Chương 7

Hơi thở của Lam Tiêu Phong cắt ngang không khí băng giá, tạo thành những mảng sương mù trắng xóa trước khi bị gió cuốn đi.

Máu từ vết thương ở cánh tay trái nhỏ giọt, rơi xuống nền đá vỡ vụn, nhưng thay vì chảy xuống theo trọng lực, những giọt máu đỏ thẫm lại *bay ngược lên*.

Chúng lơ lửng, rung động, rồi hòa vào dòng năng lượng tím sẫm đang cuộn xoáy quanh cột trụ vừa gãy.

Một hiện tượng vật lý điên rồ, vi phạm mọi quy luật mà anh từng biết.

Hệ thống "Ký Ức" bật lên, tiếng chuông cảnh báo vang lên liên tục trong đầu anh, chói tai như tiếng kim loại cào lên kính.

Lam Tiêu Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh顺着 trán chảy xuống, hòa lẫn với bụi tro.

Anh không nhìn vào màn hình hệ thống ảo hiện ra trước mắt.

Anh chỉ nhìn vào những giọt máu đang bay ngược.

Chúng không chỉ bay lên; chúng đang *hát*.

Một âm thanh tần số cao, gần như không nghe thấy, nhưng rung động trực tiếp vào tủy xương của anh.

"Cái quái gì đang xảy ra?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt trên cột trụ đá cổ xưa, tạo thành những âm thanh giống như tiếng then chốt xoay trong ổ khóa.

Anh đưa tay lên, chạm vào vết thương.

Đau đớn là thứ duy nhất còn chứng minh anh vẫn là con người.

Nếu anh không cảm thấy đau, liệu anh có còn tồn tại?

Hay anh chỉ là một bóng ma lang thang trong thế giới của kẻ chết?

Anh cúi đầu nhìn xuống đôi chân mình.

Đôi ủng da cũ kỹ đang bám chặt vào mặt đất, nhưng anh có thể cảm thấy mặt đất dưới chân mình đang *nhún*.

Như thể Trái Đất, hay bất cứ thứ gì đó đang đỡ lấy anh, đang thở.

Một nhịp đập chậm rãi, nặng nề, và đầy thù địch.

Lam Tiêu Phong hít một hơi sâu, cố gắng ổn định linh lực trong kinh mạch.

Linh lực của anh, vốn dĩ hỗn loạn sau cú dịch chuyển ban đêm, giờ đây đang bị hút mạnh về phía cột trụ.

Nó không còn là nguồn năng lượng để anh sử dụng; nó trở thành con mồi.

Và anh là kẻ săn mồi, hoặc là nạn nhân, tùy thuộc vào góc nhìn.

Anh nhớ lại lời của Tử Uyển.

*Chìa khóa của Cổng Không Gian Cấm.* Anh đã nghĩ đó là một vật thể vật lý.

Nhưng khi nhìn vào những giọt máu bay ngược, anh nhận ra sự thật tàn khốc hơn.

Chìa khóa không nằm trong tay anh.

Chìa khóa là chính cơ thể anh.

Là linh hồn anh.

Là ký ức anh.

Một cơn đau dữ dội bắn dọc theo cột sống.

Lam Tiêu Phong quỳ xuống, hai tay bám chặt vào mặt đất đá.

Trước mắt anh, hình ảnh thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.

Những tảng đá vỡ vụn bay lên, xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.

Và ở trung tâm của vòng xoáy đó, anh thấy một bóng người.

Bóng người đó đứng yên, mặc kệ gió bão xung quanh.

Anh ta mặc một bộ áo choàng đen tuyền, không có bất kỳ huy hiệu nào.

Khuôn mặt bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc.

Nhưng Lam Tiêu Phong có thể cảm nhận được ánh mắt của anh ta.

Một ánh mắt không phải là của một kẻ thù, mà là của một người quan sát.

Một người đang chờ đợi xem con chuột trong lồng sẽ làm gì khi nắp lồng bị mở.

"Ngươi đến rồi," giọng nói vang lên, không từ không khí, mà từ chính trong đầu Lam Tiêu Phong.

Giọng nói đó giống hệt giọng của anh, nhưng lạnh lẽo hơn, vô cảm hơn, và đầy quyền lực.

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy hình ảnh đó ra.

"Đừng nói chuyện trong đầu tôi," anh gằn giọng.

"Ta không nói chuyện," giọng nói đáp lại, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió.

"Ta đang nhớ lại.

Và ngươi...

ngươi đang quên đi."

Câu nói đó như một nhát dao cứa vào tâm trí anh.

*Quên đi.* Anh đang quên đi điều gì?

Những ký ức về quá khứ của anh vốn dĩ đã mờ nhạt, bị xé toạc bởi những lần dịch chuyển ngẫu nhiên mỗi đêm.

Nhưng giờ đây, anh cảm thấy có thứ gì đó đang bị xé ra mạnh mẽ hơn.

Không phải là ký ức về tuổi thơ, hay về gia đình.

Mà là ký ức về *bản thân*.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra.

Bóng người đã biến mất.

Nhưng trên nền đất đá trước mặt anh, những giọt máu của anh đã tụ lại, tạo thành một ký tự phức tạp.

Ký tự đó không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà anh từng biết.

Nó giống như một con mắt đang mở to, nhìn chằm chằm vào anh.

Hệ thống lại cảnh báo.

Lam Tiêu Phong nhìn vào ký tự bằng máu.

Tim anh đập thình thịch.

Anh biết rằng nếu anh chạm vào nó, anh sẽ mất đi một phần con người mình.

Nhưng anh cũng biết rằng nếu anh không làm, anh sẽ mãi mãi là một con rối, bị điều khiển bởi những quy luật mà anh không hiểu.

Anh đưa tay ra, ngón tay run rẩy.

Anh không chạm vào ký tự.

Anh chạm vào không gian ngay phía trên nó.

Và thế giới sụp đổ.

***

Cảm giác đầu tiên là sự trống rỗng.

Không có màu sắc, không có âm thanh, không có trọng lực.

Lam Tiêu Phong trôi nổi trong một khoảng không vô tận, nơi mà khái niệm "trên" và "dưới" không còn tồn tại.

Anh nhìn xuống cơ thể mình.

Anh không còn vết thương.

Không còn máu.

Anh mặc bộ quần áo bình thường, giống như bộ đồ anh mặc trong ngày đầu tiên xuất hiện trong thế giới này.

Trước mặt anh, một chiếc gương lớn xuất hiện.

Nó không phản chiếu hình ảnh của anh.

Thay vào đó, nó hiển thị một dòng chảy dữ liệu vô tận.

Những dòng chữ, những hình ảnh, những đoạn phim ngắn chạy qua với tốc độ chóng mặt.

Lam Tiêu Phong cố gắng tập trung vào một trong những hình ảnh đó.

Đó là một căn phòng.

Một căn phòng hiện đại, với ánh sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo.

Trên bàn, có một chiếc máy tính.

Và ngồi trước máy tính đó là...

Nhưng không phải là Lam Tiêu Phong của hiện tại.

Người đàn ông trong gương có mái tóc dài hơn, khuôn mặt gầy guốc, và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

Anh ta đang gõ phím điên cuồng, mồ hôi ướt đẫm trán.

Trên màn hình máy tính, một dòng code đang chạy.

`SYSTEM_INITIATION: PROTOCOL_VOID_LOCK.`
`SUBJECT: LAM_TIAO_FENG.`
`STATUS: SOUL_SPLIT_COMPLETE.`

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Anh bước lại gần chiếc gương, nhìn chăm chú vào dòng code đó.

Anh không hiểu ngôn ngữ lập trình đó, nhưng anh hiểu ý nghĩa của nó.

*Khởi tạo hệ thống.

Giao thức khóa Hư Không.

Chủ thể: Lam Tiêu Phong.

Trạng thái: Chia đôi linh hồn hoàn tất.*

Anh quay lại nhìn xung quanh.

Không gian xung quanh anh bắt đầu thay đổi.

Những bức tường của căn phòng hiện đại xuất hiện, bao quanh anh.

Anh có thể nghe thấy tiếng gõ phím của phiên bản tương lai mình.

Tiếng thở gấp gáp.

Và sau đó, một giọng nói.

Giọng nói của chính anh, nhưng đầy tuyệt vọng.

không thể được.

Nếu tôi xóa bỏ ký ức, tôi sẽ mất đi lý do để tồn tại.

Nhưng nếu tôi giữ lại nó, Hư Không sẽ nuốt chửng tôi.

Tôi phải chọn.

Tôi phải chia đôi linh hồn.

Nửa để chiến đấu.

Nửa để chịu đựng."

Lam Tiêu Phong hét lên, cố gắng phá vỡ chiếc gương.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi là ai?"

Phiên bản tương lai trong gương ngừng gõ phím.

Anh ta quay lại, nhìn thẳng vào Lam Tiêu Phong.

Đôi mắt của anh ta trống rỗng, không có cảm xúc, chỉ còn lại sự mệt mỏi tột cùng.

"Ta là ngươi," anh ta nói, giọng nói vang vọng trong không gian kín mít.

"Và ngươi là phần mà ta đã vứt bỏ.

Phần yếu đuối.

Phần còn hy vọng."

Lam Tiêu Phong lùi lại, chân tay run rẩy.

Ngươi nói cái gì?"

"Để thoát khỏi Hư Không, ta phải tạo ra một tù ngục," phiên bản tương lai giải thích, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo khoa học.

"Hệ Thống Ký Ức không phải là công cụ giúp ngươi tu luyện.

Nó là lồng chim.

Nó đo lường mức độ ổn định của linh hồn ngươi để đảm bảo rằng ngươi không bao giờ đủ mạnh để phá vỡ nó.

Mỗi khi ngươi dịch chuyển, mỗi khi ngươi chiến đấu, ngươi đang củng cố những bức tường của nhà tù này."

Lam Tiêu Phong cảm thấy đầu mình quay cuồng.

Tất cả những gì anh đã trải qua.

Những trận chiến sinh tử.

Những lần đột phá cảnh giới.

Những khoảnh khắc anh nghĩ mình đang tiến gần hơn đến tự do.

Tất cả đều là một trò đùa?

Một cuộc trừng phạt do chính anh tạo ra?

"Tại sao?" Anh hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao ngươi lại làm vậy?"

Phiên bản tương lai mỉm cười.

Một nụ cười đau khổ.

"Vì ta không muốn chết.

Và vì ta biết rằng, nếu ta để ngươi tự do, ngươi sẽ hủy diệt tất cả.

Ngươi là phần tối tăm của linh hồn ta.

Phần muốn hủy diệt Hư Không bằng bất cứ giá nào.

Ta đã nhốt ngươi lại để bảo vệ thế giới này.

Để bảo vệ chính ta."

Không gian xung quanh Lam Tiêu Phong bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ của căn phòng hiện đại rơi xuống, để lộ ra bầu trời tím sẫm của Tàn Thiên Giới.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo ngược lại.

"Đừng quên," giọng nói của phiên bản tương lai vang lên lần cuối.

"Khi ngươi tìm thấy nửa linh hồn còn lại...

hãy nhớ rằng, đó chính là ta.

Và ta sẽ không để ngươi thoát."

*[NHIỆM VỤ MỚI: Đếm Ngược Hư Không.][Mục tiêu: Tìm ra vị trí của "Nửa Linh Hồn Thứ Hai" trước khi mặt trời lặn.][Phần thưởng: Mở khóa ký ức về "Sự Thật Đầu Tiên".][Hình phạt: Nếu thất bại, linh hồn sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn.]**

Lam Tiêu Phong đứng dậy.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi mà những đám mây tím đang cuộn xoáy, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ngày.

Anh biết rằng anh không có nhiều thời gian.

Mỗi giây trôi qua, anh lại gần hơn đến sự hủy diệt.

Nhưng lần này, anh không sợ hãi.

Anh biết kẻ thù của mình là ai.

Và đó là điều đáng sợ nhất.

Anh bắt đầu chạy.

Không phải để chạy trốn.

Mà để đối mặt.

Gió thổi qua tai anh, mang theo tiếng thì thầm của Hư Không.

Nhưng lần này, anh không lắng nghe.

Anh chỉ tập trung vào một điều duy nhất: tìm ra phiên bản tương lai của mình.

Và giết chết nó.

Hoặc để nó giết chết mình.

Trong bóng tối đang bao trùm lấy thế giới, Lam Tiêu Phong biến mất vào những tàn tích.

Chỉ còn lại những dấu chân mờ nhạt trên nền đất đá, nhanh chóng bị gió cuốn đi, như thể anh chưa bao giờ tồn tại.

Nhưng trong sâu thẳm của Hư Không, một con mắt khổng lồ đang mở ra.

Và nó đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập