Chương 43
Lạnh.
Một sự lạnh lẽo không phải đến từ nhiệt độ, mà từ chính cốt lõi của sự tồn tại.
Nó thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, và cuối cùng là ăn mòn linh hồn.
Lã Hủy Diệt — hay ít nhất là phiên bản đang đứng này, cái mà thế gian gọi là 'Diệt' — cảm thấy xương sống mình tê cứng khi luồng năng lượng đen kịt tuôn ra từ lòng bàn tay của người phụ nữ trước mặt.
Người phụ nữ đó, Lã Hủy Diệt gốc — 'Gốc', đang quỳ sụp trên nền đá hoa cương vỡ vụn.
Máu của cô ta không đỏ thẫm như máu người thường, mà mang sắc tím sẫm, gần như đen, lan tỏa trên sàn nhà như những nhánh hoa độc nở rộ giữa đêm tối.
Diệt bước tới, mỗi bước chân đều nặng nề như thể đang dấn thân vào một hố sâu không đáy.
Không khí trong điện ngầm ẩm ướt, mùi tanh của sắt và mùi hương thối rữa của bóng tối cũ kỹ bao trùm lấy khứu giác.
"Ngươi cảm thấy thế nào?" Gốc hỏi, giọng nói khàn khàn, vỡ vụn nhưng vẫn giữ được một vẻ kiêu hãnh tàn tạ.
Ánh mắt cô ta hướng lên, nhìn Diệt qua những sợi tóc bết dính bởi máu và mồ hôi.
Diệt không đáp.
Cô chỉ cúi xuống, quan sát những vết nứt trên sàn nhà nơi Gốc đang quỳ.
Những vết nứt đó không tự nhiên.
Chúng tạo thành một hình tròn kỳ lạ, những ký tự cổ xưa bị xói mòn bởi thời gian và bạo lực.
Đây không chỉ là nơi ẩn náu.
Đây là một pháp trận.
Một pháp trận phong ấn, và giờ đây, nó đã bị phá vỡ.
"Ta đã chờ ngươi," Gốc thì thầm, một nụ cười chua chát nở trên môi.
"Ta đã chờ bản sao của chính mình đến để kết liễu ta.
Hoặc để thừa kế nỗi đau này."
Diệt nắm chặt tay.
Cánh tay cô run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột nội tại.
Trong ký ức vừa được truyền tải, cô thấy rõ ràng: Gốc không phải là kẻ thù.
Cô ta là nạn nhân.
Một nạn nhân của chính sự hy sinh và những âm mưu cung đình tàn khốc.
Diệt là kết quả của sự từ bỏ đó.
"Đừng nói những lời vô nghĩa," Diệt lên tiếng, giọng cô lạnh băng, nhưng bên trong lòng ngực, một cơn đau nhói lên.
"Tại sao ngươi lại để ta đến đây?
Tại sao ngươi lại để bóng tối dẫn đường?"
"Vì bóng tối không lừa dối," Gốc trả lời, cô ta cố gắng đứng dậy nhưng thất bại, ngã trở lại.
"Chỉ có con người mới làm điều đó.
Và đặc biệt là những người mà ngươi yêu thương."
Diệt nhíu mày.
Cô quay sang nhìn Thái Dương, người đang nằm bất động phía sau.
Hơi thở của anh đã rất yếu.
Máu vẫn chảy từ vết thương trên ngực, nhuộm đỏ tấm áo choàng trắng tinh.
Thái Dương nhắm mắt, gương mặt thanh tú giờ đây chỉ còn lại sự蒼白 (xám ngắt) của cái chết.
"Anh ta sẽ chết," Diệt nói, không phải hỏi, mà là khẳng định.
"Đúng," Gốc gật đầu.
"Và đó là giá phải trả cho sự thật.
Nhưng sự thật này...
nó sẽ giết ngươi, nếu ngươi không đủ mạnh để chấp nhận nó."
Diệt bước lại gần Gốc hơn nữa.
Cô cúi xuống, mặt đối mặt với người phụ nữ có khuôn mặt giống hệt mình, nhưng lại mang vẻ già nua và tàn tạ của một kẻ đã sống qua địa ngục.
Trong đôi mắt của Gốc, Diệt nhìn thấy sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một sự giải thoát kỳ lạ.
"Ta muốn biết," Diệt nói, giọng cô rung lên.
"Ai đã tạo ra ta?
Và tại sao bóng tối lại gọi ta là 'con'?"
Gốc cười, một tiếng cười đau đớn.
"Bởi vì ngươi không chỉ là một bản sao, Diệt.
Ngươi là một phần của ta.
Một phần mà ta đã cố gắng cắt bỏ, nhưng bóng tối...
bóng tối không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
Ngươi là bóng tối của ta.
Và giờ, bóng tối đã trở về."
Diệt quỳ xuống trước Gốc, nâng cằm cô ta lên bằng ngón tay lạnh cứng.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở đá chiếu xuống, làm nổi bật sự tương phản giữa hai khuôn mặt giống hệt nhau: một bên tàn tạ, một bên rực rỡ sức mạnh đáng sợ.
Nhưng sức mạnh đó, Diệt nhận ra, không thuộc về cô.
Nó đến từ sự hủy diệt.
"Tại sao?" Diệt hỏi, ngắn gọn, cộc lốc.
Gốc thở hắt ra, tiếng thở như tiếng xì của một con thú bị thương.
"Tại sao ta không tự kết liễu?
Tại sao ta để ngươi tồn tại?
Câu trả lời nằm ở đây." Cô ta chỉ tay vào ngực mình, nơi trái tim đang đập yếu ớt.
"Ta không thể chết.
Vì nếu ta chết, pháp trận sẽ hoàn tất, và bóng tối sẽ được giải phóng hoàn toàn.
Nhưng nếu ta sống, nó sẽ tiếp tục ăn mòn ta, và một ngày nào đó, nó sẽ tìm cách thoát ra.
Thông qua ngươi."
Diệt nhíu mày.
"Ngươi đang nói rằng ta là một cánh cửa?"
"Ngươi là một chiếc lồng," Gốc sửa lại.
"Một chiếc lồng bằng xương và thịt, được tạo ra để giam cầm bóng tối.
Nhưng chiếc lồng đó đang vỡ.
Và kẻ đã đóng ngươi vào đó...
là người mà ngươi nghĩ là cha ngươi."
Thế giới như ngừng quay.
Diệt sững sờ.
Ký ức về người cha nghiêm nghị, về những bài học võ học, về sự bảo vệ...
tất cả đều là giả?
"Đế Vương," Diệt thì thầm.
Tên gọi đó vang lên trong không khí lạnh giá, mang theo một sự thù hận sâu sắc.
"Không," Gốc lắc đầu.
"Đế Vương chỉ là công cụ.
Người thực sự...
là người đã trao cho ngươi linh hồn này.
Người đã ghép linh hồn của một võ giả đã chết vào cơ thể của một đứa trẻ vô hồn.
Và người đó...
là Tống Uyển."
Diệt cảm thấy máu trong người mình như đông lại.
Người phụ nữ dịu dàng, người đã dạy cô cách sống, cách yêu, cách tin tưởng.
Người phụ nữ mà cô luôn xem như một hình mẫu, một người mẹ thứ hai.
"Tống Uyển..." Diệt lặp lại tên đó, giọng cô run rẩy.
"Tại sao?"
"Vì tình yêu," Gốc nói, giọng cô đầy bi thương.
"Tống Uyển yêu ta.
Nhưng ta đã từ chối.
Ta chọn con đường của bóng tối, của sự cô độc.
Và Tống Uyển...
cô ấy không chấp nhận sự từ chối đó.
Cô ấy muốn sở hữu ta.
Nhưng khi ta chết, cô ấy không thể chấp nhận mất đi.
Vậy nên, cô ấy đã tạo ra ngươi.
Một phiên bản hoàn hảo, tuân thủ, và không có ý chí phản kháng.
Nhưng bóng tối...
bóng tối không bao giờ tuân thủ."
Diệt buông tay ra.
Cô lùi lại, lưng dựa vào bức tường đá lạnh lẽo.
Tất cả những gì cô tin tưởng, tất cả những gì cô sống cho, đều là một trò đùa tàn khốc.
Cô không phải là con gái của một võ giả vĩ đại.
Cô là một sản phẩm của sự chiếm đoạt và điên cuồng.
"Vậy thì giết ta," Diệt nói, giọng cô lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Nếu ta là một sai lầm, thì hãy sửa chữa nó.
Nếu ta là một chiếc lồng đang vỡ, thì hãy phá hủy nó trước khi bóng tối thoát ra."
Gốc nhìn Diệt, đôi mắt cô ta chứa đầy nước mắt.
"Ta không thể.
Và ngươi cũng không thể.
Vì chúng ta là một.
Ngươi chết, ta cũng chết.
Và bóng tối sẽ tự do."
"Vậy thì chúng ta sẽ chết cùng nhau," Diệt nói.
"Và hy vọng rằng, cái chết của chúng ta sẽ mang lại sự bình yên cho thế giới."
Gốc mỉm cười, một nụ cười bình thản.
"Ngươi đã thay đổi.
Ngươi không còn là cái bóng vô hồn nữa.
Ngươi có ý chí.
Và đó là điều khiến Tống Uyển sợ hãi nhất."
Tiếng bước chân vang lên từ lối thoát hiểm phía xa.
Không phải bước chân của quân lính, hay bóng tối.
Đó là bước chân đều đặn, nhẹ nhàng, mang theo mùi hương hoa nhài quen thuộc.
Diệt nhận ra mùi hương đó.
Đó là mùi hương của Tống Uyển, người phụ nữ mà cô – trong ký ức của "Gốc" – từng dành trọn trái tim, và cũng là người mà Diệt từng xem là ân nhân.
Từ bóng tối sâu thẳm của hành lang, một bóng người bước ra.
Áo choàng trắng muốt, tóc đen dài垂 xuống vai, và khuôn mặt đẹp đẽ, thanh tao, với đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực thẳm.
"Tớ đã chờ em," Tống Uyển nói, giọng cô dịu dàng, ngọt ngào như mật ong, nhưng lại khiến Diệt cảm thấy lạnh sống lưng.
"Tớ biết em sẽ đến đây.
Tớ biết em sẽ tìm ra sự thật."
Diệt đứng dậy, tay nắm chặt lấy kiếm.
Lưỡi kiếm run lên, phản ánh sự nội tâm của cô.
"Ngươi đã biết từ trước?"
"Tất nhiên," Tống Uyển gật đầu, bước tới gần.
"Ta đã tạo ra em để bảo vệ anh ấy.
Để bảo vệ Lã Hủy Diệt gốc.
Nhưng ta không ngờ rằng, bóng tối lại mạnh mẽ đến vậy.
Nó đã ăn mòn ta, và giờ, nó đang ăn mòn em."
"Ngươi nói dối," Diệt nói.
"Ta không phải để bảo vệ ai.
Ta là một bản sao.
Một công cụ."
"Không," Tống Uyển lắc đầu, bước tới gần hơn nữa.
"Em là tình yêu của ta.
Em là sự tái sinh của Lã Hủy Diệt.
Và ta sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ điều gì, lấy đi em khỏi ta."
Diệt lùi lại.
Cô cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ phía Tống Uyển.
Không phải sức hút của bóng tối, mà là sức hút của ký ức.
Những ký ức mà cô không có, nhưng lại cảm thấy quen thuộc.
Những ký ức về một thời thơ ấu hạnh phúc, về một người mẹ yêu thương, về một cuộc đời bình yên.
"Em nhớ không?" Tống Uyển hỏi, giọng cô thì thầm.
"Em nhớ khi chúng ta cùng nhau ngắm hoa trong vườn.
Em nhớ khi ta dạy em cách múa kiếm.
Em nhớ khi ta hứa sẽ bảo vệ em cả đời?"
Diệt nghiến răng.
"Đó không phải là ký ức của ta.
Đó là ký ức của ngươi.
Ngươi đã ghép chúng vào đầu ta."
"Vậy thì sao?" Tống Uyển cười, nụ cười đó đẹp đẽ nhưng đáng sợ.
"Nếu em cảm thấy nó thật, thì nó là thật.
Và nếu nó là thật, thì em sẽ ở bên ta.
Forever."
Diệt rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm sáng lên màu đỏ máu.
"Ta sẽ không ở bên ngươi.
Ta sẽ không là nô lệ của bất kỳ ai."
Tống Uyển không sợ hãi.
Cô chỉ mỉm cười, và từ trong lòng áo choàng, cô rút ra một thanh kiếm nhỏ, bằng ngọc trắng.
"Vậy thì em sẽ chết.
Và ta sẽ tạo ra một bản sao khác.
Một bản sao hoàn hảo hơn."
Diệt lao vào.
Kiếm của cô cắt qua không khí, hướng thẳng vào tim Tống Uyển.
Nhưng Tống Uyển né tránh dễ dàng, thanh kiếm ngọc của cô chạm vào lưỡi kiếm của Diệt, tạo ra một âm thanh vang vọng.
"Em vẫn chưa đủ mạnh," Tống Uyển nói.
"Em vẫn còn yếu đuối.
Em vẫn còn hy vọng.
Và hy vọng là điều yếu đuối nhất."
Diệt cảm thấy một cơn đau nhói lên trong đầu.
Ký ức của Gốc đang xâm nhập vào tâm trí cô.
Cô thấy cảnh Tống Uyển đứng bên cạnh mộ chí của Gốc, cười trong khi máu của Gốc vẫn còn tươi đỏ.
Cô thấy cảnh Tống Uyển thực hiện nghi thức chuyển linh hồn, với vẻ mặt điên cuồng và占有 (chiếm đoạt).
"Ngươi điên," Diệt nói, giọng cô run rẩy.
"Ngươi đã giết cô ta.
Ngươi đã giết Lã Hủy Diệt gốc."
"Ta đã cứu cô ta," Tống Uyển trả lời, giọng cô lạnh băng.
"Ta đã cứu cô ta khỏi sự cô độc.
Và giờ, ta sẽ cứu em khỏi sự yếu đuối."
Diệt nhắm mắt, chấp nhận số phận.
Nhưng rồi, một cú đau dữ dội xuyên thấu cơ thể cô.
Không phải từ bóng tối, không phải từ Tống Uyển.
Mà từ bên trong.
Lòng bàn tay cô, nơi vừa nhận năng lượng từ "Gốc", bắt đầu nóng lên.
Không phải nóng của lửa, mà là nóng của sự *đốt cháy*.
Diệt mở mắt, nhìn thấy những vệt đen lan tỏa từ lòng bàn tay, bò lên cánh tay, và tiến về phía tim cô.
"Không," Diệt hét lên.
"Điều này không thể xảy ra."
Tống Uyển dừng lại, vẻ mặt kinh hãi.
ngươi đang hấp thụ bóng tối?
Ngươi không thể.
Ngươi là bản sao.
Ngươi không có linh hồn để chứa đựng nó."
"Ta có," Diệt nói, giọng cô vang lên, không còn là giọng của một cô gái yếu đuối, mà là giọng của một nữ hoàng bóng tối.
"Ta có linh hồn của Lã Hủy Diệt gốc.
Và giờ, ta có linh hồn của chính ta."
Những vệt đen lan tỏa khắp cơ thể Diệt.
Tóc cô đen hơn, mắt cô sâu thẳm hơn.
Và sức mạnh...
sức mạnh tuôn trào từ bên trong cô, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì cô từng cảm thấy.
Tống Uyển lùi lại, sợ hãi.
"Ngươi đã phá vỡ pháp trận.
Ngươi đã giải phóng bóng tối.
Và giờ, ngươi sẽ bị nó nuốt chửng."
"Không," Diệt nói.
"Ta sẽ điều khiển nó.
Ta sẽ không để nó kiểm soát ta.
Ta là Lã Hủy Diệt.
Và ta sẽ chọn con đường của mình."
Diệt vung kiếm.
Lưỡi kiếm không còn màu đỏ máu, mà là màu đen, màu của bóng tối.
Cô lao vào Tống Uyển, nhanh hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Tống Uyển cố gắng né tránh, nhưng kiếm của Diệt đã chạm vào người cô.
Một tiếng vang lên.
Tống Uyển ngã xuống, thanh kiếm ngọc vỡ vụn.
Máu chảy từ miệng cô.
đã thắng," Tống Uyển thì thầm, nụ cười trên môi cô vẫn còn đó.
"Nhưng em chưa thắng.
Vì bóng tối...
bóng tối đã thức dậy."
Diệt nhìn xuống.
Từ dưới đất, từ những vết nứt của pháp trận, bóng tối bắt đầu bốc lên.
Không phải bóng tối của Gốc, không phải bóng tối của Tống Uyển.
Mà là bóng tối của Diệt.
Và nó đang gọi tên cô.
*"Hủy Diệt...
trở về với ta..."*
Diệt nhắm mắt.
Cô không chống cự.
Cô để cho bóng tối bao phủ cô.
Và trong bóng tối, cô tìm thấy sự bình yên.
Điện ngầm chìm vào im lặng.
Chỉ còn lại Diệt đứng đó, tay vẫn dang rộng như đang ôm một khoảng không vô hình.
Đôi mắt cô giờ đây có hai màu: một nửa đen kịt như mực, một nửa sáng ngời như ngọc.
Cô bước ra khỏi điện ngầm, dưới ánh trăng惨淡.
Xa xa, tiếng trống cung đình vang lên, báo hiệu một lễ hiến tế sắp diễn ra.
Diệt mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy nguy hiểm.
"Ta đã tìm ra sự thật," cô thì thầm.
"Và giờ, ta sẽ tìm ra kẻ đã tạo ra sự thật này."
Cô nhìn về phía cung điện, nơi Đế Vương đang ngồi trên ngai vàng.
Và trong bóng tối, một bóng người khác xuất hiện.
Cao lớn, uy nghiêm, với đôi mắt đỏ rực như máu.
Nhưng không phải Hoàng Tử mà cô đã gặp trước đó.
Người này...
Nguy hiểm hơn.
Và anh ta đang nhìn cô, với một nụ cười đầy thù hận.
"Chào mừng ngươi, Lã Hủy Diệt," Hoàng Tử nói, giọng anh vang lên trong bóng tối.
"Cuộc chơi mới bắt đầu."
Diệt rút kiếm.
Lưỡi kiếm đen kịt cắt qua không khí.
"Ta sẵn sàng," cô nói.
Và bóng tối, lần đầu tiên, mỉm cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận