Chương 11
Âm thanh đá va vào đá vang lên như tiếng gào thét của một sinh vật khổng lồ, rồi chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Trước mặt anh không phải là bầu trời xanh thẳm hay mặt đất vững chãi, mà là một khoảng không gian màu tím thẫm, nơi những đám mây độc hại cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ, phát ra mùi vị của đồng thau và máu thối rữa.
Đây là vùng biên giới của "Hư Không Thán Khí", nơi thực tại đang bị xé toạc bởi áp lực của sự hủy diệt.
Lam Tiêu Phong thở ra một hơi dài, làn hơi lạnh ngưng tụ thành sương mù trước mặt.
Hắn không hoảng loạn.
Trong đầu, dòng chữ đỏ rực rỡ vẫn nhảy múa, đếm ngược từng giây, từng phút, như một bản án tử hình đang được thực thi.
`[Cảnh báo: Mức độ ô nhiễm Hư Không đạt 85%.
Linh hồn đang bị xói mòn.]`
`[Nhiệm vụ khẩn cấp: Sống sót qua đêm thứ 11.
Phần thưởng: 500 điểm Kinh nghiệm, 1 x Linh Đan Cấp 1.]`
`[Lưu ý: Dịch chuyển ngẫu nhiên sẽ kích hoạt sau khi bạn ngủ thiếp đi hoặc khi nhịp tim giảm dưới 40 nhịp/phút.]`
Hắn siết chặt tay cầm kiếm, cảm giác lạnh lẽo truyền dọc theo cánh tay, nhưng cũng là cảm giác duy nhất còn sót lại của sự kiểm soát.
"Sống sót," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Không phải để trở thành cường giả.
Mà là để có đủ dữ liệu để phá vỡ cái trò hề này."
Bạch Tuyết Nhi đứng cách hắn ba bước chân, tay cô ấy đang giữ chặt cuốn sổ da cũ kỹ – bản đồ không gian cổ xưa.
Gương mặt cô ấy nhợt nhạt, những đốm đen bắt đầu xuất hiện quanh khóe mắt, dấu hiệu của sự suy giảm linh hồn.
Cô ấy không nhìn hắn, mà đang tập trung vào những đường kẻ trên trang giấy, nơi các tọa độ không gian đang biến dạng như mực bị nước rửa trôi.
"Tiêu Phong," giọng cô ấy lạnh lùng, nhưng có một sự run rẩy ẩn giấu ở đuôi câu.
"Đừng tin vào bản năng.
Ở đây, không gian không tuân theo quy luật hình học Euclid.
Một bước chân sai lầm có thể khiến anh dẫm vào chân không, và chân không sẽ nuốt chửng anh trước khi anh kịp nhận ra mình đã chết."
Tiêu Phong nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt cô.
"Cô biết đường ra?"
"Tôi biết đường *vào*," Tuyết Nhi sửa lại, cuối cùng cũng quay sang nhìn hắn.
Ánh mắt cô ấy sâu thẳm, như một vực sâu không đáy.
"Và tôi biết nơi nào an toàn nhất để chờ đợi cái chết, hoặc...
một cơ hội."
Hắn không đáp.
Sự nghi ngờ là khiên chắn tốt nhất của hắn.
Hắn bước đi, từng bước một, cẩn thận đặt chân xuống mặt đất phủ đầy tro tàn xám xịt.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên nhẹ, như thể dưới chân hắn là xác chết của một thế giới đã chết.
Họ rời khỏi hốc đá, tiếp tục hành trình.
Nhưng không khí bỗng trở nên căng thẳng hơn.
Những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên trong đầu Tiêu Phong.
Không phải tiếng nói của con người, mà là tiếng rên rỉ của vô số linh hồn bị mắc kẹt trong Hư Không.
*“Giúp tôi...”*
*“Đừng để lại tôi...”*
*“Nó đang đến...”*
Tiêu Phong bóp chặt hai tai, cố gắng đẩy những tiếng ồn ra khỏi đầu.
Nhưng chúng ngày càng lớn, như một cơn bão não bộ.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo lê xuống vực sâu.
`[Cảnh báo: Áp lực tâm lý tăng cao.
Linh hồn mất ổn định.]`
`[Gợi ý: Sử dụng kỹ năng 'Tĩnh Tâm' để giảm thiểu tác động.]`
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Trong đầu, hắn hình dung ra một hồ nước tĩnh lặng.
Những gợn sóng do tiếng thì thầm gây ra từ từ lắng xuống.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh hơn.
"Tuyết Nhi," hắn nói, giọng đều đều.
"Chúng ta đang bị theo dõi."
Cô ấy gật đầu, tay đặt lên cuốn sổ.
Có thứ gì đó đang di chuyển trong lớp không gian thứ hai.
Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng nó có ý định sát hại."
"Thứ gì?"
"Tôi không biết," cô ấy đáp, giọng run rẩy.
"Nhưng nó rất gần."
Đột nhiên, không gian xung quanh họ biến dạng.
Những cột trụ đá ảo hiện ra, đan xen vào nhau như một chiếc lưới nhện khổng lồ.
Từ trong những khe hở của lưới, những bóng đen bắt đầu trồi lên.
Chúng không có khuôn mặt, chỉ là những khối u tối màu, di chuyển với tốc độ kinh hoàng.
"Chạy!" Tuyết Nhi hét lên, vung kiếm chém vào không trung.
Lưỡi kiếm phát ra một tia sáng trắng, cắt ngang một bóng đen đang lao về phía họ.
Bóng đen tan rã thành sương mù, nhưng ngay lập tức, hai bóng đen khác xuất hiện thay thế.
Tiêu Phong không chạy.
Hắn đứng yên, quan sát.
Hắn thấy rằng những bóng đen này không tấn công bừa bãi.
Chúng đang bao vây, thu hẹp khoảng không gian sống còn của họ.
Đây là một chiến thuật.
Và chiến thuật này...
rất quen thuộc.
*“Sự thật bị chôn vùi không phải là quá khứ.
Nó là tương lai.”*
Câu nói của người đàn ông trong hang động vang lên trong đầu hắn.
Hắn nhớ lại dáng đi của người đàn ông đó.
Dáng đi của chính hắn.
"Tiêu Phong!
Đừng đứng đó!" Tuyết Nhi hét lên, mồ hôi ướt đẫm trán cô ấy.
Cô ấy đang bị ba bóng đen tấn công cùng lúc, kiếm pháp của cô ấy bắt đầu chậm lại do sự mệt mỏi.
Hắn hít sâu một hơi, kích hoạt huyết mạch "Mắt Hư Không".
Thế giới xung quanh hắn thay đổi.
Những bóng đen không còn là khối u tối màu nữa.
Chúng là những chuỗi dữ liệu, những dòng mã số đang chạy với tốc độ ánh sáng.
Và ở trung tâm của bầy đàn, có một nút thắt.
Một điểm yếu.
Hắn lao tới, không nhắm vào những bóng đen, mà nhắm vào điểm nút thắt đó.
Hắn đưa kiếm ra, đâm thẳng vào không trung.
*Phá!*
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Những bóng đen tan rã hoàn toàn.
Không gian trở lại bình thường, chỉ còn lại mùi ozone và mùi máu tanh.
Tuyết Nhi ngã quỵ xuống, thở hổn hển.
Cô ấy nhìn Tiêu Phong với ánh mắt phức tạp.
"Anh làm sao biết được điểm yếu của chúng?"
"Là hệ thống," Tiêu Phong đáp, lau mồ hôi trên trán.
"Nó cho tôi thấy cấu trúc dữ liệu của chúng.
Chúng không phải là quái vật.
Chúng là...
mã lỗi."
Họ tiếp tục hành trình.
Bầu trời tím thẫm bắt đầu chuyển sang màu đen kịt.
Những ngôi sao xuất hiện, nhưng chúng không phải là những ngôi sao bình thường.
Chúng là những con mắt.
Hàng ngàn, hàng triệu con mắt đang nhìn xuống họ.
`[Cảnh báo: Hư Không Chủ đang thức tỉnh.]`
`[Mức độ nguy hiểm: Tối đa.]`
Tiêu Phong cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè lên vai hắn.
Hắn quỳ xuống, tay ôm đầu.
Những tiếng thì thầm trong đầu hắn trở nên rõ ràng hơn.
*“Con người là một lỗi lầm.
Đau khổ là hệ quả tất yếu của sự tồn tại cá nhân.
Hãy hợp nhất.
Hãy tìm kiếm sự giải thoát.”*
"Đừng nghe," Tuyết Nhi hét lên, kéo hắn đứng dậy.
"Đó là lời dụ dỗ của hắn.
Nếu anh nghe, anh sẽ trở thành một phần của Hư Không.
Anh sẽ mất đi bản thân mình."
Tiêu Phong lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những tiếng nói.
Hắn nhìn vào Tuyết Nhi, rồi nhìn vào phía trước.
Ở đó, một cánh cửa khổng lồ bằng đá đen đang hiện ra.
Trên cánh cửa, khắc một dòng chữ:
*“Chào mừng trở về, Lam Tiêu Phong.
Hoặc có lẽ, chúng ta nên gọi anh là 'Tương Lai'?”*
Hắn bước tới, tay đặt lên cánh cửa.
Cánh cửa mở ra, lộ ra một căn phòng rộng lớn, trống rỗng.
Ở giữa căn phòng, một chiếc ghế bành bằng xương trắng.
Và ngồi trên đó, là một người đàn ông.
Người đàn ông đó mặc bộ đồ đen, đội mũ rộng vành.
Khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối.
Nhưng Tiêu Phong nhận ra dáng đi của hắn.
Dáng đi của chính hắn.
Người đàn ông đó bước ra khỏi chiếc ghế, mỉm cười.
Một nụ cười đầy sự thương hại.
"Anh đã đến," hắn nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng.
"Tôi đã chờ anh rất lâu."
Tiêu Phong siết chặt tay cầm kiếm.
"Anh là ai?"
Người đàn ông đó không trả lời.
Hắn chỉ giơ tay lên, chỉ vào trái tim Tiêu Phong.
Và rồi, hắn biến mất, tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng, bay vào không trung.
Chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ, rơi xuống trước mặt Tiêu Phong.
Hắn nhặt nó lên.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đỏ tươi, giống như máu.
*“Trước khi thời gian hết.”*
Và phía dưới, một tọa độ.
Một tọa độ mà Tiêu Phong đã từng đến.
Một nơi mà hắn đã từng ngủ thiếp đi, và thức dậy ở một thế giới khác.
Hầm Máu Cổ.
Nhưng lần này, không có lối thoát.
Tiêu Phong nhìn vào Tuyết Nhi.
Cô ấy đang nhìn hắn với ánh mắt tuyệt vọng.
Hắn biết, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một địa ngục mới.
Và hắn, cùng với nửa linh hồn còn lại của chính mình, sẽ phải chiến đấu để tồn tại.
Nhưng ai mới là kẻ thù thật sự?
Là Hư Không Chủ?
Hay là chính bản thân anh?
Câu trả lời nằm sâu trong bóng tối, chờ đợi để được khám phá.
Và Tiêu Phong biết, khi anh bước vào Hầm Máu Cổ, anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.
Anh sẽ trở thành thứ gì đó khác.
Thứ gì đó đáng sợ hơn.
Hắn bước vào bóng tối, tay cầm kiếm, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Và rồi, hắn nghe thấy một tiếng cười.
Tiếng cười của chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận