Chương 6
Tử Uyển, người phụ nữ bí ẩn với đôi mắt lạnh như băng, không chờ đợi Lam Tiêu Phong phản ứng.
Cô đập mạnh vật thể tím thẫm – một mảnh tinh thể Hư Không đã được cô lọc bỏ phần độc tính bề mặt – vào ngực anh.
Không có tiếng nổ vang dội, cũng không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có một cơn lạnh lẽo, sâu thẳm và tê liệt, lan tỏa từ tim phổi ra khắp tứ chi, đóng băng từng thớ cơ, từng mạch máu.
Lam Tiêu Phong cố gắng kích hoạt Hệ Thống.
Anh cần thanh kiếm linh lực, cần một vũ khí để tự vệ, hoặc ít nhất là để cắt đứt sự kết nối này.
Nhưng màn hình giao diện (UI) trước mắt anh, vốn luôn hiển thị rõ ràng những con số và chỉ số, bỗng chốc bị nhiễu loạn.
Những dòng chữ xanh lá cây熟悉的 biến thành những ký tự đỏ tươi, méo mó, như máu tươi đang nhỏ giọt trên kính hiển vi.
*[LỖI HỆ THỐNG: Dữ liệu linh hồn xung đột.]*
*[Đang tái cấu trúc ký ức...]*
*[Cảnh báo: Sự thật đang cố gắng xâm nhập.]*
Anh ngã quỵ xuống, đầu gối đập mạnh vào đá lạnh lẽo của đỉnh núi.
Đau đớn vật lý chỉ là thứ yếu.
Cái đang xé nát anh từ bên trong là những hình ảnh.
Không phải ký ức của chính anh, Lam Tiêu Phong hiện tại, mà là ký ức của ai đó khác – một người đàn ông với khuôn mặt giống hệt anh, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, chết chóc, và đầy vẻ mệt mỏi của một kẻ đã sống qua hàng ngàn năm cô độc.
Trong ký ức đó, anh thấy chính mình đứng trước một cổng không gian khổng lồ, màu tím đen nuốt chửng mọi ánh sáng.
Người đàn ông kia – phiên bản tương lai của anh – đang cầm trong tay một cuốn sổ tay da cũ kỹ, trang cuối cùng ghi đầy những công thức phức tạp và những dòng chữ run rẩy: *"Để cứu quá khứ, ta phải hủy diệt hiện tại.
Để thoát khỏi vòng lặp, ta phải trở thành kẻ thù."*
Lam Tiêu Phong rít lên, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Những ký ức này không phải là dữ liệu thô.
Chúng mang theo cảm xúc.
Nỗi đau của sự phản bội, sự tuyệt vọng của một kẻ bị bỏ rơi bởi chính thời gian, và nỗi sợ hãi tột cùng khi nhận ra rằng Hệ Thống không phải là công cụ, mà là nhà tù.
Và anh, Lam Tiêu Phong, là tù nhân duy nhất còn lại.
Tử Uyển đứng đó, im lặng quan sát.
Cô không giúp đỡ, cũng không can thiệp.
Ánh mắt cô nhìn anh không phải với sự thương hại, mà với một sự tò mò khoa học, lạnh lùng.
Cô đang chờ đợi xem liệu linh hồn của anh sẽ vỡ vụn hay sẽ tái cấu trúc dưới áp lực của sự thật này.
Lam Tiêu Phong gồng mình đứng dậy, mồ hôi lạnh nhễ nhại ướt đẫm lưng áo.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự mất cân bằng nội tại.
Anh nhìn Tử Uyển với ánh mắt nghi hoặc lẫn thù hận, giọng nói khàn đặc, như vừa nuốt phải tro bụi.
"Ngươi nói huyết mạch này không thuộc về tôi?
Vậy thì tôi là ai?
Một con rối?"
Tử Uyển không trả lời ngay.
Cô đưa tay chạm vào không trung, một màn hình ảo khác hiện ra – nhưng không phải là Hệ Thống của Lam Tiêu Phong.
Đó là một bản đồ không gian cổ xưa, với những đường nét phức tạp như mạng nhện, nối kết các điểm sáng và tối trong thành phố.
Bản đồ này sống động, thay đổi theo từng nhịp thở của thế giới xung quanh.
"Tôi không nói huyết mạch không thuộc về ngươi," Tử Uyển đáp, giọng điệu bình thản nhưng sắc lạnh.
"Tôi nói, nó không thuộc về *bản ngã* hiện tại của ngươi.
Nó là di sản của người đã chết.
Và ngươi đang cố gắng mặc một bộ quần áo quá lớn cho cơ thể mình."
Cô bước lại gần, ngón tay thon dài chỉ vào trái tim anh, nơi mảnh tinh thể tím vẫn còn âm ỉ tỏa ra hơi lạnh.
"Huyết mạch Hư Không không phải là quà tặng.
Nó là lời nguyền của sự bất tử giả tạo.
Mỗi khi ngươi hấp thụ một mảnh ký ức, ngươi không chỉ thu thập dữ liệu.
Ngươi đang thay thế phần linh hồn của mình bằng linh hồn của kẻ đó.
Và kẻ đó...
là phiên bản tương lai của chính ngươi."
Lam Tiêu Phong lùi lại một bước, cảm giác chóng mặt quay trở lại.
Tại sao tương lai của tôi lại muốn trừng phạt quá khứ?"
"Không phải trừng phạt," Tử Uyển lắc đầu, ánh mắt cô thoáng qua một nét bi ai khó nhận ra.
"Là cứu rỗi.
Theo cách hiểu của hắn.
Hắn tin rằng chỉ khi ngươi hiểu được nỗi đau của sự tồn tại, ngươi mới có thể phá vỡ vòng lặp.
Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải chấp nhận trở thành hắn.
Hoặc, tiêu diệt hắn."
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Và nếu ngươi không thể phân biệt được ai là ai, thì ngươi sẽ trở thành một phần của Hư Không.
Một mảnh ghép trong bức tranh hỗn loạn mà Hư Không Chủ đang vẽ nên."
Lâm Tiêu Phong cắn chặt hàm răng.
Nỗi đau trong đầu anh vẫn chưa dừng lại.
Những ký ức tiếp tục tràn vào, chồng chéo lên nhau, tạo thành một mê cung không lối thoát.
Anh thấy mình chiến đấu với những bóng đen, thấy mình khóc trước mộ phần của những người bạn đã chết, và thấy mình cười điên dại khi nhìn thấy hệ thống hiện lên dòng chữ: *[Nhiệm vụ hoàn thành.
Phần thưởng: Sự vô cảm.]*
"Đủ rồi," anh gầm lên, nắm chặt双拳.
"Tôi không cần biết tương lai của tôi là gì.
Tôi chỉ cần biết cách sống sót đến ngày mai."
Nhưng thời gian, kẻ thù không thể nhìn thấy, đã không còn kiên nhẫn chờ đợi.
Cơn bão "Hư Không Thán Khí" bắt đầu tấn công.
Bầu trời trên đỉnh núi nơi họ đứng chuyển sang màu đen tuyền, không phải màu đen của đêm tối, mà là màu đen của sự trống rỗng, của sự không tồn tại.
Những vết nứt không gian như mạng nhện khổng lồ lan rộng trên bầu trời, phát ra những tia sáng tím nhợt nhạt, giống như những mạch máu đang vỡ vụn.
Tiếng rít của gió không còn là âm thanh tự nhiên.
Nó là tiếng khóc của vạn vật, tiếng thì thầm của những linh hồn bị lạc lối, và tiếng cười khẽ của Hư Không Chủ, vang vọng từ sâu thẳm tâm trí Lam Tiêu Phong.
Hệ Thống của Lam Tiêu Phong hiển thị thông báo khẩn cấp, chữ đỏ nhấp nháy như đèn báo cháy.
*[CẢNH BÁO: Mức độ Hư Không Hóa tăng vọt.]*
*[Mức độ ổn định linh hồn: 28%.
(Giảm 1% do tiếp xúc với trường Hư Không.)*
*[Nhiệm vụ khẩn cấp: Tìm nơi trú ẩn an toàn trong vòng 10 phút.]*
*[Phạt nếu thất bại: Mất 10% ký ức ngẫu nhiên.]*
Mười phút.
Chỉ mười phút để tìm một nơi trú ẩn trong một thế giới đang sụp đổ.
Và tệ hơn nữa, Lam Tiêu Phong không biết mình đang ở đâu.
Hiện tượng Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên chưa xảy ra, nhưng không gian xung quanh đang bị bẻ cong, làm méo mó mọi khoảng cách.
Bước đi về phía trước có thể là bước lùi lại.
Nhìn lên trời có thể là nhìn xuống đất.
Tử Uyển nhanh chóng mở ra bản đồ không gian cổ xưa.
Những đường nét trên bản đồ bắt đầu xoay tròn, tìm kiếm các điểm ổn định.
"Ở đây!" cô hét lên, chỉ về phía một hang động nhỏ nằm khuất sau một tảng đá lớn, cách họ khoảng trăm mét.
"Nơi đó có trường bảo vệ yếu ớt.
Nó có thể che chắn chúng ta khỏi làn sóng đầu tiên."
Lam Tiêu Phong không cần suy nghĩ.
Anh lao về phía trước, linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, đẩy nhanh tốc độ di chuyển.
Nhưng mỗi bước chân anh đặt xuống, anh lại cảm thấy nhẹ hơn, như thể trọng lực đang mất dần hiệu lực.
Da anh bắt đầu xuất hiện những đốm tím nhạt, dấu hiệu của Hư Không Hóa đang lan rộng.
Anh nghe thấy tiếng cười.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.
*"Ngươi chạy trốn làm gì, Lam Tiêu Phong?"* giọng nói của phiên bản tương lai anh vang lên, rõ ràng và mỉa mai.
*"Ngươi không thể chạy trốn chính mình.
Ngươi đang chạy về phía cái chết của mình.
tôi đang chờ đợi ngươi."*
Lam Tiêu Phong nghiến răng, bỏ qua tiếng nói ấy.
Anh tập trung vào mục tiêu.
Chỉ cần đến được hang động.
Nhưng khi anh đến gần tảng đá che khuất hang động, anh dừng lại.
Trước mặt anh, không phải là lối vào hang động, mà là một bức tường đá trơn nhẵn.
Không có khe hở, không có cửa.
"Đây là đâu?" anh gầm lên, quay lại nhìn Tử Uyển.
Cô cũng đứng đó, mặt mày tái nhợt, nhìn vào bản đồ trong tay.
"Không thể nào...
Bản đồ nói rằng nó ở đây.
Không gian đang bị bẻ cong.
Chúng ta không thể tin vào thị giác của mình nữa."
Lam Tiêu Phong nhìn vào đôi tay mình.
Những đốm tím đã lan đến cổ tay.
Anh cảm thấy lạnh lẽo, không chỉ từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Linh hồn anh đang bị xé toạc.
Trong lúc tuyệt vọng, Lam Tiêu Phong bất ngờ nhận ra một chi tiết nhỏ trong ký ức vừa xâm nhập.
Khi chủ nhân cũ – phiên bản tương lai của anh – bị đâm chết trong ký ức, anh ta không chỉ nhìn Tử Uyển với vẻ đau buồn.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt anh ta lướt qua một vật thể nhỏ nằm dưới đất – một huy chương hình con mắt, bằng vàng, với một viên đá xanh lam ở giữa.
Và trên mặt anh ta, không có sự hối hận, không có nỗi sợ hãi.
Chỉ có một nụ cười.
Một nụ cười thỏa mãn, như thể anh ta đã hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng.
Lam Tiêu Phong nhớ lại.
Anh đã từng thấy huy chương này trước đây.
Trong túi áo của chính anh.
Anh luôn nghĩ đó là một vật phẩm trang trí, một kỷ niệm từ quá khứ xa xôi mà anh không nhớ rõ.
Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng tím của Hư Không, anh nhận ra sự thật.
Huy chương đó không phải là kỷ niệm.
Nó là chìa khóa.
Anh lục tìm trong túi áo, tay run rẩy.
Anh rút ra huy chương hình con mắt.
Viên đá xanh lam bên trong nó bắt đầu phát sáng, phản chiếu ánh sáng tím từ bầu trời.
"Ngươi có nó," Tử Uyển nói, giọng cô đầy kinh ngạc.
"Chìa khóa của Cổng Không Gian Cấm."
"Chìa khóa để đi đâu?" Lam Tiêu Phong hỏi, mặc dù anh đã có linh tính.
"Đến trung tâm của Hư Không," cô đáp.
"Đến nơi mà Hư Không Chủ đang cư trú.
Và nơi mà phiên bản tương lai của ngươi đang chờ đợi."
Lam Tiêu Phong nhìn vào huy chương.
Nó ấm áp, trái ngược với cái lạnh lẽo đang bao trùm cơ thể anh.
Anh cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ với nó, như thể nó là một phần của anh, một phần mà anh đã mất đi.
Và anh nhận ra.
Anh không cần tìm nơi trú ẩn.
Anh cần đối mặt.
Đối mặt với Hư Không.
Đối mặt với tương lai.
Đối mặt với chính mình.
Thời gian vẫn đang trôi.
Máu anh vẫn đang chảy.
Và mỗi giây trôi qua, anh lại gần hơn đến sự hủy diệt.
Nhưng lần này, anh không chạy trốn.
Anh bước về phía bức tường đá, đưa huy chương lên.
Và bức tường đá, dưới ánh sáng của huy chương, bắt đầu tan biến, lộ ra một lối đi tối đen, sâu thẳm, dẫn xuống lòng đất.
Từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Hư Không Chủ, mà từ chính Lam Tiêu Phong – phiên bản tương lai.
*"Cuối cùng, ngươi cũng đến.
Chào mừng đến với nhà của chúng ta, Lam Tiêu Phong.
Nơi mà tất cả mọi thứ bắt đầu...
và kết thúc."*
Lam Tiêu Phong nhìn vào bóng tối, tim anh đập thình thịch.
Anh biết rằng một khi bước vào, anh sẽ không còn là Lam Tiêu Phong nữa.
Anh sẽ là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó khủng khiếp hơn.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
Anh bước vào bóng tối.
Và cánh cửa phía sau anh đóng sầm lại, khóa chặt anh trong cùng với sự thật mà anh đã dành cả cuộc đời để chạy trốn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận