Chương 14

Tiếng "VÕNG CHUÔNG..." không phải là âm thanh vật lý vang lên trong không khí, mà là một cú đấm thẳng vào tủy sống của Lam Tiêu Phong.

Đó là sóng linh lực tần số cao, sắc bén như dao cạo, đang quét qua từng huyệt đạo, xé toạc những lớp phòng thủ mỏng manh mà hắn vừa mới dựng lên.

Hắn gồng mình, cơ bắp căng cứng đến mức các thớ thịt phát ra tiếng rít nhẹ, cố gắng mở mắt.

Nhưng thị giác của hắn bị bao phủ bởi những dòng chữ hệ thống chạy nhanh như ánh chớp, cắt ngang tầm nhìn, biến thế giới thực thành một màn hình glitch đầy nhiễu loạn.

`[CẢNH BÁO: Tọa độ hiện tại bất ổn định.

Tỷ lệ Dịch Chuyển: 98.7%]`
`[Độ ổn định linh hồn: 12% - CẢNH BÁO SẮP SẴN TAN RẢY]`

Mỗi dòng chữ xuất hiện đều kèm theo một cơn đau nhói ở thái dương, như thể có ai đó đang dùng kim châm trực tiếp vào não bộ.

Lam Tiêu Phong nghiến răng, hàm răng cắn chặt đến mức suýt nữa vỡ.

Hắn không hét lên.

Tiếng hét là sự lãng phí năng lượng, và trong tình huống này, năng lượng là thứ duy nhất còn lại để hắn bám víu vào sự sống.

Hắn hít một hơi thật sâu, không khí trong hang động lạnh buốt, mang mùi ẩm mốc của đất đá và mùi kim loại gỉ sét – mùi của máu khô.

"Hệ thống," hắn thì thầm, giọng khàn đặc, "Tắt chế độ hiển thị.

Tập trung vào cảm nhận không gian."

`[LỆNH TỪ CHỐI.

Người dùng đang ở trạng thái 'Hư Không Nhiễm Độc'.

Không thể tắt giao diện.]`

Giọng nói của hệ thống lạnh lùng, vô cảm, không có chút đồng cảm nào.

Nó giống như một máy móc đang quan sát một con chuột thí nghiệm sắp chết trong mê cung.

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những dòng chữ đỏ chót đang nhảy múa trước mi mắt.

Hắn cần tĩnh tâm.

Hắn cần tìm ra quy luật.

Nếu dịch chuyển là ngẫu nhiên, thì nó phải tuân theo một biến số nào đó.

Một hằng số.

Hắn nhớ lại cảm giác lúc trước khi Bạch Tuyết Nhi rời đi.

Cô ấy nói hắn đang trở thành "anh ấy".

Ai là "anh ấy"?

Là Hư Không Chủ?

Hay là chính phiên bản tương lai của hắn?

Hắn đưa tay lên sờ vào ngực.

Vết nứt tím đen trên da đang tỏa sáng yếu ớt, như những mạch điện ngầm dưới lòng đất.

Chúng không còn đau nữa.

Thay vào đó, chúng mang lại một cảm giác ấm áp, ma quái, như thể có một sinh vật khác đang sống ký sinh bên trong lồng ngực hắn, thở cùng nhịp đập của trái tim.

"Ba giờ nữa," hắn lặp lại lời mình đã nói với chính mình.

"Đủ thời gian để tôi tìm ra cách giết chết chính mình."

Nhưng thời gian trong Tàn Thiên Giới không trôi đi đều đặn.

Nó co giãn, biến dạng, giống như không gian đang bị xé toạc.

Lam Tiêu Phong cảm thấy trọng lực thay đổi.

Đôi khi hắn nặng trĩu như chì, đôi khi nhẹ bẫng như lông vũ.

Hắn biết mình không thể ngủ.

Ngủ là chết.

Ngủ là để cho Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên quyết định số phận.

Hắn phải tỉnh táo.

Phải phân tích.

Phải sống sót.

Hắn đứng dậy, chân bước lên nền đá lạnh lẽo.

Hang động này nhỏ hẹp, tối om, chỉ có ánh sáng từ những vết nứt trên da hắn chiếu ra, tạo nên một vòng hào quang tím đen xung quanh cơ thể.

Hắn nhìn quanh.

Không có lối ra.

Không có cửa sổ.

Và bóng tối.

Bỗng nhiên, những dòng chữ hệ thống dừng lại.

Sự im lặng bao trùm, dày đặc và ngột ngạt.

Lam Tiêu Phong ngẩng đầu lên.

Hắn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn hắn.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong.

PHẦN 2

Khi luồng ý chí ngoại lai tiếp xúc với huyết mạch, thế giới xung quanh Lam Tiêu Phong đột ngột im bặt.

Tiếng "VÕNG CHUÔNG..." biến mất, thay vào đó là mùi máu tanh nồng nặc và khói lửa của chiến tranh.

Không còn là hang động ẩm ướt.

Hắn đang đứng giữa một chiến trường tàn phá.

Bầu trời màu tím đen, những vết nứt không gian như những vết sẹo lớn cắt ngang chân trời, rỉ ra những giọt chất lỏng đen kịt.

Dưới chân hắn là xác chết.

Hàng ngàn, hàng vạn xác chết.

Chúng mặc y phục của các tông phái lớn trong Tàn Thiên Giới.

Thanh Vân Sect, Minh Nguyệt Valley, even the forbidden Blood Demon Cult.

Tất cả đều nằm vật vã trên đất, mắt trợn ngược, miệng há to như đang hét lên một tiếng thét cuối cùng mà không ai nghe thấy.

Lam Tiêu Phong nhìn vào đôi tay mình.

Chúng không còn vết nứt tím đen.

Chúng sạch sẽ, trắng nõn, nhưng run rẩy.

Hắn nhìn xuống.

Trước mặt hắn là một xác chết.

Một người đàn ông trung niên, mặt đầy sẹo, tay vẫn cầm chặt một thanh kiếm gãy.

Đó là cha hắn.

"Cha?" giọng nói của Lam Tiêu Phong vang lên, nhưng không phải từ cổ họng hắn.

Nó vang lên từ khắp nơi, như thể cả chiến trường đang nói cùng lúc.

Người đàn ông không đáp.

Mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào chân trời, nơi một bóng hình khổng lồ đang nổi lên từ vực thẳm.

Đó là Hư Không Chủ.

Nhưng không phải là một vị thần hay một quái vật.

Đó là một khối u vô hình, một sự trống rỗng đang nuốt chửng mọi thứ.

Lam Tiêu Phong bước về phía trước.每一步 đều nặng nề như chì.

Hắn nhớ ra tất cả.

Không phải ký ức của quá khứ.

Mà là ký ức của tương lai.

Hắn nhớ ngày hôm nay.

Hắn nhớ chính mình đã đứng ở đây, cầm thanh kiếm này, và đâm vào trái tim cha hắn.

Câu hỏi văng lên trong đầu hắn, nhưng không có câu trả lời.

Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, vô cảm.

Hắn nhớ cảm giác khi lưỡi kiếm xuyên qua thịt da, xương cốt.

Hắn nhớ mùi máu.

Và hắn nhớ cảm giác...

"Đây không phải là thật," hắn thì thầm, cố gắng lắc đầu để xua tan ảo ảnh.

"Đây là bẫy của Hư Không.

Nó đang dùng ký ức của ta để phá vỡ tâm trí ta."

Nhưng cơ thể hắn không nghe lời.

Nó tự động di chuyển, tiến về phía bóng hình khổng lồ.

Hắn thấy chính mình, phiên bản tương lai của hắn, đang cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy khát vọng hủy diệt.

"Tôi nhớ ra tất cả," phiên bản tương lai nói, giọng nói trùng khớp với giọng hắn lúc này.

"Và tôi chấp nhận nó."

Lam Tiêu Phong hét lên, cố gắng chống cự.

Nhưng ý chí của hắn yếu ớt trước sức mạnh của ký ức.

Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc, chia đôi.

Một nửa là Lam Tiêu Phong hiện tại, sợ hãi và bối rối.

Nửa kia là Lam Tiêu Phong tương lai, tàn nhẫn và vô cảm.

Hai nửa linh hồn va chạm, tạo ra những tia lửa điện xanh lét trong không gian hư vô.

Hắn nhìn thấy Bạch Tuyết Nhi trong ký ức.

Cô ấy không chạy trốn.

Cô ấy đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt thương cảm.

"Ngươi đang trở thành anh ấy," cô ấy nói.

"Và anh ấy...

anh ấy đã giết chết tất cả chúng ta."

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại, cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng.

Nhưng khi hắn mở mắt ra, chiến trường vẫn còn đó.

Xác chết vẫn còn đó.

Và bóng hình Hư Không Chủ vẫn đang tiến gần hơn.

PHẦN 3

Quay lại thực tại, hang động đang sụp đổ.

Những vết nứt không gian (Hư Không Thán Khí) đang lan rộng từ trên trần xuống, như mạng nhện đen kịt đang bò dần xuống.

Mỗi giây trôi qua, trọng lực trong hang động thay đổi điên cuồng.

Đôi khi Lam Tiêu Phong bị hút lên trần, đầu gần chạm đá, đôi khi bị dìm xuống đất, xương khớp phát ra tiếng kêu rên rỉ.

`[Độ ổn định huyết mạch: 45% - NGUY HIỂM]`
`[Thời gian còn lại cho Dịch Chuyển: 00:59:59]`

Đồng hồ đếm ngược trên hệ thống chạy nhanh hơn bình thường.

Một phút trong thực tại có thể là một giờ trong thế giới Hư Không.

Lam Tiêu Phong quỳ xuống, hai tay chống đất, cố gắng giữ thăng bằng.

Hắn cảm thấy máu trong cơ thể mình đang sôi lên, như thể có một ngọn lửa bên trong đang đốt cháy từng tế bào.

"Không thể như thế này," hắn gầm lên, giọng khàn đặc.

"Tôi sẽ không để nó kiểm soát tôi."

Hắn hít một hơi sâu, tập trung linh lực vào chưởng tâm.

Linh lực của hắn không còn trong sáng như trước.

Nó đã bị nhiễm độc bởi Hư Không, mang màu tím đen, lạnh lẽo và chết chóc.

Nhưng nó mạnh mẽ.

Mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Hắn đấm vào nền đá.

Một luồng sóng xung kích tím đen bắn ra, làm nứt vỡ những tảng đá xung quanh.

Tiếng đá vỡ vang lên, nhưng không át được tiếng "VÕNG CHUÔNG..." đang ngày càng lớn hơn.

`[CẢNH BÁO: Phát hiện dị vật trong linh hồn.

Nguồn gốc: Tương lai.]`

Lam Tiêu Phong dừng lại.

Trong linh hồn?

Hắn nhớ lại cảm giác khi ký ức của tương lai xâm nhập.

Nó không phải là ký ức.

Nó là một phần của linh hồn hắn.

Một phần đã bị tách ra, bị腐蚀 bởi Hư Không, và giờ đây đang quay trở lại để hòa hợp.

"Chính tôi," hắn thì thầm, mắt mở to.

"Nó là chính tôi."

Hệ thống không đáp lại.

Chỉ có đồng hồ đếm ngược vẫn chạy đều đặn.

Hang động rung chuyển dữ dội.

Trần nhà sụp xuống, phủ lên đầu hắn một lớp bụi đá dày đặc.

Lam Tiêu Phong ho sặc sụa, cố gắng đứng dậy.

Hắn biết mình không thể ở lại đây.

Nếu hang động sụp hoàn toàn, hắn sẽ bị chôn vùi.

Và nếu bị chôn vùi, hắn sẽ không thể dịch chuyển.

Hắn sẽ chết ở đây, trong bóng tối, cùng với những ký ức điên rồ.

Hắn nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát.

Nhưng không có gì.

Và bóng tối.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ phía sau.

Không phải từ trần nhà.

Mà từ một khoảng trống ngay giữa hang động.

Một lỗ hổng không gian, nhỏ bé, nhưng sâu thẳm vô tận.

Nó mở ra, như một con mắt đen kịt đang nhìn hắn.

Lam Tiêu Phong nhìn vào lỗ hổng.

Hắn cảm thấy sự thu hút.

Một sự thu hút chết người, như thể nó đang gọi tên hắn.

"Đi vào," một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải hệ thống.

Không phải Hư Không Chủ.

Mà là chính hắn.

Phiên bản tương lai.

"Đi vào, và chúng ta sẽ hợp nhất."

Lam Tiêu Phong nghiến răng.

Hắn biết đó là bẫy.

Nhưng hắn cũng biết, nếu không đi vào, hắn sẽ không bao giờ tìm ra sự thật.

Hắn sẽ mãi là một con rối, bị điều khiển bởi những ký ức và hệ thống.

Hắn bước về phía lỗ hổng.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể hắn đang bước vào nấm mồ của chính mình.

PHẦN 4

Khi rơi vào vực thẳm, thời gian như ngừng lại.

Lam Tiêu Phong thấy một bóng hình hiện ra trong khoảng trống trắng xóa.

Đó không phải là người đàn ông áo trắng trong ký ức.

Đó là một cô bé khoảng mười tuổi, tóc dài trắng như tuyết, đôi mắt đỏ rực như máu.

Cô bé mỉm cười, nhưng nụ cười đó đầy ác ý.

Cô bé giơ tay ra, như thể đang mời gọi hắn.

"Lam Tiêu Phong," cô bé nói, giọng trong trẻo nhưng lạnh lẽo.

"Em đã chờ anh rất lâu rồi."

Lam Tiêu Phong sững sờ.

"Em là ai?"

"Em là linh hồn của em," cô bé đáp.

"Linh hồn mà anh đã vứt bỏ khi anh chọn sức mạnh.

Anh nhớ không?

Ngày đó, anh đã bán linh hồn của em để đổi lấy sức mạnh để bảo vệ cha mẹ.

Nhưng anh đã thất bại.

Và em đã bị kẹt lại trong Hư Không."

Lam Tiêu Phong nhớ ra.

Một ký ức mờ nhạt, bị chôn vùi sâu trong tiềm thức.

Ngày đó, hắn mười tuổi.

Cha mẹ hắn bị giết.

Hắn tuyệt vọng.

Hắn đã tìm đến một vị tiên sư, xin sức mạnh.

Vị tiên sư đó yêu cầu một cái giá: một phần linh hồn của hắn.

Hắn đã đồng ý.

Nhưng hắn không biết rằng, phần linh hồn đó không phải là của hắn.

Mà là của một linh hồn khác, đang cư ngụ trong cơ thể hắn.

Một linh hồn đã bị tách ra, và bị bỏ lại trong Hư Không.

"Vậy thì...

cha tôi?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng run rẩy.

"Cha anh đã chết vì anh," cô bé đáp.

"Anh đã giết chết cha anh để lấy sức mạnh.

Và giờ đây, anh phải trả giá."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Những ký ức trước đó, những ký ức về chiến trường, về việc giết cha, đều là sự thật.

Nhưng không phải là tương lai.

Mà là quá khứ.

Quá khứ bị bóp méo, bị che giấu bởi hệ thống.

"Hệ thống," hắn gầm lên, "Cái bịp này!"

`[Hệ thống không phải là bịp.

Hệ thống là tù ngục.

Và anh là tù nhân.]`

Giọng nói của hệ thống vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Người sở hữu thực sự không phải là cha anh," cô bé nói, mắt đỏ rực lên.

Em mới là chủ nhân của linh hồn này.

Và giờ đây, em sẽ lấy lại nó."

Cô bé vươn tay ra, chạm vào trán Lam Tiêu Phong.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy dọc theo tủy sống hắn, làm tê liệt toàn bộ cơ thể.

Hắn không thể di chuyển.

Không thể nói.

Chỉ có thể nhìn.

Nhìn cô bé cười.

Nhìn cô bé nuốt chửng linh hồn hắn.

PHẦN 5 - HOOK

Tiếng "VÕNG CHUÔNG..."戛然而止 (dừng lại đột ngột).

Lam Tiêu Phong rơi xuống một bãi đất trống.

Khung cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm.

Đây không phải là hang động cũ.

Hắn đang đứng giữa một thành phố cổ kính, nhưng mọi tòa nhà đều bằng băng giá.

Bầu trời không có mặt trời, chỉ có một mặt trăng máu khổng lồ, treo lơ lửng trên đầu, tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm, u ám.

`[Dịch Chuyển Hoàn Tất.

Tọa độ mới: Kinh Đô Băng Giá.]`
`[Nhiệm vụ mới: Tìm ra 'Chìa Khóa Linh Hồn'.

Phần thưởng: Khôi phục 10% trí nhớ gốc.]`

Lam Tiêu Phong đứng dậy, chân run rẩy.

Hắn nhìn quanh.

Thành phố băng giá im lìm, không có một bóng người.

Chỉ có gió hú qua những con phố vắng, tạo nên những âm thanh rợn người.

Hắn cảm thấy lạnh.

Không phải lạnh từ bên ngoài.

Mà là lạnh từ bên trong.

Lạnh của sự cô đơn, của sự mất mát, của sự thật tàn khốc vừa được hé lộ.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Vết nứt tím đen đã biến mất.

Thay vào đó là những đường vân băng giá, xanh nhạt, đang lan dần lên cánh tay.

Hắn cảm thấy sức mạnh mới.

Một sức mạnh lạnh lẽo, nhưng thuần khiết hơn.

"Chìa Khóa Linh Hồn," hắn thì thầm.

"Ở đâu?"

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.

Không phải hệ thống.

Không phải cô bé.

Mà là một giọng nói quen thuộc.

"Lam Tiêu Phong?"

Hắn quay lại.

Trước mặt hắn là một người phụ nữ.

Mặc áo choàng trắng, mặt đeo mặt nạ bạc.

Cô ấy nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc và sợ hãi.

"Cô là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng lạnh lùng.

Người phụ nữ bước về phía trước, tay run rẩy.

người đã cứu anh.

Và giờ đây, anh đã trở lại."

Cô ấy tháo mặt nạ ra.

Khuôn mặt đó làm Lam Tiêu Phong sững sờ.

Đó là khuôn mặt của mẹ hắn.

Nhưng trẻ hơn, đẹp hơn, và đầy sống động.

"Mẹ?" hắn thì thầm, giọng vỡ vạc.

"Mẹ không phải là mẹ," cô ấy nói, mắt đỏ ngầu nước.

"Mẹ đã chết.

phiên bản tương lai của mẹ.

Và tôi đã chờ anh rất lâu rồi."

Cô ấy giơ tay ra, trong lòng bàn tay là một chiếc chìa khóa bằng băng, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.

"Lấy đi," cô ấy nói.

"Và tìm ra sự thật.

Trước khi Hư Không Chủ nuốt chửng tất cả."

Lam Tiêu Phong nhìn chiếc chìa khóa.

Hắn biết đó là bẫy.

Nhưng hắn cũng biết, đó là cơ hội duy nhất để thoát khỏi vòng lặp chết người.

Hắn bước về phía trước, tay đưa ra, lấy chiếc chìa khóa.

Ngay khi chạm vào, một luồng dữ liệu tràn vào đầu hắn.

Không phải ký ức.

Mà là một bản đồ.

Bản đồ của Hư Không.

Và ở trung tâm của bản đồ đó, là tên của hắn.

`[CẢNH BÁO: Bạn đã kích hoạt 'Giai Đoạn Cuối'.

Hư Không Chủ đang đến.]`

Lam Tiêu Phong nhìn lên bầu trời.

Mặt trăng máu đang to dần, như một con mắt khổng lồ đang mở ra, nhìn xuống hắn.

Và từ trong bóng tối của thành phố băng giá, một bóng hình khổng lồ đang nổi lên.

Hắn không sợ hãi.

Hắn chỉ cảm thấy...

"Cuối cùng cũng đến lúc," hắn thì thầm.

"Để kết thúc tất cả."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập