Chương 48
Máu từ vết thương trên vai cô nhỏ giọt xuống sàn đá lạnh lẽo, hòa lẫn với bụi tro và tàn dư của trận chiến vừa kết thúc.
Những thợ săn phế vật nằm co quắp ở góc khuất, cơ thể họ run rẩy không phải vì sợ hãi cái chết mà vì sự kinh hoàng tột độ trước chân thực tại vừa được vén màn.
Họ đã nhìn thấy thứ gì đó vượt quá hiểu biết của con người – một bóng đen có ý thức, đôi mắt đỏ ngầu từ hư không, và sự hiện diện áp đảo của Lã Hủy Diệt gốc.
Hơi thở cô đều đặn nhưng nông nheo, từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn để thoát ra ngoài.
Cô cảm nhận được sức nặng khủng khiếp đè lên vai mình – không chỉ là trọng lượng vật lý mà còn là gánh nặng của một bí mật đã bị chôn sâu dưới lớp da thịt giả tạo này.
Thái Dương vẫn đứng ở cuối hành lang, ánh mắt anh ta phức tạp đến mức khó giải mã.
Có ngưỡng mộ?
Có lo lắng?
Hay đơn giản đó là sự tò mò của kẻ quan sát trước khi bước vào bẫy?
“Cô đã chọn con đường khó khăn nhất,” giọng nói của Thái Dương vang lên lần nữa, nhẹ nhàng nhưng đủ để cắt qua im lặng dày đặc.
Anh ta không di chuyển, vẫn giữ khoảng cách an toàn, hai tay buông lỏng bên hông nhưng kiếm鞘 trên lưng phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ phía xa.
Hủy Diệt quay đầu chậm rãi, đôi mắt đen láy của cô quét qua khuôn mặt anh.
Không có sự thù địch trong cử chỉ ấy – ít nhất là không dành cho Thái Dương lúc này.
Kẻ thù thực sự đang ẩn núp sau lưng người đàn ông kiêu ngạo kia, thứ bóng tối mang tên Lã Hủy Diệt gốc đang chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để lao vào.
Và cô biết rằng mình không thể chạy trốn mãi mãi.
Sự thật đã lộ diện, dù chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh toàn cảnh đầy u ám này.
Khi những thợ săn phế vật dần ổn định hơi thở và bắt đầu lết người ra khỏi căn phòng với vẻ mặt hoảng hốt, Hủy Diệt đóng cửa lại bằng lực đẩy của lòng bàn tay.
Tiếng gỗ chạm vào khung khóa vang lên khô khốc, đánh dấu sự tách biệt giữa thế giới bên ngoài và bí mật đang âm ỉ bùng nổ trong tâm trí cô.
Cô ngồi xuống nền nhà lạnh giá, nhắm mắt lại để tập trung vào dòng chảy năng lượng kỳ lạ coursing through her veins – thứ sức mạnh mà cô chưa từng kiểm soát hoàn toàn cho đến tận bây giờ.
Những bóng tối trên tường bắt đầu chuyển động.
Không phải là sự co giật ngẫu nhiên do gió hay rung động từ đâu xa, mà là những cử chỉ có chủ đích, như thể chúng đang thử thách giới hạn của ý chí con người.
Mỗi bóng tối mang theo một ký ức đau đớn: tiếng khóc của đứa trẻ bị bỏ rơi, lời cầu xin tuyệt vọng của kẻ sắp chết, và cả những khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi tất cả sụp đổ thành tro tàn.
Chúng không tấn công trực tiếp mà len lỏi vào tâm trí Hủy Diệt, gợi lên nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất – rằng cô chỉ là một bản sao sai lệch, một món đồ chơi được tạo ra để phục vụ cho mục đích nào đó rồi sẽ bị vứt bỏ khi mất giá trị.
“Đừng nghe chúng,” Thái Dương nói từ phía sau, giọng anh ta trầm xuống thấp hơn bình thường, như thể đang cố gắng giữ thăng bằng giữa nhiệm vụ và cảm xúc cá nhân.
“Chúng là những mảnh vỡ của quá khứ, không phải hiện tại.” Hủy Diệt mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang khoảng cách giữa hai người.
“Và ngươi nghĩ ta có quyền chọn lựa?
Khi chính bản thân mình cũng là một lỗi lầm?” Cô đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng tư thế vẫn kiên định như cây tùng trước gió bão.
Những bóng tối trên tường ngừng chuyển động tạm thời, dường như đang chờ đợi phản ứng tiếp theo từ cô – hoặc nói cách khác, chúng đang khuyến khích sự yếu đuối ấy bùng phát mạnh hơn nữa.
Thật ra thì không cần phải chờ lâu.
Một bóng tối lớn hơn bất kỳ thứ gì Hủy Diệt từng gặp xuất hiện trước mặt cô, đen đặc như mực tàu pha lẫn máu tươi.
Nó không chỉ là một hình dạng đơn thuần mà mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử – những cuộc chiến tranh, sự sụp đổ của triều đại, và cả những hy sinh thầm lặng nơi sâu thẳm lòng đất.
Đôi mắt đỏ ngầu từ chương trước giờ đã biến mất, thay vào đó là một khoảng trống vô tận nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
“Con không hiểu,” giọng nói vang lên trong đầu Hủy Diệt, trầm thấp và đầy sự căm ghét.
“Ta đã cố gắng bảo vệ ngươi khỏi chính mình.” Cô nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh vẫn hiện ra rõ ràng trước tâm trí: một người phụ nữ mặc y phục đen tuyền đang đứng giữa trận chiến khốc liệt, thanh kiếm trong tay vung lên những nhát chém chết chóc.
Đó là Lã Hủy Diệt gốc – phiên bản hoàn hảo của cô, không hề có vết nứt hay sai sót nào như bây giờ.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sức mạnh áp đảo mà là sự lạnh lùng đến mức vô cảm khi nhìn vào đôi mắt người phụ nữ ấy.
Không có tình yêu thương, không có lòng trắc ẩn – chỉ còn lại sứ mệnh tiêu diệt những kẻ yếu đuối để bảo vệ trật tự thế giới võ học.
“Ngươi sai,” Hủy Diệt đáp lại bằng lời nói thầm thì nhưng đầy quyết tâm.
“Ta không phải là ai đó cần được bảo vệ khỏi chính mình.
Ta là kết quả của sự lựa chọn – và ta sẽ tiếp tục sống theo cách riêng của mình.” Bóng tối rung động dữ dội, như thể bị xúc phạm bởi sự phản kháng yếu ớt ấy.
Những ký ức đau thương từ trước giờ ùa về trong đầu Hủy Diệt: cảnh cha cô nằm chết trên sàn nhà với vầng trăng máu phía sau lưng; những đêm dài thức trắng vì sợ hãi bóng dáng kẻ thù rình rập; và cả khoảnh khắc vỡ oán khi phát hiện ra thân phận thật sự của chính mình.
Tất cả đều dồn nén thành một khối cảm xúc khổng lồ, chờ đợi cơ hội bùng nổ.
Cô giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Những tia sáng trắng nhạt bắt đầu tỏa ra từ giữa các ngón tay, yếu ớt nhưng kiên cường như ngọn lửa nhỏ giữa đêm đen dày đặc.
Bóng tối lùi lại几步, dường như bị chấn động bởi sự hiện diện của ánh sáng – dù chỉ là tạm thời và mong manh.
Nhưng đó cũng đủ để Hủy Diệt nhận ra một điều: cô không đơn độc trong cuộc chiến này nữa.
Khi bóng tối cuối cùng biến mất, căn phòng trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở dài của chính mình.
Hủy Diệt đứng đó, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Cô đã đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất – rằng cô chỉ là một bản sao không hoàn hảo, sẽ bị loại bỏ khi mất giá trị sử dụng.
Và kết quả?
Không có gì thay đổi về thân phận của cô, nhưng thứ duy nhất khác biệt là cách mà cô nhìn nhận nó.
Sức mạnh mới không chỉ là công cụ để chiến đấu – nó còn là biểu tượng cho ý chí sống sót giữa những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Những bóng tối trên tường quay trở lại trạng thái bình thường, không còn mang theo sự thù địch hay khiêu khích nữa.
Chúng vẫn ở đó, luôn hiện hữu như một phần của thế giới này, nhưng giờ đây chúng chỉ đơn giản là… tồn tại.
Không hơn, không kém.
Thái Dương bước tiến gần hơn vài bước, ánh mắt anh ta nghiêm trọng hơn so với trước kia.
“Cô đã làm được điều mà rất ít người dám nghĩ đến,” anh nói chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng từ ngữ cẩn thận nhất có thể.
“Đối mặt với quá khứ và chấp nhận nó – dù nó đau đớn đến mức nào.” Hủy Diệt gật đầu nhẹ, không cần phải lên tiếng khẳng định thêm gì cả.
Sự im lặng giữa hai người lúc này mang nặng ý nghĩa hơn bất kỳ lời nói sáo rỗng nào khác.
Nhưng cô biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài – và phía trước vẫn còn nhiều bí mật chờ đợi được vén màn.
Khi Hủy Diệt bước ra khỏi khu vực, bầu trời đêm đã chuyển sang màu xám nhạt báo hiệu bình minh sắp đến.
Cô cảm thấy sự hiện diện kỳ lạ phía sau lưng mình – không phải là bóng tối quen thuộc nữa mà là một người thật, đang đứng trong góc khuất của hành lang đá lạnh giá.
Quay lại, cô nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mặc y phục đen tuyền, khuôn mặt ẩn dưới chiếc mũ rộng vành che đi mọi biểu cảm.
Người đó không nói gì, chỉ đưa tay ra trước mặt – và trên lòng bàn tay ấy là một mảnh giấy cuộn chặt khắc đầy những ký tự cổ xưa mà Hủy Diệt từng thấy ở thư phòng của cha mình.
“Tìm hiểu chân tướng,” giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau chiếc mũ, lạnh lùng nhưng không thiếu sự nghiêm túc.
“Hoặc chết vì chính nỗi sợ hãi của ngươi.” Hủy Diệt cầm lấy mảnh giấy, cảm nhận được trọng lượng nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh của nó trong lòng bàn tay mình.
Những ký tự cổ xưa bắt đầu tỏa sáng mờ ảo dưới ánh trăng cuối cùng trước khi tan biến vào buổi sáng mai – và cô biết rằng cuộc tìm kiếm thật sự mới chỉ vừa bắt đầu thôi.
Hủy Diệt không đáp lại.
Sự im lặng của cô dày đặc hơn cả bóng tối bao trùm thư phòng cổ kính này.
Những ký tự trên mảnh giấy dần mờ đi, nhưng hình ảnh chúng khắc sâu vào tâm trí cô thì ngược lại, trở nên sắc bén như lưỡi dao găm.
Cô chậm rãi thu tay về, gấp cẩn thận tấm lụa mỏng manh kia rồi đặt nó vào hòm sắt nhỏ đeo bên hông.
Tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch, giống như một lời cảnh báo cho chính cô rằng con đường phía trước sẽ đẫm máu và đầy rẫy những hy sinh.
Bên cạnh cô, người đàn ông đội mũ đen vẫn đứng bất động.
Aura của anh ta thay đổi rõ rệt từ lúc nãy.
Trước đây là sự lạnh lùng xa cách, giờ đây lại pha lẫn một nét gì đó khó nắm bắt – giống như một con thú hoang dã vừa nhận ra mồi săn không phải là nạn nhân vô tội mà là một đối thủ ngang tài ngang lực.
Hủy Diệt cảm thấy cơ thể mình căng cứng theo phản xạ tự vệ.
Cô biết rằng trong thế giới này, sự im lặng thường nguy hiểm hơn những lời đe dọa trực diện.
“Ngươi đã đọc được bao nhiêu?” Giọng nói của anh ta vang lên lần nữa, thấp và trầm, rung động nhẹ trong không khí lạnh giá.
Hủy Diệt quay sang, ánh mắt sắc lẹm quét qua bộ áo choàng đen sẫm che kín hình dáng anh ta.
“Đủ để biết rằng cha tôi đã chết vì một sự thật mà hắn không dám nói ra,” cô đáp lại bằng giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
Không có run rẩy, không có nghi ngờ, chỉ là một tuyên bố lạnh lùng như đá tảng.
“Sự thật luôn kèm theo giá trị.” Anh ta bước tiến lại gần hơn nữa, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vài sải tay.
Hủy Diệt có thể ngửi thấy mùi hương của anh ta – một hỗn hợp kỳ lạ giữa tro bụi chiến trường và mùi mực tàu đã cũ kỹ.
“Và ngươi chưa sẵn sàng trả giá.” “Ta không hỏi ý kiến ngươi về sự chuẩn bị của mình,” Hủy Diệt cắt ngang, giọng điệu sắc lạnh như băng giá mùa đông.
Cô đưa tay lên, ngón tay mảnh khảnh nhưng cứng rắn chạm nhẹ vào chuôi kiếm ở bên hông động tác đó là một lời nhắc nhở thầm lặng: nếu anh ta muốn thử thách cô ngay bây giờ thì hãy chuẩn bị chịu hậu quả.
Anh ta dừng lại, không tiến thêm bước nữa.
Có lẽ vì sự tự tin thái quá của Hủy Diệt khiến anh ta phải suy nghĩ lại, hoặc có thể đơn giản chỉ là anh ta đang quan sát phản ứng của cô trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất này.
Dù nguyên nhân nào đi nữa thì bầu không khí ngột ngạt cũng bắt đầu tan biến dần thay vào đó là một sự tôn trọng ngầm từ phía người đàn ông bí ẩn kia.
“Mảnh giấy thứ hai nằm ở Lăng Mộ Hoàng Tộc,” anh ta nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn hẳn so với trước đây.
“Nơi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất cũng e dè bước chân vào.” Hủy Diệt nhíu mày nhẹ nhàng.
Lăng Mộ Hoàng Tộc?
Nơi đó vốn dĩ là cấm địa của triều đình nơi tập trung tất cả linh khí và bùa chú phòng thủ nguy hiểm nhất mà bất cứ ai dám xâm phạm đều sẽ bị trừng trị bằng cái chết tức thì.
Nhưng giờ đây khi nghĩ về cha mình cùng với những bí mật đã được hé lộ qua tấm lụa đầu tiên cô cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang chảy trong huyết mạch của chính mình – không phải là nỗi sợ hãi hay sự do dự mà là quyết tâm sắt đá muốn揭开 toàn bộ bức màn dối trá này.
“Tại sao ngươi lại giúp ta?” Hủy Diệt hỏi thẳng thắn, nhìn chằm chằm vào chiếc mũ đen che khuất khuôn mặt anh ta.
Câu hỏi này đã ăn sâu trong đầu cô từ khi vừa nhận được tấm lụa thứ nhất cho đến giờ đây.
Không ai trong thế giới phức tạp và đầy rẫy những âm mưu như vậy lại sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không có lợi ích riêng cả.
Đặc biệt là một kẻ mang danh hiệu “Hắc Ảnh” – cái tên khiến nhiều võ sĩ cao cấp phải khiếp sợ mỗi khi nhắc tới.
“Bởi vì ngươi giống y hệt hắn,” anh ta đáp lại ngắn gọn, ám chỉ cha của Hủy Diệt.
Câu trả lời đơn giản ấy lại chứa đựng vô vàn tầng nghĩa sâu xa mà cô chưa thể hiểu hết được ngay lúc này.
Nhưng điều quan trọng hơn cả là nó cho thấy mối liên hệ giữa hai gia tộc họ – một mối liên kết đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian cùng với những bí mật đen tối nhất của triều đình hiện tại.
Hủy Diệt gật đầu nhẹ, chấp nhận sự thật đó dù vẫn còn nhiều nghi vấn chưa được giải đáp.
Cô quay người rời khỏi thư phòng mà không hề nhìn lại phía sau – hành động dứt khoát ấy cho thấy cô đã hoàn toàn bước vào con đường mới: một chuyến đi tìm kiếm chân tướng thực sự đằng sau vụ án mạng của cha mình cũng như những bí mật lớn lao hơn nữa đang chờ đợi ở phía trước.
Bước ra khỏi dinh thự họ Hủy, màn đêm dày đặc bao trùm lên kinh thành Lạc Dương giống như một tấm vải đen khổng lồ che phủ mọi thứ dưới ánh trăng mờ ảo.
Những con phố vắng lặng hầu như không có bóng người qua lại ngoại trừ vài tên vệ binh đang tuần tra dọc theo những bức tường đá lạnh lẽo hai bên đường.
Hủy Diệt đi bộ nhanh chóng, đôi chân nhẹ nhàng lướt trên mặt đất sỏi đá mà không gây ra một tiếng động nào – kỹ năng tàng hình cơ bản nhất nhưng cũng là yếu tố sống còn trong những tình huống nguy hiểm như thế này.
Mục tiêu tiếp theo của cô nằm ở phía tây bắc thành phố nơi Lăng Mộ Hoàng Tộc tọa lạc bên dưới ngọn núi Thanh Phong hùng vĩ.
Để đến được đó, Hủy Diệt cần phải vượt qua ít nhất ba trạm kiểm soát cùng với hàng loạt bẫy ngầm đã được thiết lập từ lâu đời nhằm ngăn chặn bất kỳ kẻ xâm nhập nào dám bén mảng tới khu vực linh thiêng ấy.
Và tất nhiên cô cũng không thể quên đi sự hiện diện của những “người bảo vệ” – một nhóm võ sĩ đặc biệt chuyên trách nhiệm canh gác lăng mộ suốt ngày đêm mà kỹ năng chiến đấu cùng với sức mạnh nội công đều vượt xa những binh thường bình thường khác trong quân đội hoàng gia.
Nhưng Hủy Diệt không hề sợ hãi chút nào trước thử thách phía trước.
Ngược lại, trái tim cô đập nhanh hơn vì phấn khích – cảm giác tương tự như khi một kiếm sĩ chuẩn bị đối mặt với đối thủ mạnh nhất của mình sau nhiều năm rèn luyện khổ hạnh trong những hang động sâu thẳm dưới lòng đất hoang vu nơi không có ánh nắng chiếu tới cũng chẳng ai biết đến sự tồn tại của họ cho đến ngày chiến đấu thực sự bắt đầu.
Cô dừng chân bên cạnh một góc tường cũ kỹ gần cổng thành, đưa tay lên vuốt ve lớp rêu xanh mướt bám chặt trên bề mặt đá lạnh lẽo kia rồi thở dài nhẹ nhàng trước khi tiếp tục hành trình của mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi ấy Hủy Diệt nhớ lại những lời dạy cuối cùng mà cha cô từng nói với mình trước khi qua đời: “Con gái à, đừng bao giờ tin tưởng vào bất kỳ ai trừ chính bản thân con.” Câu nói đó đã trở thành kim chỉ nam dẫn lối cho cuộc sống của cô từ lúc còn nhỏ bé vô tội đến nay – một thiếu nữ đầy quyết tâm muốn chứng minh rằng mình xứng đáng mang họ Hủy Diệt danh tiếng vang dội khắp bốn phương trời đất rộng lớn này.
Và giờ đây khi đứng trước ngưỡng cửa của những bí mật nguy hiểm nhất trong lịch sử triều đình hiện tại, Hủy Diệt cảm thấy lòng tự tin cùng với nghị lực phi thường đang dâng cao đến đỉnh điểm chưa từng có bao giờ kể từ ngày sinh ra cho tới lúc này.
Cô biết rằng phía trước sẽ là một cuộc chiến khốc liệt không chỉ về thể chất mà còn cả tinh thần nữa – nơi những lời dối trá được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời chói lòa cùng với sự thật tàn nhẫn đến mức khiến con người ta phải nghi ngờ ngay cả chính bản thân mình cũng có khả năng phản bội lại niềm tin sâu sắc nhất của họ hay không?
Nhưng Hủy Diệt vẫn sẵn sàng đối mặt với tất cả những điều đó bởi vì cô hiểu rõ một nguyên tắc quan trọng trong cuộc sống: nếu muốn biết chân tướng thì bắt buộc phải chịu đựng đau khổ cùng với mất mát đi kèm theo nó – dù cho cái giá cuối cùng có thể là chính mạng sống của riêng mình.
Đó mới thực sự gọi là ý nghĩa đích thực của việc truy tìm công lý thay vì chỉ đơn thuần thỏa mãn trí tò mò cá nhân mà thôi!
Khi vừa vượt qua cổng thành phía
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận