Chương 13
Không có âm thanh, không có mùi vị, không có cảm giác trọng lực.
Lam Tiêu Phong trôi nổi trong khoảng không vô tận này, cơ thể anh nhẹ bẫng, như thể mọi phân tử vật chất đã bị tước đoạt.
Anh cố gắng mở mắt, nhưng không có mí mắt để mở.
Anh cố gắng hô hấp, nhưng không có phổi để thở.
Chỉ có ý thức, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao, vẫn còn nguyên vẹn.
*Hệ thống đang khởi động lại...*
Một dòng chữ đỏ tươi hiện lên trong tầm nhìn của anh, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc.
Nó không xuất hiện trên không trung, mà in trực tiếp vào võng mạc của linh hồn anh.
Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua sọ não.
Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xé toạc của ý thức.
Những mảnh vỡ ký ức bay lả tả xung quanh anh như những mảnh gương vỡ.
Anh nhìn thấy một bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay anh.
Anh nhìn thấy máu nhuộm đỏ bầu trời.
Anh nhìn thấy chính mình, nhưng đôi mắt lại trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có hai hố đen sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng.
"Không..." Anh gầm lên trong tâm trí, tiếng nói của anh vang vọng nhưng không tạo ra tiếng vang.
"Đừng lấy nó đi!"
Anh nhắm chặt mắt lại, cố gắng tập trung vào một ký ức duy nhất, một neo giữ để ngăn chặn sự tan rã.
Đó là mùi hương.
Mùi hương của tuyết tan trên đỉnh núi Tàn Thiên, nơi anh đã ngồi thiền ba năm trời trước khi hệ thống xuất hiện.
Đó là mùi lạnh lẽo, sạch sẽ, và...
Mùi hương đó kéo anh trở lại.
***
Lam Tiêu Phong sặc sụa, cơ thể anh quằn quại trên nền đá lạnh lẽo.
Anh hít thở hổn hển, không khí vào phổi mang theo vị kim loại gỉ sét và mùi hôi thối của xác chết đang phân hủy.
Anh mở mắt.
Trên đầu anh không còn là bầu trời trắng xóa, mà là một vòm trời tím đen, nứt nã như tấm kính vỡ.
Những tia sáng xanh lét, giống như điện giật, nhảy nhót giữa các vết nứt, phát ra âm thanh rè rè như tiếng thì thầm của hàng ngàn kẻ chết đói.
Anh ngồi dậy, tay run rẩy lau đi đống nhớt đen bám trên trán.
Cơ thể anh lạnh cóng, run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ về mặt tinh thần.
Linh lực trong đan điền gần như cạn kiệt, chỉ còn lại một vệt mỏng manh, yếu ớt như ngọn nến trước cơn bão.
"Ngươi vẫn còn sống."
Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên từ phía sau.
Lam Tiêu Phong quay đầu lại, cơ bắp căng cứng như dây cung.
Bạch Tuyết Nhi đứng đó, trong bộ áo choàng xám bạc đã bị xé toạc ở vai.
Cô ấy đang cầm một cuộn giấy da cũ kỹ, những ký tự trên đó đang sáng lên màu vàng nhạt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời hư không.
Gương mặt cô ấy không có biểu cảm, nhưng đôi mắt đen láy đang nhìn anh với một sự phức tạp khó hiểu.
Có sự nhẹ nhõm?
Hay là sự thương hại?
"Tôi không chết," Lam Tiêu Phong khàn giọng nói.
Giọng anh nghe xa lạ, như thể thuộc về một người khác.
"Hệ thống cho tôi biết ổn định linh hồn là 12%."
"12%," Bạch Tuyết Nhi lặp lại, giọng điệu phẳng lặng.
"Đủ để ngươi tồn tại trong vòng hai giờ trước khi Hư Không Thán Khí ăn mòn ý thức của ngươi hoàn toàn.
Sau đó, ngươi sẽ trở thành một phần của đám mây đó." Cô ấy chỉ tay về phía bầu trời tím đen.
Lam Tiêu Phong nhìn theo ngón tay cô ấy.
Những đám mây tím đen đang cuộn xoáy, tạo thành những hình thù kỳ quái, giống như những khuôn mặt đang hét lên trong đau đớn.
Anh nhận ra một trong số đó.
Đó là khuôn mặt của một tên tu sĩ cấp Luyện Khí tầng 5 mà anh đã gặp ở chợ đen hai ngày trước.
Tên đó đã biến mất khi ngủ, và giờ đây, anh ta đang trở thành một phần của bầu trời.
"Thời gian," Lam Tiêu Phong nói, đứng dậy.
Chân anh yếu ớt, nhưng anh vẫn đứng vững.
"Còn bao lâu nữa?"
"Cho đến khi mặt trời ảo lặn," Bạch Tuyết Nhi đáp.
"Khoảng ba giờ nữa.
Nhưng với trạng thái linh hồn của ngươi, ngươi không thể di chuyển xa hơn năm trăm dặm.
Nếu ngươi ngủ trước khi đó, vị trí thức dậy của ngươi sẽ được xác định bởi sự ngẫu nhiên của Hư Không.
Và với 12% ổn định, xác suất ngươi thức dậy bên trong một vết nứt không gian là 85%."
"Tức là chết," Lam Tiêu Phong kết luận.
Anh không ngạc nhiên.
Anh đã quen với những con số.
Con số không nói dối.
"Chính xác," Bạch Tuyết Nhi bước lại gần, đưa cuộn giấy ra trước mặt anh.
"Nhưng có một cách.
Một lối tắt.
Nó không nằm trên bản đồ không gian thông thường.
Nó nằm trong ký ức."
Lam Tiêu Phong nhìn cô ấy, nghi ngờ.
Tôi vừa mất gần hết ký ức.
Hệ thống nói rằng tôi đang xung đột với 'Kẻ Diệt Thế'.
Ai là kẻ đó?"
Bạch Tuyết Nhi im lặng một lát.
Cô ấy cúi đầu nhìn vào cuộn giấy, những ngón tay thon dài vuốt ve bề mặt da dê cũ kỹ.
"Ngươi thực sự không nhớ sao?
Lam Tiêu Phong, ngươi là ai?"
Câu hỏi đó như một nhát dao cứa vào tim anh.
Anh mở miệng muốn đáp, nhưng chỉ có sự trống rỗng.
Anh nhớ tên mình.
Anh nhớ mục tiêu của mình.
Nhưng anh không nhớ *tại sao* mình lại có mục tiêu đó.
Anh không nhớ khuôn mặt của cha mẹ.
Anh không nhớ lý do tại sao anh lại bắt đầu tu luyện.
Tất cả những gì còn lại là dữ liệu.
Lam Tiêu Phong nhìn dòng thông báo.
Anh nghiến răng.
"Hệ thống này...
nó đang chơi trò chơi với tôi."
"Hệ thống không phải là kẻ thù," Bạch Tuyết Nhi nói, giọng cô ấy đột nhiên trở nên sắc bén.
"Hệ thống là tù ngục.
Và ngươi là tù nhân.
Nhưng cũng là chìa khóa."
Cô ấy quay sang nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng nhưng có một chút gì đó run rẩy ẩn sâu bên trong.
"Nghe tôi nói, Lam Tiêu Phong.
Tôi không nói với ngươi những điều này vì tôi quan tâm đến sự sống còn của ngươi.
Tôi nói vì tôi cần ngươi.
Ngươi là người duy nhất có thể tiếp cận 'Lõi Hư Không' mà không bị đồng hóa ngay lập tức.
Vì linh hồn của ngươi đã bị chia đôi.
Nửa bên trong ngươi đang chiến đấu với chính nó, tạo ra một trường bảo vệ tự nhiên."
"Chia đôi?" Lam Tiêu Phong lặp lại từ đó.
Anh nhớ đến giọng nói trong đầu.
Giọng nói khinh miệt, tàn nhẫn.
"Kẻ Diệt Thế...
là nửa kia của tôi?"
"Đúng hơn là phiên bản tương lai của ngươi," Bạch Tuyết Nhi sửa lại.
"Người đã bước vào Hư Không, và trở về như một thứ gì đó khác.
Một thứ đã mất đi nhân tính để tồn tại.
Và người đó đang cố gắng kéo ngươi vào cùng số phận."
Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Đôi tay đầy vết sẹo, những vết sẹo từ những trận chiến mà anh không nhớ rõ.
Anh nhìn thấy những vết cắt sâu, những ngón tay bị gãy rồi lành lại lệch lạc.
Đây không phải là đôi tay của một người bình thường.
Đây là đôi tay của một cỗ máy giết người.
"Tại sao?" Anh hỏi, giọng anh run rẩy.
"Tại sao tương lai của tôi lại muốn tiêu diệt quá khứ?"
"Vì quá khứ là nguồn gốc của đau khổ," Bạch Tuyết Nhi nói, giọng cô ấy trở nên xa xăm.
"Và tương lai...
tương lai muốn xóa bỏ đau khổ bằng cách xóa bỏ chính sự tồn tại của cá nhân.
Sự hợp nhất.
Sự yên bình vĩnh cửu.
Không có chiến tranh, không có mất mát, không có cô đơn.
Chỉ có Hư Không."
Lam Tiêu Phong nhìn vào bầu trời tím đen.
Anh tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
Một thế giới không có màu sắc, không có âm thanh, không có cảm xúc.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
"Đó không phải là sự sống," anh nói.
"Đó là cái chết."
"Với Hư Không Chủ, đó là giải thoát," Bạch Tuyết Nhi đáp.
"Và ngươi, Lam Tiêu Phong, ngươi đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới.
Ngươi có thể chọn trở thành một phần của sự giải thoát đó.
Hoặc ngươi có thể chọn chiến đấu, và chịu đựng đau khổ mãi mãi."
Lam Tiêu Phong im lặng.
Anh nhìn vào hệ thống.
Anh hiểu rồi.
Hệ thống không yêu cầu anh tìm lại ký ức để trở về.
Nó yêu cầu anh tìm lại ký ức để *hy sinh* chúng.
Để dùng ký ức làm nhiên liệu cho linh lực, để đột phá cảnh giới, để chiến đấu.
Mỗi ký ức anh mất đi, anh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng trở nên trống rỗng hơn.
Cho đến khi anh trở thành chính "Kẻ Diệt Thế" mà anh đang cố gắng tránh.
"Đừng làm vậy," Bạch Tuyết Nhi nói, như thể đọc được suy nghĩ của anh.
Cô ấy bước lại gần, đặt tay lên vai anh.
Bàn tay cô ấy lạnh như đá, nhưng có một sức nặng kỳ lạ.
"Nếu ngươi mất hết ký ức, ngươi sẽ không còn là Lam Tiêu Phong.
Ngươi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, một con rối của Hư Không."
"Và nếu tôi không làm vậy?" Lam Tiêu Phong hỏi, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
"Ngươi sẽ chết," cô ấy nói.
"Và vòng lặp sẽ tiếp tục.
Và một người khác sẽ phải gánh chịu số phận của ngươi."
Lam Tiêu Phong nhìn cô ấy.
Anh thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt cô ấy.
Không phải cho anh, mà cho chính cô ấy.
Cô ấy đang tìm kiếm điều gì đó.
Một hy vọng mỏng manh trong tuyệt vọng.
"Ngươi đang tìm kiếm ai?" Anh hỏi đột ngột.
Bạch Tuyết Nhi đờ ra.
Cô ấy rút tay về, ánh mắt trở nên cảnh giác.
"Điều đó không liên quan."
"Liên quan," Lam Tiêu Phong nói.
"Ngươi nói hệ thống là tù ngục.
Ngươi nói ngươi muốn phá vỡ nó.
Nếu ngươi là người dẫn đường không gian, tại sao ngươi lại sợ Hư Không?"
Bạch Tuyết Nhi cắn môi.
Cô ấy nhìn xuống cuộn giấy, những ký tự trên đó đang nhấp nháy mạnh hơn.
"Vì người tôi yêu đang mắc kẹt trong đó.
Không phải trong không gian, mà trong thời gian.
Anh ấy bị mắc kẹt trong một vòng lặp vĩnh cửu.
Mỗi ngày, anh ấy chết.
Và mỗi ngày, anh ấy sống lại.
Tôi đang tìm cách phá vỡ vòng lặp đó.
Nhưng để làm được điều đó, tôi cần một người có linh hồn đủ mạnh để xuyên thủng bức tường thời gian.
Và ngươi...
ngươi là người duy nhất."
Lam Tiêu Phong nhìn cô ấy.
Anh thấy sự thật trong ánh mắt cô ấy.
Cô ấy không nói dối.
Cô ấy đang sử dụng anh, đúng vậy.
Nhưng cô ấy cũng đang chiến đấu vì một thứ gì đó lớn lao hơn bản thân mình.
"Tên anh ấy là gì?" Lam Tiêu Phong hỏi.
Bạch Tuyết Nhi im lặng.
Nước mắt bắt đầu hình thành trong mắt cô ấy, nhưng cô ấy cố gắng kìm nén.
"Tên anh ấy...
là Lam Thanh Loan."
Lam Tiêu Phong sững sờ.
Tim anh như ngừng đập.
*Lam Thanh Loan.*
Tên đó vang lên trong đầu anh, mang theo một cơn đau nhói dữ dội.
Anh nhớ đến giọng nói trong đầu.
Giọng nói khinh miệt.
Giọng nói của "Kẻ Diệt Thế".
"Lựa chọn thứ ba," giọng nói đó từng nói.
"Thức tỉnh."
Lam Tiêu Phong nhìn vào Bạch Tuyết Nhi.
Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt cầu khẩn.
"Ngươi nhớ chứ?
Ngươi nhớ anh ấy?"
Anh không nhớ.
Anh chỉ nhớ tên.
Nhưng cơ thể anh thì nhớ.
Tim anh đập nhanh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
"Hệ thống," anh gọi thầm.
Lam Tiêu Phong nhìn vào thanh linh lực của mình.
Nó đang ở mức 10%.
Nếu anh mở khóa, anh sẽ mất hết linh lực.
Anh sẽ trở nên yếu ớt như một đứa trẻ.
Nhưng anh sẽ biết sự thật.
"Đừng," Bạch Tuyết Nhi hét lên.
"Đừng làm điều đó bây giờ!
Ngươi cần linh lực để sống sót qua đêm nay!"
"Không," Lam Tiêu Phong nói, giọng anh lạnh lùng.
"Tôi cần sự thật.
Dù có chết, tôi cũng cần biết tôi là ai."
Anh đưa tay lên, chạm vào trán.
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào hệ thống.
Thế giới xung quanh bắt đầu tan biến.
Màu sắc phai nhạt.
Âm thanh biến mất.
Chỉ còn lại tiếng cười của chính anh, vang vọng trong bóng tối vĩnh cửu.
Và rồi, mọi thứ trở nên trắng xóa.
Nhưng lần này, trong sự trắng xóa đó, có một bóng hình.
Một bóng hình nam giới, mặc áo choàng đen, đứng giữa biển lửa.
Đôi mắt anh ta trống rỗng, nhưng môi anh ta đang mỉm cười.
"Chào mừng trở lại, Lam Tiêu Phong," bóng hình đó nói.
"Hoặc nên gọi là...
Lam Thanh Loan?"
Lam Tiêu Phong cố gắng hét lên, nhưng không có tiếng nói.
Anh nhìn thấy bàn tay của bóng hình đó đưa ra, chạm vào ngực anh.
Và anh cảm thấy một sự ấm áp kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể.
Không phải sự sống.
Mà là sự hủy diệt.
Bạch Tuyết Nhi đứng bên cạnh anh trong thế giới thực, nhìn chằm chằm vào cơ thể đang co giật của Lam Tiêu Phong.
Cô ấy nhìn thấy những vết nứt tím đen xuất hiện trên da anh, giống như những vết nứt trên bầu trời.
"Ngươi đã làm gì vậy?" cô ấy thì thầm, giọng đầy sợ hãi.
Lam Tiêu Phong mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng đang chuyển dần sang màu tím, giống như màu của Hư Không.
Anh nhìn Bạch Tuyết Nhi, và mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, xa lạ.
"Tôi đã nhớ ra," anh nói, giọng anh vang lên từ cả hai hướng, như thể có hai người đang nói cùng lúc.
"Tôi nhớ ra tất cả."
Và rồi, anh đứng dậy.
Cơ thể anh không còn yếu ớt.
Linh lực của anh, thay vì cạn kiệt, lại bùng nổ mạnh mẽ, tạo ra một luồng sóng xung kích hất văng Bạch Tuyết Nhi ra xa.
Lam Tiêu Phong nhìn vào đôi tay mình.
Những vết nứt tím đen trên da anh đang tỏa sáng, như những mạch kim loại quý.
Anh cảm thấy sức mạnh.
Một sức mạnh khủng khiếp, đầy seductive.
Nó hứa hẹn mọi thứ.
Sự kiểm soát.
Sự giải thoát.
Nhưng anh cũng cảm thấy sự trống rỗng.
Ký ức của anh đang bị xóa đi, thay thế bằng những dữ liệu lạnh lùng, vô cảm.
Anh không còn nhớ mùi hương của tuyết tan.
Anh không còn nhớ cảm giác cô đơn.
Anh chỉ còn lại mục tiêu.
Tiêu diệt Hư Không Chủ.
Hoặc trở thành anh ta.
Bạch Tuyết Nhi bò dậy, nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng.
ngươi đang trở thành anh ấy."
Lam Tiêu Phong nhìn cô ấy.
Anh không còn nhận ra cô ấy.
Anh chỉ thấy một chướng ngại vật.
"Đi đi," anh nói, giọng anh không còn cảm xúc.
"Trước khi tôi thay đổi ý định."
Bạch Tuyết Nhi nhìn anh, nước mắt rơi xuống.
Cô ấy biết, cô ấy đã đánh cược sai.
Cô ấy đã nghĩ rằng ký ức sẽ cứu anh.
Nhưng ký ức chỉ là ngọn lửa đốt cháy linh hồn anh.
Cô ấy quay đi, chạy vào bóng tối của thành phố đổ nát.
Lam Tiêu Phong đứng một mình giữa quảng trường trống rỗng.
Bầu trời tím đen trên đầu anh đang xoáy mạnh hơn, như thể đang chờ đợi.
Chờ đợi anh hoàn thành sự biến đổi.
Anh nhìn lên, và lần đầu tiên, anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh cảm thấy...
"Ba giờ nữa," anh thì thầm.
"Đủ thời gian để tôi tìm ra cách giết chết chính mình."
Và rồi, anh bước đi.
Không phải chạy.
Không phải trốn.
Anh bước đi với sự tự tin của một kẻ biết mình sắp chết, nhưng cũng biết mình sẽ chiến thắng.
Dù giá phải trả là linh hồn của chính mình.
Trong đầu anh, giọng nói của Lam Thanh Loan cười vang.
"Chơi đẹp, Lam Tiêu Phong.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận