Chương 15

Hình xăm con mắt trên lòng bàn tay Lam Tiêu Phong không còn là mực vẽ tĩnh tại nữa.

Nó đang *sống*.

Những đường vân đen kịt như những con giun nhỏ, bò dọc theo các đường gân, ăn sâu vào da thịt, thủng thẳng nhưng không khoan nhượng.

Một cơn đau nhói dữ dội, giống như kim châm trực tiếp vào tủy xương, xé toạc ý thức của anh.

Tiêu Phong gào thét, âm thanh nghẹn ngào vỡ ra trong cổ họng, rồi ngã quỳ xuống nền đá lạnh lẽo, ẩm ướt của hang động bỏ hoang nơi anh vừa thức dậy.

Mồ hôi lạnh tuôn ra, ướt đẫm lưng áo.

Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang phản ứng lại với một sự xâm lấn ngoại lai.

Hệ thống "Ký Ức" lập tức kích hoạt, những dòng chữ đỏ tươi hiện lên trước mắt, cắt ngang tầm nhìn mờ ảo.

`[CẢNH BÁO: Độ ổn định Linh hồn giảm 15%.

Mức độ nhiễm độc Hư Không: 42%.]`
`[Thông báo: "Người Khác" đang cố gắng chiếm quyền điều khiển.]`

Tiêu Phong nghiến răng, nước bọt dính đầy hàm răng.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào luồng linh lực Trúc Cơ tầng ba trong kinh mạch.

Nhưng linh lực của anh giờ đây không còn thuần khiết.

Nó mang theo một mùi vị tanh hôi, như máu cũ, như tro tàn.

Đó là dấu hiệu của sự phân rã.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Con mắt hình xăm mở to, đồng tử co lại, dường như đang quan sát anh từ bên trong chính cơ thể anh.

"Làm gì được chứ gì," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Anh muốn vào, thì phải trả giá."

Anh không chạy trốn.

Trong thế giới Tàn Thiên Giới này, chạy trốn chỉ làm cho cái chết đến nhanh hơn.

Anh cần kiểm soát nó.

Anh cần biết nó là ai.

Và sâu thẳm trong tâm trí, nơi lý trí thường trú, một câu hỏi lạnh lẽo vang lên: Nếu "Người Khác" đó chính là phiên bản tương lai của anh, tại sao nó lại muốn hủy diệt hiện tại?

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ.

Những khối đá trên trần hang rơi xuống, vỡ tan thành bụi.

Tiêu Phong nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình.

Mỗi nhịp đập là một lần đếm ngược.

Mỗi hơi thở là một bước tiến gần hơn đến vực thẳm.

Anh không biết mình đã thức dậy ở đâu, nhưng không khí ở đây nặng nề, ngột ngạt, như thể chính bầu trời đang sụp đổ xuống đè lên vai anh.


Khi Tiêu Phong tiến lại gần khu vực trung tâm của hang động, hệ thống phát ra âm thanh báo động liên tục, chói tai.

`[CẢNH BÁO: Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên sắp xảy ra trong 3 giờ.

Vùng này nằm trong bán kính ảnh hưởng của Hư Không Thán Khí.]`
`[Nhiệm vụ khẩn cấp: Thu thập Huyết Thạch Cổ Thụ hoặc rời đi ngay lập tức.]`
`[Phần thưởng: Ổn định Linh hồn tạm thời.

Rủi ro: Mất ký ức.]`

Thời gian đang chạy ngược.

Mỗi giây trôi qua, áp lực không gian tăng lên gấp bội.

Những tảng đá xung quanh bắt đầu nứt vỡ, tỏa ra những tia sáng tím nhạt – dấu hiệu của sự xé toạc không gian.

Tiêu Phong nhìn thấy nó.

Huyết Thạch Cổ Thụ.

Một cụm rễ cây đỏ thẫm, bám chặt vào vách đá, tỏa ra hơi ấm rực rỡ.

Nhưng xung quanh nó, không khí bị bóp méo.

Những hình ảnh ảo giác hiện ra: khuôn mặt mẹ anh, khuôn mặt Bạch Tuyết Nhi, và cả...

khuôn mặt của chính anh, nhưng với đôi mắt trống rỗng, cười một cách điên rồ.

"Đừng nhìn vào nó," một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải hệ thống.

Mà là giọng nói của "Người Khác".

Tiêu Phong lắc đầu, cố gắng xua tan ảo giác.

Anh bước tới, tay đưa ra, nắm chặt cụm rễ cây.

Ngay khi chạm vào, một luồng năng lượng mạnh mẽ lao vào cơ thể anh.

Cực kỳ đau đớn.

Như thể từng tế bào trong người anh đang bị xé toạc và lắp lại.

Anh gục xuống, thở hổn hển.

Huyết Thạch Cổ Thụ đã được thu thập.

Nhưng giá trị của nó...

`[Nhiệm vụ hoàn thành.

Đang xử lý...]`
`[Cảnh báo: Giao dịch linh hồn đã được kích hoạt.]`

Tiêu Phong nhìn vào tay mình.

Hình xăm con mắt giờ đây đã bao phủ toàn bộ bàn tay, lan lên cánh tay.

Nó không còn là hình xăm.

Nó là một phần cơ thể anh.

Anh cảm thấy sự hiện diện của "Người Khác" rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nó đang cười.

Cười trong tâm trí anh.

"Cậu đã làm đúng," giọng nói đó thì thầm.

"Bây giờ, chúng ta sẽ hòa nhập."

Tiêu Phong nghiến răng.

"Không bao giờ."

Anh nhổ một ngụm máu ra, màu đen tuyền.

Anh biết mình vừa phạm phải một sai lầm lớn.

Nhưng không còn đường lui.

Hư Không Thán Khí đang tràn vào hang động.

Những khe nứt trên trần nhà mở rộng, để lộ ra bầu trời tối đen, nơi những vì sao đang tắt dần.


Tiêu Phong không kịp suy nghĩ thêm.

Anh nắm chặt viên đá máu còn lại, chuẩn bị cho cú dịch chuyển tiếp theo.

Nhưng trước khi không gian nuốt chửng anh, người trong gương – Lam Vô Thượng – đưa tay ra khỏi mặt nước, chạm vào vai Tiêu Phong.

Một luồng ký ức cuối cùng, không phải về sức mạnh, mà về một bí mật, được truyền vào đầu anh.

Anh thấy một phòng thí nghiệm.

Một phiên bản trẻ hơn của chính mình, đang thực hiện một thí nghiệm nguy hiểm.

Anh thấy chính mình tạo ra hệ thống "Ký Ức".

Anh thấy chính mình chia đôi linh hồn để trốn tránh một định mệnh khốc liệt.

Và anh thấy...

chính mình trở thành Hư Không Chủ.

"Ta không phải là kẻ thù," Lam Vô Thượng thì thầm, giọng đầy đau khổ.

"Ta là tù nhân.

cậu là chìa khóa để mở cánh cửa ngục tù này."

Không gian xé toạc.

Tiêu Phong bị hút vào trong bóng tối.

Trước khi ý thức tắt lịm, anh nghe thấy giọng nói của hệ thống, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng.

Nó mang theo một sự tuyệt vọng sâu thẳm.

`[Hệ thống đang sụp đổ.

Hãy tỉnh dậy, Lam Tiêu Phong.

Hãy giết chết chính mình.]`

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Nhưng trong bóng tối đó, một ánh sáng xanh nhạt le lói.

Đó là ánh sáng của chìa khóa linh hồn.

Và nó đang gọi anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập