Chương 52
Lã Hủy Diệt đứng im giữa bóng tối dày đặc, đôi mắt cô mở to nhưng không nhìn thấy gì rõ ràng ngoài những mảng đen mờ ảo đang chậm rãi di chuyển trên tường đá.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía đầu hẻm, kèm theo tiếng cười nhạo báng đầy tự tin của nhóm trưởng phe phái "Mộng Hồn".
Hắn gọi đó là trò chơi săn lùng phế vật – một nghi thức tàn nhẫn mà triều đình ngầm chấp thuận để loại bỏ những kẻ yếu đuối khỏi vòng xoáy quyền lực.
Hủy Diệt không chạy.
Cô biết mình không thể trốn thoát bằng tốc độ khi đối phương có cả đội ngũ võ giả cấp trung lưu trang bị đầy đủ vũ khí ánh sáng.
Thay vào đó, cô đứng yên như một tảng đá lạnh giá giữa dòng nước chảy xiết.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng hơi thở vẫn đều đặn.
Cô đã học cách kiểm soát nỗi sợ hãi từ lâu – hoặc ít nhất là giả vờ bình tĩnh khi bên trong đang rung lắc dữ dội.
Giữa bóng tối bao trùm, một giọng nói ma mị vang lên từ khắp mọi hướng xung quanh họ.
Giọng đó không thuộc về bất kỳ ai hiện diện ở đây.
Nó giống như tiếng thì thầm của gió thổi qua khe đá cũ kỹ, mang theo những ký ức xa lạ mà Hủy Diệt chưa từng trải qua nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
Nhóm trưởng Mộng Hồn tên Tiêu Lang bước ra khỏi bóng tối đầu tiên.
Hắn mặc áo choàng đen dài phủ kín thân hình cao lớn, trên tay cầm một thanh kiếm ngắn phát sáng yếu ớt nhờ bùa chú gắn vào cán weapon.
Ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi vào mặt đất phía trước, tạo thành một vòng tròn nhỏ xua tan sự tối tăm tạm thời.
Nhưng thay vì tan biến hoàn toàn, bóng tối dưới chân Lã Hủy Diệt dường như sống động hơn – nó cuộn xoáy nhẹ nhàng quanh đôi giày cũ kỹ của cô, giống như những con rắn đang tìm cách bò lên cơ thể nạn nhân.
"Ngươi là ai?" Tiêu Lang hỏi, giọng trầm thấp nhưng vẫn giữ thái độ kiêu ngạo đặc trưng của kẻ tự coi mình vượt trội.
Hắn giơ kiếm về phía Hủy Diệt, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt lạnh lùng trước mặt.
"Nếu ngươi không nói ra danh tính ngay bây giờ, ta sẽ buộc phải dùng vũ lực."
Hủy Diệt khẽ nhếch mép cười – một nụ cười nhạt đến mức gần như vô cảm.
Cô không đáp lời mà chỉ đưa tay lên chạm nhẹ vào cổ áo rách nát của mình, nơi từng có vết thương sâu được may vá vội vã vài ngày trước đó.
Hành động đơn giản ấy khiến Tiêu Lang nghi ngờ hơn nữa.
Hắn nhận ra điều gì bất thường: bóng tối quanh Hủy Diệt không hề lui bước dù ánh sáng từ kiếm đang lan tỏa mạnh mẽ.
"Ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?" Cô cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng đủ rõ ràng để vang vọng trong hẻm nhỏ hẹp này.
"Ta chỉ muốn biết tại sao các người lại xuất hiện ở đây."
Tiêu Lang cau mày, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn.
Hắn quay sang ra hiệu cho những thuộc hạ đứng sau lưng – tất cả đều rút vũ khí và sẵn sàng tấn công nếu cần thiết.
Tuy nhiên, ngay khi họ chuẩn động, một tiếng rít chói tai đột ngột xé toạc không gian im lặng.
Bóng tối dưới chân Hủy Diệt bắt đầu di chuyển nhanh hơn.
Những mảng đen mờ ảo ban giờ đây trở nên rắn chắc như nhựa đường nóng chảy, bám chặt vào nền đá và lan rộng ra xung quanh.
Chúng không chỉ đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng – chúng có ý thức riêng, giống như một sinh vật sống đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài đằng đẵng.
Tiêu Lang hoảng loạn rút kiếm về phía trước, cố gắng cắt đứt mối liên kết giữa Hủy Diệt và bóng tối quanh cô.
Nhưng thay vì bị xua tan hoàn toàn, những đen kia lại quấn lấy cánh tay hắn như dây thừng mềm mại nhưng mạnh mẽ vô cùng.
Hắn giật mình lùi bước vài bước, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt trán dù đêm nay trời khá mát mẻ.
"Đây là gì?" Một thuộc hạ khác hét lên, giọng run rẩy vì sợ hãi khi thấy đồng đội của mình bị bóng tối bao vây hoàn toàn.
nó đang sống!"
Hủy Diệt nhìn chằm chàm vào Tiêu Lang với vẻ mặt bình thản đến đáng ngạc nhiên.
Cô không hề tỏ ra bất ngờ trước phản ứng của đối phương – hoặc có lẽ cô đã biết chính xác điều gì sẽ xảy ra từ rất lâu rồi.
Khi bóng tối tiếp tục lan tỏa, nó bắt đầu hình thành nên những cấu trúc kỳ lạ: bàn tay bằng đá đen nhô lên khỏi mặt đất, móng vuốt sắc nhọn vươn thẳng về phía các võ giả còn lại trong nhóm Mộng Hồn.
"Ngươi thấy ai đang đứng sau lưng ngươi?" Cô hỏi – giọng nói trầm xuống thấp hơn nữa như đang chia sẻ một bí mật nguy hiểm chết người vậy kia mà!
Tiêu Lang quay đầu thật nhanh, và khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy bóng của mình không còn là hình dáng con người bình thường nữa.
Thay vào đó, nó biến thành một quái vật khổng lồ với đôi mắt đỏ rực phát sáng trong đêm tối – thứ bóng tối đã từng thuộc về chính hắn nhưng giờ đây đang phản bội lại chủ nhân gốc rễ.
Cơn cuồng loạn của bóng tối lắng xuống nhanh chóng như lúc nó xuất hiện.
Không còn tiếng gầm gừ hay ánh lửa từ kiếm bùa chiếu rọi nữa.
Hẻm nhỏ trở nên yên tĩnh chết chóc, chỉ còn sót lại những xác người nằm rải rác trên mặt đất – bất tỉnh hoặc đang run rẩy vì sợ hãi tột độ.
Lã Hủy Diệt thở dài, cơ thể cô cũng suy kiệt sau trận chiến ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính vừa qua.
Cô không giết ai cả – ít nhất là chưa cần thiết phải làm thế lúc này.
Mảnh vỡ của một bức tường đá rơi xuống cạnh chân cô khi bóng tối cuối cùng tan biến hoàn toàn.
Hủy Diệt cúi đầu nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình, nhận ra rằng sức mạnh vừa rồi không thuộc về cô – hoặc ít nhất là không hoàn toàn.
Nó giống như một phần nào đó bên trong tâm trí đang thức tỉnh, mang theo những ký ức xa lạ nhưng lại khiến cô cảm thấy gần gũi đến kỳ lạ.
"Ta cần hiểu rõ hơn." Cô tự nhủ thầm, giọng nói yếu ớt vang lên giữa khoảng trống tĩnh lặng xung quanh.
"Về nguồn gốc của thứ này."
Nhưng trước khi cô có thể suy nghĩ thêm về những gì vừa diễn ra, một bóng người xuất hiện từ phía xa hẻm nhỏ – Thái Dương.
Hắn đứng đó với vẻ mặt phức tạp khó đọc, ánh mắt sắc bén quét qua từng xác người nằm la liệt trên nền đất ẩm ướt.
Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết khi hai cặp mắt gặp nhau trong bóng đêm dày đặc.
Lã Hủy Diệt vội vàng rời khỏi hiện trường, trái tim đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích động của sức mạnh mới vừa chạm vào ranh giới cấm kỵ nào đó sâu thẳm bên trong cô.
Cô biết rằng mình đã làm điều gì đó vượt quá tầm kiểm soát – và nếu những kẻ săn lùng phế vật này báo cáo về việc hôm nay cho cấp trên, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều so với dự kiến ban đầu.
Trên đường chạy trốn vào mê cung ngõ ngách của khu Phế Vật, Hủy Diệt không ngừng nghĩ đến câu hỏi mà cô chưa từng có lời giải đáp: Tại sao bóng tối lại phản ứng mạnh mẽ như vậy trước sự hiện diện của mình?
Và liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy bản thân cô thực sự liên quan mật thiết đến thế giới Bóng Tối hơn những gì mọi người tin tưởng hay không?
Khi quay đầu nhìn lại lần cuối cùng, cô nhận ra rằng Thái Dương vẫn đứng đó – bất động giữa bóng đêm bao trùm.
Nhưng thay vì tiến về phía trước để truy đuổi, hắn chỉ đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương trên vai trái của mình rồi biến mất vào hư không đen tối nơi ánh sáng không thể với tới.
Và rồi, từ sâu thẳm trong ký ức mơ hồ vừa được kích hoạt bởi sức mạnh bóng tối ban nãy, một hình ảnh hiện ra trước mắt Hủy Diệt: đó là gương mặt của chính cô – nhưng không phải phiên bản hiện tại mà là một người phụ nữ khác hoàn toàn mang tên Lã Hủy Diệt gốc.
Người ấy đang mỉm cười lạnh lùng và nói gì đó khiến máu trong cơ thể cô đóng băng ngay tức thì.
Hủy Diệt đứng yên giữa không trung, cơ thể cô cứng đờ như một bức tượng đá cổ xưa bị gió sương ăn mòn qua hàng ngàn năm.
Máu từ vết thương trên vai trái vẫn đang nhỏ giọt, từng hạt đỏ thẫm rơi xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo dưới sàn điện.
Nhưng đau đớn thể xác giờ đây chỉ còn là thứ cảm giác xa xôi, mờ nhạt so với cơn sốt rét lan tỏa trong linh hồn cô vừa rồi.
Ba từ đơn giản nhưng mang nặng ký của sự kết thúc, vang vọng lại trong tai Hủy Diệt như tiếng chuông tang lễ suốt không gian tĩnh mịch.
Không phải là một lời đe dọa suông.
Đó là một tuyên bố.
Một thực tế đã được định sẵn bởi chính người mà cô từng gọi là chủ nhân, hay đúng hơn, là bóng ma quá khứ của chính mình.
Hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn bình thường.
Đôi mắt đen nhánh mở to đến mức có thể nhìn thấy cả đáy sâu thẳm nơi ánh sáng không dám xâm phạm.
Cô nhớ lại cảm giác chạm vào vết thương ban nãy.
Không phải đau đớn mà là sự lạnh buốt, một cái gì đó từ bên trong cơ thể cô đang phản ứng dữ dội với sức mạnh bóng tối vừa được kích hoạt.
Cánh cửa điện lớn đóng sầm lại phía sau lưng Hủy Diệt, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào không gian u ám này.
Tiếng vang của cánh cửa gỗ nặng nề lan tỏa khắp căn phòng rộng lớn như một lời chào mừng cho sự cô độc sắp tới.
Cô quay người lại, tay vẫn còn giơ lên chạm nhẹ vào vết thương trên vai trái mình rồi biến mất vào hư không đen tối nơi ánh sáng không thể với tới.
Không khí trong điện trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Mùi hương trầm cũ kỹ hòa quyện cùng mùi kim loại tanh tưởi của máu tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến Hủy Diệt cảm thấy choáng váng nhẹ.
Cô bước đi chậm rãi, từng bước chân in hằn lên mặt đá bóng tối như những dấu hiệu cảnh báo không ai dám giải mã.
Câu nói ấy vang lên không từ môi ai, mà trực tiếp xuyên qua lớp vỏ bọc của ý thức, chạm vào những mảnh vỡ ký ức bị chôn sâu nhất.
Hủy Diệt nhíu mày, ngón tay cái vô tình siết chặt lại khiến móng vuốt sắc nhọn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
Cô không sợ hãi.
Ít nhất là trên bề mặt.
Nhưng bên trong, có thứ gì đó đang nứt vỡ.
Cô tiến về phía bàn đá đen ở trung tâm điện nơi các cuộn cổ thư được cất giữ cẩn thận bởi những thế hệ tiền nhiệm của dòng họ Lã trước khi nó tan rã dưới tay ngoại thích quyền quý và sự phản bội từ chính nội bộ gia tộc.
Những cuốn sách này không chỉ là tài liệu ghi chép lịch sử mà còn chứa đựng những bí mật về nguồn gốc sức mạnh bóng tối – thứ đã từng thuộc về "Lữ Hủy Diệt" thật sự, kẻ bị thế giới gọi là quái vật nhưng lại được tôn sùng như thần linh trong vòng tròn nhỏ hẹp nhất của cung đình.
Hủy Diét với tay lấy cuốn sách đầu tiên nằm trên cùng.
Bìa da cũ kỹ sờn rách bởi thời gian và những lần mở ra vội vã trong tuyệt vọng của chủ nhân trước kia.
Cô lật từng trang giấy mỏng manh, cẩn thận như đang chạm vào làn da người yêu đã mất.
Mỗi chữ viết đều mang theo một câu chuyện đau thương, một nỗi oan khuất không thể rửa sạch bằng máu hay quyền lực đơn thuần.
Trang thứ ba mươi hai có đoạn bị bôi đen mực tàu dày đặc.
Hủy Diệt đưa ngón tay cái lên vuốt nhẹ chỗ mực ấy.
Nó vẫn còn ẩm ướt lạ thường dù đã khô hàng trăm năm.
Khi chạm vào, một cảm giác nóng rực lan tỏa từ đầu ngón tay thẳng đến tim cô kèm theo tiếng thì thầm đầy khinh miệt vang vọng trong tâm trí: "Đừng tìm kiếm sự thật nếu ngươi không muốn chết."
Hủy Diệt nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Cô không dễ bị đe dọa như vậy.
Không phải là kẻ nhát gan hay người yếu đuối cần sự an ủi từ những lời hứa hão huyền của quá khứ xa lạ này nữa đâu.
Dù sao đi chăng nào thì đây cũng chính xác là lúc để bức màn bí ẩn che đậy mọi thứ xung quanh mình kể từ khi cô tỉnh dậy trong thân phận giả mạo này sau vụ ám sát kinh hoàng tại cửa thành cách đây đúng một tuần trước đó thôi phải không nào?
Cô tiếp tục lật sang trang tiếp theo.
Lần này, thay vì đoạn văn bị bôi đen thì lại là bức tranh vẽ tay tinh xảo mô tả cảnh hai người phụ nữ giống hệt nhau đứng đối diện nhau giữa biển lửa bao trùm cả thiên địa mênh mông vô tận rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy bờ bên kia nơi mà ranh giới giữa sống và chết trở nên mờ nhạt đi rất nhiều lần so với thông thường hằng ngày nữa đâu.
Trong tranh, một người mặc áo choàng trắng tinh khôi như tuyết mùa đông lạnh giá còn người kia khoác lên mình bộ y phục đen tuyền tối mịt như bóng đêm dày đặc nhất không cóchút nào ánh sáng nào lọt vào được dù chỉ là.
nhỏ bé nhất cũng phải chịu đựng cái chết tức thì nếu dám xâm phạm lãnh địa cấm kỵ của kẻ thống trị tuyệt đối này cả ngày lẫn đêm liên tục không ngừng nghỉ từng giây từng phút trôi qua nhanh chóng trước mắt chúng ta ngay lúc này đây chính xác là thế nào.
Hủy Diệt hít thở sâu.
Không khí lạnh giá trong điện khiến phổi cô đau nhói nhưng cũng giúp hơn hẳn so với trạng thái mơ hồ ban đầu khi vừa tỉnh dậy sau cú va chạm mạnh vào tường đá bên ngoài sân viện cách đó không xa bao nhiêu mét nữa thôi đâu.
Cô cố gắng tập trung tinh thần lại để phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất trong bức tranh này xem có gì đặc biệt ẩn chứa đằng sau lớp vỏ bọc bình thường bề ngoài giả tạo đầy dối trá lừa đảo phản bội đày đoạ tra tấn giết hại vô tội lụy oan ức khổ đau tang thương bi kịch tuyệt vọng chết chóc hủy diệt tàn phá hoang phế đổ nát tan vỡ rạn nứt gãy khúc đứt đoạn chia ly xa cách cô đơn lẻ loi lạc lõng bơ vơ trôi dạt theo dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ tiến lên phía trước mãi mãi không bao giờ dừng lại được nữa đâu.
Đột nhiên, góc phải của bức tranh có một chi tiết kỳ lạ mà Hủy Diệt chưa từng để ý đến.
Đó là một con dấu nhỏ màu đỏ tươi nổi bật giữa nền đen trắng tương phản mạnh mẽ gây ấn tượng sâu sắc khó quên cho bất cứ ai nhìn thấy nó dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nhất cũng đủ khiến họ phải dừng lại suy ngẫm về ý nghĩa thực sự ẩn chứa đằng sau biểu tượng đơn giản này rồi sao?
Con dấu hình dạng như một cánh hoa sen nở rộ giữa bùn lầy nhơ bẩn nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp thuần khiết nguyên vẹn không bị ô nhiễm bởi bất kỳ thứ gì dù là bụi bặm hay gió mưa tuyết giá lạnh lẽo cô quạnh trống trải hoang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận