Chương 16

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống động, dày đặc và suffocating.

Lam Tiêu Phong rơi.

Không phải rơi xuống đất, mà rơi vào chính tâm trí của mình.

Cảm giác lạnh giá từ ngón tay Lam Vô Thượng không phải là sự tiếp xúc vật lý, mà là sự *ghi đè* lên nhận thức.

Tiêu Phong gào thét, nhưng âm thanh bị nghẹt lại trong cổ họng như bị một khối đá lạnh đè lên.

Hình ảnh mặt gương vỡ vụn, nhưng thay vì thủy tinh, những mảnh vỡ đó là những đoạn phim ngắn từ ký ức của chính anh – nhưng không phải ký ức của Tiêu Phong hiện tại.

Anh thấy một phòng thí nghiệm bằng đá trắng, sạch sẽ đến rợn người.

Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng vàng đục.

Một người đàn ông đứng trước bệ thí nghiệm, lưng quay về phía anh.

Người đàn ông đó mặc áo choàng đen, tóc bạc phơ, nhưng dáng vẻ và cử chỉ...

đó chính là Lam Tiêu Phong.

Nhưng một phiên bản già hơn, mệt mỏi hơn, và tàn nhẫn hơn.

`[CẢNH BÁO: Ổn định Linh hồn giảm xuống 45%.]`
`[Phát hiện xung đột dữ liệu: Ký ức gốc vs.

Ký ức cấy ghép.]`
`[Hệ thống đang cố gắng cách ly vùng não bộ bị nhiễm độc.]`

Tiếng hệ thống vang lên trong đầu anh, nhưng lần này, giọng nói máy móc đó mang theo một chút run rẩy, giống như một người đang cố gắng giữ bình tĩnh trước cơn động đất.

"Đừng kháng cự," giọng nói của Lam Vô Thượng vang lên, không còn từ trong gương, mà trực tiếp từ sâu thẳm trong tủy sống của Tiêu Phong.

"Nếu cậu kháng cự, cậu sẽ bị xé toạc.

Hãy để ta dẫn đường.

Ta biết lối ra."

Tiêu Phong nghiến răng, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

Anh không tin tưởng bất cứ điều gì, đặc biệt là khi nó đến từ "bản thân" của anh.

Anh tập trung linh lực còn sót lại, cố gắng xây dựng một bức tường phòng thủ tinh thần.

Linh lực Trúc Cơ tầng 7 của anh chảy như dòng sông ngầm, đục khoét vào ý chí xâm lấn của tương lai.

"Ta không cần lối ra của một kẻ phản bội," Tiêu Phong thì thầm, giọng khàn đặc.

"Ta sẽ tự tìm đường."

Anh nhắm mắt lại, không nhìn vào những ký ức giả tạo kia.

Thay vào đó, anh tập trung vào cảm giác đau đớn.

Đau đớn là thứ duy nhất còn thuộc về anh.

Đau đớn từ vết thương trên cánh tay, từ sự trống rỗng trong tim khi quên đi mẹ mình, từ nỗi sợ hãi mỗi khi nhắm mắt ngủ.

Đau đớn là bằng chứng cho sự tồn tại.

Và rồi, bóng tối bùng nổ.


Đó không phải là Lam Vô Thượng.

Đó là một người phụ nữ.

Cô ấy mặc một bộ đồ dài màu trắng, tóc đen dài垂 xuống lưng.

Khuôn mặt cô ấy quen thuộc đến rợn người.

Tiêu Phong không thể nhớ ra cô ấy là ai, nhưng trái tim anh đập thình thịch, như thể đang cố gắng nhớ lại một điều gì đó quan trọng.

Cô ấy mỉm cười.

Một nụ cười ấm áp, nhưng trong mắt cô ấy là sự trống rỗng tuyệt đối.

"Chào em," cô ấy nói.

Giọng nói của cô ấy vang lên trong đầu Tiêu Phong, chứ không phải qua không khí.

"Em đã quên chị rồi sao?"

Tiêu Phong lùi lại một bước.

"Cô là ai?"

"Cô ấy là...

mẹ em," giọng nói của Lam Vô Thượng vang lên trong đầu anh, đầy vẻ mỉa mai.

"Hoặc ít nhất, là ký ức về mẹ em mà ta đã lưu trữ.

Nhưng ký ức này...

nó đã bị nhiễm độc."

Người phụ nữ bước tới.

Mỗi bước chân của cô ấy đều để lại những dấu chân hoa sen bằng ánh sáng.

"Em à, mẹ không bao giờ bỏ em," cô ấy nói, giọng run rẩy.

"Mẹ đã hy sinh bản thân để đưa em vào hệ thống này.

Để bảo vệ em khỏi Hư Không Chủ.

Nhưng em...

em lại quên mẹ.

Em lại tin vào những lời nói dối của hệ thống."

Tiêu Phong cảm thấy đau nhói trong tim.

Hình ảnh người mẹ hiện lên trong ký ức anh, mờ nhạt và xa vời.

Anh cố gắng nhớ khuôn mặt bà, nhưng chỉ còn lại khoảng trắng xám xịt.

"Đừng nghe cô ấy," Tiêu Phong hét lên, nhắm mắt lại.

"Đó là ảo giác!

Đó là bẫy!"

Nhưng người phụ nữ đã đứng ngay trước mặt anh.

Cô ấy đưa tay ra, chạm vào trán anh.

Cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể anh.

Ký ức về mẹ anh bắt đầu quay trở lại.

Nhưng không phải ký ức thực.

Đó là ký ức bị chỉnh sửa.

Anh thấy mẹ anh không phải là một người phụ nữ bình thường.

Bà là một tu tiên giả cấp cao.

Bà là một trong những kiến trúc sư của Hệ Thống Ký Ức.

Và bà đã bán linh hồn của chính mình để tạo ra hệ thống này, với hy vọng rằng nó sẽ cứu thế giới khỏi Hư Không.

Nhưng hệ thống đã thất bại.

Nó đã trở thành một tù ngục.

anh là tù nhân đầu tiên.

"Mẹ đã sai," người phụ nữ nói, nước mắt rơi xuống.

"Mẹ đã tạo ra một quái vật.

Và bây giờ, con yêu của mẹ, em phải giết chết nó.

Em phải giết chết chính em."

Tiêu Phong mở mắt.

Anh nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ.

Đôi mắt trái là của mẹ anh, màu nâu ấm áp.

Đôi mắt phải là của Hư Không Chủ, màu đen tuyền, sâu thẳm và không có đáy.

"Không..." anh thì thầm.

"Ta không thể..."

"Cậu phải làm vậy," giọng nói của Lam Vô Thượng vang lên, lần này không còn mỉa mai, mà đầy đau khổ.

"Đây là vòng lặp.

Cậu không thể thoát ra trừ khi cậu phá vỡ nó.

Và cách duy nhất để phá vỡ nó là...

tự hủy."

Tiêu Phong nhìn quanh.

Hành lang sách đang sụp đổ.

Những cuốn sách rơi xuống, vỡ tan thành bụi tro.

Tòa tháp xung quanh anh bắt đầu rung lắc.

`[CẢNH BÁO: Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên sắp xảy ra trong 10 giây.]`
`[Vùng này không ổn định.

Người dùng phải rời đi ngay lập tức.]`

Tiêu Phong nhìn vào người phụ nữ.

Cô ấy vẫn mỉm cười, nhưng nước mắt không ngừng rơi.

"Tạm biệt, con yêu," cô ấy nói.

Và rồi, cô ấy tan biến vào hư không.

Tiêu Phong đứng một mình giữa tàn tích của tòa tháp.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ trong tim.

Anh vừa mất đi thứ gì đó quý giá nhất.

Không phải ký ức.

Mà là niềm tin.

Niềm tin vào quá khứ.

Niềm tin vào tương lai.

Niềm tin vào chính mình.

Anh nhìn vào tay mình.

Hình xăm con mắt trên cánh tay anh giờ đây đã lan lên đến vai.

Nó đang pulsate, như một trái tim thứ hai.

`[Hệ thống đang sụp đổ.]`
`[Đang khởi động giao thức tự hủy...]`
`[Người dùng Lam Tiêu Phong, hãy chọn: Tiếp tục vòng lặp hoặc kết thúc tất cả.]`

Tiêu Phong nhìn vào màn hình hệ thống.

Hai tùy chọn hiện lên.

TIẾP TỤC]
[2.

KẾT THÚC]

Anh biết rằng nếu anh chọn [1], anh sẽ thức dậy ở một nơi ngẫu nhiên khác, tiếp tục cuộc săn tìm Huyết Thạch Cổ Thụ, tiếp tục mất đi ký ức, tiếp tục bị Lam Vô Thượng truy đuổi.

Và nếu anh chọn [2]...

Anh không biết điều gì sẽ xảy ra.

Nhưng anh biết rằng, dù là gì, nó cũng sẽ kết thúc nỗi đau này.

Tiêu Phong đưa tay ra, ngón tay run rẩy hướng về tùy chọn [2].

Nhưng trước khi anh chạm vào, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Đừng."

Tiêu Phong quay lại.

Bạch Tuyết Nhi đứng đó.

Cô ấy không còn lạnh lùng nữa.

Gương mặt cô ấy đầy hoảng sợ.

"Cậu không thể chọn nó," cô ấy nói, giọng run rẩy.

"Nếu cậu chọn [2], hệ thống sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Và khi đó, Hư Không Chủ sẽ giải phóng toàn bộ sức mạnh của mình.

Tất cả mọi người...

tất cả mọi người sẽ chết."

Tiêu Phong nhìn cô ấy.

"Vậy thì sao?

Ta đã mất quá nhiều rồi.

Ta không thể tiếp tục được nữa."

"Có một cách khác," Bạch Tuyết Nhi nói, bước tới, nắm chặt tay anh.

"Ta đã tìm ra nó.

Trong bản đồ không gian cổ xưa.

Có một lối ra.

Một lối ra thực sự.

Nhưng cậu phải tin ta.

Cậu phải tin rằng...

ta không phải là kẻ thù."

Tiêu Phong nhìn vào đôi mắt của cô ấy.

Lần đầu tiên, anh thấy sự thật trong đó.

Không phải sự thật về thế giới.

Mà là sự thật về cô ấy.

Cô ấy cũng là một tù nhân.

"Cô là ai?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

Bạch Tuyết Nhi mỉm cười, một nụ cười đau khổ.

người yêu của Lam Vô Thượng."

Tiêu Phong sững sờ.

"Và cũng là...

chị gái của cậu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập