Chương 44

Chương 44: Đêm Săn Phế Vật

Ánh trăng máu nhuộm đỏ mái ngói điện Tiêu Diệt, biến những viên ngói cổ xưa thành những vệt máu đông sẫm.

Lã Hủy Diệt đứng giữa cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, bàn tay nắm chặt cán kiếm "Tử Thần" đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Trước mặt cô, bóng dáng kia không tan biến vào đêm đen như những ảo ảnh thường thấy.

Nó đứng đó, vững chãi, với tư thế uy nghi của một nữ hoàng trên ngai vàng vô hình.

Đó là Lã Hủy Diệt.

Nhưng không phải là cô.

Người phụ nữ kia mặc y phục đen tuyền, vải lụa đắt tiền phản chiếu ánh trăng mờ ảo, trên đó thêu những ký tự cổ xưa phát sáng màu tím nhạt, tựa như những mạch máu đang đập thình thịch dưới làn da.

Khuôn mặt giống hệt cô đến kinh khủng, nhưng thần thái lại hoàn toàn khác biệt.

Nếu Diệt là một ngọn lửa tàn dư đang cố gắng bùng cháy trong gió bão, thì người phụ nữ kia là băng hà vĩnh cửu, lạnh lẽo và bất động.

Đôi mắt của "Gốc" – cái tên mà Diệt vừa biết được trong ký ức hỗn loạn – không chứa đựng sự sợ hãi hay run rẩy.

Chúng trống rỗng, sâu thẳm như vực thẳm, nơi ánh sáng không thể chạm tới.

"Ngươi đã làm ồn quá mức," Gốc nói, giọng điệu phẳng lặng, không chút cảm xúc.

"Bóng tối không thích sự ồn ào.

Nó sẽ cắn xé những kẻ yếu đuối."

Diệt hít vào một hơi sâu, không khí lạnh buốt cứa vào phổi.

"Ta không yếu đuối.

Ta đã giết Tống Uyển.

Ta đã phá vỡ vòng tròn."

Gốc khẽ cười, một nụ cười mỏng manh, đầy khinh miệt.

"Tống Uyển?

Người đó chỉ là một con rối.

Và ngươi, bản sao, là một công cụ lỗi thời.

Ngươi nghĩ mình đã thắng?

Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu sự thật về cái giá phải trả."

Gốc bước về phía trước.

Mỗi bước chân của cô ấy không tạo ra âm thanh, như thể cô ấy đang trượt trên mặt nước đóng băng.

Diệt cảm thấy một sức ép vô hình đè lên vai, nặng hơn cả thanh kiếm trên tay.

Đó không phải là áp lực võ công, mà là áp lực của sự hiện diện.

Sự hiện diện của một người đã sống lâu hơn, đã chịu đựng nhiều đau đớn hơn, và đã chấp nhận những điều mà Diệt chưa dám nghĩ đến.

"Ta muốn biết chân tướng," Diệt nói, giọng cô run nhẹ nhưng không lùi bước.

"Cha ta đã chết như thế nào?

Và tại sao ngươi lại để ta tồn tại?"

Gốc dừng lại, cách Diệt chỉ ba bước chân.

Khoảng cách đó đủ để một cú đâm chết người, nhưng cả hai đều không di chuyển.

"Chân tướng?" Gốc lặp lại từ ngữ đó, như thể nó là một món quà độc hại.

"Ngươi muốn chân tướng?

Hãy nhìn vào bóng của chính ngươi."

Gốc giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Diệt.

Từ lòng bàn tay của cô ấy, bóng tối không bốc lên mà *rơi* xuống, nặng nề và đặc quánh như dầu nhớt.

Nó lan ra sàn mái, bò lên chân Diệt, lạnh lẽo và ẩm ướt.

Diệt cố gắng lùi lại, nhưng chân cô như bị đóng đinh vào chỗ đứng.

"Ban đêm, bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng," Gốc thì thầm, mắt cô sáng lên một ánh sáng tím kỳ lạ.

"Nó là ký ức.

Nó là nỗi đau.

Và nó là nơi những linh hồn không có chỗ trú ẩn tìm về.

Cha ngươi...

Lã Hạo Thiên, không phải chết vì bệnh tật.

Anh ấy đã tự thiêu để ngăn chặn sự thức tỉnh của bóng tối trong cơ thể ngươi.

Anh ấy biết rằng ngươi là một cái lồng.

Một cái lồng chứa đựng thứ gì đó mà thế giới này không thể chấp nhận."

Diệt cảm thấy máu trong người cô sôi sục.

Ký ức về cha cô, những đêm dài ông ôm lấy cô và hát những bài hát ru u ám, giờ đây trở nên méo mó.

"Lừa dối," Diệt hét lên.

"Ngươi đang cố gắng làm ta phát điên!"

"Ta đang cố gắng làm ta tỉnh táo," Gốc đáp lại, giọng cô đột ngột trở nên sắc bén.

"Và ngươi cũng cần tỉnh táo.

Vì bóng tối đang đói."


Diệt mở mắt.

Đôi mắt cô giờ đây hoàn toàn đen kịt.

Không còn màu ngọc sáng ngời.

Cô đứng giữa biển bóng tối, nhưng cô không sợ hãi.

Cô cảm thấy sức mạnh tuôn trào từ bên trong, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Nó không phải là sức mạnh của võ học, mà là sức mạnh của sự hủy diệt.

Gốc lùi lại, lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.

"Ngươi đã để cha ngươi vào?

Ngươi đã phá vỡ phong ấn?"

Diệt mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy nguy hiểm.

Ta đã mời ông ấy vào."

Cô bước về phía Gốc.

Mỗi bước chân của cô làm rung chuyển không khí.

Bóng tối xung quanh cô co quắp lại, tuân theo ý chí của cô.

Cô không còn là một bản sao.

Cô không còn là một nạn nhân.

Cô là chủ nhân của bóng tối.

"Ngươi nói bóng tối không có tự do," Diệt nói, giọng cô vang lên như tiếng sét.

"Nhưng bóng tối có thể được điều khiển.

Và ta sẽ điều khiển nó.

Ta sẽ dùng nó để tìm ra Đế Vương.

Ta sẽ dùng nó để trả thù cho cha ta.

Và ta sẽ dùng nó để bảo vệ những người yếu đuối khỏi chính những bóng tối này."

Gốc nhìn Diệt, mắt cô mở to.

"Ngươi không hiểu.

Nếu ngươi mở cánh cửa đó, ngươi không thể đóng nó lại.

Bóng tối sẽ ăn mòn con người trong ngươi.

Ngươi sẽ trở thành một quái vật."

"Thì có sao không?" Diệt hỏi.

"Nếu thế giới này cần một quái vật để tồn tại, thì ta sẽ là quái vật đó."

Gốc không nói gì thêm.

Cô quay người, biến mất vào bóng tối, để lại Diệt một mình trên mái điện.

Nhưng Diệt không cảm thấy cô đơn.

Cô cảm thấy...

hoàn chỉnh.

Cô nhìn xuống thành phố dưới chân mình.

Ánh đèn của những ngôi nhà nghèo nàn le lói trong đêm.

Những bóng đen đang rình rập ở những góc hẻm tối.

Cô biết rằng họ đang sợ hãi.

Họ đang chờ đợi cái chết.

Và cô sẽ không để điều đó xảy ra.

Diệt rút kiếm, lưỡi kiếm đen kịt cắt qua không khí.

Cô không quay về cung điện.

Cô không quay về nơi an toàn.

Cô nhảy xuống, rơi vào bóng tối, và biến mất.


Lã Hủy Diệt đứng trên một mái nhà khác, nhìn về phía cung điện.

Ánh trăng máu đang dần lặn, nhường chỗ cho bầu trời xám xịt của bình minh.

Nhưng bóng tối không tan biến.

Nó vẫn ở đó, rình rập, chờ đợi.

Cô cảm thấy một sự thay đổi trong cơ thể mình.

Những vệt đen trên da thịt cô không còn đau đớn.

Chúng trở thành một phần của cô.

Và trong tâm trí cô, giọng nói của Lã Hạo Thiên vẫn vang lên, thì thầm những lời đầy thù hận và tham vọng.

*"Con của ta,"* ông nói.

*"Ngươi đã làm tốt.

Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu.

Đế Vương đang chờ ngươi.

Và ta sẽ giúp ngươi tiêu diệt anh ta."*

Diệt nhắm mắt lại.

Cô không đuổi giọng nói đó đi.

Cô lắng nghe nó.

Cô cần sức mạnh của nó.

Cô cần sự thù hận của nó.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ bé của cô vẫn run rẩy.

Phần đó biết rằng cô đang đánh đổi linh hồn mình.

Phần đó biết rằng cô sẽ không bao giờ có thể quay lại.

Nhưng cô không có lựa chọn.

Diệt mở mắt, nhìn về phía cung điện.

Cô rút kiếm, và lần này, lưỡi kiếm không còn màu đen.

Nó phát ra một ánh sáng tím nhạt, giống như những ký tự trên áo của Gốc.

"Ta đến đây," cô thì thầm.

Và bóng tối, lần đầu tiên, mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập