Chương 10

Tiếng vọng đó không đến từ bên ngoài.

Nó vang lên trực tiếp trong tủy xương, lạnh lẽo như một lưỡi dao cạo lướt qua da thịt.

"Anh à."

Lam Tiêu Phong cứng đờ.

Kiếm trong tay hắn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự mâu thuẫn dữ dội giữa trực giác sinh tồn và ký ức đang bị xé toạc.

Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng lọc bỏ tiếng tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực, tìm kiếm sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích âm thanh đó.

Nó quá quen thuộc.

Quen thuộc đến mức khiến da gà nổi da gà.

Hệ thống *[Ký Ức]* lập tức phản ứng, những dòng chữ đỏ tươi hiện lên trước mắt, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

`[Cảnh báo: Tần số sóng não không khớp.

Chủ thể hiện tại: Lam Tiêu Phong.

Mối đe dọa: Cấp độ Hủy Diệt.]`
`[Phân tích: Tín hiệu nhận diện linh hồn trùng khớp 99.9%.

Nguồn gốc: Tương lai.]`

"Không thể nào..." Tiêu Phong thì thầm, giọng khàn đặc.

Hắn mở mắt ra.

Trước mặt hắn, trong màn sương mù xám xịt của Hư Không, một bóng người đang đứng đó.

Không có mặt.

Chỉ có một khoảng trống đen kịt nơi lẽ ra phải là khuôn mặt.

Nhưng Tiêu Phong cảm nhận được cái nhìn.

Cái nhìn của chính hắn, nhưng từ một góc độ mà hắn chưa từng trải qua.

Một góc độ của kẻ đã thua cuộc, hoặc có lẽ, kẻ đã chiến thắng bằng cách bán rẻ linh hồn.

Bóng người đó giơ tay lên, ngón tay chỉ vào trái tim Tiêu Phong.

Không có lời nói nào khác.

Chỉ có một cú va chạm dữ dội vào ý thức.

Tiêu Phong cảm thấy đầu óc mình như bị búa tạ nện vào.

Ký ức ập về không phải là những hình ảnh đẹp đẽ, mà là những mảnh vỡ sắc lẹm của đau đớn, của sự phản bội, và của một sự thật kinh hoàng mà hắn đã cố tình chôn vùi.

Hắn lùi lại một bước, gót chân va vào một tảng đá vỡ.

Cảm giác đau đớn thực sự.

Đó là dấu hiệu duy nhất còn lại cho thấy hắn vẫn đang sống, vẫn còn là Lam Tiêu Phong, chứ không phải là một con rối trong kịch trường của Hư Không.

"Anh không hiểu," giọng nói trong đầu vang lên, lần này rõ ràng hơn, vang vọng từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính hắn.

"Chúng ta không thể tách rời.

Anh là gốc rễ, tôi là quả độc.

Nếu anh giết tôi, anh sẽ chết.

Nếu anh để tôi sống, thế giới này sẽ tan rã."

Tiêu Phong nghiến răng, máu từ kẽ răng chảy ra, rơi xuống mặt đất bê tông, tạo thành những vết bẩn đỏ tươi.

"Tôi không cần biết anh là ai.

Tôi chỉ cần biết làm thế nào để thoát khỏi đây."

Hắn quay lưng lại, bỏ mặc bóng người vô diện.

Hắn biết rằng nếu nhìn lại thêm một giây nữa, hắn sẽ không còn khả năng hành động.

Sự nghi ngờ đã ăn sâu vào tận tủy.

Và trong thế giới này, nghi ngờ là thứ duy nhất có thể giết chết ngươi nhanh hơn cả kiếm sắc.

**

Ngay khi Tiêu Phong chạm nhẹ vào khối băng máu bao phủ cánh cửa đá, Hệ thống *[Ký Ức]* bật chế độ đếm ngược với một âm thanh bíp chói tai, cắt ngang mọi suy nghĩ của hắn.

`[Mức độ đồng thuận tăng: 35%.

Thời gian ổn định còn lại: 3 giờ.

Sau đó, Hư Không sẽ coi ngươi là dị vật và loại bỏ.]`

Ba giờ.

Chỉ còn ba giờ.

Ánh sáng trong hang động bắt đầu dim dần, như thể mặt trời đang lặn sau một chân trời không tồn tại.

Những bóng đen từ các khe nứt trên tường bắt đầu bò ra, dài và gầy guộc, với những ngón tay nhọn hoắt như dao cạo.

Chúng không di chuyển, mà là trượt, như những con rắn không xương sống, bao vây lấy Tiêu Phong từ mọi phía.

Hắn rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm giờ đây chỉ còn sáng le lói, thiếu hụt linh lực.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nặng nề, như thể trọng lực của thế giới này đang tăng gấp đôi, gấp ba.

"Thời gian là kẻ thù," hắn nhớ lại câu nói của một lão tu sĩ đã chết trong ngày đầu tiên của cuộc dịch chuyển.

"Nhưng trong Hư Không, thời gian là kẻ săn mồi."

Tiêu Phong nhìn đồng hồ trên cổ tay – một món đồ công nghệ lạc hậu mà hắn vẫn giữ lại như một biểu tượng của thế giới cũ.

Kim giây đang quay ngược.

Hắn nín thở.

Không phải do sợ hãi, mà do sự kinh hoàng khi nhận ra rằng, thời gian ở đây không tuyến tính.

Nó bị bẻ cong, bị vặn xoắn bởi ý chí của Hư Không Chủ.

Hắn phải di chuyển.

Ngay bây giờ.

Hắn lao về phía cánh cửa đá, nhưng những bóng đen tấn công.

Chúng không cắn, không cào.

Chúng chạm vào da thịt hắn, và mỗi lần chạm, một phần ký ức của hắn bị xóa bỏ.

Hắn quên mất mùi hương của mẹ.

Hắn quên mất cảm giác của ánh nắng chiều.

Hắn quên mất lý do tại sao mình phải chiến đấu.

"Không!" Tiêu Phong hét lên, dùng kiếm chém vào những bóng đen.

Chúng tan rã thành khói đen, nhưng lập tức tái sinh.

Hắn cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, như một tờ giấy trắng.

`[Cảnh báo: Mất mát ký ức: 15%.

Mức độ đồng thuận giảm xuống 20%.]`

Hắn phải tìm cách kích hoạt cánh cửa.

Khối băng máu trước mặt hắn là chìa khóa.

Nhưng để phá vỡ nó, hắn cần một lượng linh lực khổng lồ mà hắn không có.

Tiêu Phong nhìn vào khối băng.

Trong đó, phản chiếu khuôn mặt của hắn, nhưng già đi hàng chục năm, với đôi mắt đầy血丝 và sự mệt mỏi tột cùng.

Đó là phiên bản tương lai của hắn.

Kẻ đã tạo ra hệ thống này.

Kẻ đã nhốt hắn trong vòng lặp này.

"Anh muốn ta chết," Tiêu Phong nói với hình ảnh trong băng.

"Nhưng anh cũng muốn ta sống.

Vì nếu ta chết, anh cũng sẽ biến mất."

Hình ảnh trong băng gật đầu.

Một cử động nhỏ, nhưng đủ để xác nhận.

Tiêu Phong hiểu rồi.

Hắn không cần phá vỡ khối băng bằng sức mạnh.

Hắn cần phá vỡ nó bằng sự chấp nhận.

Chấp nhận rằng hắn và kẻ thù là một.

Chấp nhận rằng sự cô đơn tột cùng của hắn là nguồn sức mạnh duy nhất còn lại.

Hắn đặt tay lên khối băng.

Lạnh thấu xương.

Và rồi, hắn nhớ lại.

Nhớ lại mọi thứ.

Mọi đau đớn, mọi mất mát, mọi hy vọng.

Hắn dồn tất cả linh lực còn lại vào lòng bàn tay, không phải để tấn công, mà để kết nối.

**

Tiêu Phong đứng giữa đống tàn tích của bóng đen, thở hổn hển.

Thanh kiếm gãy giờ đây sáng rực, hợp nhất với thanh kiếm trong tay hắn, tạo thành một cây kiếm hoàn chỉnh mang tên "[Hồi Ức]".

Lưỡi kiếm không còn màu sắc kim loại lạnh lẽo, mà mang một vầng hào quang tím nhạt, giống như màu của hoàng hôn trước khi đêm tối buông xuống.

Nó nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì sự hiện diện của hàng ngàn ký ức bị chôn vùi.

Hệ thống hiện lên một thông báo cuối cùng, khác hẳn với những thông báo game thông thường.

Nó không có màu xanh lá cây của thành công, cũng không có màu đỏ của thất bại.

Nó là màu xám, màu của sự trung lập, của sự vô cảm.

`[Mục tiêu A: Hoàn thành.

Linh hồn đã được tái hợp.]`
`[Mục tiêu B: Đang hoạt động.

Xác định vị trí của "Người Dẫn Đường".]`
`[Cảnh báo: Hệ thống *[Ký Ức]* đã bị vô hiệu hóa.

Bạn đang hoạt động độc lập.]`
`[Lưu ý: Thời gian còn lại: 0 ngày.

Chu kỳ hủy diệt đã bắt đầu.]`

Tiêu Phong nhìn vào dòng chữ cuối cùng.

"0 ngày."

Hắn hiểu ý nghĩa của nó.

Không còn thời gian để chuẩn bị.

Không còn thời gian để chạy trốn.

Hư Không không còn chờ đợi.

Nó đang đến.

Hắn nhìn về phía Bạch Tuyết Nhi, người đang đứng ở đầu cầu thang, ánh mắt cô ấy phức tạp, pha lẫn giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Cô ấy giơ tay lên, ra hiệu cho hắn đến gần.

Nhưng Tiêu Phong không di chuyển.

Hắn nhìn xuống cây kiếm trong tay.

Trên lưỡi kiếm, một dòng chữ nhỏ hiện lên, bằng ngôn ngữ cổ xưa mà hắn đã quên cách đọc.

*“Sự thật bị chôn vùi không phải là quá khứ.

Nó là tương lai.”*

Và rồi, hắn nghe thấy một tiếng bước chân.

Không phải từ phía trước.

Mà là từ phía sau.

Từ bóng tối mà hắn vừa thoát ra.

Hắn quay lại.

Đứng đó là một người đàn ông.

Mặc bộ đồ đen, đội mũ rộng vành.

Khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối, nhưng Tiêu Phong nhận ra dáng đi của hắn.

Dáng đi của chính hắn.

Người đàn ông đó bước ra khỏi bóng tối, mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự thương hại.

"Chào mừng trở về, Lam Tiêu Phong," hắn nói, giọng nói vang vọng trong hang động.

"Hoặc có lẽ, chúng ta nên gọi anh là 'Thí nghiệm số 1'?"

Tiêu Phong siết chặt tay cầm kiếm.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh chói tai.

"Anh là ai?" hắn hỏi, giọng khàn đặc.

Người đàn ông đó không trả lời.

Hắn chỉ giơ tay lên, chỉ vào trái tim Tiêu Phong.

Và rồi, hắn biến mất, tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng, bay vào không trung.

Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ, rơi xuống trước mặt Tiêu Phong.

Hắn nhặt nó lên.

Trên đó, chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đỏ tươi, giống như máu.

Trước khi thời gian hết.”*

Và phía dưới, một tọa độ.

Một tọa độ mà Tiêu Phong đã từng đến.

Một nơi mà hắn đã từng ngủ thiếp đi, và thức dậy ở một thế giới khác.

Hầm Máu Cổ.

Nhưng lần này, không có lối thoát.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập