Chương 18
Lam Tiêu Phong đứng giữa khoảng trống tối om, ánh mắt lạnh băng quét qua những mảng tường đá đang rạn nứt do áp lực từ "Hư Không Thán Khí".
Hắn không đáp lại lệnh của Hệ thống ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh gương vỡ sắc lẹm từ đống đổ nát trước mặt.
Cạnh gương lạnh lẽo, phản chiếu lại khuôn mặt gầy gò, hốc hác của hắn, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ.
Hắn đưa mảnh gương lên, lưỡi dao sắc bén ép chặt vào lòng bàn tay phải.
Không hề do dự, không hề run rẩy.
Chỉ là một cú chém dứt khoát.
Máu đỏ thẫm phun ra, rơi lộp độp xuống mặt đá, thấm vào vết rạn nứt nơi "Chìa Khóa Huyết Mạch" – một vật thể hình trụ đen ngòm, lơ lửng phát sáng mờ ảo – đang chờ đợi.
*"Cảnh báo: Tỷ lệ tương thích huyết mạch đang được tính toán...
89%."*
Giọng máy lạnh lùng vang lên trong đầu, nhưng kèm theo đó là một tiếng rít尖锐 như kim loại cọ xát, xé toạc màng nhĩ.
Lam Tiêu Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn đẫm sống lưng.
Con số 89% dừng lại, rồi bắt đầu tăng vọt.
*"Tương thích hoàn hảo.
Kích hoạt giao diện phân tích linh hồn."*
Một màn hình hologram xanh lam hiện ra trước mắt hắn, nhưng thay vì các chỉ số sức mạnh quen thuộc như HP hay MP, những dòng chữ chạy nhanh như gió, hiển thị cấu trúc phân tử của chính linh hồn hắn.
Hắn nhìn thấy những sợi dây thần kinh tinh thần bị đứt gãy, những ký ức bị mã hóa sai lệch, và sâu thẳm bên trong, một bóng đen đang蠢蠢欲 động.
Đó không phải là dữ liệu.
Đó là lời thú tội.
"Không thể nào..." Lam Tiêu Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
Hắn nhìn vào dòng mã cuối cùng, nơi tên của hắn, Lam Tiêu Phong, được viết đè lên tên của một ai đó khác.
*Lam Vô Thượng.* Và bên dưới, một dòng chú thích nhỏ xíu, gần như vô hình: *[Người Kể Chuyện: Đã xác nhận.]*.
Hắn cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.
Thế giới xung quanh như bị kéo giãn, âm thanh của gió rít ngoài hang động biến thành tiếng thì thầm của hàng ngàn người đang cầu cứu.
Hắn không còn là một tu tiên giả đơn thuần.
Hắn là một biến số.
Một lỗi trong hệ thống.
Và giờ, hệ thống đang cố gắng sửa lỗi đó bằng cách xóa bỏ hắn.
Hang động bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những khối đá rơi xuống từ trần hang,砸 vào nền đất với tiếng nổ giòn.
Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong người đang bị hút đi, không phải bởi Hư Không, mà bởi chính "Chìa Khóa Huyết Mạch".
Vật thể đen ngòm đó đang xoay tròn nhanh hơn, phát ra một âm thanh trầm thấp, giống như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ.
*"Cảnh báo: Mức độ xói mòn linh hồn đạt 70%.
Đột phá cảnh giới Nguyên Anh không thể hoàn thành nếu linh hồn không ổn định."*
Hệ thống lại lên tiếng, nhưng lần này, giọng nói không còn máy móc.
Nó nghe giống như giọng của chính Lam Tiêu Phong, nhưng bị bóp méo, đầy đau đớn.
"Đừng nghe nó," Lam Vô Thượng xuất hiện từ phía sau Lam Tiêu Phong, khuôn mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt rực cháy ngọn lửa căm thù.
"Nó đang cố gắng kiểm soát cậu.
Nó muốn cậu trở thành một phần của nó, để nó có thể tiếp tục tồn tại.
Hãy phá vỡ nó, Tiêu Phong.
Hãy dùng máu của chính mình để thiêu rụi cái lồng sắt này."
Lam Tiêu Phong quay lại, nhìn chằm chằm vào Lam Vô Thượng.
Hắn nhận ra sự tương đồng giữa họ.
Không chỉ về ngoại hình, mà cả về cách suy nghĩ.
Cả hai đều thực dụng.
Cả hai đều nghi ngờ.
Nhưng Lam Vô Thượng đã mất đi sự kiểm soát, trong khi Lam Tiêu Phong vẫn cố gắng giữ lấy lý trí.
"Tôi không muốn phá vỡ nó," Lam Tiêu Phong nói, giọng nói kiên định.
"Tôi muốn hiểu nó."
Anh bước tới gần "Chìa Khóa Huyết Mạch", đưa tay ra chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu hắn.
Hắn không còn thấy hang động, không còn thấy Bạch Tuyết Nhi hay Lam Vô Thượng.
Hắn thấy một thành phố.
Một thành phố bằng thủy tinh, nơi mọi người đều sống trong những bong bóng ký ức riêng biệt.
Và ở trung tâm thành phố đó, có một tòa tháp cao vút, nơi một người đàn ông ngồi viết trên những cuộn giấy vô tận.
Người đàn ông đó là Lam Tiêu Phong.
Nhưng không phải là phiên bản hiện tại.
Đó là phiên bản từ tương lai xa xôi, khi hắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, khi hắn đã hiểu rõ mọi quy luật của thế giới.
Và để ngăn chặn sự hủy diệt của Hư Không Chủ, hắn đã tạo ra Hệ thống.
Hắn đã chia linh hồn mình ra để tạo ra những nhân vật, những kịch bản, những thử thách, nhằm mục đích rèn luyện bản thân và những người khác để đối mặt với mối đe dọa cuối cùng.
Nhưng kế hoạch đã thất bại.
Hư Không Chủ đã xâm nhập vào Hệ thống.
Và giờ, Lam Tiêu Phong quá khứ đang bị mắc kẹt trong vòng lặp, trong khi Lam Tiêu Phong tương lai đang cố gắng gửi thông điệp về quá khứ thông qua những lỗi hệ thống.
"Chúng ta là cùng một người," giọng nói của Lam Vô Thượng vang lên trong đầu hắn, nhưng lần này, nó không còn thù địch.
Nó mang theo sự bi thương.
"Và chúng ta đều đang chết dần."
Lam Tiêu Phong rút tay về, thở hổn hển.
Ánh sáng từ "Chìa Khóa" tắt đi, để lại một sự im lặng đáng sợ.
Bạch Tuyết Nhi nhìn hắn, ánh mắt cô phức tạp.
Cô biết hắn đã thấy gì.
Và cô sợ hãi.
"Cậu đã thấy tương lai," cô nói, giọng run rẩy.
"Và cậu biết rồi.
Chúng ta không thể thoát khỏi đây.
Không phải bằng cách chiến đấu.
Mà bằng cách chấp nhận."
"Chấp nhận cái gì?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng nói vang vọng trong hang động.
"Chấp nhận rằng chúng ta là một phần của Hư Không," cô đáp.
"Và Hư Không là một phần của chúng ta."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận