Chương 47
Cô ngồi dậy trên giường đá ẩm ướt, ngón tay run rẩy chạm vào vết khắc còn sót lại trên tường: *“Con gái ta không chết trong phòng thí nghiệm.”* Những chữ cái ấy sâu hoắm, như thể được tạc bằng móng tay đã gãy nát của một người phụ nữ đang tuyệt vọng trước khi linh hồn rời bỏ xác thịt.
Ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe hở mái ngói mục rữa chiếu xuống dòng chữ, làm cho nó trông giống như những vết máu khô cũ kỹ.
Hủy Diệt không cảm thấy sợ hãi theo cách thông thường; thay vào đó, một sự trống rỗng lạnh lẽo lan tỏa trong lồng ngực cô.
Nếu người phụ nữ ấy là mẹ của Lã Hủy Diệt gốc – hay chính xác hơn, là mẹ của cơ thể này trước khi nó bị chiếm đoạt – thì ai đã giết bà?
Và tại sao dòng chữ lại xuất hiện ở đây, nơi mà Đế Vương và những kẻ săn lùng phế vật chưa từng đặt chân đến?
Cô đứng dậy, dáng người mảnh khảnh nhưng vững chãi bất thường dưới ánh sáng mờ ảo.
Mười linh hồn trong cơ thể cô đang im lặng, một sự tĩnh mịch đáng ngờ sau cơn thịnh nộ của đêm trước.
Nhưng bên trong ý thức sâu thẳm nhất, có thứ gì đó đang nhọc nhoáng – như một bóng ma không muốn bị phát hiện.
Hủy Diệt nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay lan tỏa ra toàn thân.
Đây là lúc để khám phá bí ẩn, chứ không phải để ngủ.
Bóng tối trong căn phòng bắt đầu thay đổi hình dạng.
Không còn là sự vắng mặt của ánh sáng đơn thuần, nó trở nên đặc quánh, nặng nề như dầu nhớt đen kịt bám vào chân cô.
Hủy Diệt lùi lại một bước, gót chân chạm vào sàn nhà đá lạnh giá.
Một giọng nói thấp trầm vang lên trong đầu cô, không phải từ bên ngoài mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức: *“Ngươi đang tìm kiếm sự thật, nhưng sự thật sẽ xé nát ngươi.”*
“Ta đã quen với việc bị xé ra từng mảnh,” Hủy Diệt đáp lại, giọng điệu lạnh băng.
Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương trên cánh tay – nơi mà ký ức về cha cô và cái chết của bản gốc đang giao thoa hỗn loạn.
“Nhưng ta sẽ không để bóng tối điều khiển bước chân mình.”
Cô tiến về phía góc phòng nơi ánh sáng mặt trăng chiếu trực tiếp nhất, hy vọng tìm thấy manh mối từ những vết nứt trên tường đá cổ xưa.
Khi ngón tay cô lướt qua bề mặt nhám sần của viên gạch đầu tiên, một cảm giác dị样的 run rẩy chạy dọc sống lưng.
Những ký tự khắc sâu không chỉ là lời nhắn gửi; chúng là một bản đồ.
Một bản đồ dẫn đến nơi chôn cất những bí mật mà cung đình và thế giới võ học đã cố gắng xóa sổ bằng máu lửa.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn khi bóng tối bắt đầu di chuyển, tụ tập lại thành những hình thù kỳ quái quanh chân Hủy Diệt.
Hình người cao lơn đó bước tiến về phía cô, từng bước chân không gây ra tiếng động, nhưng lại làm rung chuyển không khí xung quanh như thể có một cơn bão nhỏ đang diễn ra trong tĩnh lặng tuyệt đối.
Đó là bóng của chính cô – hay là sự phản chiếu của Lã Hủy Diệt gốc?
Hủy Diệt lùi lại, lưng áp vào tường đá lạnh cứng.
Tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn nhịp điệu bình thường, nhưng cô không quay đi.
Cô nhận ra rằng kẻ thù trước mặt không phải là một sinh vật ngoài ý muốn; nó là sự thể hiện của nỗi sợ hãi sâu nhất trong tâm trí cô: việc bị thay thế, bị phủ nhận tồn tại.
“Ngươi là ai?” cô hỏi, giọng nói vang lên khàn đặc nhưng kiên định.
Bóng tối không trả lời bằng lời lẽ mà bằng hành động.
Nó vươn ra những chiếc tay dài ngoằng, làm từ chính bóng của Hủy Diệt, cố gắng ôm lấy cổ cô.
Nhưng thay vì hoảng loạn, Hủy Diệt nhắm mắt lại và lắng nghe nhịp đập của mười linh hồn bên trong mình.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của Thái Dương ở đâu đó xa xôi – một ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường đang chiến đấu cùng với bóng tối này từ rất lâu trước khi cô xuất hiện.
“Ta không cần phải sợ ngươi,” Hủy Diệt nói, mở mắt ra và nhìn thẳng vào vùng đen kịt nơi khuôn mặt lẽo ra kia sẽ là của kẻ thù.
“Vì ta biết rõ hơn bất kỳ ai về giá trị của sự tồn tại.” Cô đưa tay lên, nắm chặt thành quyền, lực lượng nội công cổ điển từ những năm tháng tu luyện dưới vỏ bọc một cô gái yếu đuối bùng nổ nhẹ nhàng nhưng đủ để đẩy lùi lớp bóng tối dày đặc đang ép sát mặt cô.
Đột nhiên, một âm thanh lớn vang lên từ bên ngoài – tiếng cửa gỗ vỡ nát.
Một nhóm thợ săn phế vật, những kẻ tự xưng là "Thợ Săn Ánh Sáng", xông vào căn phòng với vẻ hung hãn và kiêu ngạo.
Họ mang theo những thanh kiếm phát sáng, ánh sáng chói lòa xé toạc bóng tối trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bị hút chìm bởi sự đen kịt bao quanh Hủy Diệt.
“Tìm thấy rồi,” giọng nói của người dẫn đầu vang lên, đầy vẻ tự mãn và thiếu tôn trọng.
“Con quái vật phế vật cuối cùng cũng lộ diện.” Ánh sáng từ thanh kiếm của họ chiếu rọi vào mặt Hủy Diệt, làm cho những giọt mồ hôi lạnh trên trán cô trở nên rõ rệt hơn.
Nhưng thay vì sợ hãi trước sức mạnh áp đảo về số lượng và công cụ, cô mỉm cười – một nụ cười đầy sự châm biếm và mệt mỏi.
Họ không biết rằng họ vừa bước vào bẫy của chính mình.
Những thanh kiếm phát sáng ấy vốn được thiết kế để tiêu diệt những thứ thuộc về bóng tối thuần túy, nhưng Hủy Diệt giờ đây là sự kết hợp giữa ánh sáng và bóng tối – một thực thể phức tạp mà quy luật đơn giản không thể giải quyết.
Cô nhìn họ với đôi mắt lạnh như băng, trong đó phản chiếu hình ảnh của chính mình đang bị bẻ cong bởi ánh sáng giả tạo kia.
“Các ngươi đến để giết ta,” Hủy Diệt nói chậm rãi, từng từ một nặng trĩu ý nghĩa.
“Nhưng các ngươi có hiểu rõ thứ mà các ngươi sắp đối mặt không?” Cô đưa tay lên, và lần này, bóng tối xung quanh cô không còn là kẻ thù nữa; nó trở thành vũ khí của cô.
Những sợi dây đen kịt bắn ra từ lòng bàn tay cô, quấn lấy những thanh kiếm phát sáng và làm chúng tắt ngấm chỉ trong tích tắc.
Thợ săn phế vật hoảng loạn khi nguồn năng lượng duy nhất họ tin tưởng bị tước đoạt khỏi tầm kiểm soát.
Họ rút vũ khí dự phòng – những con dao nhỏ hon bằng kim loại đen, nhưng Hủy Diệt không cho họ cơ hội sử dụng.
Cô di chuyển nhanh như một cơn gió đêm, lợi dụng sự hỗn loạn để tiến vào khoảng trống giữa các kẻ thù.
Không phải để giết, mà để chứng minh.
Hủy Diệt không giết họ.
Thay vào đó, cô làm một điều mà không ai, kể cả kẻ bí ẩn trong đầu cô, có thể dự đoán được.
Cô kiểm soát cơn đói – nỗi khao khát tiêu diệt bóng tối và sự tồn tại của chính mình bằng cách nuốt chửng những linh hồn khác.
Bằng một ý chí thép, cô ép bản thân dừng lại, không phải bằng cách đẩy bóng tối ra xa, mà bằng cách hòa nhập vào nó hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
Cô chạm nhẹ vào trán người thợ săn đầu tiên đang run rẩy vì sợ hãi trước sức mạnh phi thường của đối phương.
Trong ánh mắt hoảng loạn của hắn, Hủy Diệt truyền tải một phần ký ức – hình ảnh của một cô bé mồ côi phải sống trong nỗi đau và sự cô đơn suốt nhiều năm trời chỉ để tồn tại.
Hắn thốt lên tiếng hét thất thanh rồi ngã xuống, không còn ý chí chiến đấu vì bị choáng ngợp bởi cảm xúc ngoại lai mà hắn chưa từng trải qua.
Tiếp theo là người thứ hai, thứ ba...
Mỗi lần Hủy Diệt chạm vào họ, cô đều trao đi một mảnh ký ức đau thương nhưng cũng đầy nghị lực của chính mình – những đêm dài thức trắng trong bệnh viện cổ xưa, những tiếng cười giả tạo từ những quý tộc coi thường cô gái mồ côi, và cuối cùng là sự thật rằng bà đã sống sót qua tất cả chỉ để tìm ra chân tướng.
Những kẻ thợ săn phế vật này vốn dĩ là nạn nhân của hệ thống tàn bạo – họ được huấn luyện để giết hại những người như Hủy Diệt mà không cần biết lý do tại sao.
Khi ánh sáng từ thanh kiếm cuối cùng cũng tắt hoàn toàn, căn phòng chìm vào bóng tối tĩnh lặng trở lại.
Những kẻ thợ săn phế vật nằm co quắp trên sàn nhà, thở dốc và khóc lóc – họ đã mất đi ý chí chiến đấu vĩnh viễn sau khi chứng kiến sự thật về con người mà họ曾被命令 tiêu diệt.
Hủy Diệt đứng giữa đống đổ nát của niềm tin sai lầm ấy, cảm thấy kiệt sức nhưng cũng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
Bầu trời bên ngoài vẫn còn tối đen như mực, nhưng có một tia sáng mới xuất hiện – không phải từ mặt trăng hay những thanh kiếm phát sáng nữa mà là từ chính tâm hồn Hủy Diệt.
Cô bước ra khỏi căn phòng, để lại phía sau những người thợ săn đang nằm co quắp và nỗi kinh hoàng họ sẽ mang theo suốt đời.
Khi cô đi qua hành lang dài dẫn ra ngoài, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối phía trước: “Cô đã chọn con đường khó khăn nhất.” Hủy Diệt dừng bước, nhìn về hướng phát ra âm thanh đó – Thái Dương đang đứng ở cuối hành lang với vẻ mặt phức tạp pha trộn giữa ngưỡng mộ và lo lắng.
Nhưng điều khiến máu trong cơ thể cô đông cứng lại không phải là sự hiện diện của anh ta; mà là thứ bóng đen kỳ lạ đang bám sau lưng Thái Dương, nơi một đôi mắt đỏ ngầu mở ra từ hư không và nhìn thẳng vào Hủy Diệt với ánh mắt đầy thù hận – đó chính là Lã HỦy DIỆT gốc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận