Chương 9

Ma Nô không kịp hoàn thành động tác nâng kiếm.

Lưỡi kiếm của Tiêu Phong, mang theo tàn dư của "Linh Lực Hỗn Độn" được Hệ thống cấp phát, quét qua không khí với một âm thanh xé tai như lụa bị xé toạc.

Lớp da thịt ở cổ tay Ma Nô bị xé mở, nhưng không có máu đỏ chảy ra.

Thay vào đó, một chất dịch đen sẫm, đặc quánh như nhựa đường, phun trào dữ dội, tỏa ra mùi thối rữa của Hư Không – mùi của sự phân rã vĩnh viễn.

Ma Nô gào thét, một âm thanh không còn mang tính chất con người.那双 mắt của hắn, vốn đã trắng bệch, giờ đây chuyển sang màu tím thẫm, đồng tử co lại thành những đường thẳng mảnh mai.

Hắn cố gắng rút kiếm, nhưng lưỡi kiếm của Tiêu Phong đã cắm sâu vào hõm nách, xuyên qua xương sườn và ghim chặt hắn vào nền đá nứt nẻ.

Tiêu Phong không buông tay.

Anh cảm thấy lực kháng cự từ cơ thể Ma Nô đang dần yếu đi, nhưng linh lực trong cơ thể anh lại đang bị hút mạnh mẽ vào vết thương.

Hệ thống trong đầu anh reo lên những cảnh báo chói tai, nhưng anh bỏ qua chúng.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần biết thứ gì đang kiểm soát kẻ thù này trước khi nó biến mất hoàn toàn vào Hư Không.

là ai?" Ma Nô khàn khàn hỏi, giọng nói nghe như hai tảng đá ma sát vào nhau.

Máu đen nhỏ xuống sàn, tạo thành những vệt loang lổ giống như những con đường dẫn lối trong mê cung.

Tiêu Phong nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt biến dạng của đối thủ.

"Ta là Lam Tiêu Phong.

Và ngươi là một lỗi hệ thống cần được gỡ bỏ."

Anh vung tay, linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, ép lưỡi kiếm đi sâu hơn nữa.

Ma Nô ngừng gào thét.

Cơ thể hắn bắt đầu co giật, những mảnh vỡ của thực tại xung quanh họ bắt đầu xoay tròn, như thể muốn nuốt chửng cả hai.

Nhưng Tiêu Phong không sợ.

Anh đã học cách sống với nỗi sợ hãi.

Anh biến nó thành nhiên liệu.

Khi Ma Nô tắt thở, cơ thể hắn không rơi xuống.

Không phải thành tro bụi, mà thành những hạt ánh sáng tím nhạt, lơ lửng trong không trung, sau đó lao thẳng vào ngực Tiêu Phong.

*[CẢNH BÁO: Tiếp xúc trực tiếp với cốt lõi Hư Không.]*
*[Đang phân tích cấu trúc linh hồn mục tiêu...]*
*[Phát hiện mã nguồn trùng khớp: 98.7%]*

Tiêu Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Nỗi đau xuyên thấu qua xương tủy, nhưng anh giữ nguyên vị trí.

Anh không chạy.

Chạy là hành động của kẻ yếu.

Anh đứng yên, để cho những hạt ánh sáng tím xâm nhập vào kinh mạch của mình.

Chúng lạnh như băng, nhưng mang theo một nhiệt độ giả tạo, như thể chúng đang cố gắng đánh lừa cơ thể anh rằng chúng là một phần của anh.

"Đừng sợ," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ Hệ thống, mà từ chính sâu thẳm ký ức bị chôn vùi.

"Chúng ta từng là một."

Tiêu Phong mở mắt, đôi mắt của anh giờ đây có những đốm tím nhỏ li ti ở rìa đồng tử.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những mạch máu đen từ chương trước đã lùi lại, thay thế bằng một mạng lưới ánh sáng xanh lam mờ ảo, chạy dọc theo các tĩnh mạch.

Đó không phải là linh lực thuần túy.

Đó là ký ức.

Anh quỳ xuống cạnh đống tàn dư của Ma Nô.

Xác thân đã biến mất, nhưng một khối tinh thể nhỏ, màu xanh lam đậm như lapis lazuli, vẫn còn nằm lại trên nền đá.

Nó rung lên nhịp nhàng, giống như một trái tim thu nhỏ.

Tiêu Phong nhặt nó lên.

Nó lạnh, nhưng khi chạm vào da tay anh, nó truyền lại một luồng dữ liệu khổng lồ, xé toạc hàng rào phòng thủ của ý thức anh.

Anh kích hoạt kỹ năng "Thấu Thị Hư Không".

Thế giới xung quanh biến đổi.

Những vết nứt trên bầu trời, vốn chỉ là những đường kẻ mờ nhạt trước đó, giờ đây hiện lên rõ ràng như những vết sẹo trên da thịt.

Chúng không phải là ngẫu nhiên.

Chúng tạo thành một mạng lưới, một bản đồ phức tạp kết nối từng điểm dịch chuyển trong thành phố.

Và ở trung tâm của mạng lưới đó, là một điểm đen đang mở rộng dần.

Hư Không không phải là một nơi.

Nó là một thực thể.

Và nó đang đói.

Tiêu Phong nhìn vào khối tinh thể trong tay.

Bên trong nó, anh thấy hình ảnh của chính mình.

Không phải Lam Tiêu Phong hiện tại, mà là một phiên bản khác, mặc áo choàng đen, đứng giữa một tòa tháp bằng xương.

Phiên bản đó đang mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch và tàn nhẫn.

"Ngươi đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để tồn tại," giọng nói trong đầu anh vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Nhưng ngươi chỉ đang dọn đường cho ta trở về."

Tiêu Phong nghiến răng.

Nỗi đau đầu trở lại, dữ dội hơn.

Những ký ức của Vũ Huyết Tiếu Thiên Tôn, của phiên bản tương lai, đang trộn lẫn với ký ức của anh.

Anh không còn chắc chắn ai là ai nữa.

Nhưng anh biết một điều: thời gian đang chạy hết.

Cảm giác nóng rát lan tỏa từ bụng lên tim.

Tiêu Phong hét lên, gối hai tay xuống đất.

Linh lực trong kinh mạch hắn cuộn xoáy hỗn loạn, như thể đang cố gắng phá vỡ những rào cản tự nhiên của cơ thể.

Hệ thống bắt đầu đếm ngược, âm thanh đồng hồ tích tắc vang lên trong đầu anh, đè nén mọi suy nghĩ khác.

Bên ngoài, hiện tượng "Hư Không Thán Khí" trở nên tồi tệ hơn.

Bầu trời chuyển sang màu tím sẫm, những đám mây dày đặc như mực tàu.

Những mảnh vỡ của thực tại rơi xuống như mưa đá, mỗi viên đều mang theo một ký ức đau thương của một người nào đó đã từng tồn tại ở đây.

Tiêu Phong nghe thấy tiếng khóc, tiếng cầu cứu, tiếng cười điên cuồng.

Tất cả chúng đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Mỗi hơi thở đều giống như việc nuốt phải thủy ngân.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo đi, bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó lớn hơn, tối tăm hơn.

Nhưng anh không để nó thắng.

Anh dùng ý chí của mình, cứng rắn như thép, để giữ lấy phần lõi của linh hồn.

"Ta không phải là ngươi," Tiêu Phong gầm lên, giọng nói khàn khàn vì đau đớn.

"Ta là Lam Tiêu Phong.

Và ta sẽ không để ngươi kiểm soát ta."



Cơ thể anh bắt đầu run rẩy.

Da thịt anh nóng lên, rồi lạnh đi, rồi lại nóng lên.

Những mạch máu xanh lam dưới da anh sáng lên, chiếu rọi qua lớp da mỏng manh.

Anh cảm thấy như thể cơ thể mình đang bị xé toạc thành hai nửa, một nửa thuộc về quá khứ, một nửa thuộc về tương lai.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Không phải là một con mắt.

Mà là một gương mặt.

Một gương mặt quen thuộc.

Bạch Tuyết Nhi.

Nhưng cô không đứng ở đó.

Cô đang đứng trong ký ức của anh.

Trong ký ức về ngày đầu tiên anh thức dậy trong Tàn Thiên Giới.

Cô đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy bí ẩn.

"Chào mừng trở lại, người dẫn đường," cô nói.

Tiêu Phong mở to mắt.

Tim anh đập thình thịch.

Ký ức ùa về.

Không phải ký ức của Lam Tiêu Phong.

Mà là ký ức của người tạo ra Hệ thống.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh là kẻ kiến tạo.

Và giờ đây, hắn đang trở lại để hoàn tất công trình.

Tiêu Phong mở mắt.

Tảng đá bay qua đầu anh, nhưng thay vì đâm vào, nó bị một lực vô hình đẩy lệch quỹ đạo, rơi xuống đất cách đó chục mét.

Không gian xung quanh ổn định lại, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề, đầy áp lực.

Anh đứng dậy, lau máu trên mặt.

Ánh mắt anh không còn hoang mang, mà sắc bén như một lưỡi dao mới được mài giũa.

Anh nhìn vào bàn tay mình, linh lực trong đó giờ đây mang một màu xanh lam nhạt – dấu hiệu của sự hòa trộn với huyết mạch anh trai.

Không, không phải anh trai.

Là phiên bản tương lai của chính anh.

System bật lên bản đồ toàn khu vực.

Một điểm sáng đỏ nhấp nháy ở phía xa, nơi trung tâm của thành phố cũ.

Đó là tọa độ tiếp theo.

Và cũng là nơi Bạch Tuyết Nhi đang chờ đợi.

Tiêu Phong nhìn vào điểm sáng đó.

Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía đó.

Không phải vì anh muốn đi.

Mà vì anh không thể không đi.

Anh bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Anh không biết mình đang đi về phía giải thoát hay cái chết.

Nhưng anh biết một điều: khi anh đến nơi đó, mọi thứ sẽ thay đổi.

Và anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Anh sẽ là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Và khi anh nhìn lên bầu trời, những vết nứt Hư Không dường như đang mỉm cười với anh.

Chúng biết.

Chúng luôn biết.

Gió đêm trong thành phố Hư Ảnh không mang theo mùi ẩm mốc của đất ướt hay mùi rác thối như những khu ổ chuột khác.

Nó mang theo mùi kim loại gỉ sét, tanh tưởi, và một mùi hương ngọt ngào, nồng nặc đến mức gây buồn nôn — mùi của máu đông lạnh và linh khí bị thối rữa.

Lam Tiêu Phong hít một hơi sâu, phổi anh co thắt lại, phản ứng dữ dội trước sự ô nhiễm trong không khí.

Hệ thống trong đầu anh bỗng nhiên rung lên, một tiếng bíp đỏ chót cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.

[CẢNH BÁO: Mức độ ô nhiễm Hư Không tại khu vực này vượt quá ngưỡng an toàn 400%.]
[Khuyến nghị: Kích hoạt 'Thiên Cơ Ẩn Thân' hoặc rời khỏi vùng ảnh hưởng ngay lập tức.]
[Thời gian còn lại cho dịch chuyển ngẫu nhiên: 04:12:00]

Bốn giờ mười hai phút.

Anh chỉ có bốn giờ để tìm ra nguồn gốc của sợi dây vô hình kia trước khi mặt trời mọc và vị trí của anh bị xáo trộn lần nữa.

Nếu anh bị dịch chuyển ra ngoài phạm vi ảnh hưởng của 'Dây Kéo', anh sẽ mất dấu vết.

Và nếu anh mất dấu vết, anh sẽ không bao giờ biết được bí mật nằm sau những vết nứt Hư Không kia.

Nhưng nếu anh ở lại quá lâu, linh khí trong cơ thể anh sẽ bị nhiễm độc.

Những vết sẹo cũ trên lưng anh, nơi từng bị kiếm khí của đối thủ xé toạc, bắt đầu nóng rát.

Đó không phải là cảm giác đau đớn thông thường.

Đó là cảm giác như có hàng ngàn con kiến nhỏ đang bò dưới da, gặm nhấm từng thớ thịt, từng mạch kinh.

"Đừng lo, Tiêu Phong," anh tự nhủ, giọng nói khàn khản vang lên trong sự im lặng chết chóc của con hẻm tối om.

"Đau đớn là bằng chứng của sự sống.

Và hôm nay, chúng ta cần sống để tìm ra sự thật."

Anh bước tiếp.

Đôi chân anh nặng trĩu, nhưng ý chí lại sắc bén hơn bao giờ hết.

Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường bị hỏng chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên mặt đất đầy rác rưởi.

Những bóng đổ dài ra,扭曲 biến dạng, trông giống như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng vươn lên bắt lấy anh.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên.

kịch...*

Tiếng bước chân.

Nhẹ nhàng, đều đặn, và gần gũi đến rợn người.

Lam Tiêu Phong dừng lại, cơ bắp toàn thân căng cứng như dây cung.

Anh quay đầu lại, mắt nhìn trừng trừng vào bóng tối phía sau.

Không có ai.

Chỉ có những chiếc bao rác đung đưa trong gió, và tiếng gió vi vu qua những khe hở của bức tường bê tông nứt nẻ.

" Ai đó ở đó sao?" anh hỏi, giọng lạnh lẽo.

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề, ngột ngạt.

Nhưng anh cảm thấy nó.

Một cặp mắt.

Vô hình, nhưng đầy sát khí.

Nó đang nhìn anh.

Quan sát anh.

Đánh giá anh.

Hệ thống trong đầu anh lại lên tiếng, nhưng lần này, giọng điệu khác hẳn.

Không còn là giọng máy móc vô cảm.

Nó mang một chút gì đó...

[Phát hiện mục tiêu: 'Người Quan Sát'.]
[Độ nguy hiểm: Không xác định.]
[Lưu ý: Mục tiêu này không tồn tại trong bản đồ thế giới hiện tại.

Nó nằm ngoài logic của Hệ Thống.]

Lam Tiêu Phong nhíu mày.

Ngoài logic?

Trong thế giới Tu Tiên được điều khiển bởi các quy tắc chặt chẽ của Hệ Thống, điều đó là không thể.

Mọi thứ đều có nguyên nhân và kết quả.

Mọi linh vật, mọi tu sĩ, mọi hiện tượng đều nằm trong tầm kiểm soát của thuật toán.

Trừ khi có thứ gì đó đang phá vỡ quy tắc.

Anh quay người lại, tiếp tục bước đi.

Sợi dây vô hình kia vẫn kéo anh, mạnh mẽ hơn, khẩn thiết hơn.

Nó dẫn anh vào sâu hơn nữa, vào trung tâm của thành phố Hư Ảnh, nơi mà ánh sáng hiếm khi chạm tới, nơi mà những tòa nhà cũ kỹ mọc lên như những nấm độc sau cơn mưa.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên dày đặc.

Linh khí ở đây không còn là dòng chảy nhẹ nhàng như suối.

Nó cuộn xoáy, hỗn loạn, va chạm vào nhau tạo ra những tia lửa nhỏ li ti, bắn ra từ không khí.

Những tia lửa này không nóng, mà lạnh.

Lạnh đến tận tủy xương.

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong đan điền của mình bắt đầu run rẩy.

Nó muốn rút lui.

Nhưng anh không cho phép.

Anh ép nó phải ổn định, phải kiểm soát.

"Hít vào...

thở ra..." anh lẩm bẩm, áp dụng kỹ thuật điều hòa hơi thở mà sư phụ cũ từng dạy.

"Tâm như mặt nước phẳng lặng.

Thân như núi岳 bất động."

Nhưng mặt nước không phẳng lặng.

Nó đang bị khuấy động bởi những cơn sóng ngầm.

Và núi岳 cũng không bất động.

Nó đang rung chuyển, nứt vỡ.

Bỗng nhiên, anh dừng lại trước một cánh cửa.

Đó không phải là cánh cửa thông thường.

Nó được làm từ một loại gỗ đen bóng, không có vân, không có mùi.

Trên cánh cửa không có tay nắm, không có khóa.

Chỉ có một biểu tượng khắc sâu vào giữa: một con mắt đang mở to, đồng tử co lại thành một đường thẳng mảnh mai.

Biểu tượng của 'Hội Đồng Bóng Tối'.

Lam Tiêu Phong hít một hơi thật sâu.

Tim anh đập thình thịch.

Anh đã nghe nói về tổ chức này.

Họ là những kẻ nằm ngoài tầm kiểm soát của Hệ Thống, những kẻ tin rằng thế giới này là một ảo ảnh, và chỉ có sự hủy diệt mới là hiện thực duy nhất.

Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào cánh cửa.

Ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt gỗ lạnh giá, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ra, xuyên qua da thịt, thẳng vào linh hồn anh.

Anh hét lên, quỳ xuống.

Không phải đau đớn thể xác.

Mà là đau đớn của ký ức.

Những hình ảnh hiện ra trong đầu anh, nhanh như chớp.

Một thành phố rực cháy.

Những tu sĩ bay lượn trên bầu trời, phóng ra những đạo pháp thuật hủy diệt.

Những tòa nhà sụp đổ, tạo thành những đám mây bụi khổng lồ.

Và ở giữa tất cả, một người đàn ông.

Người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt nạ trắng, đang cười.

Cười một cách điên cuồng, khốn khổ.

Và giọng nói của người đàn ông ấy vang lên trong đầu anh, rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao:

"Chào mừng trở lại, Lam Tiêu Phong.

Hoặc có lẽ, chúng ta nên gọi anh là 'Thí nghiệm số 0'?

Anh nghĩ mình đang tìm kiếm sự thật?

Hay anh chỉ đang chạy trốn khỏi chính mình?"

Lam Tiêu Phong rít lên, cố gắng xé toạc những ký ức giả tạo kia ra khỏi đầu.

Anh nghiến răng, máu từ kẽ răng chảy ra, rơi xuống mặt đất bê tông, tạo thành những vết bẩn đỏ tươi.

"Không..." anh gằn lên.

"Tôi không phải là thí nghiệm.

Tôi là một tu sĩ.

Tôi có tên.

Tôi có quá khứ."

"Quá khứ của anh là một lời nói dối," giọng nói ấy trả lời, lạnh lùng, vô cảm.

"Và hôm nay, chúng ta sẽ揭 mở sự thật."

Cánh cửa từ từ mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Mà là một không gian vô tận, tối đen như mực.

Không có sàn, không có trần, không có tường.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối đó, có vô số những bóng người.

Họ đứng yên, bất động, mắt nhắm nghiền, miệng mở rộng trong một tiếng hét vĩnh cửu.

Lam Tiêu Phong nhìn chằm chằm vào họ.

Và rồi, anh nhận ra một điều kinh hoàng.

Họ không phải là người lạ.

Họ là những phiên bản khác của chính anh.

Phiên bản anh nếu đã chọn con đường khác.

Phiên bản anh nếu đã chết trong trận chiến năm xưa.

Phiên bản anh nếu đã trở thành kẻ phản bội.

Và tất cả họ, tất cả những phiên bản đó, đều đang nhìn anh.

Bằng đôi mắt trống rỗng, chết chóc.

Hệ thống trong đầu anh bỗng nhiên im bặt.

Không còn tiếng bíp.

Không còn cảnh báo.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong sự im lặng đó, Lam Tiêu Phong nghe thấy một tiếng thì thầm.

Không phải từ hệ thống.

Không phải từ giọng nói trong ký ức.

Mà là từ chính tim anh.

"Chúng tôi đã chờ anh rất lâu rồi."

Anh bước vào bóng tối.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau anh, cắt đứt mọi ánh sáng, mọi hy vọng.

Và khi anh bước vào sâu hơn, anh nhận ra rằng, anh không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Anh là nạn nhân.

Và anh cũng là hung thủ.

Và trò chơi, rốt cuộc, mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập