Chương 17

Tiếng cảnh báo của Hệ thống vang lên trong đầu Lam Tiêu Phong như tiếng chuông báo tử, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.

*"Cảnh báo: Mức độ đồng bộ hóa huyết mạch giảm xuống còn 40%.

Hư Không Thán Khí đang xâm nhập lớp phòng thủ linh lực.

Thời gian còn lại: 11 giờ 59 phút."*

Tiêu Phong hít một hơi sâu, cố gắng đè nén cảm giác nghẹt thở đang bóp nghẹt lồng ngực.

Không khí xung quanh nặng trĩu mùi ozone và mùi thối rữa của sự phân rã.

Những tia sáng tím nhạt, mỏng manh như tơ nhện, bắt đầu chui vào từ các khe nứt trên da thịt anh.

Mỗi một tia sáng ấy là một mảnh ký ức bị ăn mòn, một phần bản ngã đang bị tước đoạt.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Ngón tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất kiểm soát của linh lực.

Cấp độ Trúc Cơ tầng ba vốn dĩ là một nền tảng vững chắc, nhưng trước sức ép của Hư Không Thán Khí, nó trở nên mong manh như tờ giấy thấm.

Hình xăm con mắt trên cánh tay, thứ đã từng là biểu tượng của sự ràng buộc với Hệ thống, giờ đây đang pulsate với nhịp độ bất thường, như một trái tim thứ hai đang đập loạn nhịp trước khi ngừng hoạt động.

"Ba mảnh..." Tiêu Phong lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Lời nói của Bạch Tuyết Nhi vẫn vang vọng trong đầu anh, một cái bẫy logic hoàn hảo hoặc một sự thật kinh hoàng.

Nếu cô ấy là chị gái, và Lam Vô Thượng là phiên bản tương lai, thì anh là gì?

Một mảnh vỡ thừa?

Một lỗi trong mã nguồn của số phận?

Anh không tin vào định mệnh.

Anh chỉ tin vào dữ liệu.

Nhưng dữ liệu hiện tại đang mâu thuẫn hoàn toàn.

Hệ thống, thứ anh coi là công cụ sinh tồn, đang hiển thị những con số đếm ngược như một bản án tử hình.

Và giọng nói của hệ thống...

lần trước nó khóc.

Bây giờ, nó im lặng.

Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Tiêu Phong nhắm mắt lại, tập trung vào luồng linh lực trong kinh mạch.

Anh cần một nơi trú ẩn.

Một nơi mà quy luật "Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên" không thể chạm tới, hoặc ít nhất là nơi anh có thể kiểm soát biến số.

Trong cơ sở dữ liệu của Hệ thống, có một tọa độ được mã hóa bằng màu đỏ thẫm, mang nhãn hiệu "Cấm Khu".

Đó là Lăng Mộ Ký Ức.

*"Lỗi xác thực vị trí.

Người dùng đang ở trạng thái bất ổn định.

Di chuyển đến vùng cấm có nguy cơ sụp đổ linh hồn 99%."*

Tiêu Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Nguy cơ 99% nghĩa là còn 1% để sống.

Với tôi, đó là cơ hội duy nhất."

Anh bước ra khỏi tàn tích của tòa tháp sách.

Bầu trời phía trên đang xé toạc, những đám mây đen cuồn cuộn như mực tàu đổ vào nước trong.

Những khe nứt không gian mở ra khắp nơi, nuốt chửng những tảng đá và cây cối xung quanh.

Anh không chạy.

Chạy là thừa thãi.

Anh di chuyển với sự chính xác của một cỗ máy, từng bước chân đặt xuống đất đều đặn, như thể anh đang đếm từng giây của cuộc đời mình.

Để ổn định huyết mạch, Tiêu Phong cần một nơi có trường linh lực ổn định, nơi không bị ảnh hưởng bởi "Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên".

Hắn nhớ đến tọa độ mà Hệ thống từng hiển thị thoáng qua: "Lăng Mộ Ký Ức" – một phế tích cổ xưa nằm sâu trong Rừng Thảm Thảm, nơi các tiên nhân thời cổ đại dùng để lưu trữ những ký ức nguy hiểm.

Rừng Thảm Thảm không phải là nơi dành cho người sống.

Cây cối ở đây không có lá, chỉ còn lại những cành cây đen kịt, xoắn lại như những ngón tay xương xẩu vươn lên bầu trời.

Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió thổi.

Chỉ có sự im lặng chết chóc, một thứ im lặng nuốt chửng cả âm thanh lẫn ánh sáng.

Tiêu Phong lao vào rừng, linh lực trong người bùng nổ thành một lớp vỏ bảo vệ mỏng manh.

Những bóng đen từ dưới đất trồi lên, cố gắng bám lấy chân anh.

Đó là những "Ký Ức Rời", những mảnh vỡ linh hồn của những tu tiên giả đã chết trong vòng lặp dịch chuyển.

Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối sương mù đen ngòm, phát ra tiếng thì thầm điên cuồng.

*"Tiêu Phong...

trở về đi..."*
*"Đau đớn...

quá đau đớn..."*
*"Hư Không...

chờ đón ngươi..."*

Anh không nghe.

Anh đóng kín tâm trí, chỉ tập trung vào cảm giác rung động của linh lực.

Hệ thống không còn hiển thị bản đồ, nhưng anh đã ghi nhớ tọa độ.

Luôn luôn là hướng Bắc, nơi mà trường lực của Hư Không yếu nhất.

Sau hai giờ di chuyển trong bóng tối dày đặc, anh nhìn thấy nó.

Một cánh cổng đá khổng lồ, phủ đầy rêu mốc và những ký tự cổ xưa đang phát sáng mờ ảo.

Cánh cổng không có khóa, nhưng nó tỏa ra một áp lực vô hình, như thể nó đang phán xét linh hồn của bất kỳ ai dám bước qua.

*"Cảnh báo:检测到 cổ pháp trận đồ.

Mức độ phòng thủ: Thiên Cấp.

Người dùng không đủ cấp độ để phá vỡ."*

Tiêu Phong dừng lại trước cánh cổng.

Anh đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.

Những ký tự cổ xưa bắt đầu rực sáng, phản chiếu ánh mắt của anh.

Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Không phải từ Hệ thống, mà từ chính cốt lõi linh hồn của anh.

Nửa linh hồn còn lại, thứ mà anh đã mất, đang gọi anh từ bên trong cánh cổng này.

"Cô nói đây là lối ra," Tiêu Phong thì thầm, hướng về phía Bạch Tuyết Nhi, dù cô ấy không ở đó.

"Hay đây là cạm bẫy cuối cùng?"

Anh không đợi câu trả lời.

Anh đưa tay phải, nơi hình xăm con mắt đang nóng rực, ấn mạnh vào trung tâm của cánh cổng.

Linh lực trong người anh bùng nổ, không phải để phá vỡ, mà để đồng bộ.

Anh đang dùng chính linh hồn bị chia đôi của mình làm chìa khóa.

Cánh cổng rung chuyển.

Những ký tự cổ xưa vỡ tan thành bụi sáng, và một lối đi tối đen mở ra, dẫn vào sâu thẳm lòng đất.

Bước qua cánh cửa, thế giới thực tại biến mất.

Tiêu Phong rơi vào một không gian trắng xóa, nơi duy nhất chỉ có những mảnh gương vỡ lơ lửng.

Mỗi mảnh gương phản chiếu một ký ức khác nhau – nhưng không phải của hắn.

Đó là ký ức của "Chủ nhân gốc".

Hắn nhìn thấy một trận chiến kinh hoàng từ ngàn năm trước.

Bầu trời bị xé toạc, máu tuôn như mưa.

Một người đàn ông mặc áo choàng trắng, khuôn mặt giống hệt Tiêu Phong, đang đứng giữa chiến trường.

Người đàn ông ấy không dùng kiếm, mà dùng tay.

Mỗi cử chỉ của anh ta đều làm không gian xung quanh cong lại, bóp nghẹt linh lực của hàng ngàn kẻ thù.

Nhưng rồi, từ trong bóng tối, một thực thể khổng lồ trồi lên.

Nó không có hình dạng, chỉ là một khoảng trống đen ngòm, nuốt chửng ánh sáng và âm thanh.

Người đàn ông trong ký ức mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

Anh ta đưa tay ra, không phải để chiến đấu, mà để ôm lấy khoảng trống đó.

*"Để cứu họ, ta phải trở thành họ,"* giọng nói của người đàn ông vang lên, vang vọng trong không gian trắng xóa.

*"Ta sẽ chia linh hồn mình làm ba.

Một phần để giữ trật tự, một phần để phá vỡ trật tự, và một phần...

để chịu đựng nỗi đau."*

Tiêu Phong bước qua những mảnh gương.

Mỗi bước chân đều khiến ký ức rõ ràng hơn.

Anh thấy người đàn ông ấy – chính là anh, nhưng là phiên bản hoàn chỉnh, mạnh mẽ và tuyệt vọng – tự cắt xẻ linh hồn mình.

Anh thấy Lam Vô Thượng được sinh ra từ phần "phá vỡ", mang theo sự căm thù và mong muốn hủy diệt.

Anh thấy Bạch Tuyết Nhi được sinh ra từ phần "trật tự", mang theo sự lạnh lùng và khao khát kiểm soát.

Và anh, Lam Tiêu Phong, là phần "nỗi đau".

Mảnh vỡ còn lại, gánh chịu tất cả ký ức và cảm xúc, bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian để tìm cách hàn gắn.

*"Cậu không phải là tù nhân,"* một giọng nói vang lên.

Không phải từ Hệ thống, mà từ chính những mảnh gương.

*"Cậu là nhà tù."*

Tiêu Phong đứng sững lại.

Tim anh đập thình thịch.

Sự thật này khủng khiếp hơn bất kỳ lời dối trá nào của Hư Không Chủ.

Anh không cần tìm lại nửa linh hồn để trở về làm người bình thường.

Anh cần giết chết chính mình, hoặc hòa nhập hoàn toàn, để giải phóng hai phần còn lại.

Nhưng nếu anh làm vậy, thế giới này sẽ ra sao?

Nếu linh hồn anh hợp nhất, sức mạnh của Hư Không sẽ được giải phóng hoàn toàn.

Nếu anh giữ nguyên trạng, anh sẽ tiếp tục bị xé toạc mỗi ngày.

Thời gian còn lại: *2 giờ*.

Áp lực từ bên ngoài đang tăng lên.

Tiêu Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu biến dạng, da thịt trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu màu tím sẫm bên dưới.

Hắn đang dần trở thành một phần của Hư Không.

Hắn phải ra quyết định ngay lập tức.

Hy sinh ký ức để kích hoạt Hạt Giống Sinh mệnh, hay chấp nhận sự hợp nhất và trở thành một phần của Hư Không Chủ?

Hệ thống đột ngột hiển thị một giao diện mới.

Không phải bảng chọn thông thường, mà là một dòng mã nguồn chạy liên tục.

`[SYSTEM ERROR: SOUL INTEGRITY CRITICAL]`
`[OPTION A: PURGE MEMORIES (Loss of Self)]`
`[OPTION B: VOID MERGER (Loss of Individuality)]`
`[OPTION C: ???

(DATA CORRUPTED)]`

Tiêu Phong nhìn vào tùy chọn C.

Dữ liệu bị lỗi, nhưng anh có thể cảm nhận được một sự rung động từ đó.

Đó là sự rung động của Bạch Tuyết Nhi.

Của Lam Vô Thượng.

Của chính anh.

Anh nhớ lại lời Bạch Tuyết Nhi: *"Chúng ta là ba.

Ba mảnh của cùng một linh hồn.

Và bây giờ, chúng ta phải hợp nhất lại."*

Nhưng hợp nhất không có nghĩa là tiêu diệt.

Hợp nhất có nghĩa là chấp nhận.

Tiêu Phong nhắm mắt lại.

Anh không chọn A, cũng không chọn B.

Anh đưa tay ra, chạm vào không khí trước mặt mình, như thể đang chạm vào những dòng mã nguồn đó.

Anh tập trung vào linh lực trong người, không phải để tấn công, mà để phân tích.

Anh phân tích cấu trúc của linh hồn mình, tìm ra điểm kết nối giữa ba mảnh vỡ.

Anh thấy nó.

Một sợi dây vô hình, mỏng manh nhưng bền bỉ, nối liền anh với Lam Vô Thượng và Bạch Tuyết Nhi.

Sợi dây đó được dệt bằng nỗi đau.

Bằng ký ức.

Bằng sự hy sinh.

Anh quyết định không cắt đứt nó.

Anh quyết định kéo căng nó.

Tiêu Phong hét lên, một tiếng hét xé toạc không gian.

Anh đẩy toàn bộ linh lực trong người vào sợi dây vô hình đó.

Cơ thể anh bắt đầu bốc cháy, không phải bằng lửa, mà bằng ánh sáng trắng xóa.

Những mảnh gương xung quanh vỡ tan, giải phóng hàng ngàn ký ức.

Anh thấy mẹ mình.

Anh thấy Bạch Tuyết Nhi khóc.

Anh thấy Lam Vô Thượng cười.

Và anh thấy chính mình, từ rất xa, đang nhìn xuống tất cả những điều này với đôi mắt trống rỗng.

Ánh sáng bùng nổ, xóa tan mọi thứ.

Khi Tiêu Phong mở mắt, hắn đang nằm trên nền đá lạnh của Lăng Mộ Ký Ức.

Cơ thể hắn ướt đẫm mồ hôi, nhưng những vết rạn nứt màu tím đã biến mất.

Thay vào đó, trên trán hắn xuất hiện một dấu ấn hình tròn, nửa tím nửa vàng, đang pulsing nhẹ nhàng.

Hệ thống vang lên, giọng điệu có chút khác lạ.

Không còn máy móc, không còn lạnh lùng.

Nó nghe gần gũi hơn, như thể nó đang quan sát anh với sự tò mò.

`[HỆ THỐNG Tái Khởi Động.]`
`[Xác nhận: Linh hồn ổn định ở mức 100%.]`
`[Cảnh giới: Trúc Cơ -> Nguyên Anh (Đột phá bất thường).]`
`[Nhiệm vụ mới: Tìm kiếm Người Kể Chuyện.]`

Tiêu Phong ngồi dậy, tay chạm vào dấu ấn trên trán.

Nó ấm áp, nhưng bên trong đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Anh đã hợp nhất một phần nào đó, nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu.

Thiếu một thứ gì đó quan trọng.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Hình xăm con mắt đã biến mất.

Thay vào đó là một đường nét mảnh, giống như một vết sẹo, chạy dọc theo lòng bàn tay.

"Người Kể Chuyện..." Tiêu Phong lẩm bẩm.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau anh.

Không phải từ Hệ thống, không phải từ ký ức.

Mà từ không gian thực tại.

"Cậu đã làm tốt lắm, Tiêu Phong.

Nhưng cậu vẫn chưa hiểu.

Cậu không phải là nhân vật chính."

Tiêu Phong quay lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có một cuốn sách cũ, nằm trên nền đá.

Bìa sách ghi một dòng chữ mờ nhạt: *"Hồi Kỵ Của Kẻ Quan Sát."*

Anh bước tới, nhặt cuốn sách lên.

Khi anh mở nó ra, trang đầu tiên trống trơn.

Nhưng khi anh nhìn kỹ, những chữ cái bắt đầu hiện lên, như thể chúng đang được viết bởi một bàn tay vô hình.

*"Chương 1: Sự Sinh Ra Của Một Tù Nhân."*

Tiêu Phong nhìn vào dòng chữ, trái tim anh ngừng đập.

Anh nhận ra chữ viết này.

Nó giống hệt chữ viết của anh.

Nhưng anh chưa bao giờ viết cuốn sách này.

Và rồi, một giọng nói thứ hai vang lên, từ chính trong đầu anh, nhưng không phải của anh.

Nó nhẹ nhàng, đầy bí ẩn, và đầy sự đồng cảm giả tạo.

"Chào mừng trở lại, Người Kể Chuyện.

Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập