Chương 12

Không gian xung quanh Lam Tiêu Phong và Bạch Tuyết Nhi bắt đầu méo mó, giống như một tấm gương vỡ dưới áp lực của bàn tay vô hình.

Tiếng va chạm giữa hai luồng linh lực đối nghịch tạo ra một âm thanh chói tai, xé toạc màng nhĩ.

Lam Tiêu Phong cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, những ký ức hỗn loạn chực chờ vỡ vụn.

Hệ thống "Ký Ức" xuất hiện ngay trước mắt anh, nhưng lần này, nền màu xanh dương quen thuộc đã chuyển sang đỏ thẫm, báo hiệu mức độ nguy hiểm cực đại.

Lam Tiêu Phong nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.

Anh không tin vào trực giác, nhưng dữ liệu không bao giờ nói dối.

Mức độ cộng hưởng 85% có nghĩa là ranh giới giữa "anh" và "hắn" đang mỏng manh như tờ giấy.

Nếu vượt quá 100%, anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Anh sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, bị điều khiển bởi phiên bản tương lai đã bị Hư Không tha hóa.

Bạch Tuyết Nhi đứng cách anh ba bước chân, tay cô nắm chặt cuốn bản đồ không gian cổ xưa.

Trang giấy của nó đang cháy rực lên, tỏa ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, cố gắng chống lại làn sóng áp lực vô hình đang ập đến.

"Đừng nhìn vào hắn!" Tuyết Nhi hét lên, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.

"Nếu ngươi nhìn vào mắt hắn, ngươi sẽ quên mất mình là ai!

Hệ thống của ngươi đang bị tấn công từ bên trong!"

Lam Tiêu Phong nhắm chặt mắt lại.

Trong bóng tối sau mí mắt, anh thấy hình ảnh của chính mình đang mỉm cười.

Nụ cười đầy sự thương hại và tàn nhẫn.

"Anh đã đến," giọng nói của hắn vang lên trong đầu anh, không cần qua không khí.

"Tại sao anh lại chiến đấu?

Sự hợp nhất là giải thoát.

Không còn đau khổ, không còn cô đơn.

Chỉ có sự vĩnh hằng."

"Đó là cái chết," Lam Tiêu Phong gầm lên, giọng khàn đặc.

Anh đưa tay lên, ấn mạnh vào thái dương, cố gắng dùng ý chí để đẩy lùi sự xâm nhập.

"Tôi chọn phương án A."



Một luồng năng lượng xanh lam bùng nổ từ trong cơ thể anh, quét sạch bóng tối đang bao vây.

Lam Tiêu Phong khạc ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống một gối.

Linh lực trong kinh mạch anh cạn kiệt nhanh chóng, để lại sự trống rỗng và đau đớn tột cùng.

Bạch Tuyết Nhi chạy tới, đỡ anh dậy.

Ánh mắt cô đầy lo lắng, nhưng tay cô vẫn giữ khoảng cách an toàn.

Cô biết, gần gũi với một người có linh hồn chia đôi trong giai đoạn này là tự sát.

"Chúng ta phải di chuyển," cô nói, giọng lạnh lùng trở lại.

"Ánh sáng từ bản đồ này chỉ còn duy trì được năm phút nữa.

Sau đó, Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên sẽ kích hoạt.

Chúng ta sẽ bị ném vào bất cứ đâu.

Có thể là lòng biển, có thể là giữa trời."

Lam Tiêu Phong đứng dậy, chân anh run rẩy.

Anh nhìn vào màn hình hệ thống.

Chỉ số Linh Lực: 15%.

Chỉ số Tinh Thần: 40%.

Tình trạng: Nguy kịch.

"Đưa đường," anh nói ngắn gọn.

Bạch Tuyết Nhi gật đầu, mở cuốn bản đồ.

Những đường nét trên giấy bắt đầu di chuyển, vẽ nên một bản đồ ba chiều của hang động.

Một điểm sáng nhỏ nhấp nháy ở sâu bên dưới, nơi mà không khí dường như tĩnh lặng nhất.

"Đó là Lăng Mộ Ký Ức," cô giải thích.

"Nơi duy nhất trong bán kính này mà không gian không bị xé toạc.

Nhưng nó cũng là nơi chứa đựng những ký ức bị lãng quên của những tu tiên giả trước đây.

Nếu ngươi không đủ mạnh để chịu đựng sự thật, tâm trí ngươi sẽ sụp đổ."

Lam Tiêu Phong liếc nhìn cô.

"Tôi không sợ sự thật.

Tôi chỉ sợ không có lối thoát."

Họ bắt đầu di chuyển xuống sâu hơn.

Bậc thang đá lạnh lẽo và trơn trượt, phủ đầy rêu xanh phát sáng yếu ớt.

Không khí càng xuống sâu càng trở nên nặng nề, mùi ẩm mốc và mùi kim loại gỉ sét len lỏi vào mũi.


Thời gian trôi qua chậm chạp, như thể từng giây là một thế kỷ.

Bên ngoài, bầu trời chuyển từ đỏ sang đen tím, dấu hiệu của "Hư Không Thán Khí" đang tăng cường.

Trong Lăng Mộ, không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị rút cạn, như thể có một con quái vật vô hình đang hút lấy sinh lực của anh.

Anh mở mắt ra.

Trước mặt anh, hình ảnh của Lam Thanh Loan – phần bóng tối – đang hiện lên.

Cô ấy không còn là một ảo ảnh mờ nhạt nữa.

Cô ấy rõ ràng, sắc nét, và đáng sợ.

Cô ấy mặc một bộ váy đen, tóc dài bay phất phơ trong gió vô hình.

Khuôn mặt cô ấy giống hệt Lam Tiêu Phong, nhưng với đôi mắt màu đỏ máu.

"Ngươi đang yếu đi," cô ấy nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy sát khí.

"Linh lực của ngươi đang bị Hư Không hấp thụ.

Nếu ngươi không hành động, ngươi sẽ chết.

Hoặc tệ hơn, ngươi sẽ trở thành một phần của tôi."

Lam Tiêu Phong đứng dậy, tay nắm chặt thanh kiếm.

"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra."

"Ngươi không thể," cô ấy cười.

"Hãy nhìn vào hệ thống của ngươi."

Lam Tiêu Phong nhìn vào màn hình.

"Hư Không không chỉ là một thế lực bên ngoài," Lam Thanh Loan nói, bước tới gần anh.

"Nó là một phần của ngươi.

Nó là những ký ức đau khổ, những nỗi sợ hãi, những ước mơ bị chôn vùi mà ngươi đã cố gắng quên đi.

Bằng cách cố gắng đẩy tôi ra, ngươi đang đẩy chính mình vào cái chết."

"Vậy thì tôi phải làm gì?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng run rẩy.

"Chấp nhận tôi," cô ấy nói.

"Hợp nhất với tôi.

Khi đó, ngươi sẽ có đủ sức mạnh để phá vỡ vòng lặp.

Ngươi sẽ trở thành Hư Không Chủ mới.

Ngươi sẽ tạo ra một thế giới không có đau khổ."

"Không có cá tính," Lam Tiêu Phong nói, nhớ lại lời của Bạch Tuyết Nhi.

"Không có con người."

"Đó là sự giải thoát," Lam Thanh Loan nói.

"Con người là nguồn gốc của mọi đau khổ.

Tham lam, ghen tị, sợ hãi.

Nếu xóa bỏ chúng, thế giới sẽ hoàn hảo."

Lam Tiêu Phong lắc đầu.

"Sự hoàn hảo là cái chết.

Sự bất toàn mới là sự sống."

Anh quay lại nhìn Bạch Tuyết Nhi.

Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Có sự hy vọng, nhưng cũng có sự tuyệt vọng.

"Tôi có một cách," cô ấy nói.

"Nhưng nó sẽ đòi hỏi một cái giá lớn."

"Thói quen của ngươi là như vậy," Lam Tiêu Phong nói, giọng mỉa mai.

"Luôn có cái giá."

"Ngươi cần phải đột phá cảnh giới," cô ấy nói.

"Từ Luyện Khí tầng 1 lên tầng 9.

Chỉ có vậy, ngươi mới có đủ linh lực để chống lại sự hấp thụ của Hư Không và đẩy lùi Lam Thanh Loan."

"Không thể," Lam Tiêu Phong nói.

"Tôi không có đủ thời gian, cũng không có đủ tài nguyên."

"Có một cách," Bạch Tuyết Nhi nói.

"Sử dụng Hệ thống 'Ký Ức'.

Nhưng thay vì thu thập ký ức, ngươi sẽ hy sinh chúng."

Lam Tiêu Phong nhíu mày.

"Hy sinh ký ức?"

"Đúng," cô ấy nói.

"Hệ thống có một chức năng ẩn: [ĐỔI KÝ ỨC LẤY LINH LỰC].

Ngươi có thể bán những ký ức không cần thiết để lấy linh lực đột phá.

Nhưng mỗi ký ức bị xóa, ngươi sẽ mất đi một phần bản ngã của mình."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Ký ức là thứ duy nhất còn lại của anh.

Ký ức về cha mẹ, về tuổi thơ, về những người anh đã từng yêu và ghét.

Nếu mất đi chúng, anh sẽ là ai?

"Ngươi có bao nhiêu ký ức để bán?" Bạch Tuyết Nhi hỏi.

Lam Tiêu Phong nhìn vào hệ thống.

"70%," anh nói.

"Nhưng nếu tôi bán chúng, tôi sẽ quên mất mọi thứ.

Tôi sẽ quên mất lý do tại sao tôi chiến đấu."

"Đó là rủi ro," Bạch Tuyết Nhi nói.

"Nhưng nếu ngươi không làm vậy, ngươi sẽ chết.

Và nếu ngươi chết, vòng lặp sẽ tiếp tục.

Người yêu của tôi sẽ mãi mãi mắc kẹt."

Lam Tiêu Phong im lặng.

Anh nhìn vào Lam Thanh Loan.

Cô ấy đang mỉm cười, chờ đợi quyết định của anh.

"Đây là lựa chọn của quỷ," anh nói.


Lam Tiêu Phong lùi lại một bước, kiếm trong tay run rẩy.

"Vậy thì...

tôi phải làm gì?

Tiêu diệt cô ấy?

Hay để cô ấy kiểm soát?"

Lam Thanh Loan — phần bóng tối — tiến lại gần, nụ cười méo mó.

"Ngươi không thể tiêu diệt tôi.

Tôi là một phần của ngươi.

Nếu ngươi giết tôi, ngươi sẽ mất đi nguồn động lực mạnh nhất.

Nếu ngươi để tôi kiểm soát, ngươi sẽ trở thành Hư Không Chủ.

Nhưng có một lựa chọn thứ ba."

"Lựa chọn thứ ba?" Lam Tiêu Phong hỏi.

"Thức tỉnh," cô ấy nói.

"Ngươi phải đối mặt với sự thật cuối cùng.

Hệ thống 'Ký Ức' không phải là tù ngục.

Nó là chìa khóa.

Nhưng để mở khóa nó, ngươi phải trả giá bằng toàn bộ ký ức còn lại."

Lam Tiêu Phong nhìn vào màn hình hệ thống.

Anh nhìn vào Bạch Tuyết Nhi.

Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt tuyệt vọng.

"Đừng làm vậy," cô ấy nói.

"Nếu ngươi mất hết ký ức, ngươi sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Ngươi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng."

"Và nếu tôi không làm vậy?" Lam Tiêu Phong hỏi.

"Ngươi sẽ chết," cô ấy nói.

"Và vòng lặp sẽ tiếp tục."

Lam Tiêu Phong im lặng.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Bàn tay run rẩy, đầy vết sẹo và máu.

Anh nhớ lại lời của người đàn ông trong chiếc ghế bành.

*"Trước khi thời gian hết."*

Thời gian đang hết.

Và anh không còn lựa chọn nào khác.

Anh đưa tay lên, chạm vào trán.

Thế giới xung quanh bắt đầu tan biến.

Màu sắc phai nhạt.

Âm thanh biến mất.

Chỉ còn lại tiếng cười của chính anh, vang vọng trong bóng tối vĩnh cửu.

Và rồi, mọi thứ trở nên trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập