Chương 5

Linh khí trong không khí đột ngột trở nên nặng nề, như thể bầu trời đang sụp xuống đè lên vai Lam Tiêu Phong.

Anh không còn cảm thấy sự ấm áp của mặt trời vừa ló dạng.

Thay vào đó, một cơn ớn lạnh tê tái lan tỏa từ tủy sống, leo lên dọc cột sống và vỡ tung ra ở chóp đầu.

Hai chữ đó hiện lên trong tâm trí anh không phải dưới dạng văn bản sáng chói, mà như một vết cắt sâu hoắm vào ý thức.

Một âm thanh kim loại va chạm, sắc lẹm và lạnh lùng, vang lên bên trong sọ não.

*[CẢNH BÁO: Mức độ ổn định linh hồn giảm xuống còn 28%.

Ngưỡng nguy cấp.]*
*[Đang phân tích nguyên nhân: Sự xé rách không gian cục bộ.]*
*[Đang tính toán tổn thất: 12% ký ức ngắn hạn bị mã hóa lại.

5% cảm xúc gốc bị xóa sổ.]*

Tiêu Phong nhắm chặt mắt.

Không phải đau thể xác, mà là đau của sự mất mát.

Anh nhớ rõ mình đã từng có một cái tên khác, một gia đình, một tuổi thơ dưới những tán cây xanh.

Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó mờ nhạt như tờ giấy cũ bị đốt cháy ở rìa.

Chỉ còn lại dữ liệu.

Chỉ còn lại con số.

"Ngươi ổn chứ?"

Giọng nói của Bạch Tuyết Nhi vang lên, lạnh lùng nhưng có chút run rẩy ẩn giấu.

Cô bước tới, chiếc áo choàng trắng tinh tuyền của cô bị bám đầy bụi tro xám xịt từ nền đất nứt nẻ.

Trong tay cô, cuốn sổ da thú cổ xưa đang phát ra những rung động nhẹ, như trái tim của một con vật sắp chết.

Tiêu Phong mở mắt.瞳孔 co lại.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Da thịt vẫn nguyên vẹn, nhưng dưới lớp biểu bì, những mạch linh lực đang chảy chậm chạp, màu xanh nhạt chuyển dần sang xám xịt.

Đó là dấu hiệu của "Hư Không Thán Khí" – thứ khí độc vô hình đang ăn mòn bản ngã của mọi sinh vật trong Tàn Thiên Giới.

"Đừng hỏi," Tiêu Phong khàn giọng, cố gắng đứng dậy nhưng đầu gối anh mềm nhũn.

Anh phải dựa vào bức tường đá sứt mẻ phía sau.

"Hệ thống đang...

ăn thịt tôi."

Bạch Tuyết Nhi nhíu mày.

Cô không đáp lại, chỉ lặng lẽ rút ra một ống nghiệm nhỏ chứa chất lỏng màu tím nhạt.

Đây là 'Tinh Hoa Định Thần'.

Nó không chữa lành vết thương, nhưng nó sẽ giữ cho ý thức của ngươi không bị hòa tan vào Hư Không trong ít nhất hai mươi bốn giờ."

Tiêu Phong nhận lấy ống nghiệm.

Chất lỏng lạnh buốt tay.

Anh ngửi thấy mùi hương của hoa tử đinh hương, nhưng dưới lớp hương thơm đó là mùi tanh của máu cũ và sắt gỉ.

Một mùi hương gợi nhớ đến ký ức nào đó anh không thể nắm bắt.

Anh uống cạn.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, làm dịu đi cơn đau nhói trong đầu.

Nhưng thay vì cảm giác an toàn, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng lớn hơn.

Như thể vừa mất đi một phần quan trọng của chính mình.

Hắc Khổ, gã đàn ông khổng lồ với làn da đen sạm và đôi mắt đỏ ngầu, bước tới.

Hắn nhìn Tiêu Phong với ánh mắt phức tạp – sự kính trọng lẫn nỗi sợ hãi.

"Ta đã thấy ngươi đẩy lui bóng tối đó.

Nhưng cái giá...

ngươi đã trả cái gì?"

Tiêu Phong liếc nhìn hắn.

"Thời gian."

Anh quay sang Bạch Tuyết Nhi.

Điểm sáng đó là gì?"

Bạch Tuyết Nhi mở cuốn sổ ra.

Trang giấy da thú không có chữ viết, chỉ có những đường nét uốn lượn như những dòng sông khô cạn.

Điểm sáng mà cô nhắc đến trước đó giờ đây đã chuyển thành một chấm đen nhỏ, pulsating nhẹ nhàng.

"Nơi bắt đầu," cô nói, giọng đều đều.

"Cũng là nơi kết thúc.

Hệ thống gọi đó là 'Tọa Độ Zero'.

Nhưng người xưa gọi nó là 'Lồng Chó'."

Tiêu Phong nhíu mày.

"Lồng Chó?"

"Nơi mà những linh hồn mạnh nhất bị nhốt lại để nuôi dưỡng Hư Không Chủ," Bạch Tuyết Nhi giải thích, ngón tay cô lướt nhẹ qua chấm đen.

"Ngươi không tin vào định mệnh, Lam Tiêu Phong.

Nhưng định mệnh này được viết bằng máu và nỗi đau.

Và ngươi đang đi thẳng vào nó."

Tiêu Phong không đáp.

Anh đóng lại hệ thống trong tâm trí, cố gắng tập trung vào dữ liệu hiện tại.

*[Nhiệm vụ mới: Sinh tồn qua đêm thứ 5.]*
*[Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm, 1 khóa kỹ năng ngẫu nhiên.]*
*[Hình phạt thất bại: Mất 10% ký ức dài hạn.]*

Anh cười nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai.

Hệ thống không phải là người bạn đồng hành.

Nó là tên đao phủ đếm ngược thời gian sống của anh.

Mỗi nhiệm vụ hoàn thành là một bước tiến, nhưng cũng là một bước lùi vào vực thẳm.

"Chúng ta cần di chuyển," Tiêu Phong nói, giọng lạnh băng.

"Trước khi mặt trời lặn.

Nếu chúng ta ngủ lại đây, sáng mai chúng ta sẽ thức dậy ở đâu đó xa hơn, và khoảng cách đến Tọa Độ Zero sẽ tăng lên gấp đôi."

Bạch Tuyết Nhi gật đầu.

"Tôi biết một con đường tắt.

Qua 'Rừng Khói'.

Nhưng đó là vùng đất chết.

Linh khí ở đó bị đảo ngược.

Nếu ngươi không cẩn thận, linh lực trong người ngươi sẽ tự hủy."

"Thà chết vì linh lực tự hủy còn hơn bị Hư Không đồng hóa," Tiêu Phong đáp lại.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ tập dày đặc, che khuất ánh nắng yếu ớt.

"Đi."

Họ bắt đầu di chuyển.

Ba người, một mục tiêu, và một kẻ thù vô hình đang rình rập trong từng khoảnh khắc im lặng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập