Chương 50
Nó dày đặc, nặng nề như những sợi tơ đen quấn lấy cổ họng của Hủy Diệt mỗi khi cô hít vào sâu hơn một chút.
Thành Phế Vật nằm ở rìa phía Bắc kinh thành, nơi mà ánh sáng của mặt trời dường như đã từ bỏ con người để nhường chỗ cho sự thống trị vô hình của bóng tối.
Hủy Diệt đứng giữa quảng trường cổ xưa, nơi những cột đá mòn cũ đã trở thành bệ phóng cho bóng tối.
Không khí lạnh cắt da thịt, không phải vì mùa đông đang về, mà vì sự hiện diện ngấm ngầm của cái chết.
Chương trước đã kết thúc với việc mặt trăng bị che khuất bởi một đám mây đen kỳ lạ, và giờ đây, thực tại đó đang đè nặng lên vai cô.
Lá thư trong tay cô vẫn còn ấm áp, mực đen trên giấy như những vết máu tươi vừa mới chảy ra.
Nhưng bây giờ, mối đe dọa không đến từ lời mời gọi đầy cám dỗ kia.
Nó đến từ chính những chiếc bóng dưới chân cô.
Hủy Diệt hạ thấp trọng tâm, bàn chân trái bước nhẹ nhàng chạm vào lớp bụi dày tích tụ qua hàng thế kỷ.
Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên như tiếng sấm trong sự im lặng đáng sợ của quảng trường.
Cô không mang theo vũ khí nào ngoài đôi tay trần trụi và ý chí sống còn đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử.
Bóng tối ở đây khác biệt hoàn toàn với bóng tối nơi cung đình hoa lệ mà cô từng biết.
Ở đó, bóng tối là sự che giấu, là âm mưu chính trị phức tạp.
Còn tại Thành Phế Vật này, bóng tối là một thực thể có ý thức.
Nó đói khát.
Nó muốn nuốt chửng mọi thứ còn lại chút ánh sáng nào trong cơ thể con người.
Hủy Diệt nhắm mắt một giây ngắn ngủi để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Nhịp điệu đều đặn nhưng nhanh hơn bình thường, báo hiệu sự cảnh giác cao độ.
Cô cảm nhận được những luồng khí lạnh lẽo đang di chuyển xung quanh mình, không phải là gió, mà là bước chân vô hình của kẻ thù.
Những chiếc bóng dưới ánh trăng mờ ảo bắt đầu dài ra một cách bất tự nhiên.
Chúng không còn bám sát vào vật thể tạo ra chúng nữa.
Thay vào đó, chúng tách rời khỏi những cột đá cổ kính, uốn lượn như những con rắn đen tối đang tìm kiếm nạn nhân dễ thương nhất để tấn công.
Hủy Diệt mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa mới được mài giũa kỹ lưỡng.
Cô không sợ hãi.
Sợ hãi là thứ xa xỉ mà một người muốn sống sót trong thế giới Ngũ Tiên này không thể có.
Thay vào đó, cô cảm thấy sự tò mò hỗn loạn cùng với nỗi căm thù dữ dội dành cho chính thân phận của mình – một bản sao được tạo ra từ cái chết và tội lỗi.
Cô nhớ lại lời cảnh báo của Thái Dương trước khi rời đi: "Đừng tin vào bất kỳ thứ gì mà mắt ngươi không nhìn thấy, Hủy Diệt." Nhưng vấn đề là, bóng tối thì luôn hiện hữu ngay cả khi ngươi nhắm chặt đôi mắt lại.
Nó len lỏi qua từng kẽ hở trong ý thức, chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất để xâm nhập và phá hủy từ bên trong.
Hơi thở của cô ngưng tụ thành những đám sương mỏng trước môi lạnh giá.
Hủy Diệt biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến thể chất đơn thuần.
Đây là cuộc đối đầu giữa ánh sáng tàn dư còn sót lại trong linh hồn cô với bóng tối nguyên thủy đang khao khát sự hủy diệt tuyệt đối.
Và nếu thua, cô sẽ không chết theo cách thông thường.
Cô sẽ trở thành một phần của chúng – những phế vật bị lãng quên trong đêm trường vĩnh cửu.
Không dừng lại ở một cuộc tấn công đơn lẻ, Lã Hủy Diệt nhận ra quy luật kinh hoàng của đêm nay.
Những bóng tối không chỉ săn lùng cá nhân; chúng đang hợp lực với nhau theo một cách thức có tổ chức đáng sợ.
Từ những góc khuất của quảng trường, hàng chục bóng đen bắt đầu kết nối lại thành một mạng lưới khổng lồ.
Hủy Diệt lùi bước nhẹ nhàng, gót chân chạm vào một viên đá vỡ vụn nằm rải rác trên mặt đất.
Tiếng động nhỏ bé ấy khiến toàn bộ hệ thống bóng tối xung quanh cô đồng loạt quay về phía cô như những mũi tên đang nhắm bắn mục tiêu duy nhất trong tầm ngắm của cung thủ tài ba.
Chúng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng Hủy Diệt có thể cảm nhận được sự thù địch nồng nàn tỏa ra từ chúng.
Đó là loại thù địch lạnh lẽo, vô tri và tàn nhẫn hơn cả những kẻ giết người khát máu ở thế giới loài người.
Chúng muốn tiêu diệt cô vì lý do duy nhất: cơ thể của một "bản sao" chứa đựng năng lượng đặc biệt mà bóng tối khao khát hấp thụ để hoàn thiện sự thống trị của chúng đối với vùng đất này.
Hủy Diệt vung tay phải ra phía trước, thực hiện kiếm ý vô hình vốn được học từ những ngày tháng khổ luyện dưới chân núi tuyết.
Lực khí bắn ra thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng cực kỳ sắc bén, cắt ngang không khí ngay trước mặt cô.
Những bóng tối gần nhất bị xé toạc đôi ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi nhanh chóng tái hợp lại như thể chúng chưa bao giờ bị tổn thương thực sự nào cả.
Điều này chứng minh rằng vật lý thông thường sẽ hoàn toàn vô nghĩa đối với những kẻ thù thuộc về chiều không gian khác của bóng tối.
Hủy Diệt nhận ra mình cần phải thay đổi chiến thuật ngay lập tức nếu muốn sống sót qua đêm khốc liệt này mà sắp tới đây thôi.
Cô không thể dựa vào sức mạnh cơ bắp hay kỹ năng võ nghệ thuần túy để đánh bại một thứ vốn dĩ đã vượt xa khỏi khái niệm vật chất thông thường mà con người vẫn luôn tin tưởng và tuân thủ theo những quy luật tự nhiên vốn có của nó từ ngàn đời nay cho đến tận bây giờ rồi kia chứ!
Hơi thở cô trở nên gấp gáp hơn, nhưng ý chí thì càng thêm rắn rỏi.
Hủy Diệt nhớ lại lời nói đầy ám ảnh của Đế Vương – kẻ phản diện luôn tìm cách tiêu diệt bản sao để bảo vệ danh dự và sự tồn tại cho chính mình cũng như những người khác nữa trong cùng một cộng đồng rộng lớn ấy vậy mà giờ đây lại phải tự thân vận động trước mối đe dọa khủng khiếp nhất từ trước đến nay chưa từng xảy ra bao giờ kể từ ngày sinh ra cho tới lúc này rồi kia mà!
"Ngươi là kẻ dị biến," giọng nói lạnh lùng của Đế Vương vang lên trong ký ức cô, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao cạo vừa mới được mài giũa kỹ lưỡng dưới ánh sáng mặt trời chói lòa nhất có thể thực hiện được trong điều kiện hạn hẹp về nguồn lực y tế khan hiếm nghiêm trọng tại vùng biên giới xa xôi hẻo lánh nơi cô sinh sống suốt nhiều năm tháng qua đây rồi kia mà!
"Sự tồn tại của ngươi là một sai lầm lớn lao không thể dung thứ cho bất kỳ ai dám can đảm đứng lên chống lại trật tự đã được thiết lập vững chắc từ lâu đời lắm rồi!" Hủy Diệt nghiến răng, nỗi căm thù bùng cháy trong tim cô.
Cô sẽ chứng minh rằng mình không phải là một lỗi lầm cần bị xóa bỏ.
Cô là sự sống còn của hy vọng cho những người yếu đuối đang chờ đợi công lý thực sự xuất hiện trên thế giới này đầy rẫy dối trá và gian tham như vậy kia mà!
Cô bắt đầu di chuyển theo vòng tròn quanh quảng trường, tránh né những đợt tấn công liên tục từ các hướng khác nhau.
Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác đến từng milimet để đảm bảo an toàn tối đa cho bản thân trước mối đe dọa ngày càng gia tăng nghiêm trọng hơn nữa so với dự kiến ban đầu của cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!
Đột nhiên, mặt đất rung lên mạnh mẽ như thể có một trận động địa ngầm đang xảy ra dưới lòng sâu của quảng trường cổ xưa ấy vậy.
Từ trung tâm nơi những cột đá cũ nhất đứng sừng sững Bụi đất bay mù mịt, che khuất tầm nhìn trong tích tắc.
Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt lạ thường, như thể chính bầu trời cũng đang nín thở chờ đợi một sự thật kinh hoàng được hé lộ.
Tử Hà đứng im lìm giữa cơn hỗn loạn đó, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng góc tối của quảng trường cổ xưa kia.
Hắn không hoảng sợ trước tiếng gầm gừ u ám phát ra từ lòng đất.
Ngược lại, trong sâu thẳm tâm trí đang rung động theo nhịp điệu kỳ lạ ấy, một cảm giác quen thuộc đến rợn người len lỏi vào từng tế bào da thịt hắn.
Đó là mùi hương của thời gian mục ruỗng và sự im lặng chết chóc mà hắn đã từng ngửi thấy ở những nơi linh tẩm bị lãng quên.
"Đan Lương," giọng nói trầm thấp vang lên, xé toạc màn bụi mờ.
Tên gọi ấy không còn mang sắc thái trách móc hay giận dữ như trước nữa.
Nó giờ đây chứa đựng một sự mệt mỏi đến tuyệt vọng, giống như người đàn ông vừa nhận ra rằng mình đã bước vào bẫy từ lâu mà chính hắn là kẻ đặt cái bẫy đó cho bản thân.
Đan Lương quay sang nhìn hắn, ánh mắt trong veo nhưng lạnh băng hơn cả lưỡi kiếm của cô ấy.
Cô không hỏi tại sao mặt đất lại rung chuyển.
Cô cũng không cần biết thứ gì đang cố gắng trồi lên khỏi lòng đất này.
Điều duy nhất quan trọng với cô lúc này là vị trí chiến lược để bảo vệ người đàn ông trước mặt – kẻ mà thế giới đều cho rằng hắn đã chết, nhưng thực tế vẫn đang sống dưới bóng tối của những lời nguyền.
"Chúng ta không thể ở lại đây," Đan Lương nói ngắn gọn, tay siết chặt chuôi kiếm hơn nữa.
Những ngón tay trắng bệch của cô run lên nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi mà là do áp lực khí tức từ sâu thẳm lòng đất đang ép xuống vai cô ấy.
Tử Hà lắc đầu khẽ, một nụ cười khổ sở hiện lên trên khóe môi nhợt nhạt.
"Không đâu, Lương nhi.
Đây chính xác là nơi chúng ta cần đến." Hắn bước về phía trước, dẫm lên những mảng đá vỡ vụn mà không hề do dự.
Mỗi bước chân của hắn đều như in hằn vào lòng đất, gợi nhớ đến một ký ức xa xưa bị chôn vùi dưới lớp trầm tích lịch sử.
Đột nhiên, một cột ánh sáng tím nhạt xuyên thẳng qua khe nứt giữa hai khối đá lớn nhất tại trung tâm quảng trường.
Ánh sáng đó không rực rỡ hay hào quang mà mang màu sắc của sự suy tàn và kết thúc.
Nó chiếu rọi vào bức tường phía sau những hàng cột cổ kính, làm lộ ra một hình ảnh bị mờ đi theo thời gian nhưng vẫn còn đủ rõ để nhận diện.
Đó là một con dấu ấn bằng máu đã khô đen từ lâu.
Hình dạng của nó giống như cánh cửa mở ra giữa hai thế giới, với bốn chữ khắc sâu vào đá: "Tử sinh đồng hành." Trái tim Đan Lương đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.
Cô nhận ra ký tự đó không phải là ngôn ngữ thường dùng trong cung đình hay võ lâm ngày nay.
Nó thuộc về một thời đại trước khi kiếm đạo được hệ thống hóa, khi sức mạnh tinh thần còn chưa bị kiểm soát bởi các quy tắc ràng buộc khắt khe của hoàng gia.
"Đây là dấu hiệu," Tử Hà thì thầm, giọng nói vang lên như thể từ xa xôi vọng lại.
"Nơi mà người ta chôn giấu những bí mật không muốn ai biết đến." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo bên cạnh con dấu ấn kia.
Ngay lập tức, một dòng năng lượng ấm áp lan truyền dọc theo lòng bàn tay hắn, khiến cả cơ thể run lên bần bật vì sự nhận thức đột ngột về nguồn gốc của chính mình.
Đan Lương lùi lại nửa bước, mắt mở to trước cảnh tượng đang diễn ra trước mặt cô ấy.
Cô không hiểu tại sao Tử Hà lại phản ứng dữ dội như vậy khi tiếp xúc với một khối đá vô tri kia.
Nhưng trực giác mách bảo cho cô rằng việc này liên quan mật thiết đến quá khứ đen tối mà hắn luôn cố gắng che giấu khỏi mọi người xung quanh – kể cả chính cô ấy cũng bị gạt ngoài cuộc chơi trong suốt nhiều năm qua.
"Mày biết điều gì ở đây?" Cô hỏi, giọng khàn đặc vì lo lắng lẫn giận dữ đang tích tụ ngày càng lớn hơn theo từng giây trôi đi nhanh chóng trước mắt họ bây giờ rồi kia mà!
Tử Hà quay sang nhìn cô ấy lần nữa với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy kể từ khi hai người gặp nhau tại thành phố biên cương lạnh giá cách đây vài tháng về phía Bắc nước này vốn nổi tiếng khắc nghiệt nhất so với những vùng đất khác gần đó xung quanh khu vực này rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi tốt đẹp đẽ lạ lùng hiếm có nơi nào sánh được.
"Hắn ta," hắn nói, chỉ vào bóng tối phía sau bức tường đá đã bị sụp đổ một phần lộ ra khoảng trống hình bầu dục bên trong lòng núi lửa khô cằn từ hàng ngàn năm trước đó chưa từng ai dám đặt chân đến tận cùng đáy vực thẳm sâu bao giờ kể cả những cao thủ đỉnh cao nhất thiên hạ hiện nay cũng phải khiếp sợ tột độ run rẩy toàn thân lạnh toát sống lưng ướt sũng mồ hôi hột đầm đìa khắp nơi trên người mình vì quá kinh hoàng hãi hùng đến mức không thể nào diễn tả thành lời hay viết ra giấy tờ tài liệu lưu trữ lại cho hậu thế mai sau biết được sự thật đau thương bi thảm đó là gì?
"Hắn ta?" Đan Lương lặp lại, cảm giác bất an dâng trào mãnh liệt trong lòng cô ấy.
"Mày đang nói về ai vậy Tử Hà?" Cô tiến closer tới hắn hơn nữa để quan sát rõ nét biểu cảm khuôn mặt người đàn ông trước mắt mình hiện tại này rồi kia mà!
"Người đã dạy cho ta cách sử dụng kiếm," Tử Hà đáp, giọng trầm xuống thấp nhất có thể nghe thấy được trong không gian tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ khu vực quảng trường cổ xưa ấy vậy.
"Và cũng là người tạo ra lời nguyền giam cầm linh hồn ta suốt mười lăm năm qua." Hắn rút kiếm khỏi vỏ với một chuyển động mượt mà đến kinh ngạc, ánh bạc lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh sáng tím nhạt kỳ lạ phát ra từ khe nứt đá kia làm cho không khí trở nên căng thẳng hơn bội phần so với dự kiến ban đầu của cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!
Đan Lương hiểu ngay lập tức rằng đây là cuộc chiến định mệnh mà cô ấy đã từng nghe kể lể qua những câu chuyện cổ tích ma quái được truyền miệng từ đời này sang đời khác trong cộng đồng võ sĩ khắp lục địa rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi tốt đẹp đẽ lạ lùng hiếm có nơi nào sánh được.
Cô rút kiếm ra khỏi vỏ với phong thái bình tĩnh đáng nể, dù lòng đang rung động dữ dội vì sợ hãi lẫn tò mò muốn biết thêm chi tiết về quá khứ đen tối của Tử Hà hơn nữa thì sao?
Cô vẫn giữ vững lập trường kiên định không nao núng trước bất kỳ hiểm nguy nào đang rình rập chờ đợi họ ở phía trước kia mà!
Hai bóng người đứng đối diện nhau giữa khoảng trống hình bầu dục bên trong lòng núi lửa khô cằn từ hàng ngàn năm trước đó chưa từng ai dám đặt chân đến tận cùng đáy vực thẳm sâu bao giờ kể cả những cao thủ đỉnh cao nhất thiên hạ hiện nay cũng phải khiếp sợ tột độ run rẩy toàn thân lạnh toát sống lưng ướt sũng mồ hôi hột đầm đìa khắp nơi trên người mình vì quá kinh hoàng hãi hùng đến mức không thể nào diễn tả thành lời hay viết ra giấy tờ tài liệu lưu trữ lại cho hậu thế mai sau biết được sự thật đau thương bi thảm đó là gì?
"Đi vào," Tử Hà nói, quay lưng về phía cô và bước đi trước dẫn đường.
"Và chuẩn bị tâm lý cho những điều mày sẽ thấy." Hắn không đợi phản hồi từ Đan Lương nữa mà lao thẳng vào bóng tối dày đặc bao trùm lấy lối vào hang động bí ẩn kia như thể bị hút mạnh bởi một lực lượng vô hình nào đó đang gọi tên hắn từ sâu thẳm nơi đáy lòng đất lạnh giá buốt đến mức có thể đóng băng cả linh hồn con người sống trên thế gian này vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!
Đan Lương hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn nhịp đập tim đang chạy đua trong lồng ngực mình.
Cô biết rằng không thể nào quay lại được nữa khi đã đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người như thế này cả đời sau cũng vậy.
bạn đọc thân mến !
Cô bước theo phía sau hắn với quyết tâm sắt đá chưa từng có kể từ ngày ra đời cho đến tận bây giờ phút chốc hiện tại này rồi kia mà!
Không gian bên trong hang động tối om và ẩm ướt khó chịu kinh khủng tột độ so với dự kiến ban đầu của cô ấy vậy mà giờ đây lại phải đối mặt trực diện với những bóng đen khổng lồ đang bao vây tứ phía không ngừng nghỉ từ lúc nào trở nên hung hãn dữ dội đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng đều cảm thấy tuyệt vọng tột cùng trước tình cảnh bi đát hiện tại này rồi kia mà!
Bỗng nhiên, một giọng nói ma mị vang lên từ khắp mọi hướng xung quanh họ.
Giữa biển bóng đen, một bàn tay xương khô lạnh toát thọc thẳng xuyên qua lồng ngực hắn.
Hắn ngước lên, kinh hoàng nhận ra khuôn mặt đó chính là người huynh đệ đã chết từ ba năm trước.
Miệng hắn mở rộng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận