Chương 8

Giọng nói của Ma Nô chưa dứt, một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo như băng hà từ cực bắc, xâm nhập vào đỉnh đầu Tiêu Phong.

Đó không phải là hệ thống thông báo ngọt ngào, đầy hứa hẹn như những lần trước.

Đây là một cú đấm thẳng vào ý thức, thô bạo và tàn nhẫn.

Tiêu Phong cố gào thét, nhưng thanh quản như bị đóng băng, chỉ còn lại tiếng rít khe khẽ của không khí bị ép qua dây thanh quản.

Thế giới xung quanh sụp đổ.

Những tảng đá lởm chởm của hang động tan rã thành bụi mịn, hòa vào dòng chảy của bóng tối.

Tiêu Phong cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, không phải về thể xác, mà về cấu trúc tồn tại.

Mỗi tế bào, mỗi sợi dây thần kinh đều đang kêu cứu trong sự tĩnh lặng chết chóc của Hư Không.

Anh cố gắng chống cự, dùng toàn bộ ý chí còn lại để giữ lấy nhận thức.

Nhưng Ma Nô, hay đúng hơn là thực thể đang mượn xác Ma Nô, không cho anh cơ hội đó.

Luồng năng lượng đen kia như một con rắn độc, cuộn chặt lấy linh hồn anh, siết chặt đến mức anh cảm thấy cả ký ức đang bị ép ra ngoài qua lỗ mũi.

"Ngủ đi," giọng nói vang lên, không còn mang âm sắc của Ma Nô nữa.

Nó lạnh lùng, vô cảm, giống như một đoạn mã máy móc được lập trình sẵn.

"Ngủ đi để chấp nhận sự thật.

Ngủ đi để trở thành một phần của chúng ta."

Tiêu Phong nhắm mắt lại, không phải vì mệt mỏi, mà vì anh biết rằng nếu mở mắt, anh sẽ nhìn thấy thứ gì đó phá vỡ hoàn toàn lý trí của mình.

Bóng tối bao trùm.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, anh nghe thấy tiếng đồng hồ đếm ngược.

Tock.* Mỗi nhịp đập là một lời cảnh báo.

Thời gian không còn là một khái niệm tuyến tính.

Nó là một vòng xoáy, và anh đang rơi thẳng vào tâm của nó.

***

Tiêu Phong tỉnh dậy trong một không gian trắng xóa, vô cực.

Không có trên, không có dưới, không có trước hay sau.

Chỉ có màu trắng thuần khiết, một màu trắng đến mức gây đau mắt, như thể nó đang ăn mòn thị giác của anh.

Trước mặt anh là một chiếc gương lớn, cao vút, được làm từ một loại vật liệu bóng loáng nhưng không phản chiếu ánh sáng bình thường.

Khi Tiêu Phong tiến lại gần, anh thấy hình ảnh của mình trong gương.

Nhưng đó không phải là Lam Tiêu Phong mặc áo vải thô, cầm kiếm gỗ, với vẻ mặt hằn học và đầy dục vọng sinh tồn.

Đó là một gã nam nhân mặc long bào đen, thêu rồng bằng chỉ vàng, đứng thẳng tắp với tư thế uy nghi.

Trên trán hắn có một ấn tích huyết quản, hình dạng giống như một con mắt đang mở to, chảy máu.

Đôi mắt trong gương không nhìn vào Tiêu Phong.

Chúng nhìn xuyên qua anh, nhìn vào một khoảng không xa xôi nào đó, với ánh mắt trống rỗng, chết chóc.

Tiêu Phong run rẩy đưa tay chạm vào mặt gương.

Bề mặt lạnh như băng.

Hình ảnh trong gương cũng đưa tay lên, nhưng cử chỉ đó không khớp với anh.

Một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và thương hại.

"Ngươi vẫn còn tin rằng mình là người kiểm soát?" Giọng nói vang lên từ chính trong đầu Tiêu Phong, trùng khớp với môi của hình ảnh trong gương.

"Hệ thống không phải là công cụ.

Nó là nhà tù.

Và ngươi...

ngươi là tù nhân duy nhất không biết mình đã phạm tội gì."

Tiêu Phong rút tay ra, tim đập thình thịch.

Anh quay lại, nhìn quanh không gian trắng.

Ở đó, những dòng chữ phát sáng màu đỏ đang hiện ra, lơ lửng trong không khí.

Chúng không phải là nhiệm vụ hay phần thưởng.

Chúng là nhật ký.

*Ngày thứ 1: Tôi đã tách linh hồn ra để bảo vệ nó.*
*Ngày thứ 365: Nó bắt đầu quên đi tôi.

Tôi phải tạo ra Hệ thống để nhắc nhở nó.*
*Ngày thứ 1000: Nó trở nên tàn nhẫn.

Nó nghĩ rằng sức mạnh là tất cả.

Tôi phải ngăn chặn nó.*

Tiêu Phong đọc những dòng chữ đó, cảm giác buồn nôn dâng trào.

Những ký ức này không thuộc về anh.

Chúng thuộc về phiên bản tương lai của anh.

Người mà anh vừa mới gặp trong ảo ảnh.

Người mà anh định giết.

"Đây là kho dữ liệu của chính ngươi," giọng nói trong gương tiếp tục, nhẹ nhàng nhưng đáng sợ.

"Mỗi lần ngươi 'ngủ', ngươi không di chuyển vị trí.

Ngươi đang quay lại điểm xuất phát.

Điểm mà linh hồn ngươi bị chia đôi.

Và mỗi lần quay lại, ngươi lại quên đi một phần con người mình.

Cho đến khi ngươi chỉ còn là một cỗ máy giết chóc, hoàn toàn thuộc về Hư Không."

Tiêu Phong nắm chặt đấm.

Cốt tay trắng bệch.

Anh không tin.

Anh không thể tin.

Nhưng dữ liệu hệ thống hiện lên trước mắt anh, lạnh lùng và bất biến: *[Mức độ ổn định linh hồn: 45%.

Cảnh báo: Sự phân rã đang gia tăng.]*

***

Tiêu Phong mở mắt ra ở thế giới thực.

Anh nằm trong hang động, nhưng không khí xung quanh đã thay đổi.

Bầu trời bên ngoài hang động, mà anh có thể nhìn thấy qua khe đá, chuyển từ màu xám xịt sang màu tím than, đầy những vết nứt không gian như mạng nhện vỡ vụn.

Mặt trời đang lặn.

Nhanh hơn bình thường.

Anh bật dậy, ho sặc sụa.

Cổ họng đau rát, như thể vừa nuốt phải lửa.

Anh nhìn xuống tay mình.

Da thịt đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt bên dưới.

Đó là dấu hiệu của sự đồng hóa.

Hư Không đang xâm nhập vào cơ thể anh.

*[NHIỆM VỤ: Đếm Ngược Hư Không.]*
*[Thời gian còn lại: 47 phút.]*
*[Mục tiêu: Tìm ra vị trí của "Nửa Linh Hồn Thứ Hai" trước khi mặt trời lặn.]*

Tiêu Phong chạy ra khỏi hang động.

Phong cảnh xung quanh đã biến dạng.

Những tòa nhà chọc trời của thành phố hiện đại giờ đây chỉ là những đống đổ nát xi măng, mọc lên những loài thực vật phát quang màu tím.

Không có con người.

Chỉ có tiếng gió rít lên như tiếng khóc của hàng triệu linh hồn.

Đôi chân anh đau nhói, nhưng anh không dám dừng lại.

Mỗi bước chân là một lần anh cảm thấy linh hồn mình bị kéo giật nhẹ.

Anh biết rằng nếu anh dừng lại, nếu anh nghỉ ngơi, anh sẽ ngủ.

Và nếu anh ngủ, anh sẽ thức dậy ở một nơi khác, xa hơn khỏi mục tiêu, và gần hơn với cái chết.

Bạch Tuyết Nhi xuất hiện ở góc phố.

Cô đứng đó, lạnh lùng, tay cầm bản đồ không gian cổ xưa.

Bản đồ đó đang phát sáng, chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

"Ngươi đến muộn," cô nói, giọng không có chút cảm xúc.

"Hắn đang chờ ngươi."

"Ở đâu?" Tiêu Phong hỏi, thở hồng hộc.

"Ở trung tâm thành phố.

Nơi mà thế giới cũ và thế giới mới giao thoa." Bạch Tuyết Nhi chỉ tay về phía xa, nơi một cột sáng tím đang bắn thẳng lên bầu trời.

"Nhưng hãy cẩn thận.

Hắn không chỉ là phiên bản tương lai của ngươi.

Hắn là đại diện của Hư Không.

Nếu ngươi chạm vào hắn, ngươi sẽ bị nuốt chửng."

Tiêu Phong nhìn cô.

Trong ánh mắt lạnh lùng của Bạch Tuyết Nhi, anh thấy một thứ gì đó giống như sự thương cảm.

Nhưng anh không có thời gian để phân tích.

Anh gật đầu, rồi tiếp tục chạy.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Những vết nứt trên bầu trời lan rộng hơn.

Những mảnh vỡ của thực tại rơi xuống như mưa đá.

Tiêu Phong cảm thấy đầu mình đau buốt.

Những ký ức của Vũ Huyết Tiếu Thiên Tôn, của phiên bản tương lai, đang tràn vào đầu anh, trộn lẫn với ký ức của Lam Tiêu Phong.

Anh không còn chắc chắn ai là ai nữa.

**

Tiêu Phong vung kiếm máu.

Ma Nô cố gắng nâng kiếm lên để chắn, nhưng lưỡi kiếm của Tiêu Phong xuyên qua lớp phòng thủ, cắm sâu vào ngực hắn.

Máu đen phun ra, bắn lên mặt Tiêu Phong.

Nhưng thay vì cảm thấy chiến thắng, Tiêu Phong cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp.

Hư Không Chủ không chết.

Hắn tan rã thành những hạt bụi tím, bay vào trong cơ thể Tiêu Phong.

*[CẢNH BÁO: Linh hồn bị nhiễm độc.

Mức độ ổn định: 10%.]*
*[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: Đếm Ngược Hư Không.]*
*[PHẦN THƯỞNG: Mở khóa ký ức về "Sự Thật Đầu Tiên".]*

Tiêu Phong sụp xuống đầu gối.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những mạch máu đen đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cánh tay.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo đi, bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó lớn hơn, tối tăm hơn.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Không phải là một con mắt.

Mà là một gương mặt.

Một gương mặt quen thuộc.

Bạch Tuyết Nhi.

Nhưng cô không đứng ở đó.

Cô đang đứng trong ký ức của anh.

Trong ký ức về ngày đầu tiên anh thức dậy trong Tàn Thiên Giới.

Cô đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy bí ẩn.

"Chào mừng trở lại, người dẫn đường," cô nói.

Tiêu Phong mở to mắt.

Tim anh đập thình thịch.

Ký ức ùa về.

Không phải ký ức của Lam Tiêu Phong.

Mà là ký ức của người tạo ra Hệ thống.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh là kẻ kiến tạo.

Và giờ đây, hắn đang trở lại để hoàn tất công trình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập