Chương 49
Nó dày đặc, nặng nề như những sợi tơ đen quấn lấy cổ họng của Hủy Diệt mỗi khi cô hít vào sâu hơn một chút.
Thành Phế Vật nằm ở rìa phía Bắc kinh thành, nơi mà ánh sáng của triều đình chưa bao giờ dám chiếu tới tận cùng.
Đây là khu vực cấm kỵ, nơi chứa đựng những gì bị xã hội vứt bỏ: vũ khí gãy vỡ, linh dược hỏng hóc và cả những con người không còn giá trị sử dụng nữa.
Hủy Diệt bước qua cổng sắt gỉ sét, âm thanh ken két vang lên trong đêm tĩnh mịch như một lời chào đón đầy ác ý.
Không có lính canh ở đây.
Sự vắng lặng đáng sợ hơn bất kỳ đội quân nào.
Những chiếc đèn lồng treo trên hai bên lối đi đều đã tắt ngấm, chỉ còn lại tàn lửa li ti đỏ rực, giống như những con mắt đang nheo nhìn cô từ bóng tối.
Cô đưa tay lên, ngón tay thon dài chạm vào vỏ kiếm lạnh lẽng đeo ở hông.
Cảm giác này rất lạ.
Trước đây, Hủy Diệt luôn tin rằng ánh sáng là thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Nhưng giờ đây, khi đứng giữa cái chết và sự hủy diệt đang chờ đợi, cô nhận ra một điều tàn khốc hơn: Bóng Tối không cần được chiếu sáng.
Nó chỉ cần được hiểu rõ.
Không khí lạnh buốt, mang theo mùi hôi thối của sắt gỉ và máu khô đã đóng cặn qua nhiều năm tháng.
Mùi đó thấm vào da thịt, khiến lông trên tay Hủy Diệt dựng ngược lại.
Cô nhớ lời Thái Dương nói ở cuối hành lang: “Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.”
Con đường này không có hoa thơm cỏ lạ.
Nó chỉ có xác chết và sự thật bị chôn vùi.
Hủy Diệt đi chậm rãi, bước chân của cô không gây ra một tiếng động nào trên nền đá ẩm ướt.
Cô đang tìm kiếm điều gì đó mà chính mình cũng chưa dám gọi tên.
Đó là manh mối về cái đêm cha cô mất tích.
Không phải là nơi ông bị giết, mà là lý do tại sao ông lại biến thành thứ bóng đen kia trước khi chết.
Càng đi sâu vào bên trong, những tòa nhà đổ nát càng hiện ra rõ ràng hơn qua lớp sương mù dày đặc.
Chúng trông giống như bộ xương của một sinh vật khổng lồ đã từng sống ở đây.
Những khung cửa sổ vỡ vụn như hàm răng nanh sắc nhọn, chờ đợi nạn nhân bước vào để cắn xé.
Hủy Diệt dừng lại trước một cánh cổng bằng đá đen tuyền.
Trên đó không có khóa, cũng không có dấu vết của bất kỳ ai đã đi qua trong nhiều thập kỷ.
Nhưng trên bề mặt đá lạnh giá ấy, khắc nổi lên những dòng chữ cổ xưa mà cô chưa từng thấy ở đâu khác.
Đó không phải là văn tự thông thường.
Chúng giống như những vết sẹo trên da thịt, sâu hoắm và đầy đau đớn.
Hủy Diệt đưa tay chạm vào chúng.
Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo ngón tay, xuyên qua tĩnh mạch và tim cô.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy lý trí của mình khỏi sự xâm nhập đó.
Trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối ấy, Hủy Diệt nghe thấy tiếng thở dài.
Không phải từ phía sau lưng cô.
Mà phát ra từ chính bên trong tâm trí.
Một giọng nói trầm thấp, đến mức khiến người ta sợ hãi, vang lên trong đầu cô: *“Con về rồi.”*
Hủy Diệt mở mắt ra, co lại thành hai đường thẳng sắc lẹm.
Cô không quay lại nhìn phía sau vì biết rằng ở đó chỉ có bóng tối rình rập.
Thay vào đó, cô tiến bước qua cánh cổng đá đen ấy, dù cảm giác sợ hãi đang leo lên dọc sống lưng của mình như những con rắn độc nhỏ bé.
Đây là nơi bắt đầu của bí ẩn mà Đế Vương đã cố gắng che giấu suốt cả đời.
Và giờ đây, Hủy Diệt cuối cùng cũng đã tìm thấy nó.
Cô không còn là một người theo đuổi công lý mù quáng nữa.
Cô đang trở thành kẻ giải mã những điều cấm kỵ nhất thế giới này.
Không gian bên trong cánh cổng đá đen hoàn toàn khác biệt với thế giới ngoài kia.
Ánh sáng của mặt trăng bị chặn đứng bởi một mái vòm bằng đá sần sùi cao chót vót, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và Claustrophobic (bị bí bách).
Ở đây, quy luật vật lý dường như đã sụp đổ.
Hủy Diệt cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù trước khi cô nhìn thấy chúng.
Không phải bằng mắt thường, mà bằng trực giác sống còn đang reo lên trong não bộ.
Cô quay người lại nhanh nhất có thể, kiếm trên tay vung ra một cái xoẹt gió lạnh lẽng.
Một bóng đen lao vào tầm tấn công của lưỡi kiếm.
Nhưng thay vì va chạm với thép, thanh kiếm của Hủy Diệt xuyên thẳng qua cơ thể đối phương như thể nó chỉ là ảo ảnh.
Bóng vật đó không phải là xác thịt hay xương cốt.
Nó là sự tập trung của những ký ức đau khổ và nỗi sợ hãi bị lãng quên.
Bóng vật lao vào, không phải bằng cách chạy mà bằng cách biến mất khỏi vị trí cũ và xuất hiện ngay trước mặt Hủy Diệt trong tích tắc.
Một bàn tay đen nhúa, dài ngoằng với các ngón tay như lưỡi dao cắt ngang không khí hướng thẳng về cổ họng cô.
Tốc độ của nó nhanh hơn cả ánh mắt thường có thể theo kịp.
Hủy Diệt né tránh vừa kịp lúc, cảm nhận được luồng gió lạnh giá từ những ngón tay đó lướt qua làn da nhạy bén của mình.
Cô lùi bước ba bước, chân đạp vào một tảng đá vỡ để lấy đà xoay người lại.
Lưỡi kiếm sáng lên trong bóng tối, vẽ nên một vòng cung trắng xoá nhằm chặn đường tiến công tiếp theo của kẻ thù vô hình này.
“Chúng không có dạng hình cố định,” Hủy Diệt lẩm bẩm với chính mình, giọng nói run rẩy nhưng vẫn duy trì sự tỉnh táo cần thiết cho chiến đấu.
“Nó tồn tại dưới dạng ý chí.”
Cô nhớ lại những gì Thái Dương đã từng kể về nguồn gốc của Bóng Tối trong các tài liệu cổ xưa bị cấm đoán: *“Bóng tối không sinh ra từ hư vô, nó sinh ra từ nỗi đau chưa được chữa lành.”*
Câu nói đó giờ đây trở thành một vũ khí tinh thần mạnh mẽ hơn bất kỳ thanh kiếm nào.
Hủy Diệt nhắm mắt lại trong nửa giây ngắn ngủi để lắng nghe nhịp đập của trái tim mình giữa hỗn loạn xung quanh.
Cô cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng đến từ phía trước – nơi mà bóng vật đang chuẩn bị cho cú tấn công tiếp theo.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, đôi tròng đen thẳm sâu đã chuyển sang màu đỏ nhạt do kích thích adrenaline quá mức trong cơ thể mệt mỏi này.
Hủy Diệt không né tránh lần này.
Cô bước tiến về phía trước với tư thế vững chãi như tảng đá giữa dòng nước chảy xiết bất tận đang chờ nuốt chửng cô vào bên trong nó mãi mãi mà không hồi sinh trở lại được nữa đâu cả!
Lưỡi kiếm của cô đâm thẳng xuống đất ngay dưới chân bóng vật, tạo ra một vụ nổ năng lượng nhỏ làm tung toé những mảnh vỡ xung quanh khắp nơi lan tỏa ra xa rất nhiều mét tính từ vị trí đứng ban đầu của hai bên đối thủ đang giao tranh kịch liệt này tại đây hôm nay vậy đó!
Năng lượng phát ra từ lưỡi kiếm không chỉ phá hủy vật chất xung quanh.
Nó lan tỏa như những gợn sóng trong ao hồ tĩnh lặng, chạm vào mọi thứ và đánh thức chúng lên khỏi giấc ngủ dài đằng đng đầy u tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực cấm kỵ rộng lớn này hiện tại đang diễn ra trước mắt người chứng kiến tận cùng tuyệt vọng lẫn hy sinh vô nghĩa dành cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi!
Hủy Diệt cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên qua tâm trí.
Nó không phải là nỗi đau thể xác mà là sự xé rách linh hồn khi những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong khoảnh khắc ngắn ngủi này giữa cuộc chiến sinh tử đang diễn ra khốc liệt ngay trước mặt cô ấy hiện tại vậy đó!
Bóng vật không chỉ đang tấn công cơ thể.
Nó đang xâm nhập linh hồn của Hủy Diệt, tìm kiếm những vết thương cũ chưa lành để làm chúng lớn hơn và đau đớn hơn nữa mỗi ngày trôi qua như thế này đây rồi kia mà!
Những hình ảnh về cái đêm cha cô mất tích xuất hiện trước mắt rõ ràng đến kinh khủng: không phải là một vụ ám sát đơn thuần.
Mà là một nghi lễ chuyển giao linh hồn đầy tội lỗi và bi kịch của những người thân yêu nhất trong gia tộc họ Lã đã từng tồn tại huy hoàng rực rỡ khắp nơi trên thế giới võ học rộng lớn này suốt nhiều thập kỷ qua đây rồi!
Cô nhận ra rằng “chúng ta là một” không phải là sự đe dọa suông.
Mà là sự thật trần trụi và phũ phàng nhất mà Hủy Diệt chưa bao giờ dám thừa nhận với chính bản thân mình trong những ngày tháng khổ luyện đầy gian nan thử thách khắc nghiệt như vậy đó!
Những phế vật không phải là kẻ thù bên ngoài cần tiêu diệt bằng mọi giá dù có hy sinh tính mạng hay danh dự đi chăng nữa thì cũng chẳng quan trọng gì hết đâu cả!
Chúng là phần phản chiếu của chính Hủy Diệt – những mảnh vỡ linh hồn bị loại bỏ vì quá yếu đuối và dễ tổn thương trước thực tại tàn khốc này đang chờ đợi cô xử lý dứt khoát sớm nhất có thể nếu không muốn rơi vào cảnh ngộ bi đát tương tự như vậy nữa đâu!
Hủy Diệt hét lên trong đau đớn tột cùng khi những ký ức đó tràn ngập tâm trí.
Thanh kiếm trên tay cô rung lên dữ dội, phát ra âm thanh chói tai giống như tiếng khóc của trẻ con bị bỏ rơi giữa đêm đen dày đặc bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh nơi đây hiện tại vậy!
Cô quỳ xuống đất, hai tay ôm chặt đầu mình để ngăn chặn sự xâm nhập tiếp theo từ bóng tối.
Nhưng thay vì chống cự, Hủy Diệt làm một điều mà chưa ai từng nghĩ đến trước đây: Cô chấp nhận chúng vào bên trong tâm trí của chính mình hoàn toàn không chút do dự hay e ngại gì cả!
“Nếu các ngươi là nỗi đau,” cô nói với giọng nghẹn ngào nhưng đầy quyết đoán.
“Thì ta sẽ mang nó.”
Bóng vật xung quanh dừng lại.
Chúng ngừng tấn công và bắt đầu co rút vào bên trong cơ thể Hủy Diệt như những giọt nước mưa chảy ngược về bầu trời xám xịt bao la rộng lớn phía trên đỉnh cao nhất của tòa tháp cổ kính này vậy!
Khi cơn đau tan biến, sự im lặng trở lại với khu vực cấm kỵ.
Nhưng lần này, nó không còn là sự im lặng của cái chết nữa.
Đó là sự yên tĩnh sau một trận bão tố lớn đã quét sạch mọi thứ cũ kỹ và mang đến một khởi đầu mới cho những gì sắp diễn ra tiếp theo trong tương lai gần trước mắt người chứng kiến tận cùng tuyệt vọng lẫn hy sinh vô nghĩa dành cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi!
Hủy Diệt đứng dậy.
Quần áo của cô vẫn còn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt đã thay đổi hoàn toàn.
Màu đỏ nhạt trong tròng đen thẳm sâu đã biến mất, để lại sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ màu sắc nào khác trên thế giới này hiện tại vậy đó!
Cô không cảm thấy tội lỗi.
Mà cảm thấy thanh khiết và nhẹ nhàng hơn bao giờ hết sau khi trải qua cuộc chiến sinh tử khốc liệt vừa rồi với chính bản thân mình đầy phức tạp mâu thuẫn nội tâm giằng xé tột cùng như thế này đây rồi kia mà!
Sức mạnh mới trong cơ thể Hủy Diệt không phải là năng lượng dương hay âm cực đoan nào cả.
Nó là sự cân bằng hoàn hảo giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hy vọng và tuyệt vọng đang chờ đợi cô khai phá thêm nhiều điều thú vị nữa về sau này nếu may mắn gặp được thầy phù thủy cao cấp nhất trong vùng rộng lớn này thì sao?
Hủy Diệt bước ra khỏi khu vực cấm kỵ.
Khi đi qua cánh cổng đá đen tuyền lần thứ hai, những vết khắc trên bề mặt đá bắt đầu phát sáng nhẹ nhàng theo chân cô rời xa nơi đây mãi mãi không bao giờ muốn quay trở lại nữa đâu!
Thái Dương đứng chờ ở cuối lối đi.
Gương mặt kiêu ngạo của anh ta biến mất khi nhìn thấy Hủy Diệt bước ra từ bóng tối với dáng vẻ khác biệt hoàn toàn so với trước kia.
Cô không còn là một nữ tử yếu đuối cần bảo vệ nữa.
Mà là một thực thể đáng sợ hơn bất kỳ đạo sư cao cấp nhất nào cũng chưa từng dám mơ ước đạt được đỉnh cao tuyệt đối của võ học rộng lớn này suốt nhiều đời người sinh sống trên thế giới Ngũ Tiên đầy biến động phức tạp như vậy đó!
“Cô đã làm gì?” Thái Dương hỏi với giọng run rẩy hiếm khi thấy ở một kẻ kiêu ngạo như anh ta trước đây bao giờ hết đâu cả trong những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi qua lại giữa hai bên đối thủ truyền kiếp này hiện tại vậy!
Hủy Diệt không đáp.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng – nụ cười đầu tiên từ sau cái đêm cha cô mất tích đằng đng đầy u tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực cấm kỵ rộng lớn này suốt nhiều thập kỷ qua đây rồi kia mà!
Khi Hủy Diệt trở về nhà, căn phòng của cô vẫn còn nguyên vẹn như trước khi cô rời đi.
Những ngọn nến trên bàn đã tắt ngấm từ lâu để lại vón sáp trắng bệch nằm rải rác khắp nơi trông giống như những đốm máu đông lạnh lẽo giữa đêm đen dày đặc bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh nơi đây hiện tại vậy!
Trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, một lá thư được đặt ngay ngắn ở trung tâm.
Giấy viết mỏng manh màu vàng nhạt đã bị thời gian làm ố đi theo năm tháng trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay cánh hoa mai rơi xuống đất lạnh giá trong tiết trời mùa đông khắc nghiệt nhất của kinh thành rộng lớn này hiện tại vậy!
Lá thư không có chữ ký tên người gửi cụ thể rõ ràng dễ nhận biết ngay lập tức khi nhìn vào bên ngoài vỏ bì đựng tài liệu quan trọng cần bảo quản cẩn thận tránh bị thất lạc hoặc hư hỏng do mưa nắng ẩm mốc lâu ngày dẫn đến mất mát dữ liệu thông tin quý giá vô cùng đáng tiếc nếu như không may mắn tìm thấy lại được nguyên bản cũ kỹ còn sót lại đâu đó trong kho lưu trữ cổ xưa rộng lớn phía sau hậu cung hoàng đế hiện nay vậy!
Nhưng nó được viết bằng mực đen tuyền – giống hệt màu của những phế vật mà Hủy Diệt vừa mới tiếp thu vào bên trong tâm trí mình chỉ vài giờ trước đây.
sao nhanh quá thế.
Nội dung lá thư ngắn gọn đến mức đáng sợ, chỉ có một câu duy nhất được khắc sâu lên từng nét chữ uốn lượn mềm mại nhưng đầy uy lực áp đảo đối thủ trực diện đang rình rập chờ đợi cô sai lầm trầm trọng trong tương lai gần trước mắt người chứng kiến tận cùng tuyệt vọng lẫn hy sinh vô nghĩa dành cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi!
“Cô đã thức dậy.” Dòng chữ thứ nhất hiện lên rõ ràng dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua khung cửa sổ vỡ vụn nơi đây vậy.
“Bây giờ, hãy chuẩn bị.”
Hủy Diệt cầm lấy lá thư.
Mực đen trên giấy bắt đầu lan tỏa ra như những vết máu tươi vừa mới chảy ra từ một vết thương hở không hề lành lại dù đã cố gắng băng bó kỹ lưỡng cẩn thận đến mức tối đa có thể thực hiện được trong điều kiện hạn chế về nguồn lực y tế khan hiếm nghiêm trọng tại vùng biên giới xa xôi hẻo lánh nơi cô sinh sống suốt nhiều năm tháng qua đây rồi kia mà!
Câu cuối cùng trên lá thư không phải là lời đe dọa.
Mà là một lời mời gọi đầy cám dỗ và nguy hiểm hơn bất kỳ vũ khí nào khác trong kho tàng bí mật của triều đình rộng lớn này hiện tại vậy!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận