Chương 45
Lã Hủy Diệt đứng bất động giữa lòng nghĩa trang, đôi chân trần lạnh cóng chạm xuống lớp bùn lầy dính dấp dưới ánh trăng máu nhuộm đỏ bầu trời đêm.
Đây không phải là nơi an nghỉ cho những linh hồn thanh thản; đây là bãi chiến trường của ký ức, nơi xương cốt mục rữa hòa lẫn với nỗi sợ hãi bị chôn vùi từ lâu đời.
Ánh sáng tím nhạt trên lưỡi kiếm trong tay cô пульс mạnh mẽ hơn bình thường, phản chiếu lại vẻ mặt lạnh băng và thiếu cảm xúc của chủ nhân.
Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc kiên cường đó, tim Hủy Diệt đang đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Cô không sợ bóng tối vì nó là kẻ thù, mà cô sợ chính bản thân mình – một bản sao lỗi thời đang cố gắng tồn tại trong thế giới của người thật.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, dày đặc đến mức khó thở.
Sự hiện diện của những cái bóng tách rời khỏi thực thể chủ nhân chúng bắt đầu len lỏi từ khắp mọi phía.
Chúng không phải là ảo ảnh quang học đơn thuần; chúng có trọng lượng, có nhiệt độ lạnh giá cắt da cắt thịt, và quan trọng nhất, chúng mang theo ý thức săn mồi hung bạo.
Hủy Diệt siết chặt tay trên chuôi kiếm, gân guốc nổi rõ dưới làn da trắng bệch.
Cô nhớ lời cảnh báo của Đế Vương: *"Bóng tối không tha thứ cho sự yếu đuối."* Nhưng đêm nay, cô cảm thấy mình yếu ớt hơn bao giờ hết.
Không phải vì thể lực cạn kiệt, mà bởi một bí ẩn lớn lao đang chờ đợi được vén màn – lý do tại sao những "Phế Vật" này lại xuất hiện đúng ở nơi chôn cất quá khứ của cha cô?
Những nấm mộ xung quanh dường như đang thở cùng nhịp với hơi lạnh xộc vào phổi.
Hủy Diệt nhắm mắt, tập trung vào cảm nhận nội lực trong cơ thể.
Cô cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để khám phá ra quy luật ẩn sau màn sương mù này.
Nếu bước sai một bước, cô sẽ không chỉ mất mạng mà còn đánh mất đi manh mối cuối cùng về chân tướng cái chết của cha mình – và bản chất đáng sợ bên trong chính linh hồn cô đang dần bị bóng tối xâm thực.
Những bóng tối không tấn công ngay lập tức.
Thay vì lao vào xé nát thịt thể, chúng bao vây Hủy Diệt theo một hình thức tinh vi và kinh hoàng hơn nhiều lần.
Chúng tạo thành một vòng tròn thu hẹp dần, giống như những sợi dây thừng vô hình siết chặt cổ cô mỗi khi cô cố gắng lùi bước hoặc chuyển dịch vị trí.
Hủy Diệt nhận ra quy luật đầu tiên: sự sợ hãi là chất xúc tác cho sức mạnh của chúng.
Khi nhịp tim cô tăng lên vì hoảng loạn, lớp sương mù đen sẫm bao phủ mặt đất trở nên đặc quánh lại, bám dính vào quần áo và da thịt như những con đỉa hút máu vô hình.
Càng run rẩy, bóng tối càng dày đặc.
Càng nghi ngờ bản thân, vòng vây càng thu hẹp đến mức nghẹt thở.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng quát tháo muốn bật ra từ cổ họng.
Sự kiểm soát cảm xúc vốn là kỹ năng sống còn của cô trong cung đình đầy rẫy lừa lọc và giết chóc.
Hủy Diệt mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua những bóng đen đang uốn lượn trước mặt.
Chúng không có hình dạng cố định; đôi khi trông như những chiếc vuốt nhọn hoắt, lúc khác lại giống khuôn mặt nhăn nhó của những người từng bị loại bỏ khỏi hệ thống tu luyện tàn khốc này.
"Đừng sợ," cô thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ nhưng đanh thép.
"Sợ hãi là thức ăn cho chúng."
Cô chậm rãi hạ thấp tư thế, kiếm chĩa về phía trước trong một góc độ phòng thủ hoàn hảo.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng tím dịu dàng hơn khi tâm trí cô trở nên tĩnh tại.
Bóng tối xung quanh dường như do dự lại, không tiến gần thêm nữa nhưng cũng chưa lui bước.
Đây là khoảng trống hiếm hoi để quan sát và suy luận.
Hủy Diệt nhận thấy rằng những bóng này phản ứng với nội lực của cô theo một cách kỳ lạ.
Khi cô đẩy nhẹ luồng khí dương ra khỏi chưởng tâm, chúng co rút lại như sợ bị cháy nắng; nhưng khi cô thu hồi năng lượng về trong, chúng lại tràn ngập trở lại, lấp đầy mọi khoảng trống mà ánh sáng không chạm tới.
Điều này gợi lên một giả thuyết nguy hiểm: bóng tối ở đây không phải là kẻ thù ngoại lai, mà là phần phản chiếu của chính nội lực đã bị hủy hoại hoặc từ chối bởi thế giới võ học chính thống.
Cô bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh dẫm vào những "vùng chết" nơi bóng tối tích tụ dày đặc nhất.
Mỗi lần di chuyển, cô cảm nhận sự kháng cự vô hình của không khí, như thể đang bơi trong một đại dương đầy axit ăn mòn.
Sự kiên nhẫn là vũ khí duy nhất còn lại cho Phàm Nữ cấp độ này trước một kẻ thù vô hình và vô tận.
Chính trong khoảnh khắc tâm trí Lã Hủy Diệt bị xáo động bởi những tiếng rít đáng sợ phát ra từ sâu thẳm bóng tối, arc twist xảy ra khiến cô phải dừng lại giữa chừng.
Những âm thanh đó không mang tính chất đe dọa thuần túy của quái vật; chúng là những lời than khóc, những lời cầu xin được giải thoát bị bóp méo qua lớp vỏ bọc ma quỷ.
Cô nhận ra rằng những Phế Vật này không phải là kẻ thù sinh ra để hủy diệt, mà là những nạn nhân – từng là võ giả, tu sĩ, hoặc thậm chí là cung nữ – đã thất bại trong quá trình hấp thụ nội lực cao cấp và bị bóng tối ngự trị.
Hệ thống tu luyện tàn khốc của Ngũ Tiên không chấp nhận sự yếu đuối; khi một người không đủ mạnh để kiểm soát nguồn năng lượng họ đang cố nắm giữ, phần "thất bại" đó sẽ bị đào thải ra khỏi cơ thể vật lý và trở thành những thực thể bóng tối lang thang này.
Một trong những bóng đen tiến gần hơn, hình dạng của nó dần ổn định thành轮廓 mờ ảo của một người phụ nữ mặc y phục cung đình cũ kỹ, mái tóc xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy sẹo và vết thương.
Hủy Diệt nhận ra bộ trang trí trên áo – đó là huy hiệu của gia tộc đã bị tiêu diệt ba năm trước khi cha cô mất tích.
"Cha..." Hủy Diệt thở hổn hển, giọng nghẹn lại.
Cô không dám tin vào những gì mình thấy.
Nếu đây là tàn dư của người thân, thì việc giết chết họ sẽ khác nào tự tay hủy hoại quá khứ và ký ức cuối cùng còn sót lại?
Nhưng nếu không tiêu diệt chúng, cô sẽ bị chúng nuốt chửng vì sự do dự.
Bóng tối xung quanh bắt đầu phát ra những hình ảnh chớp nhoáng – những ký ức đau đớn của nạn nhân được chiếu lên không trung như màn ảnh ảo.
Hủy Diệt thấy cảnh một võ giả trẻ tuổi cố gắng hấp thụ nội lực nhưng thất bại, cơ thể anh ta nổ tung thành từng mảnh bóng đen; cô thấy cảnh Đế Vương lạnh lùng ra lệnh xóa sổ những kẻ yếu kém để duy trì "trật tự" và "danh dự"; cô thấy chính cha mình – người đàn ông mà cô tôn sùng – đang đứng nhìn tất cả điều đó với ánh mắt trống rỗng, không can thiệp.
Chân tướng kinh hoàng đập vào mặt Hủy Diệt: Cha cô đã biết.
Ông ấy đã chọn sự im lặng để bảo vệ bản thân và quyền lực của gia tộc bằng cách hy sinh những người yếu đuối hơn.
Những Phế Vật này là kết quả trực tiếp của sự thờ ơ và tàn nhẫn từ chính đỉnh cao hệ thống mà cha cô từng nắm giữ.
Nỗi căm thù bùng lên trong tim Hủy Diệt, nhưng không phải dành cho bóng tối trước mắt.
Nó hướng về những người đã tạo ra chúng – bao gồm cả Đế Vương, và có lẽ, cả cha mình.
Cô nhận ra rằng để chiến thắng bóng tối, cô không thể chỉ dùng kiếm; cô phải đối mặt với sự thật tàn khốc mà thế giới này đang che giấu: sức mạnh được xây dựng trên nền tảng của những linh hồn bị bỏ rơi.
Hậu quả của hành động liều lĩnh là Hủy Diệt đã không挥 kiếm chém xuống như dự định ban đầu.
Thay vào đó, trong khoảnh khắc giao thoa giữa sự kinh hãi và thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của những bóng đen kia, cô mở lòng mình ra – một sai lầm chết người theo tiêu chuẩn võ học truyền thống, nhưng lại là bước đi duy nhất có thể dẫn đến câu trả lời cho bí ẩn linh hồn.
Cô giơ bàn tay trần lên, không cầm kiếm, và chạm vào hình ảnh mờ ảo của nữ cung tử trong bóng tối.
Thay vì cảm thấy lạnh giá hay đau đớn từ vết cắt vô hình, cô cảm nhận được một dòng chảy năng lượng đen ngòm xộc thẳng vào lòng bàn tay.
Nó như những giọt nước đá tan chảy len lỏi qua tĩnh mạch, xâm nhập sâu vào huyệt đạo và đi thẳng về tâm trí.
Cơ thể Hủy Diệt run rẩy dữ dội, chân cô bủn rủn không thể đứng vững trên nền đất nhầy nhụa.
Đôi mắt cô chuyển sang màu đen ngòm trong một tích tắc trước khi trở lại bình thường, nhưng ánh nhìn giờ đây mang theo một sự trống trải đáng sợ – như thể linh hồn vừa bị rút đi một phần nào đó để nhường chỗ cho thứ gì đó khác.
Cô đã "hấp thụ" một phần bóng tối vào trong linh hồn mình.
Không phải là nội lực thuần túy, mà là nỗi đau, ký ức và sự hiện diện của những người đã chết.
Những Phế Vật xung quanh bắt đầu tan biến không phải vì bị tiêu diệt, mà vì chúng tìm thấy nơi nương náu – bên trong chính cô.
Chúng rút lui vào bóng của Hủy Diệt, trở thành một phần mở rộng kỳ lạ của ý thức cô.
Cảm giác này thật ghê tởm nhưng cũng đầy mê hoặc.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của hàng chục linh hồn nhỏ bé đang rên rỉ bên trong tâm trí mình, tạo nên một dàn hợp xướng hỗn loạn giữa nỗi sợ hãi và khát vọng giải thoát.
Hủy Diệt ngã quỵ xuống đầu gối, miệng nở ra nụ cười chua chát đầy mỉa mai với chính số phận của mình.
Cô đã tìm thấy bí mật: bóng tối không thể bị tiêu diệt bằng ánh sáng đơn thuần; nó chỉ có thể được kiểm soát bằng cách dung nạp và chịu đựng nỗi đau của nó.
Nhưng cái giá phải trả là cô đang dần mất đi ranh giới giữa con người và quái vật.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng tím giờ đây đã chuyển sang màu đen tuyền, phản chiếu lại sự biến đổi nội tại đáng sợ này.
Cô không còn hoàn toàn là một Phàm Nữ; cô trở thành chiếc bình chứa cho những linh hồn bị lãng quên – và đó chính là thứ sức mạnh mà Đế Vương đang tìm kiếm, cũng như điều khiến "Lã Hủy Diệt" gốc khiếp sợ nhất.
Hãi hùng lan tỏa trong tĩnh mạch khi Lã Hủy Diệt đứng dậy giữa nghĩa trang trống vắng, thở dốc từng hơi khó nhọc.
Những bóng tối xung quanh bắt đầu lui dần vào đất, nhưng chúng không tan biến hoàn toàn như cô đã nghĩ.
Chúng rút sâu vào trong bóng của cô dưới ánh trăng máu, trở thành một phần vĩnh cửu của cơ thể và linh hồn đang dần bị nhiễm độc này.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Dưới lớp da thịt bình thường ấy, những tĩnh mạch đen sẫm bắt đầu lộ rõ hình dạng như mạng nhện chằng chịt, pulsing theo nhịp đập trái tim bất an.
Cảm giác nặng nề trong lồng ngực không còn là nỗi sợ hãi nữa, mà là một sự hiện diện dày đặc của hàng chục ý thức khác đang ngủ yên bên trong cô – chờ đợi ngày thức tỉnh để đòi lại công lý hoặc hủy diệt tất cả.
Đột nhiên, từ phía xa xa nơi cổng nghĩa trang bị bỏ hoang, một bóng người cao lớn bước ra khỏi màn sương đêm.
Không phải Thái Dương với sự kiêu ngạo đầy trắc ẩn, cũng không phải Đế Vương tàn nhẫn.
Đó là một nam nhân mặc y phục đen tuyền, mặt nạ bạc che kín nửa khuôn mặt, đôi mắt đỏ rực như máu đang nhìn thẳng vào Hủy Diệt – và cụ thể hơn, là cái bóng đang mở rộng bất thường dưới chân cô.
"Cô đã ăn chúng," giọng nói trầm đục vang lên từ sau tấm mặt nạ lạnh giá, mang theo sự kinh ngạc pha lẫn dục vọng chiếm hữu.
"Cuối cùng cũng tìm thấy chiếc bình chứa hoàn hảo." Hủy Diệt siết chặt nắm tay, cảm nhận được sự rung động dữ dội của những linh hồn bên trong cô đáp lại lời gọi của kẻ lạ này – và đó là lần đầu tiên, bóng tối bên trong cô mỉm cười trước khi nó có thể kiểm soát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận