Chương 46
Trong thế giới Ngũ Tiên, nơi quy luật của kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu được viết bằng máu và xương, việc quay lưng bỏ trốn là thừa nhận sự sợ hãi.
Và nỗi sợ hãi lại chính là mùi hương ngọt ngào nhất, dẫn đường cho những thực thể bóng tối tìm đến con mồi dễ săn lùng nhất.
Cô đứng im giữa con hẻm tối đen như mực, nơi những bức tường đá cũ kỹ đã bị thời gian xói mòn thành những khối u sần sùi.
Mùi ẩm mốc của rêu hại và mùi tanh nồng của máu khô từ một vụ tàn sát nào đó trước đây vẫn còn ám vào không khí.
Con hẻm này nằm ở khu vực biên giới giữa quận Đỏ và khu nghĩa trang cổ, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu xuống trọn vẹn trong cả ngày hè.
Người đàn ông đeo mặt nạ bạc bước thêm ba bước nữa.
Giày vải của hắn chạm nhẹ lên đá hoa cương, tạo ra âm thanh lạo xạo khô khốc, giống như tiếng xương ngón tay bẻ gãy.
Hắn không mang theo binh khí nào trên người, nhưng áp lực tỏa ra từ cơ thể y lại nặng nề hơn cả một lưỡi kiếm sắc bén đang kề cổ.
“Đừng run,” Hủy Diệt tự nhủ trong lòng.
Đôi chân cô đã lạnh到有 cảm giác tê dại, nhưng ý chí của cô vẫn cứng rắn như sắt thép.
Cô biết rằng nếu mình lùi bước dù chỉ nửa tấc, cái bóng dưới chân sẽ mở rộng ra và nuốt chửng linh hồn cô ngay lập tức.
Hắn dừng lại cách cô khoảng năm trượng.
Khoảng cách đủ để một kiếm thủ tầm trung có thể rút đao, nhưng với Hủy Diệt – một “Phàm Nữ” theo định nghĩa của thế giới này – đó là khoảng cách giữa sự sống và cái chết vĩnh cửu.
Đôi mắt đỏ rực sau tấm mặt nạ bạc quét qua cơ thể cô, không phải bằng ánh nhìn của con người, mà giống như một con thú hoang đang đánh giá độ tươi ngon của thịt sống.
“Nó đã trưởng thành,” giọng nói trầm đục vang lên, mang theo sự kinh ngạc pha lẫn dục vọng chiếm hữu.
“Tôi có thể ngửi thấy mùi hương của chúng từ tận chân trời.
Mười linh hồn...
không, hơn thế nữa.”
Hủy Diệt siết chặt nắm tay bên trong lòng áo bào rộng thùng thình.
Dưới lớp vải thô ráp, những tĩnh mạch đen sẫm trên cổ tay cô đang đập mạnh, pulsing theo nhịp điệu riêng biệt với trái tim của chính mình.
Đó là dấu hiệu của sự nhiễm độc sâu tầng, nhưng cũng là bằng chứng sống cho sức mạnh kỳ lạ mà cô đang sở hữu – một món quà chết người từ cha đẻ đã khuất.
“Ngươi tìm ai?” Hủy Diệt hỏi, giọng nói khàn đặc do thiếu nước và căng thẳng kéo dài trong nhiều ngày qua.
Câu hỏi của cô nghe có vẻ ngây thơ, nhưng thực chất là một đòn nghi binh tinh vi.
Cô cần thời gian để quan sát, để phân tích điểm yếu của kẻ thù này trước khi hắn tấn công.
Hắn cười khẽ, một âm thanh lạnh lẽo làm rung động không khí xung quanh.
“Ta tìm chiếc bình chứa hoàn hảo.
Và cuối cùng...
ta cũng đã tìm thấy nó.”
Bóng của Lã Hủy Diệt bắt đầu co giật dữ dội dưới ánh trăng máu mờ ảo xuyên qua khe hở giữa những mái ngói phía trên.
Nó không còn tĩnh tại như một hình ảnh phản chiếu bình thường, mà giống như một sinh vật sống đang giãy dụa để thoát khỏi sự ràng buộc của cơ thể chủ nhân.
Đây là dấu hiệu rõ rệt nhất của sự “không thuần khiết” mà những kẻ dị giáo trong cung đình và các phe phái bóng tối luôn tìm kiếm.
Trong học thuyết võ đạo truyền thống, bóng tượng trưng cho ý chí nội tại.
Một người tu hành tinh thông sẽ có bóng sắc nét, không dao động dù gió thổi hay mưa sa.
Nhưng với Hủy Diệt, cái bóng của cô là một lỗ hổng trong thực tại, nơi những linh hồn bị giam cầm đang cố gắng phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.
Hủy Diệt nhận ra rằng bóng của cô không phản chiếu ánh sáng từ phía sau lưng – nơi vầng trăng khuyết treo lơ lửng – mà lại hấp thụ nó.
Nó trở nên đen sẫm hơn nền đất đá xung quanh, tạo thành một vết nhơ hình người đang dần mở rộng chân và tay về phía trước, hướng thẳng vào kẻ đeo mặt nạ bạc.
“Cô thấy đó không?” Hắn giơ bàn tay gầy guộc lên, ngón tay dài ngoằng chỉ vào cái bóng đang writhing dưới đất của Hủy Diệt.
“Chúng đang đói.
Chúng muốn ra ngoài.”
Hủy Diệt cảm nhận được sự rung động trong lòng ngực mình.
Không phải là nỗi sợ hãi, mà là một tiếng vọng xa xăm, hỗn độn từ hàng chục ý thức khác nhau đang ngủ yên bên trong cô.
Mỗi linh hồn đó đều mang theo những ký ức đau đớn, những lời than khóc và cả khát khao trả thù chưa được giải tỏa.
Chúng không hoàn toàn thuộc về cô, nhưng cũng không thể tách rời khỏi cơ thể vật lý này nữa.
“Chúng là của tôi,” Hủy Diệt đáp lại, giọng nói lạnh băng hơn trước kia.
Cô chậm rãi đưa tay lên, vuốt nhẹ qua mái tóc dài búi cao sau gáy, một động tác bình tĩnh đến mức đáng ngờ trong tình thế hiện tại.
“Và chúng sẽ không làm hại ngươi...
trừ khi ngươi bước vào phạm vi của bóng.”
Hắn nhướng mày phía trên tấm mặt nạ bạc, vẻ ngạc nhiên thoáng qua nhanh chóng rồi bị thay thế bằng sự tò mò dâm đãng.
Một bình chứa có ý thức tự bảo vệ mình.
Đa số những chiếc bình khác đều vỡ tan thành từng mảnh trong vòng ba ngày đầu tiên sau khi hấp thụ linh hồn thứ năm.”
“Ngươi đang nói về cái gì?” Hủy Diệt hỏi, dù trong lòng cô đã dấy lên một nỗi lo sợ kinh hoàng.
Cô biết bản thân là một thực thể đặc biệt – một “bản sao” của Lã Hủy Diệt gốc, người võ giả huyền thoại đã chết ba năm trước.
Nhưng việc được gọi là “chiếc bình chứa” gợi ý rằng cơ thể cô không chỉ đơn thuần là nơi trú ẩn tạm thời, mà còn đóng vai trò là một tù nhân giam cầm những linh hồn này.
“Đừng装了,” Hắn càu nhàu, giọng điệu đột ngột trở nên hung hãn hơn.
“Ta biết ngươi đang giấu giếm điều gì đó bên trong lớp da thịt mỏng manh ấy.
Hãy để ta mở nó ra xem thử.”
Nói xong, hắn vung tay phải về phía trước.
Không có kiếm quang, không có khí thế oanh liệt, chỉ đơn giản là một luồng năng lượng đen sẫm bắn ra từ lòng bàn tay hắn, xuyên thẳng vào cái bóng đang co giật dưới chân Hủy Diệt.
Cao trào của cuộc đối đầu này không đến từ va chạm giữa kim loại và da thịt, mà từ sự xâm lấn tinh thần tàn khốc ngay lập tức.
Khi luồng năng lượng đen sẫm tiếp xúc với bóng của cô, thế giới xung quanh Hủy Diệt bỗng nhiên im bặt tuyệt đối.
Tiếng gió ngừng thổi, tiếng dế mèn trong đêm tắt ngấm,甚至连 nhịp đập trái tim của chính cô cũng dường như dừng lại một khoảnh khắc.
Hư không trước mặt cô bị xé toạc ra, lộ ra một hình ảnh ảo giác đáng sợ: Một vệ binh mặc giáp trụ đen tuyền đang nằm chết trên đống gạch vụn, cổ gãy ngang đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng.
Nhưng đó không phải là xác chết vô tri – linh hồn của gã vệ binh ấy bị kéo dãn dài như sợi dây thừng mỏng manh, nối liền từ vết thương chí mạng ở cổ đến cái bóng dưới chân Hủy Diệt.
Và giờ đây, kẻ đeo mặt nạ bạc đang dùng năng lượng đen sẫm đó làm một chiếc móc câu, cố gắng giật đứt linh hồn vệ binh ra khỏi cơ thể cô.
“Không!” Hủy Diét hét lên trong tâm trí mình, nhưng tiếng nói của cô bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng chết chóc.
Cô cảm thấy đau đớn tột cùng, không phải ở da thịt mà ở chính cốt lõi ý thức của mình.
Mỗi lần gã vệ binh ảo giác giãy dụa, một mảnh ký ức của Hủy Diệt cũng bị xé rách theo.
Cô nhớ lại mùi hương của hoa tử đinh hương trong vườn nhà cha mẹ – nơi đã bị đốt cháy cách đây ba năm.
Cô nhớ lại cảm giác lạnh lẽo khi tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm ngầm dưới cung điện, không có tên tuổi, không quá khứ, chỉ là một khối thịt sống được ghép từ những mảnh vỡ của người khác.
“Nó rất đẹp,” kẻ đeo mặt nạ nói với vẻ say mê bệnh hoạn.
“Một linh hồn thuần khiết bị ô nhiễm bởi sự đau khổ.
Hãy để ta giải phóng nó cho ngươi.”
Hủy Diệt quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu mình.
Máu chảy từ mũi cô rơi xuống đất đá, tạo thành những đốm đỏ tươi nổi bật trên nền tối.
Cô biết rằng nếu để hắn tiếp tục rút linh hồn vệ binh ra khỏi bóng của mình, sự cân bằng mong manh bên trong cơ thể sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Những linh hồn khác cũng sẽ thức tỉnh và xé xác cô từ bên trong.
Nhưng thay vì cầu xin hay tấn công vô vọng, Hủy Diệt làm một điều bất ngờ nhất: Cô mở mắt ra và nhìn thẳng vào hình ảnh ảo giác của gã vệ binh đang chết dở trước mặt mình.
“Cô ấy đã chết ba ngày trước,” giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh lặng, sắc lạnh như dao cạo cắt qua da thịt thực tại.
“Xác đang thối ở nghĩa trang phía Bắc.
Ngươi đang cố gắng lấy một thứ đã thuộc về quá khứ.”
Lời nói của Hủy Diệt dường như có sức nặng vật lý.
Hình ảnh ảo giác của gã vệ binh bỗng nhiên đông cứng lại, khuôn mặt đầy kinh hoàng bị đóng băng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi linh hồn tan biến vào hư không.
Luồng năng lượng đen sẫm mà kẻ đeo mặt nạ bạc đang kiểm soát cũng rung lên bần bật, dao động mạnh mẽ như ngọn nến giữa cơn bão tố.
Thay vì bị xé xác hay mất đi một phần linh hồn, Hủy Diệt cảm thấy một luồng lạnh lẽo bất thường chảy ngược từ bóng vệ binh vào cơ thể cô.
Không phải là khí công nóng bỏng của võ giả truyền thống, cũng không phải tà ma âm u của dị giáo.
Đó là ký ức – thuần khiết và đau đớn đến mức khiến cô suýt nữa ngất đi.
Trong tích tắc đó, Hủy Diệt nhìn thấy tất cả những gì mà kẻ đeo mặt nạ bạc đã che giấu: Hắn ta đứng trên đỉnh tháp canh của cung điện, quan sát một nữ tu trẻ tuổi bị trói vào cột gỗ giữa sân đình.
Nữ tu ấy không chống cự, chỉ cúi đầu im lìm khi những lưỡi kiếm xuyên qua ngực cô.
Nhưng điều khiến Hủy Diệt rùng mình là khuôn mặt của người ra lệnh – đó chính là Đế Vương, với vẻ mặt vô cảm và đôi mắt trống rỗng như thể đang chứng kiến một màn trình diễn kịch nghệ tầm thường.
Ký ức tiếp theo hiện lên: Nữ tu kia không chết ngay lập tức mà bị giữ lại trong phòng giam tối tăm suốt ba ngày trước khi qua đời vì mất máu.
Trong những giờ phút cuối cùng, cô ấy đã tự nguyện hiến dâng linh hồn của mình để bảo vệ một bí mật – vị trí ẩn náu của “Chiếc Bình Chứa” đầu tiên.
Hủy Diệt nhận ra sự thật chấn động: Cô không chỉ là nơi giam giữ ngẫu nhiên cho những linh hồn lang thang.
Cơ thể này được tạo ra đặc biệt để chứa đựng sức mạnh mà Đế Vương muốn tiêu diệt nhưng lại không dám chạm vào trực tiếp vì sợ bị phản噬.
Và kẻ đeo mặt nạ bạc – người tự xưng là “Người Săn Phế Vật” – thực chất là một công cụ của Đế Vương, được cử đến để thu hồi những linh hồn đã thoát ra khỏi sự kiểm soát trước khi chúng gây nguy hiểm cho trật tự mà hắn ta thiết lập.
“Ngươi hiểu rồi phải không?” Giọng nói của kẻ đeo mặt nạ vang lên gần hơn hẳn, khiến Hủy Diệt giật mình tỉnh táo trở lại từ trạng thái nhập tâm ký ức.
Hắn đang đứng ngay trước mặt cô, cách nhau chỉ có một cánh tay.
Tấm mặt nạ bạc phản chiếu ánh trăng mờ ảo, che khuất mọi biểu cảm nhưng không giấu được sự thú vị trong giọng điệu.
“Ngươi là con rối của Đế Vương,” Hủy Diệt nói, giọng trầm xuống thấp nhất có thể để kìm nén cơn giận dữ đang bùng cháy bên trong lòng ngực cô.
“Và ngươi nghĩ rằng việc thu thập linh hồn này sẽ giúp hắn ta duy trì sự kiểm soát?”
“Sai lầm lớn nhất của những kẻ yếu đuối là tin vào tình cảm,” Hắn đáp lại, đưa tay ra chạm nhẹ vào má Hủy Diệt.
Đầu ngón tay lạnh như băng khiến da thịt cô nổi gai ốc.
“Đế Vương không cần yêu thương hay lòng trắc ẩn.
Anh ấy chỉ cần sự ổn định.
Và ngươi...
với tất cả những linh hồn hỗn loạn đó bên trong cơ thể, là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định ấy.”
Hủy Diệt đứng dậy, dùng tay áo lau nhẹ vết máu còn dính ở khóe miệng – không phải của cô, mà là máu ảo từ ký ức vừa hấp thụ.
Con hẻm yên tĩnh trở lại, nhưng sự yên tĩnh này giờ đây nặng nề hơn gấp bội, như thể chính không khí cũng đang nín thở chờ đợi một vụ nổ lớn sắp diễn ra.
Cô biết rằng mình không còn là một cô gái vô tư lang thang tìm kiếm chân tướng về cái chết của cha đẻ nữa.
Cô là một hiện tượng – một lỗi lầm trong hệ thống mà Đế Vương muốn xóa bỏ, và đồng thời là chìa khóa duy nhất có thể mở cánh cửa dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ trật tự giả tạo này.
Kẻ đeo mặt nạ bạc rút tay lại, lùi về phía sau một bước với vẻ tôn trọng pha lẫn cảnh giác.
“Ta sẽ cho ngươi thêm hai ngày,” hắn nói, giọng điệu đột ngột trở nên mềm mỏng hơn bất ngờ.
“Hai ngày để tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu trong ký ức của chính mình.
ta sẽ quay lại và hoàn tất nghi thức thu hồi.”
Trước khi Hủy Diệt kịp phản ứng hoặc đặt câu hỏi tiếp, bóng dáng của hắn đã tan biến vào màn sương đêm dày đặc như thể chưa bao giờ xuất hiện.
Chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng xa dần và mùi hương kim loại lạnh lẽo của mặt nạ bạc vẫn còn lingering trong không khí ẩm ướt.
Hủy Diệt nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình một lần nữa, nhưng lần này, cô không thấy sự yếu đuối.
Cô cảm nhận được sức mạnh đang cuộn trào bên dưới lớp da thịt – mười linh hồn, mỗi người mang theo một bí mật chết chóc, và giờ đây chúng đều thuộc về cô.
Nhưng khi ánh mắt cô扫 qua bức tường đá cũ kỹ phía sau lưng kẻ vừa rời đi, điều gì đó khiến máu trong cơ thể cô đông cứng lại: Trên nền gạch rêu mốc, có một vết tích nhỏ xío nhưng rõ ràng – dấu giày của một người phụ nữ, cùng với dòng chữ khắc sâu bằng móng tay gần như bị mòn hết bởi thời gian.
Dòng chữ ấy viết rằng: *“Con gái ta không chết trong phòng thí nghiệm.”*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận