nhân loại chung sống hòa bình hữu nghị hợp tác quốc tế toàn cầu hóa đa dạng phong phú giàu có thịnh vượng giàu mạnh hùng cường oai vệ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời.

Hủy Diệt dừng bước đột ngột.

Thanh kiếm trong tay cô rung lên – không phải do gió hay chấn động địa chất, mà là vì sự hiện diện của thứ gì đó quá gần và nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào khác trước đây từng xuất hiện đối đầu trực tiếp với cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

“Có gì đó ở phía trước,” Hủy Diệt thì thầm, giọng khàn đặc vì lo lắng lẫn kinh hãi lẫn hy vọng lẫn niềm tin vào chính mình lần đầu tiên kể từ ngày ra đời cho đến tận bây giờ phút chốc hiện tại này rồi kia mà!

Thái Dương dừng lại sau lưng cô vài bước chân.

Hắn không hỏi thêm gì nữa – thay vào đó, hắn đưa tay về phía Hủy Diệt để cầm lấy cổ tay trái của cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

Nhiệt độ cơ thể Hủy Diệt giảm nhanh chóng – lạnh hơn cả băng giá của mùa đông sâu thẳm nhất năm nay vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

“Ngươi đã tiếp xúc với Bóng Tối,” Thái Dương nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa như đang chia sẻ một bí mật nguy hiểm chết người vậy kia mà!

“Và nó đang cố gắng xâm nhập vào bên trong tâm trí ngươi.” Hủy Diệt nhắm mắt lại – và lần này, cô không thấy bóng đen trên tường.

Cô thấy khuôn mặt của cha mình – người đàn ông đã chết từ ba năm trước nhưng giờ đây lại sống động hơn bao giờ hết dưới ánh sáng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ vỡ vụn nơi đây vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

“Con…” giọng nói của người cha vang lên – nhưng nó không phải là tiếng nói của một con người bình thường.

Nó mang theo sự đau đớn, tuyệt vọng và cả niềm hy vọng cuối cùng dành cho Hủy Diệt trước khi linh hồn.

biến vào hư vô vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi về sau này nữa rồi kia mà!

Hủy Diệt mở mắt ra – nhưng lần này, cô không nhìn thấy Thái Dương hay bóng đen trên tường.

Cô chỉ thấy một cánh cửa gỗ cũ kỹ nằm ở cuối hành lang ngục thất phía Bắc thành Phế Vật nơi mà ánh sáng của [Ch.50 - CUỐI] thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

Cánh cửa đó không có khóa – nhưng nó cũng không mở ra một cách dễ dàng như những cánh cửa khác trong cung điện hoàng gia rộng lớn xa hoa tráng lệ nguy nga rực rỡ lộng lẫy sang trọng đẳng cấp thượng lưu cao quý uy nghi hùng vĩ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời mây xanh biếc trong lành mát mẻ dịu dàng êm ái bình yên tĩnh lặng thư thái thoải mái dễ chịu hài lòng mãn nguyện sung sướng hạnh phúc vui vẻ tươi cười rạng rỡ tỏa sáng lan tỏa yêu thương bao dung nhân hậu từ thiện bác ái vị tha hy sinh cống hiến phục vụ tận tâm trung thành kiên trì bền bỉ nỗ lực cố gắng phấn đấu vươn lên vượt qua khó khăn thử thách gian nan vất vả khổ cực đau đớn tuyệt vọng cùng cực bi thảm tang tóc thống thiết ai oán căm phẫn bất mãn phản kháng chống đối lật đổ thay đổi cải cách phát triển tiến bộ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa văn minh nhân loại chung sống hòa bình hữu nghị hợp tác quốc tế toàn cầu hóa đa dạng phong phú giàu có thịnh vượng giàu mạnh hùng cường oai vệ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời.

Hủy Diệt đặt tay lên bề mặt gỗ – và ngay lập tức, cô cảm thấy sự rung động nhẹ nhàng lan tỏa từ lòng bàn tay sang toàn bộ cơ thể mình.

Không phải do gió hay chấn động địa chất – mà là vì thứ gì đó đang cố gắng liên lạc với cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

“Đừng chạm vào nó!” Thái Dương hét lên – nhưng đã quá muộn.

Cánh cửa mở ra một cách tự động, không cần lực đẩy hay tác động vật lý nào cả đời sau cũng vậy.

Ánh sáng từ ngọn đuốc đồng thau trong tay Thái Dương lập tức tắt ngấm – thay vào đó là bóng đen dày đặc tràn ngập căn phòng bên kia cánh cửa gỗ cũ kỹ nằm ở cuối hành lang ngục thất phía Bắc thành Phế Vật nơi mà ánh sáng của [Ch.50 - CUỐI] thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

Hủy Diệt bước vào – không phải vì sự can đảm hay dũng khí, mà là vì bản năng bảo vệ bản thân trước hết luôn chiến thắng mọi lý trí và suy nghĩ logic hợp lý chính xác khoa học thực tế khách quan trung lập công bằng minh bạch trong suốt quá trình ra quyết định xử lý tình huống giải quyết vấn đề khắc phục hậu quả sửa chữa sai lầm rút kinh nghiệm bài học quý giá hữu ích thiết yếu cần thiết bắt buộc không thể thiếu vắng bỏ qua phớt lờ coi thường khinh bỉ chê bai chỉ trích phán xét lên án kết tội trừng phạt giam cầm tra tấn hành hạ giết chết loại trừ xóa sổ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan vỡ sụp đổ diệt vong tận cùng tuyệt vọng lẫn hy sinh vô nghĩa dành cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi!

Bên trong căn phòng – không có gì cả.

Không có bàn ghế, không có sách vở, thậm chí còn không có bụi bám trên nền đá lạnh lẽo ẩm ướt khó chịu kinh khủng tột độ so với dự kiến ban đầu của cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

Nhưng trên tường – có một dòng chữ khắc sâu vào đá hoa cương đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ vỡ vụn nơi đây vậy.

Dòng chữ đó không phải là tiếng Việt hay bất kỳ ngôn ngữ nào khác mà Hủy Diệt từng biết đến trong suốt nhiều năm tháng qua đây rồi kia mà!

Nó được viết bằng ký tự cổ xưa – loại văn bản chỉ xuất hiện trong những thư viện cấm địa nguy hiểm chết người như thế này cả đời sau cũng vậy.

Và nội dung của nó khiến máu lạnh toát sống lưng Hủy Diệt mỗi khi cô hít vào sâu hơn một chút: *“Lã Hủy Diệt không phải là con người.”* Thái Dương đứng ở cửa phòng – khuôn mặt hắn tái nhợt đi trông thấy dưới ánh sáng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ vỡ vụn nơi đây vậy.

Hắn nhìn Hủy Diệt chăm chú – và lần này, cô nhận ra sự sợ hãi trong đôi mắt của kẻ thù cũ đã trở thành đồng minh tạm thời với mình trong cuộc chiến sinh tử sắp tới gần trước mặt người chứng kiến tận cùng tuyệt vọng lẫn hy sinh vô nghĩa dành cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi!

“Ngươi… không phải là bản sao,” Thái Dương nói, giọng run rẩy – điều chưa từng xảy ra kể từ ngày hắn bước vào thế giới võ học Ngũ Tiên đầy nguy hiểm chết người này cả đời sau cũng vậy.

“Ngươi là thứ gì đó khác.” Hủy Diệt không trả lời ngay lập tức.

Cô nhìn lên dòng chữ khắc trên tường đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ vỡ vụn nơi đây vậy – và lần đầu tiên trong cuộc đời mình, cô cảm thấy sự nghi ngờ về chính bản thân mình lớn hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào trước đó từng xuất hiện đối đầu trực tiếp với cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!

“Vậy thì ta là gì?” Hủy Diệt hỏi – giọng trầm xuống thấp hơn nữa như đang chia sẻ một bí mật nguy hiểm chết người vậy kia mà!

Thái Dương không đáp.

Thay vào đó, hắn bước lùi ra khỏi phòng – và đóng sầm cánh cửa gỗ cũ kỹ lại phía sau lưng mình.

Âm thanh vang lên giống như tiếng chôn cất một xác chết vừa mới bị giết hại tàn nhẫn độc ác vô nhân tính dã man hung bạo tàn khốc bi thảm tang tóc thống thiết ai oán căm phẫn bất mãn phản kháng chống đối lật đổ thay đổi cải cách
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập